Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 266: CHƯƠNG 265: GIƯƠNG CUNG BẠT KIẾM

- Linh Nhi.

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Tô Linh Nhi, lồng ngực Vân Triệt tràn ngập niềm vui sướng và ấm áp. Cảm giác này lan thẳng đến tận sâu trong tâm hồn, là niềm vui mà không bất kỳ hình thức nào khác có thể thay thế được. Hắn chỉ cần lặng lẽ ngắm nhìn Linh Nhi như vậy cũng đã cảm thấy cuộc đời này vô cùng hoàn mỹ.

Hắn không hề hay biết, khi Tô Linh Nhi nhìn thấy hắn, tâm trạng của nàng cũng biến đổi gần như giống hệt hắn. Vân Triệt là bởi vì mối ràng buộc từ kiếp trước với Tô Linh Nhi, còn tiểu Linh Nhi, nàng chỉ đơn thuần cảm thấy như vậy, đơn thuần thích cảm giác được ở gần hắn, không tìm được lý do, cũng không nghĩ ra nguyên nhân.

- Vân Triệt ca ca, phụ thân bảo muội đến nói với huynh, vào lúc hoàng hôn sẽ có rất nhiều người đến tông môn, sau đó có thể sẽ xảy ra một vài chuyện không hay. Đến lúc đó, Vân Triệt ca ca phải ở trong phòng đóng chặt cửa, tuyệt đối không được đi ra ngoài.

- Hả?

Khóe mắt Vân Triệt khẽ giật, sau đó gật đầu, mỉm cười nói:

- Được, ta biết rồi.

- Vâng! Vậy… Vân Triệt ca ca, muội về đây. Huynh và tỷ tỷ xinh đẹp phải nghỉ ngơi cho tốt nhé.

Tô Linh Nhi cười khúc khích, khẽ lùi lại một bước nhỏ nhưng không lập tức rời đi, đôi mắt tựa thạch anh trong veo lưu luyến nhìn Vân Triệt một lúc, dáng vẻ không nỡ xa.

- A? Sao đã vội đi rồi? Ta còn muốn trò chuyện với Linh Nhi mà.

Tô Linh Nhi chu môi nói:

- Phụ thân nói hai người chắc đã đi một quãng đường rất xa, nhất định đã vô cùng mệt mỏi. Tỷ tỷ xinh đẹp còn đang bị bệnh, cũng cần nghỉ ngơi, nên bảo muội truyền lời xong phải đi ngay, không được làm phiền hai người… Vân Triệt ca ca, chờ tỷ tỷ xinh đẹp tỉnh lại, huynh chơi với muội có được không? Còn nữa… Vân Triệt ca ca đến từ một nơi rất xa, muội muốn nghe huynh kể thật nhiều chuyện xưa ở phương xa.

Vẻ ngây thơ, hồn nhiên, vô ưu vô lo của Linh Nhi lúc này là một niềm hạnh phúc xa xỉ khiến Vân Triệt gần như choáng ngợp, ngỡ như đang ở trong mộng. Hắn nhẹ nhàng mỉm cười, chậm rãi mà nghiêm túc gật đầu:

- Được! Đến lúc đó, ta nhất định sẽ chơi với Linh Nhi, còn kể rất nhiều chuyện xưa cho Linh Nhi nghe… Một lời đã định!

- Vâng! Hì hì…

Tô Linh Nhi nghiêng đầu, rồi vui vẻ chạy đi như một chú hoàng oanh được tự do tung cánh.

Đóng cửa phòng lại, sắc mặt Vân Triệt nhanh chóng trở nên ngưng trọng.

Buổi chiều, nơi này sẽ có một đám người tới? Sẽ xảy ra chuyện không hay? Chẳng lẽ là…

Trên giường, hai mắt Hạ Khuynh Nguyệt khép hờ, đang trong trạng thái nhập định, yên tĩnh hấp thu và dẫn dắt dược lực của Bồ Đề Đế Tâm Đan. Chỉ có điều ngũ quan của nàng không hoàn toàn khép lại, cuộc trò chuyện giữa Vân Triệt và Tô Linh Nhi, nàng đều nghe thấy cả.

Thời gian họ dừng chân ở đây chỉ có mười hai canh giờ ngắn ngủi, hắn tự nhiên hận không thể ở bên cạnh Linh Nhi từng giây từng phút. Nhưng Hạ Khuynh Nguyệt lúc này cần có người trông chừng, Thái Tô Môn cũng không phải nơi an toàn đối với họ, lại còn có một Tô Hạo Nhiên lòng dạ khó lường, hắn quyết không thể rời khỏi Hạ Khuynh Nguyệt.

