Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 277: CHƯƠNG 276: “YÊU NHÂN” (THƯỢNG)

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt kinh ngạc đến tột độ nhìn Vân Triệt, ai nấy đều không thể tin nổi lại có người chắp tay nhường cơ duyên ngàn năm khó gặp này cho kẻ khác. Nếu hắn biết rõ đó là Bồ Đề Đế Tâm Liên mà vẫn làm vậy, thì khí phách và nhân tình này đúng là lớn tựa trời cao.

Sở Nguyệt Ly khẽ gật đầu với Vân Triệt:

- Vân Triệt, nhân tình này của ngươi, Băng Vân tiên cung chúng ta sẽ khắc ghi. Từ nay về sau, ngươi chính là bằng hữu quan trọng nhất của Băng Vân tiên cung! Nếu ngươi có việc cần, cứ việc nói với Băng Vân tiên cung chúng ta.

- Tên ngu ngốc này… Vì muốn làm vui lòng một mỹ nhân mà lại đem Bồ Đề Đế Tâm Liên trong truyền thuyết tặng đi!! Đó chính là Bồ Đề Đế Tâm Liên!!

Tiêu Cuồng Vũ nghiến răng, cúi đầu lẩm bẩm. Tuy miệng nói vậy, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, một người có thể đạt được hạng nhất giải đấu xếp hạng ở tuổi mười bảy như Vân Triệt thì không thể nào là kẻ ngốc! Hắn chỉ đang ghen tị… giống như tất cả huyền giả trẻ tuổi khác, ghen tị đến phát điên! Oán hận vì sao người tìm được Bồ Đề Đế Tâm Liên không phải là mình.

Bọn họ chỉ thấy hai người có cơ duyên tìm được Bồ Đề Đế Tâm Liên, chứ đâu biết họ đã phải đối mặt với kiếp nạn gì ở nơi đó.

Lời của Sở Nguyệt Ly không hề khiến người ta bất ngờ. Nếu Vân Triệt chịu giao Bồ Đề Đế Tâm Liên cho họ, bất kỳ tông môn nào cũng sẽ nguyện ý coi hắn như tổ tông mà cung phụng. Nhân tình này thật sự quá lớn, không chỉ cứu được đệ tử ưu tú nhất từ trước tới nay của Băng Vân tiên cung, mà còn giúp vị thế của Băng Vân tiên cung tăng lên một bậc.

Vân Triệt vốn không để tâm đến cái gọi là nhân tình của Băng Vân tiên cung, nhưng Sở Nguyệt Ly vừa dứt lời, lòng hắn chợt động, nói:

- Sở tiên tử khách khí rồi, với giao tình của ta và Khuynh Nguyệt, chuyện này chẳng đáng là gì… Chỉ là, ừm, thật sự là thỉnh cầu gì cũng được sao?

Trong lúc nói, ánh mắt hắn lướt về phía Sở Nguyệt Thiền. Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Sở Nguyệt Thiền quay mặt đi, vẻ mặt lạnh lùng.

Lông mi Sở Nguyệt Ly khẽ động, thanh nhã nói:

- Đại ân này của ngươi đối với Băng Vân tiên cung ta, chúng ta khó lòng báo đáp. Nếu ngươi có thỉnh cầu gì, chỉ cần chúng ta có thể làm được và không vi phạm tôn chỉ của Băng Vân tiên cung, chúng ta tất sẽ không từ chối.

- Được!

Vân Triệt gật đầu, đã vậy thì hắn cũng không khách sáo với Băng Vân tiên cung nữa:

- Hy vọng quý cung ghi nhớ lời hôm nay. Sau này nếu vãn bối có việc cần quý cung tương trợ, nhất định sẽ không khách khí.

- Lời Băng Vân tiên cung ta đã nói ra, tuyệt không đổi ý. Đại ân của ngươi đối với Khuynh Nguyệt, cũng xứng đáng để chúng ta đối đãi như thế.

Sở Nguyệt Ly nói xong, ánh mắt chuyển sang Phần Mạc Ly đang được Phần Tuyệt Thành đỡ dậy với sắc mặt khó coi đến cực điểm, ánh mắt thoáng chốc lạnh như băng giá:

- Phần Mạc Ly! Băng Vân tiên cung ta và Phần Thiên môn các ngươi vốn không thù không oán, vậy mà ngươi lại đường đường là đại trưởng lão một tông, không biết xấu hổ xuống tay hạ sát đệ tử trẻ tuổi của chúng ta! Nếu không phải Khuynh Nguyệt có cơ duyên lớn, vừa rồi đã chết dưới tay ngươi! Phần Thiên môn các ngươi, lẽ nào muốn trở thành tử địch với Băng Vân tiên cung ta sao?

