Tiếng gầm mang theo áp lực kinh hoàng vô cùng và sức mạnh xuyên thấu lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Thiên Trì Bí Cảnh. Các cường giả của mười tông môn đỉnh cấp đều ngơ ngác biến sắc, dồn dập thối lui. Bọn họ đều nghĩ rằng lần này tất nhiên lại có người ngã xuống, nhưng không một ai ngờ tới, kẻ gặp phải con huyền thú khủng bố này lại chính là hai người đứng đầu thế hệ trẻ đương thời!
Mạt Lỵ đang ngưng tâm trừ độc bỗng bị một luồng khí tức đáng sợ làm cho thức tỉnh, thanh âm kinh ngạc của nàng vang lên trong đầu Vân Triệt:
- Xảy ra chuyện gì? Các ngươi lại đi trêu chọc một con Bá Huyền Thú!
- Bá Huyền Thú?
Vân Triệt kinh hãi. Cảm giác áp lực mà con cự thú này mang lại còn khủng khiếp hơn cả con Vương Huyền Viêm Long trước kia. Nhưng hắn làm sao cũng không thể ngờ, đây lại là một con Bá Huyền Thú! Bởi vì cảnh giới Bá Huyền, ở Thương Phong đế quốc chưa từng xuất hiện, là một sự tồn tại giống như trong mộng ảo!
Khí thế của Bá Huyền Thú mạnh đến mức khiến toàn thân Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt cứng đờ, ngũ tạng co giật, tim như muốn ngừng đập. Chống lại một con Bá Huyền Thú, hay đào tẩu dưới móng vuốt của nó, không nghi ngờ gì đều là chuyện viển vông. Vân Triệt cắn răng hỏi:
- Mạt Lỵ! Sức mạnh của ngươi thật sự đã hoàn toàn bị phong ấn, không thể sử dụng một chút nào sao?
- ...
Mạt Lỵ im lặng thật lâu, đôi mày nhíu chặt. Nàng không ngờ rằng, mình mới tự phong ấn huyền lực chưa được bao lâu thì Vân Triệt đã chọc phải một sinh vật kinh khủng đến thế. Nhưng như nàng đã nói, bản thân nàng cũng không thể giải trừ phong ấn, hy vọng duy nhất để Vân Triệt thoát khỏi hiểm cảnh đã hoàn toàn bị cắt đứt.
Chuyện đến nước này, Mạt Lỵ bắt đầu có chút hối hận.
- Lần này, xem ra ngươi chắc chắn phải chết rồi.
Mạt Lỵ nặng nề nói từng chữ.
- Không được!
Vân Triệt bỗng nhiên lắc đầu:
- Ta không muốn chết... cũng không thể chết!
- Khuynh Nguyệt... chúng ta đi mau!
Vân Triệt cắn răng, hét lớn một tiếng, gắng gượng chống lại cỗ khí thế như núi lớn đè nặng mà đứng dậy, nắm lấy tay Hạ Khuynh Nguyệt, dùng hết toàn lực bỏ chạy về phía trước.
- Grào!!!
Hành động của bọn họ đã chọc giận con cự thú, nó gầm lên một tiếng phẫn nộ, giơ cánh tay phải lên rồi đạp mạnh xuống hướng bọn họ bỏ chạy...
Nghe tiếng gầm thét sau lưng, Vân Triệt theo bản năng quay đầu lại, cú đấm kia không nhắm vào bọn họ mà rơi xuống mặt đất ngay dưới chân con cự thú, nhưng vẫn khiến đồng tử của hắn co rút lại dữ dội. Hắn ôm chặt lấy Hạ Khuynh Nguyệt, dùng hết toàn lực nhảy lên thật cao, mở ra “Phần Tâm”, theo huyền lực điên cuồng tuôn ra, một hàng rào chắn trong suốt đồng thời bao phủ lấy hắn và Hạ Khuynh Nguyệt.
- Phong Vân Tỏa Nhật!
Ầm!!
Như một chiếc búa tạ từ trên trời giáng xuống mặt đất, toàn bộ Thiên Trì đều rung chuyển dữ dội. Nếu lúc này không phải là mùa đông giá rét mà là mùa hè, thì hơn một nửa nước trong Thiên Trì đã bị chấn động bay lên không trung.
