Cái tên truyền vào tai khiến trái tim hắn lập tức rối loạn, không thể khống chế được hình bóng và gương mặt của một thiếu nữ cứ liên tiếp hiện về.
Tô Linh Nhi, người đã gánh chịu thay hắn nỗi đau đớn nặng nề nhất, là niềm tiếc nuối lớn nhất và... nỗi hối hận sâu sắc nhất trong lòng hắn. Ánh mắt nàng vĩnh viễn u buồn như thế, nàng mãi mãi lặng lẽ chăm sóc, chờ đợi, trả giá, đợi chờ hắn... Chỉ là cái giá nàng phải trả, cho đến tận lúc hương tiêu ngọc vẫn, vẫn không đợi được hắn quay đầu lại.
Hắn biết nàng lưng mang huyết hải thâm thù, nhưng lại chưa bao giờ biết vì sao. Nàng không chịu nói cho hắn, mãi cho đến khi chết trong lòng hắn cũng không nguyện cho hắn biết rốt cuộc là ai đã hạ độc thủ... Bởi vì nàng không muốn để hắn bị thù hận dẫn lối thêm lần nữa. Mà nguyên nhân chủ yếu là vì hắn... Nếu hắn có thể quan tâm nàng nhiều hơn một chút, kiên trì muốn biết quá khứ của nàng, kẻ thù của nàng, hắn nhất định có thể biết được từ lâu.
Một mảnh rừng trúc, một gian nhà trúc đơn sơ, một dòng suối nhỏ trong vắt, tất cả chỉ vì chờ đợi, chờ đợi hắn mà tồn tại ở nơi đó... Chúng hợp thành toàn bộ ký ức của hắn và Tô Linh Nhi. Nàng vì hắn mà buông bỏ tất cả, cuồng dại không hối tiếc, còn hắn chưa từng làm gì cho nàng, ngay cả một lời hứa hẹn đơn giản nhất cũng chưa từng có. Cuối cùng, thời điểm ôm lấy nàng, hắn dù có gào khóc đến tan nát cõi lòng, hối hận đến mức liều mạng đập đầu vào đá, cũng không thể đổi nàng trở về.
Mỗi khi lật lại ký ức liên quan đến Tô Linh Nhi, lồng ngực hắn vẫn đau đến nghẹt thở.
Hắn nghiêng mắt, nhìn về phía bé gái đang ngã trên mặt đất, sắp rơi vào tay ba tên áo đen.
Nàng cũng tên là Tô Linh Nhi, cùng họ cùng tên với Linh Nhi đã mất của hắn... Vân Triệt đứng dậy, đối mặt với một cô bé giống hệt nàng, hắn tuyệt đối không thể ngồi yên làm ngơ, bởi vì cái tên "Tô Linh Nhi" đã kích thích vào dây thần kinh mẫn cảm và yếu ớt nhất của hắn. Nếu có dù chỉ một tia cơ hội để bù đắp, hắn dù phải mất hơn nửa cái mạng cũng sẽ không chút do dự.
Tên áo đen ở giữa chộp lấy áo sau gáy cô bé, trực tiếp nhấc thân hình nhỏ nhắn của nàng lên, cười gằn:
- Đúng là một tiểu nha đầu quật cường, lại có thể chạy xa như vậy... Khà khà, bây giờ con gái lão rơi vào tay chúng ta, ta để xem lão già Tô Hoành Sơn kia còn có thể cứng miệng được nữa không!
- Ngươi... các ngươi là đồ xấu xa! Cha nhất định sẽ đến cứu ta, sau đó đánh bại tất cả các ngươi!
Đôi mắt to tròn của cô bé tràn đầy sợ hãi, nhưng nàng không khóc, cố gắng nén nước mắt, ra sức giãy giụa la hét trong tay tên áo đen.
- Ha ha ha ha!
Tên áo đen ngông cuồng cười lớn:
- Vậy thì tốt quá rồi, ta thật sự mong hắn đến! Ta lại muốn xem xem Tô Hoành Sơn hắn...
Tên áo đen còn chưa dứt lời, một luồng gió cuồng bạo bỗng nhiên ập đến từ phía sau hắn.
Thực lực của ba tên áo đen này chỉ mới đến Linh Huyền Cảnh trung kỳ, đối với Vân Triệt mà nói không hề có chút uy hiếp nào, nhưng để đảm bảo an toàn cho cô bé, Vân Triệt vẫn lựa chọn lặng lẽ tiếp cận. Khi đến một khoảng cách nhất định, hắn bộc phát trong nháy mắt, tựa như chim ưng lao xuống săn mồi, vồ thẳng về phía tên áo đen đang giữ Tô Linh Nhi. Tên áo đen không kịp phòng bị, hắn đã đoạt lấy bé gái và ôm vào lòng.
- A!
Cô bé kinh hãi hét lên một tiếng, theo bản năng ôm chặt lấy cánh tay Vân Triệt.