Vừa rồi Phần Mạc Ly nổi giận ra tay, đã dùng đến bảy phần lực, còn đòn phản kích của Hạ Khuynh Nguyệt lại có ít nhất chín phần lực. Chỉ sau một chiêu, nội thương của Phần Mạc Ly có thể nói là cực nặng, nếu không phải hắn dùng huyền lực cường đại gắng gượng áp chế, thì đã sớm ngất đi. Hắn thở hổn hển, vẻ mặt phẫn nộ, ngón tay chỉ về phía Vân Triệt:

- Tên… tên súc sinh này! Hắn đã giết… nhị thiếu chủ của chúng ta!

Theo luồng sáng không gian cuối cùng lóe lên, Thiên Trì bí cảnh đã hoàn toàn đóng lại, nhưng có hai người đã không xuất hiện, một là Phần Tuyệt Bích, người còn lại là Mộc Thiên Bắc.

- Ta giết nhị thiếu chủ của các ngươi?

Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên, vẻ mặt khinh thường như vừa nghe được một câu chuyện nực cười:

- Phần trưởng lão, con mắt nào của ngài thấy ta giết nhị thiếu chủ của các ngươi? Hừ, ngược lại là Phần Tuyệt Thành và Phần Tuyệt Bích của Phần Thiên môn các ngươi, đã thừa dịp ta ở Thiên Trì bí cảnh thực lực chưa hồi phục mà muốn ám toán ta, còn không tiếc lôi kéo cả Mộc Thiên Bắc của Thiên Thương Lôi Hỏa bảo! Nếu không phải Hạ tiên tử ra tay cứu giúp, ta đã chết trong tay hai tên tiểu nhân hèn hạ của Phần Thiên môn các ngươi rồi!

- Cái gì?

Tần Vô Thương biến sắc, sau đó lộ vẻ giận dữ.

- Hoàn toàn là nói bậy!

Phần Mạc Ly tức giận nói:

- Phần Thiên môn ta đường đường chính chính, sao có thể ám toán một tiểu bối vô danh như ngươi! Rõ ràng là ngươi hèn hạ ám toán nhị thiếu chủ của chúng ta!

Bốn chữ “tiểu bối vô danh” của hắn khiến không ít người âm thầm bật cười. Trước giải đấu xếp hạng, Vân Triệt đúng là một tiểu bối vô danh. Nhưng bây giờ, cả thực lực lẫn danh vọng của Vân Triệt đều đã vượt xa những người trẻ tuổi của Phần Thiên môn hắn. Nếu Vân Triệt còn bị gọi là “tiểu bối vô danh”, vậy thì đệ tử của Phần Thiên môn hắn chẳng phải ngay cả tư cách “vô danh” cũng không có sao.

- Ha ha ha ha!

Vân Triệt cất tiếng cười ngạo nghễ:

- Phần Thiên môn các ngươi hèn hạ vô sỉ, đổi trắng thay đen, cái tài vừa ăn cắp vừa la làng quả thật khiến ta được mở rộng tầm mắt. Phần Tuyệt Bích đúng là đã chết, nhưng rõ ràng là chết trong tay Mộc Thiên Bắc! Lúc đó Hạ Khuynh Nguyệt và thiếu môn chủ của các ngươi đều có mặt, hơn nữa ta còn nghe thiếu môn chủ của các ngươi nói, ngươi đã đặt một loại ấn ký linh hồn đặc thù nào đó lên người Phần Tuyệt Bích, nếu hắn bị giết, ngươi có thể lập tức biết được hung thủ là ai… Ngươi có dám lấy danh dự ngàn năm của Phần Thiên môn ra thề rằng, người ngươi thấy giết chết Phần Tuyệt Bích, thật sự là ta không!!

- Ngươi…

Phần Mạc Ly nhất thời nghẹn lời, sắc mặt trở nên xanh mét. Phản ứng này của hắn khiến mọi người lập tức hiểu ra, loại ấn ký tử vong đó họ cũng không lạ gì, nhưng nhìn phản ứng của Phần Mạc Ly, người hắn nhìn thấy giết chết Phần Tuyệt Bích tuyệt đối không phải là Vân Triệt. Như vậy rõ ràng, chính là Phần Thiên môn đang vu họa cho Vân Triệt, còn những lời Vân Triệt nói, hẳn đều là sự thật.

