Một trận phân tranh tông môn đã âm ỉ từ lâu cuối cùng cũng bùng nổ, khép lại bằng một kết quả không ai có thể ngờ tới. Vân Triệt không biết Tô Hoành Sơn sẽ xử trí cha con Tô Hoành Nhạc, cùng đám trưởng lão và đệ tử luôn ủng hộ bọn họ ra sao, cũng chẳng hề quan tâm. Sau khi người của Hắc Mộc Bảo rời đi, hắn liền dẫn Tô Linh Nhi đi thẳng.
Chuyện này cũng khiến Vân Triệt có cái nhìn đại khái về tính cách của Tô Hoành Sơn. Hiển nhiên, đây là một người chính trực, có khí phái, trong uy nghiêm lại mang theo sự khiêm tốn và lòng nhân từ, nhưng đây lại không phải là một tính cách quá tốt đối với người đứng đầu một tông môn… Bởi vì hắn hành sự không đủ tàn nhẫn, không đủ quả quyết. Bằng không, một nhân vật vai vế trưởng lão cũng không đến mức ngang ngược càn rỡ như thế. Mặc dù sự việc đến nước này, hành vi của Tô Hoành Nhạc đã không khác gì phản bội, nhưng Vân Triệt có thể đoán được, cách xử lý của hắn vẫn sẽ không quá quyết liệt. Dù sao, Tô Hoành Nhạc cũng là huynh trưởng của hắn, hơn nữa sau lưng y còn có rất nhiều trưởng lão khác ủng hộ.
Từ chuyện hôm nay, Vân Triệt cũng nhìn thấy nguy cơ tiềm tàng của Thái Tô Môn.
- Vân Triệt ca ca, huynh nói với phụ thân muội rằng muội là… vị hôn thê, vị hôn thê có nghĩa là gì vậy?
Tô Linh Nhi nắm tay Vân Triệt, đôi mắt ngây thơ hỏi. Nàng lờ mờ hiểu được ý nghĩa của ba chữ “vị hôn thê”, nhưng lại muốn được nghe câu trả lời từ chính miệng Vân Triệt.
Vân Triệt mỉm cười nói:
- Nói một cách đơn giản là, sau khi Linh Nhi lớn lên, phải gả cho ta làm lão bà… Giống như vị tỷ tỷ xinh đẹp của muội vậy.
Hạ Khuynh Nguyệt liếc hắn một cái, thần sắc có chút khác thường.
- Lão… bà… là có ý gì ạ?
Tô Linh Nhi khẽ mím môi, cách xưng hô này lại càng khiến nàng mơ hồ hơn.
- Chính là hai chữ chỉ có ta mới được gọi Linh Nhi. Sau khi Linh Nhi trở thành lão bà của ta, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau, bầu bạn cùng nhau, chăm sóc lẫn nhau, cùng làm cho đối phương vui vẻ, cùng nhau làm tất cả những chuyện mình thích…
Vân Triệt nhẹ nhàng nói. Những lời này, nói ra thật sự rất đơn giản, nhưng Tô Linh Nhi của kiếp trước, mãi cho đến khi hương tiêu ngọc nát, vẫn không thể nghe được chúng từ miệng hắn.
Bước chân của Tô Linh Nhi bỗng chậm lại, dường như đang mơ màng vì những lời của Vân Triệt.
Vân Triệt cúi đầu, chăm chú hỏi:
- Linh Nhi, vậy sau khi lớn lên, muội có bằng lòng làm lão bà của ta không?
Tô Linh Nhi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt lên, rồi gật đầu thật mạnh, nở một nụ cười ngọt ngào:
- Ừm! Muội thích ở cùng Vân Triệt ca ca!
Vân Triệt càng nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Tô Linh Nhi, trong lòng ngập tràn ấm áp… nhưng cũng xen lẫn cả chua xót.
Hạ Khuynh Nguyệt cuối cùng không thể im lặng được nữa, đôi mắt đẹp của nàng thoáng liếc qua Tô Linh Nhi bé nhỏ mềm mại bên cạnh, nhẩm tính tuổi của cô bé, rồi khẽ chau mày:
- Ngươi nghiêm túc đấy à?
