Một chiêu "Thiên Lang Trảm" kinh thiên động địa tuy chỉ đủ gây ra vết thương không quá nặng cho Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng đã đánh tan trạng thái Băng Khu Ngọc Cốt của nàng. Trong thời gian ngắn, Băng Vân Quyết cũng không thể vận lên tầng thứ bảy được nữa. Mà một kích này cũng không khiến Vân Triệt gần tới giới hạn, khi hơi thở của Hạ Khuynh Nguyệt còn chưa ổn định, hắn đã một lần nữa vọt lên, một chiêu Phượng Hoàng Phá từ ngoài vài chục trượng bay vọt tới.
Sở Nguyệt Ly chợt đứng lên, nói với Hạ Khuynh Nguyệt đang ở phía trước:
- Khuynh Nguyệt, đừng nương tay nữa, lập tức triển khai lĩnh vực đánh bại hắn! Tên kia, bất cứ lúc nào cũng có thể tạo ra đủ loại bất ngờ!
Đối với trận đối chiến này, Sở Nguyệt Ly vốn không hề lo lắng chút nào. Tổng hợp thực lực của hai người đúng là có chênh lệch rất lớn, cả quá trình, Hạ Khuynh Nguyệt cũng nhất định duy trì tư thái nghiền ép. Nhưng theo giao thủ diễn ra, khí tức của Hạ Khuynh Nguyệt càng ngày càng yếu, mà Vân Triệt lần lượt bị đánh bại chẳng những không bị thương nặng, ngược lại khí thế không hề suy giảm, hiện giờ lại như kỳ tích thoát khỏi một kích vốn đã quyết định thắng bại, điều này khiến Sở Nguyệt Ly không thể không run sợ trong lòng.
Thắng bại của trận chiến này có lẽ không quá quan trọng đối với Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng lại vô cùng quan trọng với Băng Vân Tiên Cung, bởi vì nếu thắng, họ sẽ phá vỡ lịch sử, lần đầu tiên đưa Băng Vân Tiên Cung lên đỉnh cao nhất của Thương Phong Đế Quốc. Đã đánh bại được Lăng Vân, đi tới bước này, Hạ Khuynh Nguyệt tuyệt đối không thể bại.
Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng vung lên, đỡ trọn vẹn chiêu Phượng Hoàng Phá của Vân Triệt. Trong lúc ngăn cản, Hạ Khuynh Nguyệt cũng cảm giác được lực lượng của Vân Triệt đã suy giảm rõ rệt… Một đòn Thiên Lang Trảm kia đúng là khiến hắn tiêu hao cực lớn, hơn nữa dưới trạng thái Phần Tâm duy trì liên tục, gánh nặng trên huyền mạch và thân thể của Vân Triệt đã vô cùng nặng nề, hắn hoàn toàn đang cắn răng chống đỡ, càng lúc càng gần đến giới hạn sụp đổ.
Vân Triệt bước nhanh về phía Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng chưa kịp đến gần, trước mắt hắn bỗng lóe lên ánh sáng màu lam, thế giới xung quanh trong nháy mắt biến thành một màu xanh lam đậm.
Một cảm giác lạnh lẽo đến cùng cực từ bốn phương tám hướng chợt ập đến, khiến bước chân của Vân Triệt bỗng chốc khựng lại.
- Lĩnh vực! Lại là lĩnh vực ngày hôm qua!
- Lại là lĩnh vực… Đây quả thật là chuyện khó tin! Đừng nói đến thế hệ trẻ, dù cho nhìn khắp toàn bộ Thương Phong Đế Quốc, người có thể sử dụng lĩnh vực cũng không đếm hết trên đầu ngón tay!
- Thật không ngờ, Vân Triệt lại có thực lực khủng bố đến vậy, cảm giác hắn không hề yếu hơn Lăng Vân hôm qua chút nào! Ít nhất hắn đã làm Hạ Khuynh Nguyệt bị thương… Nhưng đáng tiếc, cho dù hắn mạnh hơn gấp bội, đối mặt với lĩnh vực cũng không có khả năng phản kháng.