Sở Nguyệt Ly nhíu mày, hỏi:

- Khuynh Nguyệt, khi đó con thật sự ở đó sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hạ Khuynh Nguyệt bình tĩnh đáp:

- Bẩm báo sư phụ, lúc đó đệ tử đúng là ở gần đó. Nghe nói Phần thiếu môn chủ vì chuyện của công chúa Thương Nguyệt mà ghen ghét Vân công tử, sau khi cùng Phần Tuyệt Bích tiến vào Thiên Trì bí cảnh, vẫn luôn bám theo Vân công tử, còn cấu kết với Mộc bảo chủ của Thiên Thương Lôi Hỏa bảo, kẻ vẫn luôn muốn dồn Vân công tử vào chỗ chết. Nhưng khi ra tay, Mộc bảo chủ lại lỡ tay giết chết Phần Tuyệt Bích, đệ tử liền đưa Vân công tử nương theo băng tuyết che giấu để thoát khỏi hiểm cảnh. Phần trưởng lão nói Phần Tuyệt Bích chết trong tay Vân công tử… hoàn toàn là lời nói vô căn cứ.

Những gì Hạ Khuynh Nguyệt nói đều là sự thật, nhưng cách nói của nàng lại vô cùng khéo léo. Mộc Thiên Bắc lỡ tay giết chết Phần Tuyệt Bích là không sai, nhưng cái “lỡ tay” này lại do Vân Triệt cố tình sắp đặt.

Hạ Khuynh Nguyệt tựa tiên tử trong tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, khí chất thoát tục, lời nói của nàng khiến người ta không thể nào nảy sinh lòng nghi ngờ. Nàng vừa dứt lời, xung quanh lập tức vang lên những tiếng xì xào, đủ loại ánh mắt khinh miệt đổ dồn về phía sáu người của Phần Thiên môn, khiến họ cảm thấy như có gai sau lưng. Bọn họ vừa thảm bại ở giải đấu xếp hạng, lại chọc giận Băng Vân tiên cung, bây giờ lại bị mọi người khinh thường, nếu chuyện này truyền ra ngoài, không nghi ngờ gì sẽ ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ đến danh vọng của Phần Thiên môn.

Sắc mặt Phần Tuyệt Thành không ngừng biến đổi, cuối cùng nghiến răng, căm phẫn nói:

- Vân Triệt! Nhị đệ ta chết như thế nào, trong lòng ngươi tự biết rõ! Mối thù này, Phần Thiên môn ta nhất định sẽ bắt ngươi nợ máu trả bằng máu!

Vân Triệt cười lạnh một tiếng, vừa định phản bác thì một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên:

- Đủ rồi!!

Lăng Khôn lạnh lùng quét mắt qua mọi người, ánh mắt mang theo áp lực nặng nề vô cùng, khiến tất cả những ai bị ánh mắt của hắn lướt qua đều cảm thấy hô hấp ngưng trệ. Hắn thản nhiên nói:

- Giữa các ngươi có ân oán gì, đợi sau khi rời khỏi Thiên Kiếm sơn trang, muốn giải quyết thế nào cũng không liên quan đến người khác. Nhưng Thiên Kiếm sơn trang này không phải là nơi để các ngươi giải quyết ân oán cá nhân! Các ngươi rốt cuộc ai giết ai, ai chọc giận ai, ta không muốn biết, tất cả những chuyện vừa rồi, ta có thể coi như chưa từng xảy ra. Nhưng tiếp theo, trong phạm vi sơn trang, ai dám động thủ hay khơi mào ân oán một lần nữa, đừng trách ta không khách khí!

Lời của Lăng Khôn mang theo sự uy hiếp không gì sánh được, mọi người lập tức im bặt, còn phía Phần Thiên môn cũng thở phào nhẹ nhõm. Lăng Khôn nói với Lăng Nguyệt Phong:

- Nguyệt Phong, ta ở đây đã quá lâu, sáng mai nhất định phải trở về, cho nên, nghi thức phong ấn yêu nhân, hãy bắt đầu ngay bây giờ đi.

Lăng Nguyệt Phong gật đầu:

- Mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của Lăng trưởng lão.

Nói xong, hắn quay người nói với mọi người:

- Lời Lăng trưởng lão vừa nói chắc mọi người cũng đã nghe. Các vị vừa rời khỏi Thiên Trì bí cảnh, hẳn là đều đã tiêu hao huyền lực rất nhiều, thậm chí còn mang thương tích. Nhưng nghi thức phong ấn yêu nhân lại là lần đầu tiên được công khai, “yêu nhân” này cũng liên quan đến một bí mật động trời. Có thể tận mắt chứng kiến “yêu nhân” và nghi thức phong ấn sẽ là một cơ hội ngàn năm có một. Xin mời mọi người cùng Lăng trưởng lão và ta đến Ngự Kiếm Đài. Nếu có ai cảm thấy không tiện, cũng có thể trở về đình viện nghỉ ngơi, hoàn toàn là tự nguyện.

