Đối với nhân vật tầm cỡ như Cửu Mục bà bà mà nói, việc hoài nghi bà ở một chuyện đơn giản đến không thể đơn giản hơn chính là sự sỉ nhục to lớn đối với y thuật và nhân phẩm của bà. Bà chẳng buồn nói thêm lời nào, chống quải trượng đi ra ngoài, để lại Sở Nguyệt Ly và Lăng Nguyệt Phong hoàn toàn chết lặng.
- Không thể nào… Tuyệt đối không thể nào, tỷ tỷ sao có thể sẽ… A? Tỷ tỷ, tỷ… Tỷ tỉnh rồi!
Khi Sở Nguyệt Ly đang lo sợ không yên, đột nhiên thấy Sở Nguyệt Thiền trên giường không biết đã mở mắt từ lúc nào. Nàng vội vã chạy đến bên giường:
- Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Có chỗ nào không thoải mái không… Vừa rồi, Cửu Mục bà bà nói… nói tỷ có thai…
Đối mặt với lời của Sở Nguyệt Ly, trong mắt Sở Nguyệt Thiền chỉ thoáng lay động, không hề có chút phản ứng nào khác. Khi Cửu Mục bà bà bắt mạch cho nàng, nàng đã tỉnh lại, những lời nói sau đó, nàng đều nghe không sót một chữ. Trong lòng kinh hãi run rẩy, nàng chậm rãi đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên bụng mình.
Đây gần như là phản ứng bản năng của bất kỳ nữ tử nào khi nghe tin mình mang thai.
Ánh mắt nàng, cùng với động tác này, là sự thừa nhận rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn. Sở Nguyệt Ly như bị sét đánh, đầu óc “ong” một tiếng. Còn Lăng Nguyệt Phong thì trực tiếp lảo đảo lùi lại một bước, toàn thân run rẩy, như thể nghe thấy sấm sét giữa trời quang.
- Tỷ tỷ… Tỷ…
Sở Nguyệt Ly đã hoàn toàn nín thở, nhìn bàn tay Sở Nguyệt Thiền đặt trên bụng, trái tim nàng gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
- Chuyện gì cũng đừng hỏi!
Sở Nguyệt Thiền hít một hơi thật sâu, giọng nói vô cùng lạnh lẽo:
- Lập tức rời khỏi nơi này, về Băng Vân Tiên Cung!
- Được… Được!
Sở Nguyệt Ly lòng dạ rối bời, chỉ có thể gật đầu.
- Băng Thiền tiên tử... Nàng... Đứa bé trong bụng nàng là của ai… Nàng mang thai con của ai!
Lăng Nguyệt Phong thở hổn hển, cùng một câu hỏi, hắn hỏi liền hai lần, hiển nhiên trong lòng đã long trời lở đất. Với thân phận và kinh nghiệm của Cửu Mục bà bà, chuyện này quyết không thể chẩn đoán sai, hơn nữa phản ứng của Sở Nguyệt Thiền đã khiến hắn không cần phải xác nhận lại xem nàng có thật sự mang thai hay không. Hắn bây giờ chỉ điên cuồng muốn biết, đứa bé kia rốt cuộc là của ai! Rốt cuộc là ai, lại có thể khiến Sở Nguyệt Thiền…
Năm đó hắn khổ luyến Sở Nguyệt Thiền, vì nàng mà hạ mình, mất hết tôn nghiêm, nhưng suốt hơn mười năm sau đó ngay cả một lần gặp mặt nàng cũng không được. Tuy rằng cuối cùng hắn trở về sơn trang, cưới Hiên Viên Ngọc Phượng có xuất thân kinh người, nhưng trong lòng lại chưa từng phai nhạt bóng hình Sở Nguyệt Thiền.
Sở Nguyệt Thiền đã trở thành một giấc mộng vô cùng tốt đẹp nhưng không cách nào thực hiện được trong lòng hắn.
Mà giấc mộng không thể thực hiện lại vô hạn tốt đẹp này, là bởi vì hắn vốn cho rằng, giấc mộng đó vĩnh viễn không ai có thể thực hiện được, như vậy, giấc mộng về Sở Nguyệt Thiền cũng sẽ vĩnh viễn không tỳ vết tồn tại trong tâm hải của hắn.
Nhưng bây giờ, giấc mộng này đã hoàn toàn tan vỡ.