- Haiz, chúng ta thật sự đã già rồi. Vốn tưởng Lăng Vân đã là người trẻ tuổi tài năng nhất, không ngờ thiếu niên mới Chân Huyền Cảnh này, sự rung động mà hắn mang lại, cùng với khí tức vừa bộc phát lúc nãy, hoàn toàn không thua kém Lăng Vân. Nếu hắn đến tuổi của Lăng Vân, tất nhiên sẽ còn vượt xa hơn. Mà thiếu nữ tên Hạ Khuynh Nguyệt này… hoàn toàn đảo lộn nhận thức của ta.
- Vân Triệt đi đến bước này đã đủ để danh chấn thiên hạ, khiến người đời khiếp sợ. Chỉ tiếc, trên thế giới này ngoài hắn ra, còn có một Hạ Khuynh Nguyệt. Nàng phóng thích lĩnh vực vượt qua quy tắc, dưới Thiên Huyền Cảnh, vốn không có khả năng chống cự.
Gió lạnh nổi lên bốn phía, trên không tuyết bay đầy trời, mặt đất nhanh chóng phủ một lớp sương lạnh. Trên người Vân Triệt, một lớp băng dày nhanh chóng ngưng kết theo tiếng "rắc rắc", chẳng mấy chốc đã bao trùm nửa thân hắn.
Băng Vân Lĩnh Vực lần này nhỏ hơn hôm qua một chút, dù sao trước đó Hạ Khuynh Nguyệt đã vận dụng tầng thứ bảy của Băng Vân Quyết, lại bị Vân Triệt đánh một chiêu Thiên Lang Trảm, tiêu hao cực lớn. Ngay khoảnh khắc Băng Vân Lĩnh Vực mở ra, Vân Triệt liền cảm giác như có vô số kim châm đâm vào toàn thân, thân hình và tứ chi nhanh chóng tê liệt dưới cái lạnh cùng cực, đừng nói tiến lên, ngay cả di chuyển bước chân cũng vô cùng gian nan.
Giờ phút này, hắn mới thật sự hiểu rõ vì sao hôm qua Lăng Vân ở trong Băng Vân Lĩnh Vực lại đột nhiên không thể kháng cự, sau khi lĩnh vực được triển khai, ngay cả giãy giụa cuối cùng cũng không có liền trực tiếp nhận thua. Lực lượng lĩnh vực này thường xuất hiện trong các trận chiến trên cảnh giới Thiên Huyền, nhưng vốn không nên xuất hiện ở trình độ giữa hắn và Hạ Khuynh Nguyệt. Một khi xuất hiện, sự áp chế của nó dùng hai từ "nghiền ép" cũng không đủ để hình dung.
Hàn khí điên cuồng xâm nhập vào cơ thể, toàn thân tê dại đến mức tri giác cũng nhanh chóng mất đi. Vân Triệt hít mạnh một hơi, muốn đốt lên Phượng Hoàng Viêm, nhưng ngọn lửa trên người còn chưa kịp bùng cháy đã bị cái lạnh khủng bố dập tắt từ gốc.
Trái ngược với Vân Triệt, trong Băng Vân Lĩnh Vực chính là môi trường có lợi nhất cho Hạ Khuynh Nguyệt, ở đây, tất cả công kích của nàng đều được khuếch đại đến mức tối đa. Có thể nói không hề khoa trương, nếu không thể hóa giải Băng Vân Lĩnh Vực, thì trong phạm vi lĩnh vực, Hạ Khuynh Nguyệt chính là chúa tể, nắm giữ thắng bại của trận chiến, thậm chí có thể tùy ý định đoạt sinh tử của Vân Triệt.
Băng Vân Lĩnh Vực mở ra, thân thể Hạ Khuynh Nguyệt cũng khẽ lảo đảo, nàng dừng lại tại chỗ một lát rồi mới chậm rãi ổn định hơi thở. Nhìn Vân Triệt đứng tại chỗ, cắn chặt răng nhưng mãi không thể tiến thêm một bước, nàng cầm Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng lên, chậm rãi đến trước mặt hắn, trong miệng phát ra một âm thanh vô cùng nhẹ:
- Xin lỗi…
Lời vừa dứt, Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng nhẹ nhàng bay lên, đánh về phía bả vai Vân Triệt.