- Vân Triệt, trước kia ngươi đã từng tới nơi này sao?

Mạt Lỵ đột nhiên lên tiếng.

- Chưa từng.

- Vậy tại sao ngươi lại đối xử đặc biệt như vậy với tiểu cô nương kia? Hôm nay ngươi và nàng ta mới quen biết, vậy mà lại vì nàng ta mà cảm xúc hoàn toàn mất kiểm soát. Vừa rồi khi nhìn thấy nàng ta, phản ứng trong linh hồn của ngươi lại càng bất thường! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mạt Lỵ dùng giọng điệu rất nghiêm túc để hỏi. Tuy đều là tiểu cô nương, nhưng từ “tiểu cô nương kia” thốt ra từ miệng nàng, nghe có chút kỳ quặc…

“…” Vân Triệt ngẩng đầu, nhẹ giọng nói:

- Đây là một bí mật thật sự không cách nào nói ra lời.

Mạt Lỵ: “…”

Cả buổi chiều, Vân Triệt luôn canh giữ bên cạnh Hạ Khuynh Nguyệt. Nàng vẫn nằm im bất động, vầng sáng màu xanh nhạt trên người chưa từng biến mất, lớp hào quang đó cũng thần kỳ ngăn cách khí tức huyền lực của Hạ Khuynh Nguyệt, khiến Vân Triệt không cách nào thăm dò được trạng thái huyền lực của nàng lúc này. Nhưng như vậy cũng tốt, nếu tác dụng của Bồ Đề Đế Tâm Liên thật sự kinh người như trong truyền thuyết, Hạ Khuynh Nguyệt có thể sẽ đột phá đến Thiên Huyền Cảnh! Nếu lúc đột phá, khí tức huyền lực chấn động kinh động đến Thái Tô Môn, ngược lại sẽ gây ra phiền phức không cần thiết.

Sắc trời dần tối, thời gian đã gần hoàng hôn, lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến từng đợt bước chân dồn dập, dường như có rất nhiều người đang vội vã tiến về một hướng. Tiếng bước chân kéo dài rất lâu, hàng loạt âm thanh hỗn loạn bất thường bắt đầu truyền đến từ một nơi khá xa. Với thính lực của Vân Triệt, hắn mơ hồ nghe được trong đó thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười lạnh và những lời giận dữ mắng mỏ.

Vân Triệt liếc nhìn tình hình của Hạ Khuynh Nguyệt, đoạn đi đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng hé một khe hở, nhìn về phía âm thanh truyền đến.

Phía trước đại điện nghị sự của Thái Tô Môn lúc này đã tụ tập đông nghịt người. Một bên là các thủ lĩnh và đông đảo đệ tử của Thái Tô Môn, đứng đầu là Tô Hoành Sơn, hai mắt nảy lửa. Đối diện họ là khoảng ba trăm người mặc đồ đen, vây quanh mười mấy người trung niên ăn vận khác nhau. Còn có một lão giả đang nghênh ngang ngồi trên chiếc ghế mây không biết từ đâu mang tới, mắt khép hờ, vẻ mặt thản nhiên, tư thế ngạo nghễ không coi ai ra gì.

- Tô Hoành Nhạc! Ta luôn coi ngươi là nhị ca của ta, cho dù ban đầu khi tranh giành vị trí môn chủ ngươi từng ngấm ngầm hãm hại, ta cũng đã bỏ qua sau lưng, chưa bao giờ nhắc lại! Những năm nay, tài nguyên trong môn càng ưu tiên cho ngươi khắp nơi! Ngươi muốn chí bảo của tổ tiên, ta còn có thể hiểu được, nhưng ngươi lại không tiếc cấu kết với Hắc Mộc Bảo, làm ra chuyện lòng lang dạ thú này! Ngươi không thấy có lỗi với tiên phụ, với liệt tổ liệt tông của Thái Tô Môn sao!

Tô Hoành Sơn giận dữ, ánh mắt lại chuyển sang một người khác:

- Còn ngươi nữa! Lý Vân Cơ, lúc trước ngươi gặp đại nạn, mạng treo ngàn cân, là ai đã cứu ngươi? Là ai đã cho ngươi cuộc sống yên ổn mười mấy năm nay? Ngươi báo đáp ân tình của cha ta và Thái Tô Môn như thế sao?