Thời niên thiếu, hắn được công nhận là tài tuấn bậc nhất, không ai sánh bằng. Hiện giờ, hắn là bá chủ của thế lực hàng đầu Thương Phong Đế quốc, là nhân vật số một không thể tranh cãi! Trong mắt vô số huyền giả, hắn là sự tồn tại cao không thể với tới, tựa như thần linh, cho dù là hoàng đế gặp mặt cũng phải cung kính! Chuyện mà đời này hắn hao phí tâm lực, dốc lòng nhiều tình cảm nhất chính là theo đuổi Sở Nguyệt Thiền, lại kết thúc trong thảm bại. Vốn dĩ, đối với kết quả này, hắn vô hạn tiếc nuối nhưng cũng không quá đau lòng, bởi vì đệ tử Băng Vân Tiên Cung xưa nay không thành hôn, nữ nhân mà ngay cả hắn cũng không theo đuổi được, thì toàn bộ Thương Phong Đế quốc cũng không thể có ai theo đuổi được… Nhưng hiện giờ, hắn lại chính tai nghe được, chính mắt chứng thực nàng đã có thai!
Cú đả kích trong khoảnh khắc này, giống như tâm hải bị cửu thiên huyền lôi đánh xuống, phá tan toàn bộ ảo tưởng, khát khao, tôn nghiêm, ngạo khí của hắn thành từng mảnh vụn.
Sở Nguyệt Thiền không nhìn hắn, giọng nói lạnh như băng tuyết giống như quá khứ:
- Đây là chuyện của ta, Lăng trang chủ không cần hỏi đến! Nơi này là nơi ở của ta, không phải nơi ngươi nên đến… Ra ngoài!
Thái độ cự tuyệt người khác ngàn dặm, lạnh lùng vô tình của Sở Nguyệt Thiền, Lăng Nguyệt Phong đã quá quen thuộc. Hắn nghĩ đến phản ứng khác thường của nàng trên Ngự Kiếm Đài, một khả năng hoang đường đến cực điểm nảy sinh trong đầu, hắn thất thanh nói:
- Chẳng lẽ… Chẳng lẽ là nàng và Vân Triệt… Không! Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào… Tuyệt đối không thể như vậy…
Hai chữ “Vân Triệt” đâm sâu vào trái tim Sở Nguyệt Thiền, khiến trên người nàng bộc phát ra hàn khí thấu xương:
- Ta mang thai con của ai, chưa đến lượt ngươi quản! Lập tức cút ra ngoài cho ta!!
Lòng Lăng Nguyệt Phong run lên, hoàn toàn nguội lạnh bi ai, đầu óc hỗn loạn gần như mất đi khả năng suy nghĩ. Hắn thở dài một tiếng, xoay người, vô cùng cô đơn rời đi. Khi hắn sắp bước ra khỏi cửa phòng, Sở Nguyệt Ly vội nói:
- Lăng trang chủ, chuyện hôm nay liên quan đến danh dự của tỷ tỷ ta và Băng Vân Tiên Cung, xin ngài nhất định phải giữ kín! Xin nhờ.
Bước chân Lăng Nguyệt Phong khựng lại, rồi chậm rãi gật đầu, bước ra ngoài.
Ra khỏi đình viện, Lăng Nguyệt Phong mất hồn mất vía đi một lúc lâu, tâm tình mới dần bình tĩnh lại một chút. Hắn dừng bước, ngửa đầu nhìn trời, lặng lẽ thở dài một hơi. Hắn biết rất rõ, chuyện này có lẽ là cú đả kích nặng nề nhất trong đời hắn, cú đả kích này đã đập nát ảo tưởng tốt đẹp trong lòng hắn, cũng khiến hắn lần đầu tiên trong đời cảm nhận được cảm giác thất bại vô cùng đậm đặc, thậm chí còn có một nỗi khuất nhục không thể nói thành lời.
- Ha ha ha ha! Thật là buồn cười, ngươi khổ công theo đuổi Sở Nguyệt Thiền mười năm, nhưng ngay cả mặt nàng ta cũng không gặp được một lần. Mấy chục năm qua, ngươi vẫn nhớ mãi không quên, còn nàng ta thì trước giờ không thèm liếc mắt nhìn ngươi một cái, ngược lại tình nguyện dan díu với một tên hậu bối, còn có cả thai! Thật là chuyện cười! Lăng Nguyệt Phong, ngươi có cảm thấy mình thật thảm hại không!?