Ngay khi Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng sắp chạm đến Vân Triệt, trên trán hắn, ấn ký Phượng Hoàng vẫn ẩn giấu bỗng nhiên hiện ra, phóng ra tia sáng màu vàng chói mắt…
Biến cố bất ngờ này khiến động tác của Hạ Khuynh Nguyệt khựng lại, nàng theo bản năng thu hồi Băng Hoàng Quỳnh Hoa Lăng. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, từ ấn ký Phượng Hoàng đang lóe lên ánh sáng vàng, ba tia lửa màu vàng kim đã trào ra…
Đó là ba giọt máu Phượng Hoàng bị Vân Triệt phóng xuất ra ngoài cơ thể.
Nhìn ba giọt máu màu vàng, Vân Triệt cắn chặt răng, trong cổ họng phát ra âm thanh trầm thấp:
- Máu Phượng Hoàng… Cứ mặc sức thiêu đốt đi… Cho ta!!
Phượng Hoàng Viêm bình thường hắn đốt lên đều lấy máu Phượng Hoàng làm nguồn.
Còn lần này, hắn lại bức máu Phượng Hoàng ra ngoài, trực tiếp thiêu đốt ba giọt máu này!
Hắn rất rõ hậu quả của việc này, sau khi đốt hết thần lực của ba giọt máu Phượng Hoàng, không biết phải mất bao lâu mới có thể khôi phục. Mà trước khi thần lực Phượng Hoàng của chúng khôi phục, hắn chỉ có thể thiêu đốt huyền hỏa bình thường chứ không thể dùng Phượng Hoàng Viêm được nữa. Nhưng, đây là phương pháp duy nhất hắn có thể nghĩ đến, khả năng duy nhất để phá giải Băng Vân Lĩnh Vực.
Ba giọt máu Phượng Hoàng vừa xuất hiện, một uy áp vô cùng khổng lồ bao phủ toàn bộ luận kiếm đài, ngay cả những cường giả đỉnh phong Thiên Huyền Cảnh, thậm chí Vương Huyền Cảnh, đều cảm nhận được một áp lực nặng nề… Dù chỉ là ba giọt máu, nhưng dù sao cũng ẩn chứa thần lực chân chính, là uy áp đến từ thần thú Phượng Hoàng. Hạ Khuynh Nguyệt ở gần nhất cảm nhận được áp lực nặng nề nhất, đồng thời, nàng còn cảm thấy một nguy cơ đủ để trí mạng, nguy cơ này khiến nàng không chút do dự, dùng tốc độ nhanh nhất lùi về phía sau.
Vù ầm!!
Trong tiếng gầm của Vân Triệt, ba giọt máu Phượng Hoàng đồng thời bốc cháy, từ ba đốm lửa nhỏ bé, chỉ trong nháy mắt đã bành trướng thành biển lửa ngút trời cao tới vài chục trượng. Băng Vân Lĩnh Vực lạnh thấu xương, nhưng làm sao có thể ngăn cản được máu thần thú đang kịch liệt thiêu đốt.
Bất kể là hỏa diễm gì, bốc cháy đều cần môi giới. Môi giới để Vân Triệt thiêu đốt Phượng Hoàng Viêm là huyền lực, còn môi giới để thần lực của máu Phượng Hoàng phóng thích ra để thiêu đốt… chính là Băng Vân Lĩnh Vực này!
Thuộc tính của Băng Vân Lĩnh Vực là băng hàn, có thể nói là thứ không thể thiêu đốt nhất trên thế giới. Nhưng dưới thần lực của máu Phượng Hoàng, nó lại giống như dầu hỏa tinh khiết nhất, bùng cháy và lan tràn với tốc độ kinh người. Không đợi mọi người kịp phản ứng từ trong kinh ngạc, hỏa diễm đỏ rực đã tràn ngập mọi ngóc ngách của Băng Vân Lĩnh Vực, đốt cháy lĩnh vực màu xanh lam thành một luyện ngục hỏa diễm màu đỏ thẫm.
Hỏa diễm này dù không chạm đến người xem xung quanh, nhưng sóng nhiệt nóng rực vẫn lan đến gần, khiến họ đột nhiên hít thở không thông, toàn thân khô nóng như muốn bốc cháy. Ngay sau đó, quần áo và tóc của họ đột nhiên bốc cháy, khiến đám đông hoàn toàn hỗn loạn trong một mảnh kinh hô, vội vàng tháo chạy. Mãi cho đến khi hơn mười cường giả của Thiên Kiếm Sơn Trang nhảy ra, chắn ở phía trước, cục diện mới tạm thời được khống chế.
