Lăng Nguyệt Phong vừa rời đi, Lăng Kiệt đã từ xa đi tới trước mặt Vân Triệt:
- Lão đại! Chúng ta lập nhóm đi! Tuy đây là lần đầu tiên ta đến nơi này, nhưng cha đã kể cho ta không ít chuyện về nó, ta có thể phát huy tác dụng rất lớn, đảm bảo không ngáng chân lão đại!
Miệng thì nói "không ngáng chân", nhưng ý tứ rõ ràng là muốn bảo vệ Vân Triệt, dù sao với trạng thái của Vân Triệt lúc này, nếu đi một mình thì thật sự quá nguy hiểm.
Tấm lòng này của Lăng Kiệt, Vân Triệt đương nhiên rất cảm động, nhưng hắn vẫn khoát tay từ chối:
- Không cần, nếu là rèn luyện thì một mình vẫn tốt hơn. Đặc biệt là ngươi, Tiểu Kiệt, tuy thiên phú của ngươi không tệ, kiếm ý và kiếm tâm đều thuộc hàng thượng thừa, nhưng ngươi từ trước đến nay luôn ở Thiên Kiếm Sơn Trang, thứ ngươi thiếu nhất chính là kinh nghiệm một mình đối mặt với hiểm cảnh như thế này. Đi cùng ta sẽ làm hiệu quả của lần lịch luyện này giảm đi rất nhiều.
- Nhưng, nhưng mà…
- Không có nhưng nhị gì cả.
Vân Triệt đưa tay xoa cằm:
- Làm tiểu đệ của ta là do chính ngươi quyết định. Sao nào, mệnh lệnh đầu tiên của ta mà ngươi đã không muốn nghe rồi à?
- Hứ…
Với tâm tư đơn thuần, đầu óc Lăng Kiệt còn chưa kịp phản ứng đã bị một câu của Vân Triệt chặn họng, hắn lưỡng lự hồi lâu, không thể làm gì khác hơn là nói:
- Vậy cũng được. Lão đại, ngươi nhất định phải cẩn thận. Những lời cha ta nói lúc trước không phải để hù dọa các ngươi đâu.
- Không cần lo lắng, ta không phải là người dễ chết như vậy, hơn nữa, trên người ta còn mặc Long Lân Bảo Giáp.
Vân Triệt sờ lên vạt áo, để lộ ra một mảng long lân lấp lánh hàn quang. Phần thưởng cho người đứng đầu, tuy Thiên Kiếm Sơn Trang không muốn, nhưng cũng phải cắn răng nhịn đau đưa Thiên Huyền Bảo Giáp cho Tần Vô Thương. Hôm qua, Tần Vô Thương đã trao lại Long Lân Bảo Giáp cho hắn, và hắn đã mặc nó lên người ngay lập tức.
Long Lân Bảo Giáp rất mỏng, chỉ có một lớp, mặc lên người không hề lạnh lẽo hay nặng nề, mà sẽ tự động điều chỉnh để vừa vặn với hình thể người mặc. Chiếc áo giáp này hoàn toàn xứng với danh xưng thần khí bảo mệnh. Đúng như hắn dự liệu, khi hắn để lộ Long Lân Bảo Giáp, hơn mười ánh mắt tham lam và đố kỵ lập tức phóng tới từ xung quanh.
Lăng Kiệt quay sang nói với Lăng Vân:
- Đại ca, lão đại nói ta tốt nhất nên hành động một mình, vậy ta cũng không đi cùng huynh được nữa, ta đi trước đây… Lão đại, ngươi nhất định phải cẩn thận. Nếu không thì công chúa tỷ tỷ xinh đẹp sẽ buồn lắm đấy… A a! Ta đi đây!