Âm thanh chói tai truyền đến từ phía sau, Lăng Nguyệt Phong kinh ngạc và phẫn nộ quay lại nhìn chính thê của mình, Hiên Viên Ngọc Phượng. Hắn kinh ngạc vì người vợ luôn dịu dàng lại có thể nói ra những lời chói tai khó nghe như vậy, cơn phẫn nộ vốn đang bị đè nén trong lòng cũng vì mấy câu nói này của nàng mà bùng lên.
- Câm miệng!
Lăng Nguyệt Phong tức giận nói:
- Ngươi lại dám nghe lén chúng ta nói chuyện! Chuyện này… Chuyện này không liên quan gì đến ta, và cả chúng ta! Chuyện nàng ấy có thai chưa chắc là thật, cái gọi là cùng Vân Triệt… càng là lời nói vô căn cứ! Quên hết những gì ngươi nghe được đi, không được nói với bất kỳ ai!!
Lăng Nguyệt Phong gầm xong, dường như cảm thấy giọng điệu của mình quá nặng, nhưng cơn giận ngập lòng khiến hắn cũng không muốn nói thêm gì, chỉ hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.
Sắc mặt Hiên Viên Ngọc Phượng tím lại, tức đến toàn thân phát run:
- Lăng Nguyệt Phong… Đến nước này rồi, ngươi vẫn còn bảo vệ nàng ta!! Ngươi đối với nàng ta… đúng là… tình… sâu… nghĩa… nặng! Ngươi giỏi lắm… Ngươi chọc giận ta rồi!!
- Ngươi không muốn để chuyện này bị người khác biết… Ta lại cứ muốn cho người ta biết! Ta còn muốn cho tất cả mọi người trong thiên hạ này biết!!
Hiên Viên Ngọc Phượng đang trong cơn oán giận, chợt thấy Lăng Vân đang đi về phía này, bước chân chậm chạp, dáng vẻ mất hồn mất vía.
Nàng nhíu mày, nén giận đi tới, nói:
- Vân nhi, con sao vậy? Sao tinh thần lại sa sút thế?
- Mẫu thân…
Lăng Vân gọi một tiếng, rồi cô đơn cười:
- Con từ nhỏ si mê kiếm đạo, lòng không vướng bận chuyện khác, vốn tưởng rằng cả đời sẽ không động lòng với nữ tử nào. Nhưng mà, gần đây con lại thích một cô gái, ngày nhớ đêm mong, không thể tự kiềm chế.
Hiểu con không ai bằng mẹ, trạng thái khác thường của Lăng Vân, Hiên Viên Ngọc Phượng đã sớm nhìn ra. Nàng thầm than một tiếng, an ủi:
- Người con thích, chắc là Hạ Khuynh Nguyệt phải không? Nếu con thật lòng thích, phi nàng không cưới, mấy ngày nữa, nương sẽ đến Băng Vân Tiên Cung cầu hôn cho con! Mặc kệ quy củ đệ tử Băng Vân Tiên Cung không lấy chồng! Vân nhi của nương, không có nữ nhân nào là không xứng! Băng Vân Tiên Cung không đồng ý, nương cướp cũng sẽ cướp về cho con, tuyệt đối không để con phải chịu uất ức giống như… hừ, giống như cha con!
Lăng Vân chua xót lắc đầu:
- Đã quá muộn rồi, nàng ấy đã… thành thân.
- Cái gì?
Hiên Viên Ngọc Phượng kinh ngạc:
- Sao có thể? Nữ nhân của Băng Vân Tiên Cung trước giờ không lấy chồng, sao nàng ta có thể đã thành thân!
- Mẫu thân, người còn nhớ không, một năm trước, bên Tiêu Tông từng truyền ra tin tức một nữ đệ tử mới vào Băng Vân Tiên Cung đã thành thân? Lúc đó vì chỉ là một nữ đệ tử bình thường mới nhập môn, nên không ai để tâm… Nhưng mà, bây giờ con mới biết, nữ đệ tử đó chính là Hạ Khuynh Nguyệt… Người nàng ấy gả cho… lại chính là Vân Triệt vừa mới ngã xuống… Nàng ấy còn đang để tang cho hắn, còn vì hắn mà cắt tóc đoạn tình, trong lòng không thể dung nạp thêm người khác.
