Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 30: CHƯƠNG 28: BIẾN CỐ (2)

— Tiêu Triệt! Ngươi nói lời này có ý gì?

Đại Trưởng Lão Tiêu Ly tức khắc gầm lên:

— Ngươi chẳng lẽ đang nghi ngờ Thông Huyền Tán là do Môn chủ lấy trộm, sau đó giá họa cho Tiêu Linh Tịch! Tiêu Linh Tịch trộm Thông Huyền Tán cũng là vì ngươi, vậy mà ngươi lại ăn nói hàm hồ như vậy, cẩn thận ngay cả ngươi cũng bị trừng phạt, còn không mau lui xuống!

— Đại Trưởng Lão không nên kích động.

Tiêu Triệt lắc đầu, nở một nụ cười châm biếm nhưng vẻ ngoài lại hiền lành vô hại:

— Ta nào có lá gan dám nghi ngờ Môn chủ. Ta chỉ là nói ra thắc mắc trong lòng mà thôi. Hơn nữa ta tin rằng, ở đây cũng có rất nhiều người mang nghi vấn giống ta, bởi vì những người hiểu rõ tính tình Môn chủ không phải là ít, ắt hẳn đều cảm thấy cách làm lần này của Môn chủ vô cùng kỳ quái. Môn chủ đương nhiên trong sạch, không thể làm ra chuyện chó lợn không bằng, trời đất khinh thường như vậy, vì lẽ đó Môn chủ nhất định sẽ đưa ra lời giải thích tốt nhất, đúng không Môn chủ?

Tất cả mọi người của Tiêu Môn, kể cả các trưởng lão quyền cao chức trọng của Lưu Vân Thành, đều trố mắt kinh ngạc. Bọn họ vốn biết Tiêu Triệt là kẻ yếu đuối, ngay cả tiếp xúc với người ngoài cũng rụt rè e sợ. Thế mà giờ đây, hắn không chỉ ung dung nói chuyện giữa bầu không khí căng thẳng dưới con mắt của bao người, mà còn đối mặt với Đại Trưởng Lão mà sắc mặt không hề thay đổi. Con người trước mắt và Tiêu Triệt mà họ biết hoàn toàn như hai người khác nhau.

Mấy chữ "chó lợn không bằng, trời đất khinh thường" làm cho hai gò má Tiêu Vân Hải co giật một trận, hắn ngẩng đầu nhìn sang Tiêu Triệt, cười nhạt nói:

— Đại Trưởng Lão không cần kích động, Tiêu Triệt có nghi vấn như vậy cũng rất bình thường, ta biết điều hắn muốn nói, và ở đây rất nhiều bằng hữu cũng đều đang nghi hoặc chuyện này. Kỳ thực, hôm qua sau khi tiếp nhận Thông Huyền Tán của Tiêu công tử, ta quả thực định mang nó theo bên người. Thế nhưng, Thông Huyền Tán dù gì cũng là thuốc quý mà Tiêu Tông mang đến, vô cùng quý giá. Mà vật càng quý hiếm, dược lực lại càng dễ tiêu tán, bảo vật như vậy, dược lực dù chỉ tiêu tán đi một chút cũng là tổn thất rất lớn. Nếu mang theo bên người, lỡ tiếp xúc với thứ không sạch sẽ, cho dù có gỗ Hắc Huyền Ô bảo vệ thì dược lực vẫn rất dễ dàng tiêu tán. Vì lẽ đó, ta mới đặt nó ở dược phòng. Dù sao, nơi đó nhiều năm lưu trữ các loại dược liệu, "dược khí" rất nồng đậm, khí tức của linh dược sẽ không dễ dàng tiêu tán... Chính là vì nguyên nhân này. Một nguyên nhân khác, người Tiêu Môn chúng ta luôn luôn tuân thủ lễ tắc, ta chưa bao giờ nghĩ tới sẽ xuất hiện "kẻ trộm", càng không nghĩ tới sẽ có kẻ gan lớn đến mức ăn cắp đồ do Tiêu Tông đưa tới... Nhưng bất kể là nguyên nhân gì, Thông Huyền Tán bị đánh cắp, suy cho cùng cũng có một phần sơ suất của ta. Chuyện này, ta khó tránh khỏi tội lỗi, Tiêu công tử muốn xử phạt thế nào, ta cũng không một câu oán hận.