Vân Triệt nhanh chóng đứng vững, đưa lưng về phía ba tên áo đen, nhẹ nhàng đặt cô bé xuống, rồi mỉm cười an ủi:
- Tiểu muội muội, đừng sợ, ta đến cứu ngươi. Có ta ở đây, ngươi nhất định sẽ không bị mấy kẻ xấu bắt đi.
Cô bé liên tục bị kinh sợ, có chút hoảng hốt không yên, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ôn hòa và nụ cười thân thiện của Vân Triệt, nỗi sợ hãi trong lòng nàng như bị một làn gió mát thổi bay, lập tức tan đi rất nhiều, nước mắt chỉ còn quanh tròng. Nàng nhìn Vân Triệt, gắng sức gật đầu, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo Vân Triệt, nấp sau lưng hắn.
- Thằng nhãi ranh ở đâu ra, lại dám quản chuyện của Hắc Mộc Bảo chúng ta, ta thấy ngươi chán sống rồi!
Bị Vân Triệt tiếp cận và đột kích trong im lặng, tên áo đen vốn kinh hãi, tưởng rằng gặp phải kình địch, nhưng khi dò xét huyền lực của Vân Triệt chỉ có Linh Huyền Cảnh cấp một, hắn liền hoàn toàn thả lỏng, giọng nói trầm thấp mà hung tàn.
Vân Triệt nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé, che chở nàng ở phía sau, nghiêng mặt sang, cười lạnh nói:
- Có trẻ con ở đây, ta không muốn thấy máu, cho các ngươi năm hơi thở... Cút ngay!
Lời của Vân Triệt khiến ba tên áo đen sững sờ, sau đó như thể nghe được chuyện cười nực cười nhất, tất cả đều phá lên cười điên cuồng, cười đến không ngớt.
- Hắn bảo chúng ta cút! Hắn lại dám bảo chúng ta cút!? A ha ha ha ha ha!
- Ồ! Thằng nhóc này tuổi còn trẻ đã là Linh Huyền Cảnh cấp một, chẳng trách lại ngông cuồng như vậy...
- Thiên phú không tệ, có điều cái đầu này thì đúng là không bằng kẻ ngốc, chết đến nơi rồi mà còn đuổi chúng ta cút, ha ha ha ha...
Ba người tùy ý cười nhạo, ánh mắt nhìn Vân Triệt như nhìn một kẻ đáng thương ngớ ngẩn. Mà ánh mắt Vân Triệt nhìn bọn chúng lại càng tràn đầy vẻ khinh thường và thương hại.
Tên áo đen bên trái xoa xoa tay, bước lên trước, một cước đá về phía Vân Triệt, trong mắt tràn đầy khinh bỉ:
- Đến đây! Để gia gia dạy ngươi cách làm người!
Vân Triệt híp mắt lại, đón đỡ cú đá của hắn, nhanh như chớp tung một quyền đấm tới.
Ầm!
Một tiếng động chói tai vang lên, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của ba tên áo đen, sau đó một tiếng "rắc" giòn tan truyền đến. Nụ cười trên mặt tên áo đen chợt tắt, gương mặt hoàn toàn vặn vẹo, cả người hắn như một cái bao rách bị cuồng phong cuốn bay ra ngoài, tiếng hét thảm thiết ngày càng xa dần...
Lực cánh tay của Vân Triệt khủng khiếp đến mức nào. Nếu không phải e ngại có người ở phía sau mà không dùng hết sức, thì đùi phải của tên áo đen đã vỡ nát thành bột phấn tại chỗ.
Nhìn tên áo đen bay xa một cách đáng sợ, miệng cô bé há to thành hình chữ "O", còn không kìm được mà "oa" lên một tiếng.
Pha giao đấu vừa rồi đủ để tiếng cười điên cuồng của hai tên còn lại nghẹn cứng trong cổ họng, tròng mắt chúng như muốn rớt ra ngoài, mặt mày thất sắc. Dù chúng có là kẻ ngu, cũng phải biết một đòn vừa rồi của Vân Triệt khủng bố đến mức nào. Người trẻ tuổi trước mắt này, thực lực mạnh hơn chúng tưởng tượng không biết bao nhiêu lần, bọn chúng căn bản không đủ tư cách trêu chọc.
Ánh mắt hai người nhìn Vân Triệt từ miệt thị biến thành sợ hãi, chúng đồng thời lùi lại. Thấy Vân Triệt không có ý định ép tới, chúng không dám nói thêm một lời nào, liều mạng bỏ chạy, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của Vân Triệt.
Những người này thân phận gì, hắn hoàn toàn không biết, tự nhiên cũng không có ý định đuổi cùng giết tận, nếu chúng đã bỏ chạy, Vân Triệt cũng lười truy đuổi. Hắn xoay người lại, nhìn về phía cô bé giống hệt Tô Linh Nhi, lại phát hiện nàng đang ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn mình, đôi mắt long lanh ngấn nước tràn đầy những ánh sao nhỏ.