Lăng Kiệt gọi ra Thiên Ương Kiếm, ưỡn ngực, dâng lên khí thế, một mình tiến về phía trước. Lăng Vân gật đầu với Vân Triệt, ánh mắt như vô tình liếc về phía Hạ Khuynh Nguyệt, rồi tiến lên vài bước, hít một hơi thật khẽ, đi tới trước mặt nàng, nho nhã lễ độ nói:
- Hạ tiên tử, chúng ta kết bạn đồng hành được không? Ba năm trước ta đã từng đến đây, đối với nơi này cũng có phần quen thuộc. Nơi đây nguy hiểm trùng trùng, chúng ta kết bạn đồng hành không chỉ đủ sức ứng phó với bất kỳ nguy hiểm nào, mà còn có thể đi đến những nơi xa hơn. Nếu phát hiện được bảo vật gì, cũng sẽ để Hạ tiên tử ưu tiên lựa chọn, thế nào?
Cách đó không xa, Phần Tuyệt Thành và Tiêu Cuồng Vũ đồng thời lộ ra vẻ mặt kỳ quái. Bọn họ cũng đã tiến vào Thiên Trì Bí Cảnh ba năm trước, khi đó, Lăng Vân luôn đi một mình, không cho bất kỳ ai cơ hội kết bạn đồng hành. Vậy mà bây giờ, hắn lại chủ động muốn đi cùng một người, hơn nữa lời nói của hắn, nghe thế nào cũng giống như mang theo ý tứ cầu khẩn.
Tâm tư của hắn, chỉ cần không phải kẻ ngốc thì ai cũng hiểu rõ.
- Tạ ơn Lăng thiếu trang chủ, Khuynh Nguyệt đã quyết định đi một mình.
Đối mặt với lời mời chủ động của Lăng Vân, Hạ Khuynh Nguyệt không chút do dự mà trực tiếp từ chối.
Trong thế hệ trẻ, số người được Lăng Vân chủ động mời đồng hành đếm trên đầu ngón tay, còn việc bị từ chối thì đây tuyệt đối là lần đầu tiên. Sắc mặt Lăng Vân không hề thay đổi, cũng không cố chấp nữa, gật đầu nói:
- Đã như vậy, xin mời Hạ tiên tử phải hết sức cẩn thận.
Nói xong, Lăng Vân cũng một mình rời đi.
Bóng người hắn nhanh chóng biến mất trong bầu trời tuyết trắng.
Ngay cả Lăng Vân cũng bị từ chối, Tiêu Cuồng Vũ vốn đang hăm hở muốn thử, sau một hồi cắn răng đấu tranh tư tưởng, cuối cùng vẫn lựa chọn từ bỏ. Những người khác lại càng không dám thử. Cho dù là Tiêu Cuồng Lôi, con trai của tông chủ Tiêu Tông, cũng không có dũng khí ngỏ lời đi cùng Hạ Khuynh Nguyệt. Xét về thực lực mà Hạ Khuynh Nguyệt đã thể hiện, nàng hoàn toàn vượt xa bọn họ. Những công tử của các đại tông môn này ở bên ngoài ai nấy đều có địa vị cao quý, không ai là không kiêu ngạo. Nhưng ở trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt, bọn họ đều cảm thấy không ngóc đầu lên được.
Không nói đến những thứ khác, chỉ riêng thực lực thôi, bọn họ đã không có tư cách đồng hành cùng Hạ Khuynh Nguyệt.
Vân Triệt một mình quét mắt nhìn quanh, không chào hỏi bất kỳ ai, tùy tiện chọn một hướng rồi thong dong bước đi.
- Hạ sư muội, chúng ta đi trước, muội phải cẩn thận đấy.
Thủy Vô Song và Vũ Tuyết Tâm chào tạm biệt rồi kết bạn rời đi. Hạ Khuynh Nguyệt gật đầu, nhìn theo bóng lưng họ, ánh mắt vô tình liếc về hướng Vân Triệt vừa đi, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp, sau đó cũng cất bước đi về phương bắc.
Toàn bộ không gian đều bị tuyết bao phủ, thứ duy nhất có thể dùng để phân biệt phương hướng chính là những đỉnh núi cao chót vót. Vân Triệt đi một mạch về phía trước, dù có huyền lực hộ thể, hắn cũng bị cái lạnh làm cho run cầm cập.