Tiêu Vân Hải nói xong, lại nặng nề thở dài một tiếng.

Lời giải thích của Tiêu Vân Hải quả thực hoàn mỹ không tì vết. Đại Trưởng Lão lập tức lên tiếng:

— Tiêu Triệt! Ngươi nghe rõ chưa? Môn chủ đem Thông Huyền Tán đặt ở dược phòng, chính là vì Môn chủ tâm tư kín đáo, muốn bảo vệ dược lực của Thông Huyền Tán! Ai ngờ lại xuất hiện kẻ trộm! Ngươi còn có lời gì muốn nói không?

— Ồ, thì ra là như vậy!

Tiêu Triệt gật gù, tựa hồ rất thỏa mãn với lời giải thích của Tiêu Vân Hải:

— Môn chủ quả nhiên thông tuệ, biết đến sự tồn tại của "dược khí". Như vậy, ta xin hỏi vấn đề thứ hai, cũng vừa vặn có liên quan đến "dược khí".

Tiêu Triệt híp mắt lại, cười nhạt nói:

— Nói đến "dược khí", dược phòng của Tiêu Môn đã tích trữ các loại dược liệu mấy chục năm, quả thực là một nơi vô cùng tốt. Hơn nữa, bởi vì trong đó có "sơ lạc thảo" là nhiều nhất, cho nên mùi vị của "dược khí" cũng chủ yếu là mùi của sơ lạc thảo.

— Môn chủ cũng biết hộp đựng Thông Huyền Tán được làm từ gỗ Hắc Huyền Ô. Gỗ Hắc Huyền Ô có thể bảo vệ đan dược rất tốt, khiến dược lực không bị tiết ra ngoài. Môn chủ có biết nguyên nhân vì sao gỗ Hắc Huyền Ô có thể bảo vệ dược lực của đan dược không... Ừm, kỳ thực nguyên lý rất đơn giản, gỗ Hắc Huyền Ô có khả năng hấp thu rất mạnh, dược lực khuếch tán ra ngoài khi chạm phải gỗ Hắc Huyền Ô sẽ bị nó hấp thụ, rất khó khuếch tán ra xa hơn. Sau khi đã dung hòa, dược lực dù có muốn tiêu tán cũng không được. Nguyên lý này, ta tin rằng những người ở đây biết một chút y lý đều sẽ hiểu.

Không ít người đều yên lặng gật đầu.

— Như vậy, nếu chiếc hộp gỗ Hắc Huyền Ô chứa Thông Huyền Tán được đặt trong dược phòng một thời gian, bề mặt của nó tất nhiên sẽ ám một lượng lớn "dược khí" của dược phòng. Với đặc tính của gỗ Hắc Huyền Ô, nó hấp thu cực nhanh nhưng khuếch tán lại rất chậm, cho nên sau khi lấy nó ra khỏi dược phòng, dù có để bên ngoài hai ba ngày, chỉ cần đến gần vẫn có thể ngửi được mùi "dược khí" mới đúng... Cũng chính là mùi của sơ lạc thảo...

Những lời này vừa thốt ra, sắc mặt Tiêu Vân Hải đại biến.

Tiêu Triệt đoán chắc Tiêu Vân Hải không thật sự đem Thông Huyền Tán đặt ở dược phòng, bởi vì vạn nhất Thông Huyền Tán thật sự bị trộm, hắn sẽ phải khóc ròng. Mà Tiêu Vân Hải cũng quả thực chưa hề đem Thông Huyền Tán đặt ở đó. Cho dù Tiêu Cổ đã được dặn dò từ trước, nhưng dưới sự uy hiếp của Tiêu Tông, hắn nào dám hé răng nửa lời.

— Không biết Môn chủ có dám đem chiếc hộp kia ra đây, để chúng ta ngửi xem trên đó có mùi vị gì không? — Tiêu Triệt cười ha hả nói.

— Tiêu Triệt! Ngươi quả nhiên là đang nghi ngờ Môn chủ, thật hết nói nổi!

Tiêu Vân Hải còn chưa kịp nói, Tiêu Ly đã lần thứ hai giận tím mặt:

— Vì che chở cho tiểu cô của ngươi, ngươi lại muốn đổ tội lên đầu Môn chủ, quả thực hoang đường! Không thể nói lý! Tiêu Môn ta thực sự đã nuôi ong tay áo bao nhiêu năm qua, còn không mau cút xuống!