Vân Triệt vốn định nói gì đó, nhưng khi nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, lời đến bên miệng như bị nghẹn lại trong cổ họng, cả người ngây ra tại chỗ...
Cô bé khoảng chừng mười tuổi, gương mặt trắng như tuyết, tinh xảo đáng yêu như được tạc từ ngọc thạch, một đôi mắt sáng lấp lánh tựa sao trời đêm. Có thể thấy trước, sau khi lớn lên nàng ắt sẽ là một mỹ nhân họa thủy.
Mà điều khiến Vân Triệt thất thần chính là, ngũ quan của tiểu cô nương này, nơi nào cũng lộ ra... hình bóng của Tô Linh Nhi!
Đường nét khuôn mặt, mắt, mũi, môi, cằm... của nàng đều rất giống Tô Linh Nhi của hắn, hợp lại cùng nhau, chính là một Tô Linh Nhi thu nhỏ. Chỉ có đôi mắt là rõ ràng không giống. Bởi vì mắt của Tô Linh Nhi rất ảm đạm, lộ ra vẻ u buồn làm người ta đau lòng, còn ánh mắt của tiểu cô nương này lại sáng hơn cả bảo thạch, linh động hơn cả suối nguồn, tựa như hội tụ linh khí tinh thuần nhất của đất trời.
- Linh...
Dung nhan của Tô Linh Nhi hiện lên trước mắt, trong tầm mắt mơ hồ của hắn chậm rãi trùng khớp với cô bé, hắn không tự chủ được đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm mại của nàng, ngón tay và tâm hồn đều đang run rẩy. Cô bé không hề chống cự động tác này, nàng nhìn biểu hiện kỳ lạ của Vân Triệt, chớp chớp mắt, lễ phép nói:
- Đại ca ca, cảm ơn huynh đã cứu ta... Đại ca ca, huynh lợi hại quá, thoáng cái đã đánh bay kẻ xấu lên trời, lợi hại như... lợi hại như cha ta vậy!
Lời nói của cô bé khiến Vân Triệt tỉnh lại từ trong ảo mộng, hắn nhận ra mình đã thất thố, vội vàng thu hồi tinh thần, trên mặt lộ ra nụ cười:
- Không cần cảm ơn, kẻ xấu đều đáng bị trừng phạt... Ngươi tên là... Tô Linh Nhi, đúng không?
- Vâng!
Tiểu nữ hài gật đầu. Nàng kiên cường hơn Vân Triệt tưởng tượng rất nhiều, xem ra nỗi sợ hãi vừa rồi đã hoàn toàn tan biến, cũng không cần hắn an ủi. Nàng nghiêng đầu:
- Đại ca ca, tại sao huynh lại biết tên của ta?
- Là lúc bọn chúng gọi ngươi, ta nghe được. Này... tiểu muội muội, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?
Vân Triệt mỉm cười hỏi.
- Mười tuổi!
Cô bé duỗi hai tay, xòe ra mười ngón tay, cười hì hì. Dường như đối với nàng, mười tuổi là một chuyện rất ghê gớm. Nàng hỏi ngược lại:
- Đại ca ca, vậy huynh tên là gì?
- Ta? Ta tên Vân Triệt.
Vân Triệt không hề che giấu mà trực tiếp trả lời.
- Vân... Triệt?
Tiểu nữ hài chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói:
- Tên thật kỳ lạ... A... Tại sao mình lại thấy kỳ lạ nhỉ...
Sau khi hắn nói tên mình, cô bé bỗng nhiên không rõ nguyên do mà rơi vào trạng thái mơ màng, tay nàng đặt bên môi, nghiêng đầu nhìn Vân Triệt, dường như đang cố gắng nhớ lại điều gì đó.
- Sao vậy? Tên của ta kỳ lạ lắm sao?
Vân Triệt cười nói.
Cô bé càng gắng sức chớp mắt, sau đó mang theo ba phần mông lung, bảy phần chân thành hỏi:
- Đại ca ca, chúng ta... có phải đã từng gặp nhau không? Tại sao ta bỗng nhiên cảm thấy hình như đã gặp đại ca ca ở đâu đó... Ngay cả tên của đại ca ca, cũng có một chút... rất quen thuộc.
- Ha ha!
Vân Triệt bật cười, hắn không nhịn được đưa tay véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng:
- Ta cũng vậy! Tiểu Linh Nhi không chỉ trùng tên với người quan trọng nhất của ta, mà ngay cả dáng vẻ cũng rất giống. Cảm giác này thật kỳ diệu, đó gọi là duyên phận. Điều đó cho thấy ta và Tiểu Linh Nhi rất có duyên, sẽ trở thành bạn tốt của nhau.
- Duyên phận?
Cô bé nghiêm túc lặp lại hai chữ này, sau đó cong cong mày cười:
- Vâng! Chỉ cần đại ca ca không ghét ta, ta nguyện ý làm bạn tốt với đại ca ca