- Nơi này không phải băng thì cũng là tuyết, đến cả bóng dáng của ‘Thiên Trì’ cũng không thấy đâu, nơi thế này làm sao lại có thiên tài địa bảo được chứ. Coi như là có, chắc cũng sớm đã bị băng tuyết chôn vùi rồi… Hô, lạnh quá.
Vân Triệt đi thẳng hơn nửa giờ, nhưng vẫn chỉ thấy một cánh đồng tuyết trắng xóa và tuyết bay đầy trời, không có bất kỳ thu hoạch nào. Hoàn toàn khác xa với cảnh tượng kỳ hoa dị thảo khắp nơi, linh thạch ngọc báu chất đống, núi cao rừng rậm trập trùng mà hắn tưởng tượng, hơn nữa đi lâu như vậy mà đến bóng dáng một con huyền thú cũng không thấy!
Đây đâu phải đến tìm kỳ trân dị bảo, quả thực chính là đến để chịu tội!
- Tiểu không gian này tồn tại rất quái dị.
Mạt Lỵ trầm ngâm nói.
- Quái dị?
- Tiểu không gian này đúng là do con người tạo ra, hơn nữa cấp độ sức mạnh cực cao, đã tồn tại một thời gian rất dài, nên việc sinh ra một vài thiên tài địa bảo cấp thấp cũng không có gì lạ… Điều quái dị là, một tiểu không gian như vậy không nên xuất hiện ở một nơi như thế này, bởi vì nó vốn không phải thứ mà sức mạnh ở cảnh giới này có thể tạo ra được.
- Có thể là do một cường giả nào đó từ rất lâu trước đây để lại.
Vân Triệt thuận miệng nói. Hắn không hề quan tâm đến lai lịch của Thiên Trì Bí Cảnh. Hắn thong dong bước đi, đột nhiên hỏi:
- Mạt Lỵ, có mấy người đang theo ta?
- Bốn người.
Mạt Lỵ trả lời.
- Bốn người sao?
Vân Triệt ngẩn ra, con số này không khớp với dự đoán của hắn.
- Bên cạnh ngươi, vĩnh viễn sẽ không thiếu kẻ thù muốn giết ngươi, không suy nghĩ một chút tại sao à?
Mạt Lỵ lạnh nhạt nói.
- Không! Những kẻ này hoàn toàn không đáng được gọi là kẻ thù.
Vân Triệt quơ quơ ngón tay, cười lạnh nói:
- Chẳng qua chỉ là một đám tự tìm đường chết mà thôi!
- Trong bốn người này, có ba kẻ muốn giết ngươi, người còn lại hình như không phải, ngược lại có vẻ như muốn cứu ngươi.
Mạt Lỵ nói.
- Hả? Cứu ta? Là ai?
- Lát nữa ngươi sẽ biết.
Vân Triệt chậm bước, trầm ngâm một lát rồi nói:
- Mạt Lỵ, lát nữa ngươi giúp ta giết một người.
- Không thành vấn đề!
Mạt Lỵ đồng ý dứt khoát như vậy khiến Vân Triệt không khỏi sững sờ. Mỗi lần Mạt Lỵ ra tay đều sẽ bị kịch độc tái phát, vì thế nếu không đến thời khắc sinh tử, hoặc kẻ địch không phải là người mà Vân Triệt tuyệt đối không thể ứng phó, nàng kiên quyết sẽ không xuất thủ. Vậy mà lần này, Vân Triệt vừa mở miệng, nàng đã đồng ý ngay, lần này đến lượt Vân Triệt lo lắng, hắn nhỏ giọng hỏi:
- Ờ… Lẽ nào ngươi không có thêm… điều kiện kèm theo nào chứ?
- Đương nhiên là có!