Một cảm giác nguy hiểm chết người ập đến, Vân Triệt hít một hơi thật sâu, ôm Hạ Khuynh Nguyệt nhảy vọt lên không trung, lần thứ hai dùng Tinh Thần Toái Ảnh, sau đó xoay người lại, dùng lưng vững vàng che chắn trước người Hạ Khuynh Nguyệt.
- Vân Triệt...!
Hạ Khuynh Nguyệt kinh hãi thét lên, nhưng ngay lập tức, tiếng hét của nàng đã bị một tiếng nổ kinh thiên động địa nhấn chìm.
Đây dù sao cũng là đòn công kích gián tiếp từ một con Bá Huyền Thú, cho dù Vân Triệt đã sớm nhảy lên không trung, lực xung kích từ phía dưới vẫn không phải là thứ hắn có thể chịu đựng nổi. “Phong Vân Tỏa Nhật” trong nháy mắt bị phá tan, vô số mảnh băng vụn và tuyết đập mạnh vào lưng hắn, đôi mắt Vân Triệt như muốn lồi ra, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, một ngụm máu tươi phun ra giữa không trung, gần một nửa nhuộm đỏ bộ vân thường của Hạ Khuynh Nguyệt.
Nếu không có “Phong Vân Tỏa Nhật” bảo vệ, một đòn này đã đủ để lấy mạng Vân Triệt. Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, không cho phép mình hôn mê, cường vận huyền lực, một lần nữa khởi động “Phong Vân Tỏa Nhật”. Mà lúc này, trong tầm mắt của hắn và Hạ Khuynh Nguyệt, xuất hiện một hình ảnh cực kỳ kinh khủng...
Bọn họ thấy một cái đầu lâu vô cùng to lớn, dù còn cách mười mấy trượng đã choán hết toàn bộ tầm nhìn. Trên đầu lâu là hai con mắt đỏ tươi như máu, và ánh mắt đỏ rực ấy đang tập trung vào chính bọn họ. Ngay sau đó, nó há ra cái miệng lớn như vực thẳm, một lực hút vô song truyền đến, những tảng băng cứng rắn, tuyết bay giữa không trung... và cả Hạ Khuynh Nguyệt, căn bản không có khả năng chống cự, đều bị hút về phía cái miệng khổng lồ kia.
Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt theo bản năng hét lên. Lúc này, Vân Triệt bỗng nhiên hiểu ra tại sao con cự thú lại đập xuống mặt đất thay vì nhắm vào bọn họ. Bởi vì... con cự thú biết đóa Bồ Đề Đế Tâm Liên đã bị bọn họ đoạt được và chắc chắn đang ở trên người hắn, nếu như tiêu diệt bọn họ, Bồ Đề Đế Tâm Liên cũng sẽ bị hủy diệt theo. Mà chấn bọn họ bay lên không trung là để nuốt chửng vào bụng, như vậy cũng đồng nghĩa với việc nuốt luôn cả Bồ Đề Đế Tâm Liên!
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Vân Triệt chợt lóe lên một tia hy vọng sống sót. Dưới sức hút khổng lồ, hắn và Hạ Khuynh Nguyệt ngày càng gần cái miệng lớn kia. Dưới sức hút kinh người này, cho dù cả hai cùng dùng hết toàn bộ sức mạnh cũng không thể thoát ra được. Vân Triệt gắt gao nhìn về phía trước, đem hết toàn lực duy trì “Phong Vân Tỏa Nhật”, hai tay ôm chặt Hạ Khuynh Nguyệt, trong miệng lặp đi lặp lại tiếng hét lớn:
- Nắm chặt ta... Nắm chặt ta... Không được buông tay... Nắm chặt ta!
Vù!
Trước mắt Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt bỗng trở nên tối sầm, cái miệng khổng lồ của cự thú cuối cùng cũng đã khép lại.
Gió bên tai vẫn gào thét, ngay khoảnh khắc tiến vào miệng cự thú, Vân Triệt cảm giác mình như rơi vào một địa ngục tối tăm và lạnh lẽo đến thấu xương... Nhiệt độ bên trong cơ thể cự thú vậy mà còn thấp hơn cả gió tuyết bên ngoài rất nhiều. Bị một lực đẩy khổng lồ cuốn đi, thân thể hắn không ngừng va chạm trong khi lao đi với tốc độ cực nhanh, trong bóng tối phảng phất như đã đi qua vô số hẻm núi và những đường hầm dài dằng dặc. Hắn nhắm chặt mắt, toàn bộ quá trình đều dốc toàn lực duy trì “Phong Vân Tỏa Nhật”, bởi vì đây là thứ duy nhất có thể bảo vệ bọn họ không bị nghiền nát.