Vân Triệt biết Hạ Khuynh Nguyệt đang nghĩ gì, bất cứ ai thấy hắn kiên quyết và nghiêm túc muốn lấy một cô bé mới mười tuổi làm lão bà, trong lòng đều sẽ nảy ra hai chữ “cầm thú”. Hắn nhếch môi, bất đắc dĩ nói:
- Ta nói thật… Chỉ là, ta có lý do của riêng mình. Hơn nữa…
Vẻ mặt Vân Triệt thoáng nét chua xót:
- Đây chỉ là một giấc mộng, không phải sao? Nếu đã là mộng, vậy hãy cứ để nó… đẹp đến hư ảo.
“…” Hạ Khuynh Nguyệt hoàn toàn không hiểu hắn đang nghĩ gì, nhưng nhìn vẻ nghiêm túc và phiền muộn trong mắt hắn, nàng quay mặt đi, không hỏi thêm nữa.
- Khuynh Nguyệt lão bà, sao hôm nay nàng…
Vân Triệt dè dặt hỏi:
- Sao lại… ừm… nghe lời như vậy?
Hạ Khuynh Nguyệt cụp mắt xuống, khẽ đáp:
- Sức mạnh của ta bây giờ vốn thuộc về ngươi, nếu ngươi muốn sử dụng, ta sẽ không từ chối.
Vân Triệt sững sờ, đưa tay véo mũi, không tiếp tục chủ đề này nữa:
- Trong nháy mắt từ Địa Huyền Cảnh đột phá đến Vương Huyền Cảnh, tiến độ này quả thực quá dọa người. Nhưng bước nhảy vọt quá lớn có thể sẽ khiến cảnh giới không ổn định. Khuynh Nguyệt, ta nghĩ nàng nên về Tê Long Các điều tức một thời gian thì hơn, để tránh lưu lại hậu hoạn.
Hạ Khuynh Nguyệt gật đầu:
- Tự ta trở về là được rồi, ngươi đi chơi với Linh Nhi đi.
Vân Triệt cũng không cố chấp, dặn dò nàng phải luôn cảnh giác, sau đó dẫn Tô Linh Nhi rời đi. Dù sao, trước đó hắn đã hứa với Linh Nhi, sau khi Hạ Khuynh Nguyệt tỉnh lại sẽ tiếp tục chơi cùng cô bé.
Sau khi Vân Triệt đi xa, Hạ Khuynh Nguyệt xoay người lại, nhìn bóng lưng hắn, trong lòng hoàn toàn mờ mịt, có phần thất thần lẩm bẩm:
- Cũng bởi vì… chúng ta là phu thê… sao…
… … … … … …
- Linh Nhi, muội muốn đi đâu chơi?
- Hì, được ở bên Vân Triệt ca ca, tâm trạng muội đã tốt lắm rồi, đi đâu chơi cũng được… Ừm… Để muội nghĩ xem! Đúng rồi, chúng ta ra rừng trúc phía sau chơi được không?
- Rừng… trúc?
Hai chữ này chạm đến một sợi dây thần kinh nào đó của Vân Triệt.
- Vâng! Ở ngay dưới chân núi có một khu rừng trúc rất lớn, muội thích cảnh sắc ở đó nhất. Nhưng phụ thân nói nơi đó sẽ có huyền thú nguy hiểm xuất hiện, nên chưa bao giờ cho muội đi một mình, mà người lại luôn bận rộn, rất ít khi đưa muội đi chơi.
- Rừng trúc… Rừng trúc… Được, vậy chúng ta đến rừng trúc chơi.
Phía nam Thái Tô Môn, một mảng rừng trúc rộng lớn kéo dài đến tận chân núi xa xôi, sắc xanh biếc nồng đậm tràn ngập khắp tầm mắt. Cành trúc rậm rạp, lá trúc đung đưa, từng cơn gió trong lành mát rượi không ngừng thổi tới, khiến lòng người khoan khoái.
- Oa! Thật dễ chịu!
Đứng giữa rừng trúc, Tô Linh Nhi nhắm mắt, dang rộng hai tay, hếch chiếc mũi nhỏ xinh lên, hít hà hương thơm tươi mát của rừng trúc.