Dưới Ngự Kiếm Đài của Thiên Kiếm sơn trang phong ấn một “yêu nhân” thần bí, chuyện này các đại tông môn đều từng nghe qua và luôn vô cùng tò mò rốt cuộc đó là “yêu nhân” thế nào. Lần này có cơ hội tìm hiểu, đương nhiên không ai muốn bỏ lỡ. Thế là, mọi người nhất tề đi theo Lăng Khôn và Lăng Nguyệt Phong, tiến về phía Ngự Kiếm Đài của Thiên Kiếm sơn trang.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có hứng thú.

- Khuynh Nguyệt.

Sở Nguyệt Thiền gọi Hạ Khuynh Nguyệt:

- Con có hứng thú với cái gọi là “yêu nhân” này không?

Nhìn Sở Nguyệt Thiền lạnh lùng như trăng giá, Hạ Khuynh Nguyệt lập tức hiểu ra ý của nàng, liền khẽ lắc đầu:

- Đệ tử cũng không có hứng thú lắm.

- Đã vậy thì theo ta đi. Huyền lực của con tăng vọt quá mức, rất dễ gây bất ổn, ngược lại sẽ làm tổn thương huyền mạch. Phải nhanh chóng củng cố.

Nói xong, Sở Nguyệt Thiền đã phi thân lên, bay về phía đình viện.

- Vâng, sư bá.

Hạ Khuynh Nguyệt chào sư phụ Sở Nguyệt Ly một tiếng rồi đi theo Sở Nguyệt Thiền.

Người của mười đại tông môn nhanh chóng trở lại Thiên Kiếm sơn trang, sau đó bước vào Ngự Kiếm Đài. Tổ hợp bốn người của Thương Phong huyền phủ không nghi ngờ gì là cực kỳ nổi bật. Tần Vô Thương đi phía trước, Vân Triệt, Hạ Nguyên Bá và Thương Nguyệt theo sau. Vân Triệt và Thương Nguyệt không ngừng thì thầm với nhau, còn Hạ Nguyên Bá thì suốt đường cứ xoa tay, hai mắt sáng rực, rõ ràng là vô cùng mong chờ được thấy “yêu nhân” trong truyền thuyết.

- Phần Tuyệt Thành bọn họ thật sự muốn giết ngươi?

Thương Nguyệt nhíu chặt mày, cố nén giận dữ nói.

- Ừm, nhưng mà yên tâm, chỉ một Phần Tuyệt Thành thì không thể gây ra bất kỳ uy hiếp nào với ta. Nhưng mà…

Vân Triệt khẽ thở ra một hơi, nói:

- Sư tỷ, có lẽ ta không thể cùng mọi người trở về Thương Phong huyền phủ được rồi. Ra khỏi Thiên Kiếm sơn trang, người của Phần Thiên môn nhất định sẽ ra tay với ta, cho nên, ta phải tránh khỏi tai mắt của bọn họ rồi một mình rời đi. Bọn họ chắc chắn sẽ không ra tay với tỷ, Tần phủ chủ và Nguyên Bá đâu. Sau đó, Phần Thiên môn nhất định sẽ truy sát ta, trong một thời gian dài, ta cũng không thể trở lại Thương Phong huyền phủ. Nhưng sư tỷ yên tâm, từ trước đến nay ta chưa bao giờ sợ bị truy sát, có người đuổi theo sau lưng ngược lại càng thúc ép ta phải trở nên mạnh mẽ hơn.

Lời của Vân Triệt khiến trái tim Thương Nguyệt thắt lại… Người của Phần Thiên môn đã nhận định Phần Tuyệt Bích chết là do Vân Triệt, nhị thiếu chủ của Phần Thiên môn bị giết, tất nhiên sẽ khiến toàn bộ Phần Thiên môn căm giận ngút trời, hậu quả chính là sự truy sát không ngừng nghỉ…

Đó là sự truy sát của một trong tứ đại tông môn mà ngay cả Thương Phong hoàng thất cũng phải kiêng dè sâu sắc!!

Mặc dù hắn đã dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất để nói ra chuyện này, hắn vẫn cảm nhận được hơi thở của Thương Nguyệt ngừng lại trong giây lát, sắc mặt cũng trở nên hơi tái nhợt, bàn tay nhỏ càng siết chặt lấy tay hắn. Hắn vội vàng an ủi:

- Sư tỷ, thật sự không cần lo lắng đâu, đừng quên, ta còn có lá bùa hộ mệnh là Băng Vân tiên cung, cùng lắm thì ta trốn vào trong Băng Vân tiên cung là được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!