Không biết qua bao lâu, sự chấn động cuối cùng cũng biến mất, bọn họ rơi xuống một nơi cực kỳ cứng rắn rồi ngừng lại.
“Phong Vân Tỏa Nhật” không một tiếng động mà tiêu tan.
Sau một hồi lâu tĩnh lặng, Hạ Khuynh Nguyệt mở mắt ra. Nàng nhận ra mình đang ở đâu, nhưng không thể tin được mình vẫn còn sống... Hơn nữa, ngoài thân thể có chút đau nhức, nàng không hề bị thương tổn gì.
Nàng ngước mắt nhìn không gian xung quanh, sau đó đưa tay phải ra, một ngọn lam quang ngưng tụ trong lòng bàn tay, miễn cưỡng chiếu sáng không gian ba trượng xung quanh.
Nơi này hẳn là bụng của con cự thú kia, nhưng điều bất ngờ là nó hoàn toàn không giống bên trong cơ thể một con huyền thú, mà lại giống như một khe nứt băng giá. Phía dưới cực kỳ cứng rắn, xung quanh treo đầy những cột băng trùy dài ngắn khác nhau, không khí vô cùng bẩn thỉu, khó thở, nhiệt độ lại càng thấp đến cực điểm. Ngay cả Hạ Khuynh Nguyệt, người có Băng Vân Quyết tầng thứ bảy hộ thân và cực kỳ hòa hợp với thủy nguyên tố, cũng cảm thấy khó chịu.
- Vân Triệt, ngươi không sao chứ?
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ gọi một tiếng, nhưng rất lâu không thấy Vân Triệt trả lời. Lam quang mờ nhạt chiếu lên người Vân Triệt, nàng phát hiện ánh mắt hắn khép hờ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng một vệt máu đang chậm rãi lan ra... Khi tay nàng chạm vào cơ thể hắn, chỉ cảm nhận được một sự lạnh lẽo.
Hạ Khuynh Nguyệt vội vàng quỳ một nửa bên cạnh hắn, bàn tay đặt lên lồng ngực, giọng nói cũng trở nên hoảng hốt:
- Vân Triệt, ngươi ổn không?
Hơi thở của hắn thật sự rất yếu, bàn tay Hạ Khuynh Nguyệt rõ ràng run lên. Bởi vì khí tức của hắn lúc này còn yếu hơn cả... một đứa trẻ sơ sinh.
Vân Triệt chậm rãi mở mắt, trên mặt lộ ra một nụ cười nhẹ nhõm:
- Tốt... quá rồi... chúng ta đều... không chết...
Vài chữ ngắn ngủi, hắn lại nói ra một cách cực kỳ gian nan.
Dưới một quyền của cự thú, Vân Triệt đã bị thương rất nặng, nhưng hắn không kịp điều tức, vẫn phải gắng gượng duy trì “Phong Vân Tỏa Nhật”.
“Phong Vân Tỏa Nhật” không phải huyền kỹ bình thường, mà thuộc về kỹ năng của Tà Thần Bạo Tẩu! Mặc dù là năng lực phòng ngự, nhưng nó tuyệt đối không phải là một tấm bình phong phòng ngự thông thường. Muốn trong chớp mắt phát động kỹ năng bảo mệnh này, mỗi một giây kéo dài, huyền lực tiêu hao không khác gì thi triển một lần “Vẫn Nguyệt Trầm Tinh”.
Từ lúc bị chấn động bay lên không trung, cho đến khi bị hoàn toàn hút vào bụng cự thú, tổng cộng đã trôi qua gần ba mươi giây. Trong khoảng thời gian này, “Phong Vân Tỏa Nhật” vẫn luôn được duy trì, nếu không, hắn và Hạ Khuynh Nguyệt đã sớm mất mạng. Mà ba mươi giây kéo dài này đã tiêu hao một lượng huyền lực lớn đến mức người thường khó có thể tưởng tượng nổi, hơn nữa sự tiêu hao này lại diễn ra trong lúc Vân Triệt đang bị trọng thương.