Lăng Vân nói xong, thống khổ nhắm hai mắt lại. Nếu hắn là một kẻ đa tình, giờ phút này nhiều lắm chỉ là trong lòng khó chịu, chẳng bao lâu sẽ tan thành mây khói. Nhưng đối với một kiếm si mà nói, một lần động tình thật sự quá khó khăn. Hơn nữa thường thường cả đời, lần động tình chân chính cũng chỉ có một lần như vậy...
- Lại có… chuyện này…
Nhìn dáng vẻ của Lăng Vân, Hiên Viên Ngọc Phượng đau lòng khôn xiết:
- Vân Triệt... Lại là Vân Triệt, Vân Triệt này, thật đúng là thủ đoạn thông thiên... Còn có Băng Vân Tiên Cung, các ngươi hại phu quân của ta còn chưa đủ... Bây giờ lại còn hại con ta…
Sau biến cố trên Ngự Kiếm Đài, hoàng hôn ngày đó Lăng Khôn liền rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, Băng Vân Tiên Cung cũng rời đi ngay sau đó, không chào hỏi bất kỳ ai. Rạng sáng hôm sau, Thương Phong hoàng thất cũng sớm rời đi, cũng không chào hỏi ai, không phải họ thất lễ, mà là vốn không còn tâm trạng nào để từ biệt Thiên Kiếm Sơn Trang… Bốn người mang theo hy vọng mà đến, dưới sức mạnh của một mình Vân Triệt, đã khiến cái tên Thương Phong hoàng thất vang dội trên chiến trường xếp hạng, nhưng khi trở về, lại chỉ còn lại hai người, mang về là vinh dự nhuốm màu đau thương vô tận.
Lúc rời đi, Thương Nguyệt đã không khóc lóc, không đau thương, cũng không có nước mắt, bình tĩnh đến đáng sợ, giống như cả trái tim đã theo Vân Triệt ra đi, chỉ còn lại một thể xác vô hồn. Điều khiến Tần Vô Thương được an ủi là, nàng không có hành động cực đoan, cũng không nói lời cực đoan, bởi vì nàng còn phải trở về bảo vệ phụ hoàng đang kéo dài hơi tàn.
Nếu phụ hoàng của nàng cũng qua đời, vậy thì trên thế giới này, nàng thật sự không còn gì vướng bận.
Thế nhưng, ai cũng không ngờ rằng, theo khi giải đấu xếp hạng kết thúc, hai cái tên Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt gây chấn động Thương Phong Đế quốc còn chưa lắng xuống, một cơn địa chấn còn lớn hơn như bão táp lại ập xuống Thương Phong Đế quốc, gây ra sóng to gió lớn chưa từng có, cũng khiến cái tên “Vân Triệt” này trở nên nổi tiếng, không ai không biết.
- … Băng Nguyệt tiên tử Hạ Khuynh Nguyệt sau khi xuất hiện ở Thiên Trì Bí Cảnh, huyền lực đã là Vương Huyền Cảnh! Không sai… Thật sự là Vương Huyền Cảnh, đây là tin tức được mười đại tông môn chứng thực! Lão thiên gia ơi… Nghe nói nàng bây giờ không chỉ có danh hiệu đệ nhất mỹ nữ, mà còn là cường giả đệ nhất không ai sánh bằng, hoàn toàn xứng đáng là tương lai của Thương Phong Đế quốc.
- Ta nghi ngờ nàng có phải là tiên nữ hạ phàm không, dung mạo xinh đẹp đến khó tin, thiên phú và kỳ ngộ lại càng cao đến không thể hình dung!
- Các ngươi nghe nói chưa! Ngày Vân Triệt xuất hiện ở Thiên Trì Bí Cảnh, lại ngã xuống Ngự Kiếm Đài của Thiên Kiếm Sơn Trang.
- Haiz! Chuyện này còn ai không biết chứ. Lại vì một phế vật nghe nói chỉ có Sơ Huyền Cảnh mà chôn vùi chính mình, haiz, đúng là trời cao đố kỵ anh tài, khó khăn lắm mới xuất hiện một thiên tài siêu cấp không có bối cảnh tông môn khiến chúng ta hãnh diện, lại cứ thế ngã xuống. Muốn xuất hiện một người nữa, không biết là bao nhiêu năm sau.