Rừng trúc trước mắt không rậm rạp như khu rừng mà Vân Triệt và Tô Linh Nhi từng ở trước kia, nhưng vẫn một màu xanh biếc, vẫn trong lành mê người. Chỉ cần ngắm nhìn, cảm nhận cơn gió mát phả vào mặt, cõi lòng đã thấy nhẹ đi phân nửa. Nhìn rừng trúc, nhìn Tô Linh Nhi, Vân Triệt nhất thời có chút ngây ngẩn… Khi xưa, rừng trúc đẹp như vậy, Linh Nhi tốt đẹp như vậy, thế giới hai người tốt đẹp như vậy, tại sao trong mắt hắn lại chỉ có thù hận…
Tô Linh Nhi u buồn đến thế, nàng không ngừng khuyên hắn buông bỏ hận thù… Có lẽ, khi đó, nàng đã buông bỏ tất cả quá khứ của bản thân, chỉ muốn ở bên hắn. Nỗi buồn sau này của nàng, không phải đến từ quá khứ của nàng, mà đến từ hắn…
- Vân Triệt ca ca, nơi này rất đẹp phải không?
Tô Linh Nhi cười khúc khích:
- Đây là nơi muội thích nhất, mỗi lần đến đây, muội đều cảm thấy mình như biến thành một tinh linh, mọi chuyện không vui đều quên hết. Muội thích mọi thứ ở đây… Muội thường nghĩ, nếu sau này lớn lên, nhất định phải sống trong một rừng trúc xanh tươi… Ừm! Chỉ nghĩ thôi đã thấy rất hạnh phúc rồi.
Lòng Vân Triệt chấn động mạnh.
Thảo nào… Thảo nào sau khi sư phụ qua đời, nàng đã kéo hắn đang trọng thương hôn mê trốn chạy mấy ngày, rồi dừng lại trong khu rừng trúc kia. Khi đó, hắn vốn tưởng Tô Linh Nhi cho rằng rừng trúc thích hợp để ẩn náu… Hóa ra, nàng thật lòng yêu thích rừng trúc, từ nhỏ đã có một giấc mộng về rừng trúc.
Ở trong rừng trúc, tâm tình nàng có thể lắng lại, nàng có thể coi mình là một tinh linh… Cũng chỉ có ở trong rừng trúc, nàng mới có thể vượt qua tất cả cô đơn, lo lắng, sợ hãi, u buồn, mờ mịt… ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, vĩnh viễn chờ hắn trở về.
Hai tay Vân Triệt siết chặt, trong lòng đau như kim châm, cảm giác tội lỗi như thủy triều nhấn chìm linh hồn hắn. Hắn càng lúc càng nhận ra, bản thân đã phụ Linh Nhi quá nhiều, mười đời mười kiếp cũng không trả hết…
- Linh Nhi, chúng ta xây một căn nhà ở đây có được không?
Vân Triệt nhẹ nhàng nói.
- A? Ở đây… xây nhà ạ?
Tô Linh Nhi tỏ vẻ kinh ngạc.
- Ừm!
Vân Triệt mỉm cười gật đầu:
- Không phải Linh Nhi vẫn luôn muốn được sống trong rừng trúc sao? Vậy chúng ta hãy dùng chính những cành trúc ở đây, dựng một căn nhà trúc nho nhỏ, như vậy, chỉ cần Linh Nhi muốn, lúc nào cũng có thể ở lại nơi này.
- Nhà… trúc?
Tô Linh Nhi ngẩn ra một lúc, rồi đôi mắt bỗng sáng rực lên:
- Thật sự… được sao ạ? Nhưng mà, làm tổn thương những cây trúc ở đây, có phải rất đáng tiếc không…
- Ha ha!
Vân Triệt bật cười, hắn nhẹ nhàng vuốt má Linh Nhi, trìu mến nói:
- Nơi này có nhiều trúc như vậy, mà chỉ có một số rất ít, rất ít mới có thể may mắn trở thành một phần của căn nhà trúc. Những cây trúc đó biết mình có thể góp phần xây nên nhà trúc cho Linh Nhi đáng yêu nhất, chắc chắn cũng sẽ vô cùng vui vẻ.