Giờ khắc này, khi mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống, nội thương của hắn đã trầm trọng hơn gấp mấy lần, huyền lực thì tiêu hao gần như cạn kiệt.
Nội thương nặng, lại không còn chút huyền lực nào để chống lại cái lạnh, nhiệt độ nơi này lại thấp đến cực điểm, mỗi một giây trôi qua đều đang cướp đi phần lớn sinh mệnh của Vân Triệt. Hắn cảm thấy cơ thể mình lạnh buốt như bị vạn kim châm đâm vào, nhưng rất nhanh, cảm giác đó cũng dần dần biến mất, khiến hắn từ từ mất đi nhận thức về cơ thể mình.
Hắn ngửi thấy mùi vị của cái chết, cũng là lần đầu tiên, khoảng cách với cái chết gần đến như vậy, gần đến mức đưa tay là có thể chạm tới.
Hạ Khuynh Nguyệt rút tay khỏi người Vân Triệt, ánh mắt trở nên hỗn loạn:
- Vân Triệt, ngươi...
- Khuynh Nguyệt... không cần nói gì cả... nghe ta nói...
Hơi thở của Vân Triệt đã trở nên cực kỳ yếu ớt, tay chân và thân thể hắn trong khoảng thời gian ngắn ngủi đã bị đóng băng cứng ngắc, đôi mắt cũng không còn thần sắc, sở dĩ còn có thể nói chuyện là nhờ vào ý thức đang gắng gượng chống đỡ, nhưng hắn biết, ý thức này có thể tan biến bất cứ lúc nào...
- Khuynh Nguyệt... cũng may là... ngươi không sao... Ta... sắp chết rồi... Sau khi ta chết... ngươi không được... lo cho ta... Ngươi không sợ hàn khí... có lẽ có thể... thoát khỏi nơi này... Con cự thú kia... dù đáng sợ thế nào... cũng phải... dùng hết toàn lực... chạy đi...
- Vân Triệt! Đừng nói nữa! Ngươi sẽ không chết dễ dàng như vậy... Muốn rời đi, cũng là chúng ta cùng nhau rời đi! Ngươi sẽ không chết!
Thảm kịch ập đến quá đột ngột, nàng căn bản không kịp ứng phó. Nội thương của Vân Triệt cực kỳ nặng, ngũ tạng lục phủ gần như vỡ nát, sinh cơ trên người yếu ớt không thể tả, nói không chừng một giây sau sẽ tiêu tan. Nàng biết vì sao hắn lại bị thương nặng như vậy, cũng biết vì sao bây giờ hắn lại suy yếu đến thế... Lúc bị tấn công trên không trung, hắn đã xoay lưng xuống dưới, hứng chịu toàn bộ lực xung kích, để cho nàng không bị thương tổn gì. Khi bị hút vào miệng cự thú, rồi trong quá trình rơi xuống, động lượng đáng sợ vô cùng, cho dù là nàng dùng băng tinh tạo ra lớp phòng ngự mạnh nhất cũng không thể chống đỡ, nhưng tấm bình phong kia vẫn luôn bảo vệ bọn họ, ngăn cản hoàn toàn mọi xung kích... Không nghi ngờ gì, đó là một tấm bình phong phòng ngự được cưỡng ép đến cực điểm, và để có được sức phòng ngự kinh người như vậy, có thể tưởng tượng được sự tiêu hao to lớn đến mức nào.
- Khuynh Nguyệt...
Hắn nhẹ nhàng nỉ non:
- Nếu có kiếp sau... làm thê tử của ta... được không... Bởi vì... đời này... vẫn chưa hoàn toàn chinh phục được ngươi... ta... không cam lòng...
Thân thể Hạ Khuynh Nguyệt chấn động, ánh mắt lập tức trở nên mơ hồ.
Đôi mắt Vân Triệt, cũng vào lúc này mất đi tiêu cự cuối cùng, toàn thân bất động, chỉ có nơi cổ họng, cực kỳ nhẹ nhàng phát ra thanh âm từ sâu thẳm linh hồn...
- Gia gia... Tiểu cô...
- Tuyết Nhược sư tỷ... Mạt Lỵ...
- ...
- Linh Nhi... ta đến với ngươi đây... Linh Nhi... Linh Nhi...