- Đây… Đây… Đây là chuyện gì…
Sở Nguyệt Ly đứng bật dậy, trong đôi mắt đẹp tràn đầy kinh hãi.
- Chẳng lẽ… Chẳng lẽ lĩnh vực này bị… lửa của Vân Triệt phá vỡ?
- Dùng lửa… đốt trụi Băng Vân Lĩnh Vực? Điều này sao có thể…
Theo hỏa diễm lan tràn, Băng Vân Lĩnh Vực biến mất… Ngay cả một tia lam quang và băng hàn cuối cùng cũng bị ngọn lửa cắn nuốt hoàn toàn. Mà khi đốt cháy hết Băng Vân Lĩnh Vực, Phượng Hoàng Viêm mất đi môi giới cũng theo đó mà tắt… Không chỉ vậy, ba giọt máu Phượng Hoàng lơ lửng trước mặt Vân Triệt cũng đã mất đi màu vàng vốn có, trở nên ảm đạm đục ngầu, giống như chất lỏng của huyền thú thông thường.
Phịch…
Vân Triệt quỳ một gối xuống đất, mồ hôi toàn thân như mưa, trong miệng kịch liệt thở dốc. Khống chế ba giọt máu Phượng Hoàng này thiêu đốt gần như đã tiêu hao hết tất cả lực lượng còn lại của hắn. Ba giọt máu Phượng Hoàng cũng vào lúc này tự động bay về ấn ký hỏa diễm trên trán Vân Triệt, trở lại huyết mạch của hắn, rồi rơi vào trạng thái yên lặng kéo dài.
Ít nhất trong ba tháng tới, Vân Triệt khó có thể thiêu đốt lên Phượng Hoàng Viêm.
Đồng thời, cũng rất có khả năng khiến máu Phượng Hoàng bị bại lộ… Những người khác có lẽ không phát hiện được, nhưng ở đây, còn có một Lăng Khôn!
Kẻ đáng sợ đến từ Thánh Địa này biết rõ thứ ở đẳng cấp đó vốn không phải là thứ mà cường giả của Thương Phong đại lục có thể so sánh.
Cái giá phải trả lớn như vậy, hắn biết rõ. Nhưng hắn tuyệt đối không hối hận.
Băng Vân Lĩnh Vực biến mất, hoàn toàn biến mất…
Toàn bộ luận kiếm đài tĩnh lặng như một quỷ ngục, chỉ có thể nghe thấy từng trận hít khí lạnh và tiếng nuốt nước bọt. Tất cả mọi người đã đứng lên, ngơ ngác nhìn hai người trên đài, sự khiếp sợ tột độ hiện rõ trên ngũ quan vặn vẹo của họ.
- Máu Phượng Hoàng?
Lông mày Lăng Khôn hạ xuống, trong miệng phát ra một tiếng than nhẹ, trên mặt thoáng qua vẻ kinh ngạc:
- Máu Phượng Hoàng, chẳng phải đã tuyệt tích từ rất lâu rồi sao? Huyết mạch Phượng Hoàng của Phượng Hoàng Thần Tông hiện nay đều là do tổ tiên truyền thừa lại… Máu Phượng Hoàng của hắn có thể tách ra khỏi huyết mạch, chứng tỏ đó là máu Phượng Hoàng vô cùng tinh thuần.
- Phượng Hoàng Viêm kỹ mà hắn sử dụng cũng hoàn toàn không giống với của Phượng Hoàng Thần Tông.
- Hừ! Thật thú vị, không biết sau khi Phượng Hoàng Thần Tông biết được tin tức này sẽ có phản ứng gì.
Ánh mắt Lăng Khôn lạnh nhạt lướt qua toàn trường, khẽ cười lạnh:
- Nhiều người như vậy ở đây, ắt sẽ có kẻ tiết lộ tin tức này cho Phượng Hoàng Thần Tông… Tư chất của thiếu niên này không tầm thường, cho dù đến Thiên Uy Kiếm Vực cũng miễn cưỡng có tư cách lót đáy, lại dường như có kỳ ngộ. Tiếc là tài năng bộc lộ quá sớm, không biết ẩn mình, tất sẽ đoản mệnh, e rằng không sống được đến ngày gia nhập Thiên Uy Kiếm Vực của ta.