- Vâng!!
Mọi e dè trong lòng Tô Linh Nhi tan biến, cô bé vui sướng reo lên.
Vân Triệt giơ tay, hóa huyền lực thành lưỡi đao, ngón tay lướt qua, hơn mười cây trúc xanh bị chặt đứt gọn gàng. Chẳng bao lâu, trước mặt họ đã chất thành một đống thân trúc đủ lớn, và một khoảng đất trống vừa đủ cũng hiện ra trong khu rừng rậm rạp.
Với huyền lực của Vân Triệt, công trình này không quá khó khăn, nhưng cũng chẳng hề nhẹ nhàng. Chỉ là có Tô Linh Nhi ở bên cạnh reo hò cổ vũ, còn luôn tay lau mồ hôi cho hắn, nên dù mồ hôi ướt đẫm lưng áo, Vân Triệt cũng không hề thấy mệt.
Trời dần tối, một căn nhà trúc nhỏ đơn sơ cuối cùng cũng thành hình. So với căn nhà trước kia hắn và Tô Linh Nhi từng ở, căn nhà này nhỏ hơn rất nhiều, cũng thô sơ hơn, ngay cả việc che gió chắn mưa cơ bản cũng không làm được, nhưng lại mang một vẻ tinh xảo và tươi mát khác lạ. Hơn nữa, bên trong không chỉ là một căn phòng trống, mà còn có cả một chiếc giường nhỏ và một chiếc bàn nhỏ cũng được làm từ thân trúc.
Khi nhà trúc hoàn thành, tai Vân Triệt ngập tràn tiếng reo hò phấn khích của Linh Nhi, cô bé vui sướng chạy quanh căn nhà nhỏ, tiếng cười trong trẻo vang vọng thật xa… thật giống như một tinh linh vô lo vô nghĩ giữa rừng trúc.
- Vân Triệt ca ca, tối nay chúng ta ở lại đây được không? Đây là giấc mơ từ trước đến giờ của muội đó… Hơn nữa có Vân Triệt ca ca ở bên, muội không sợ chút nào cả.
- Ừm, được!
Trong rừng trúc, từ chiều, họ đã chơi đùa mãi cho đến khi trăng sáng lên cao. Một ngày này, tiếng cười của Linh Nhi còn nhiều hơn tất cả những năm tháng trước kia mà Vân Triệt từng nghe được. Đêm nay, tiếng nói cười của Linh Nhi đã tạo nên cả thế giới của hắn. Hắn của ngày hôm nay, chỉ thuộc về một mình Linh Nhi.
Trăng lên cao, Linh Nhi chạy nhảy suốt buổi chiều cuối cùng cũng mệt lả. Nàng và Vân Triệt kề vai nằm trên chiếc giường trúc mà họ cùng nhau dựng nên… Giường trúc rất đơn sơ, rất cứng, chỉ khẽ động là phát ra tiếng “kẽo kẹt”, nhưng nằm trên đó, hít thở mùi trúc xanh thoang thoảng, cảm nhận cơn gió đêm len qua khe hở, cả hai đều cảm thấy vô cùng thư thái. Đương nhiên, điều quan trọng hơn cả, là người bạn đồng hành bên cạnh.
- Vân Triệt ca ca, muội thật sự muốn… vĩnh viễn ở bên huynh… Ừm, muội nói vậy, có phải khiến huynh thấy kỳ quái lắm không… Rõ ràng, hôm nay chúng ta mới gặp nhau, nhưng mà, lần đầu tiên nhìn thấy Vân Triệt ca ca, muội đã rất thích… Muội có phải là một cô bé kỳ quái không?
Chiếc giường nhỏ rất hẹp, Tô Linh Nhi khẽ tựa vào người Vân Triệt, thì thầm.
- Không biết nữa.
Vân Triệt cười nói:
- Bởi vì khi ta nhìn thấy Linh Nhi cũng cảm thấy như vậy. Cả đời người, rất khó gặp được một người mà ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không hiểu sao lại yêu mến. Nếu cả hai người đều có cảm giác như thế, vậy thì, hoặc là trời định một đôi, hoặc là… có duyên nợ từ kiếp trước.