Bị Tô Hoành Sơn điểm mặt, người trung niên tên Lý Vân Cơ kia khẽ lùi bước, trên mặt thoáng lộ vẻ mất tự nhiên, nhưng lập tức hừ lạnh một tiếng nói:

- Ân tình của tiên môn chủ, ta tự nhiên ghi nhớ trong lòng! Cũng chính vì nghĩ đến ân tình của tiên môn chủ, ta mới quyết không thể nhìn Thái Tô Môn bị hủy trong tay ngươi! Nhường lại vị trí môn chủ, giao chìa khóa chí bảo ra đây! Nếu không phải vì ngươi ngoan cố, Thái Tô Môn đã sớm là một thế lực hùng mạnh chấn động cả Phù Tô! Thái Tô Môn cũng sẽ vì vậy mà vươn lên trở thành tông môn đỉnh cao! Chứ không phải trì trệ không tiến như hiện giờ!

- Ha ha, Vân Cơ nói không sai chút nào.

Tô Hoành Nhạc cười hề hề nói:

- Tiên phụ giao vị trí môn chủ cho ngươi thật sự là sai lầm lớn nhất đời ông ấy! Ngươi sớm giao chìa khóa chí bảo ra, rồi hợp tác với Hắc Mộc Bảo, thì cả vùng Giang Đông này đã sớm là thiên hạ của chúng ta! Ngươi hồ đồ cứng nhắc như vậy, sẽ chỉ khiến toàn bộ Thái Tô Môn bị ngươi liên lụy!

Hắn liếc mắt nhìn lão giả đang ngồi ở vị trí cao, cười lạnh nói:

- Ngay cả thái trưởng lão vốn không màng thế sự cũng đã không nhìn nổi nữa rồi! Ngươi vẫn nên ngoan ngoãn giao lại vị trí môn chủ, yên phận làm một chấp giáo trưởng lão đi! Vị trí môn chủ này, không hợp với ngươi chút nào!

- Toàn lời ngụy biện!

Tô Hoành Sơn giận quá hóa cười:

- Hắc Mộc Bảo luôn hành xử ti tiện, thanh danh bên ngoài cực kỳ thối nát, hơn nữa vẫn luôn như hổ rình mồi nhòm ngó tài nguyên của Thái Tô Sơn chúng ta. Hợp tác với Hắc Mộc Bảo không khác nào nuôi hổ trong nhà, còn làm bại hoại danh dự trăm năm của Thái Tô Môn! Về phần chí bảo tông môn, tổ tiên đã dặn dò rõ ràng, chỉ khi nào chúng ta xuất hiện một đệ tử tài năng kinh diễm, đủ để kinh thế hãi tục, mới có thể lấy ra, nếu không chính là phung phí của trời, hủy hoại đi cơ hội hưng thịnh lớn nhất của tông môn! Bây giờ nếu ta lấy ra, mới thật sự có lỗi với liệt tổ liệt tông!

- Lời này của Tô môn chủ, ta không thích nghe cho lắm.

Một người trung niên áo đen chậm rãi bước ra:

- Hắc Mộc Bảo chúng ta vô cùng chân thành muốn hợp tác với Thái Tô Môn. Các ngươi cho chúng ta dược liệu tinh thạch, chúng ta cho các ngươi thần binh lợi khí, đôi bên cùng có lợi. So ra, kiến thức và tầm nhìn của Hoành Nhạc huynh còn hơn ngươi nhiều lắm. Cũng khó trách Thái Tô Môn của các ngươi những năm nay luôn trì trệ không tiến, không khí nặng nề, trì trệ.

- Hắc Mộc Thanh Nha!

Tô Hoành Sơn căm tức nhìn người áo đen vừa nói:

- Ngươi, tên tiểu nhân hèn hạ này! Chuyện ngươi buổi sáng định bắt cóc nữ nhi của ta, ta còn chưa tính sổ với ngươi, ngươi lại dám tự mình tìm đến cửa! Ngươi đường đường là bảo chủ Hắc Mộc Bảo, lại sai đệ tử của mình ra tay với một tiểu cô nương mới mười tuổi, thật không hổ danh bảo chủ Hắc Mộc Bảo!

- Ha ha!

Bị Tô Hoành Sơn mắng chửi trước mặt mọi người, Hắc Mộc Thanh Nha lại không hề tức giận:

- Tô môn chủ hiểu lầm rồi, bản bảo chủ chỉ là cho người mời quý thiên kim đến tệ môn làm khách mà thôi. Dùng từ “bắt cóc” e rằng không thỏa đáng cho lắm.