Giọng nói Mạt Lỵ dần trở nên lạnh lẽo cứng rắn:
- Tình trạng cơ thể của ngươi bây giờ, chính ngươi rõ nhất. Tiểu không gian này cũng chính là một nơi hoàn hảo để giết người. Ai có khả năng giết ngươi ở đây, trong lòng ngươi cũng rõ nhất. Nhưng ngươi vẫn dám đến, hoàn toàn là vì có sự tồn tại của ta! Ngươi bảo ta giết người này, ta không thể không giết, nếu không, ngươi sẽ chết, và còn có thể liên lụy đến ta.
- Ta nhớ ngươi từng nói, tuyệt đối không cho phép bản thân nảy sinh sự ỷ lại vào ta. Nhưng ngươi dường như đã hoàn toàn quên mất câu nói đó. Khi làm rất nhiều chuyện, ngoài việc cân nhắc năng lực của bản thân, ngươi đều tính cả sức mạnh của ta vào. Có sức mạnh của ta để vận dụng, trên toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, ngươi sẽ không thể gặp phải hiểm cảnh. Loại ỷ lại tiềm ẩn trong tâm lý này sẽ tạo thành một rào cản rất lớn đối với sự phát triển của ngươi…
Mỗi một chữ Mạt Lỵ nói ra đều vô cùng nghiêm túc, giọng nói như của một người đã trải qua vô vàn sóng gió, tựa như đang giáo huấn một vãn bối.
Vân Triệt quả thực có chút tán đồng. Ví như lần này, hắn không muốn từ bỏ cơ hội thăm dò Thiên Trì Bí Cảnh, nhưng nếu không phải vì có Mạt Lỵ, hắn chắc chắn sẽ không mang theo tình trạng cơ thể hiện tại mà tiến vào nơi này. Phần Tuyệt Thành chỉ là thứ yếu, mấu chốt là, hắn còn cảm nhận được sát ý từ trên người Mộc Thiên Bắc.
Mộc Thiên Bắc thân là bảo chủ đương nhiệm của Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo, thực lực tuyệt không thua kém Tần Vô Thương.
- Ta sẽ giúp ngươi giết kẻ cuối cùng, sau đó, ta sẽ tự phong bế huyền lực trong một thời gian dài, dùng Thiên Độc Châu chuyên tâm giải độc. Sau này mọi chuyện, chỉ có thể dựa vào chính ngươi, đừng mong chờ gì ở ta nữa.
Mạt Lỵ lạnh lùng nói.
- …Không cần phải tuyệt tình như vậy chứ?
Vân Triệt giật mình:
- Vạn nhất ta gặp phải nguy hiểm đến tính mạng thì làm sao bây giờ? Ta chết đi, ngươi cũng sẽ tiêu vong theo, ngươi không sợ sao…
- Hừ! Dựa vào Thiên Độc Châu lâu như vậy, ta vì cưỡng ép vận dụng sức mạnh mà độc phát mấy lần, đến bây giờ, độc trên người ta so với lúc gặp ngươi căn bản không giảm đi bao nhiêu! Thay vì cứ liên tục độc phát mà không thấy chút hy vọng chữa khỏi nào, chi bằng chết quách đi cho xong.
Mạt Lỵ tức giận nói.
Vân Triệt há miệng, lặng lẽ suy nghĩ một chút rồi chậm rãi gật đầu:
- Được rồi, ta biết rồi. Hơn nữa, ta cũng rất tán thành quyết định này của ngươi.
Lúc này, phía trước, trong màn gió tuyết mịt mù bỗng hiện ra hai bóng người mơ hồ. Theo bước chân thong dong của Vân Triệt, hai bóng người đó ngày càng trở nên rõ ràng trong tầm mắt hắn.
Khi thấy rõ hai người kia, Vân Triệt dừng bước, lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết như gặp được bạn thân trong lúc hoạn nạn, vội chạy tới chào hỏi:
- Đây không phải là Phần thiếu môn chủ và Phần Tuyệt Bích lão huynh sao, sao các ngươi lại ở đây? Có thể gặp nhau tại Thiên Trì Bí Cảnh, ai dám nói đây không phải là duyên phận trời định chứ!