- Cái gì!? Băng Thiền tiên tử của Băng Vân Tiên Cung có thai!? Chuyện này này này…
- Không sai, chuyện này đã lan truyền khắp nơi, nghe nói là từ Thiên Kiếm Sơn Trang truyền ra, không phải giả. Còn nghe nói, đó là con của Băng Thiền tiên tử và Vân Triệt!! Nghe nói sau khi Vân Triệt gặp chuyện không may ở Ngự Kiếm Đài, Băng Thiền tiên tử đã nổi điên, còn hộc máu ngay tại chỗ. Nếu không phải tất cả mọi người đều nói như vậy, ta cũng không dám tin!
- Còn có tin tức động trời hơn! Băng Nguyệt tiên tử Hạ Khuynh Nguyệt lại đã thành thân vào năm mười sáu tuổi, mà người nàng gả cho, chính là Vân Triệt! Trận chiến cuối cùng của giải đấu xếp hạng, vốn là cuộc đối đầu của đôi phu thê này… Đây là sự thật không thể chối cãi!
Năm ngoái, từng có tin một nữ đệ tử của Băng Vân Tiên Cung ngoại lệ thành thân, hiện giờ bên Tiêu Tông đã hoàn toàn chứng thực, nữ đệ tử đó tên là Hạ Khuynh Nguyệt! Người nàng gả cho cũng chính là Vân Triệt… Nghe nói ở Thiên Kiếm Sơn Trang, có người tận mắt thấy nàng để tang cho Vân Triệt…
- Đệ nhất mỹ nữ năm đó, và đệ nhất mỹ nữ hiện giờ, một người bị Vân Triệt làm cho mang thai, một người vốn là thê tử của hắn… Trời đất ơi!
- Năm đó bao nhiêu người khổ luyến Băng Thiền tiên tử Sở Nguyệt Thiền, trong đó có cả trang chủ Thiên Kiếm Sơn Trang Lăng Nguyệt Phong và tông chủ Tiêu Tông Tiêu Tuyệt Thiên, nhưng không ai có thể khiến nàng liếc mắt một lần, lại bị Vân Triệt chiếm được. Còn có Băng Nguyệt tiên tử, còn đẹp hơn cả tiên nữ trên cung trăng… A a a! Ta thật sự muốn thay Vân Triệt đi chết!
- Chưa hết đâu, ngay cả công chúa duy nhất của Thương Phong hoàng thất chúng ta… Thương Nguyệt công chúa cũng bị hắn thu phục! Ở Thiên Kiếm Sơn Trang, chỉ cần không phải kẻ mù đều nhìn ra, nghe nói Phần Tuyệt Thành còn vì vậy mà muốn ám sát Vân Triệt trong Thiên Trì Bí Cảnh, nhưng không thành công.
- Vân Triệt này, quả thật yêu nghiệt đến mức thiên lý khó dung! Chắc là ngay cả ông trời cũng nhìn không nổi, nên mới thu hắn đi!
- Quả thật là yêu nghiệt nhân gian, tai họa hại người! A a… Vì sao ta không phải là Vân Triệt!!
Cái tên Vân Triệt, với tốc độ bùng nổ đã gây chấn động toàn bộ Thương Phong Đế quốc. Đi mười bước, ít nhất có thể nghe thấy cái tên “Vân Triệt” này bảy tám lần. Nếu hắn chỉ đơn thuần ngã xuống, mọi người sẽ vô cùng tiếc hận, nuối tiếc, thậm chí sẽ có vô số huyền giả trẻ tuổi sùng bái khóc thương. Nhưng khi thêm vào những tin đồn về Thương Nguyệt công chúa, Băng Thiền tiên tử, Băng Nguyệt tiên tử, thì tính chất đã hoàn toàn khác. Mọi người, đặc biệt là nam nhân khi bàn luận về hắn, trong giọng điệu có đủ cả sùng bái, hâm mộ, ghen tỵ, khiếp sợ, oán giận… có thể nói là đủ mọi cung bậc cảm xúc.
Mà lúc này, dưới Ngự Kiếm Đài của Thiên Kiếm Sơn Trang, trong một không gian tối đen, tiêu điểm của dư luận Thương Phong Đế quốc, Vân Triệt đã yên lặng như một cái xác suốt mấy ngày, cuối cùng khó khăn mở mắt.