- Phải không?

Hai tay Tô Hoành Sơn siết chặt thành quyền. Hắn không phải người dễ nổi giận, nhưng việc người của Hắc Mộc Bảo ra tay với Tô Linh Nhi đã chạm đến giới hạn của hắn. Hắn lạnh lùng nói:

- Hắc Mộc Thanh Nha, ta biết ngươi có tâm tư gì. Đợi sau khi chuyện nội môn giải quyết xong, nếu ngươi không cho ta một câu trả lời thỏa đáng, hôm nay đừng mong sống sót rời khỏi đây!

Hắc Mộc Thanh Nha nhếch miệng cười khẩy, không nói gì thêm mà lùi lại hai bước, hai tay khoanh trước ngực, ra vẻ thản nhiên xem kịch vui… Không sai, hôm nay hắn chính là đến xem kịch… một vở kịch tranh giành quyền lực nội bộ. Bất kể kết quả thế nào, đối với hắn đều là trăm lợi mà không có một hại.

Lão giả vẫn luôn ngồi ngay ngắn lúc này mới mở mắt, thờ ơ nói:

- Hoành Sơn, vị trí môn chủ do ai kế nhiệm, ta không quan tâm. Nếu ngươi không muốn hợp tác với Hắc Mộc Bảo, ta cũng không miễn cưỡng. Nhưng chìa khóa chí bảo của tông môn, hôm nay ngươi phải giao ra đây!

Thái trưởng lão có tư lịch cao nhất Thái Tô Môn lên tiếng, uy thế tự nhiên không tầm thường. Sắc mặt Tô Hoành Sơn biến đổi, nhưng vẫn không hề do dự nói:

- Tuyệt đối không thể!

Không khí tại hiện trường ngày càng căng thẳng. Đệ tử của Thái Tô Môn lũ lượt kéo đến, người càng lúc càng đông. Nếu chỉ đối mặt với Hắc Mộc Bảo, họ sẽ nhất trí đối ngoại, nhưng Hắc Mộc Bảo lại ra vẻ là người xem kịch, hai phe giương cung bạt kiếm ngược lại đều là người của Thái Tô Môn… Chẳng qua một phe là những người đã tạm rời khỏi Thái Tô Môn cách đây không lâu, sau đó nghe nói đã gia nhập Hắc Mộc Bảo!

Từ trong cuộc tranh cãi ngày càng kịch liệt của hai bên, Vân Triệt cuối cùng cũng nghe ra được đại khái.

Trong thế hệ này ở vùng Giang Đông của Phù Tô Quốc, Thái Tô Môn và Hắc Mộc Bảo là hai tông môn hùng mạnh nhất. Thái Tô Môn dựa vào Thái Tô Sơn, có vô số tài nguyên dược liệu và tinh thạch. Hắc Mộc Bảo đóng quân ở Hắc Mộc Lĩnh, có lượng lớn tài nguyên kim loại và kỳ thạch. Về mặt tài nguyên, hai đại tông môn đúng là có thể bổ sung cho nhau. Hắc Mộc Bảo cũng đã nhiều lần muốn hợp tác với Thái Tô Môn để đạt được mục đích chung, nhưng vì Hắc Mộc Bảo hành xử ti tiện, thanh danh thối nát, nên dù một bộ phận lớn trong hội trưởng lão Thái Tô Môn đồng ý hợp tác, các đời môn chủ đều tuyệt đối không chấp thuận.

Đến đời của Tô Hoành Sơn, Hắc Mộc Bảo vốn có thực lực thấp hơn Thái Tô Môn nửa bậc đột nhiên phát triển mạnh mẽ, mơ hồ đạt đến trình độ có thể đối chọi với Thái Tô Môn. Điều này cũng khiến cho số người trong hội trưởng lão ủng hộ hợp tác với Hắc Mộc Bảo, bá chủ Giang Đông, ngày càng nhiều, đến cuối cùng gần như đã quá bán, khiến áp lực mà Tô Hoành Sơn phải gánh chịu ngày một tăng.

Nhưng những chuyện này vẫn chưa phải là nguyên nhân chính dẫn đến cục diện ngày hôm nay. Nguyên nhân thực sự là một thứ mà tổ tiên Thái Tô Môn để lại –– chí bảo tông môn thần bí!

Tổ tiên của Thái Tô Môn đã có được nó từ một nơi gọi là “Nam Cương Thánh Địa”, nghe nói là chí bảo cấp bậc “Thánh vật”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!