— Ha ha, Đại Trưởng Lão không cần kích động. Tình cảm của bọn họ luôn tốt, muốn cố gắng tìm lý do giải vây cũng là điều có thể thông cảm được. Hơn nữa hắn nói cũng rất hợp tình hợp lý, nếu hắn muốn biết chiếc hộp đó có vấn đề gì không, vậy thì cứ chứng minh cho hắn xem. Có điều, Thông Huyền Tán này, cả chiếc hộp gỗ Hắc Huyền Ô này đều là bảo vật, há có thể để người ta tùy ý đụng chạm.

Nói xong, Tiêu Vân Hải chuyển hướng sang Tiêu Cuồng Vân, cung kính nói:

— Vậy liền phiền phức Tiêu công tử làm chứng. Ta nghĩ để Tiêu công tử làm chứng, sẽ thuyết phục hơn bất kỳ ai khác.

Tiêu Triệt thầm cười trong lòng, sắc mặt không hề thay đổi, khẽ gật đầu:

— Đó là đương nhiên, nếu là Tiêu công tử, đương nhiên đáng tin cậy nhất. Kính xin Tiêu công tử nể mặt ngửi thử mùi vị trên chiếc hộp, để hóa giải nghi ngờ trong lòng ta.

Tiêu Cuồng Vân cùng Tiêu Vân Hải ánh mắt chạm nhau, trong lòng đồng thời nghĩ tên ngốc Tiêu Triệt này quả nhiên đã sập bẫy do chính bọn họ giăng ra. Tiêu Cuồng Vân cầm chiếc hộp trong tay, nở một nụ cười xem thường, lạnh nhạt nói:

— Nghi vấn này đúng là thú vị. Đã như vậy, ta sẽ thay ngươi ngửi thử.

Nói xong, Tiêu Cuồng Vân đưa chiếc hộp lên, giả vờ như đang ngửi Thông Huyền Tán, đưa tới gần chóp mũi, cẩn thận ngửi một lúc, sau đó khẽ cau mày, nói:

— Tuy rằng không nồng lắm, nhưng quả thực có vị cam tinh.

Ánh mắt hắn chuyển hướng, lạnh nhạt nói:

— Đại Trưởng Lão, ngài cũng lại đây ngửi thử đi, để tránh có người nghi ngờ ta và Tiêu môn chủ thông đồng.

— Tiêu công tử thân phận cao quý dường nào, sao có thể nói dối được.

Đại Trưởng Lão Tiêu Ly vội vã nịnh hót, nghe thấy vậy cũng không còn nghi ngờ, sau đó gật gù:

— Không sai, quả thực có mùi vị cam tinh.

Hắn trợn mắt lườm Tiêu Triệt, lạnh lùng nói:

— Tiêu Triệt, ngươi còn lời gì muốn nói không? Tiêu công tử cùng Môn chủ đã cho ngươi mặt mũi, ngươi còn dám càn quấy, ta sẽ lập tức tự tay đuổi ngươi đi.

— Ha ha, Đại Trưởng Lão bớt giận.

Tiêu Triệt khoát tay áo, sau đó sắc mặt trở nên quái dị:

— Tiêu công tử cùng Đại Trưởng Lão lại đều ngửi thấy được mùi vị cam tinh, chuyện này... — Hắn ho khan một tiếng — Kỳ thực, vừa nãy tại hạ nhất thời không cẩn thận, nói sai rồi... Tiêu công tử thân phận cao quý, tiếp xúc nhất định đều là đan dược quý hiếm, sơ lạc thảo chỉ là thứ tầm thường, chắc chắn không lọt vào mắt xanh của ngài. Môn chủ cùng Đại Trưởng Lão một lòng tu huyền, không rành y lý, bình thường cũng không đến dược phòng, vì lẽ đó có khả năng không biết, mùi vị của sơ lạc thảo không phải là cam tinh, mà là cam khổ, bất cứ ai từng đến dược phòng chỉ cần ngửi là có thể biết... Ồ? Tiêu công tử cùng Đại Trưởng Lão thế nhưng đều ngửi thấy được mùi cam tinh, điều này làm cho tại hạ thật sự không thể lý giải nổi. Không biết ở đây có vị nào có thể giúp giải thích một chút không?

Lời này vừa nói ra, sắc mặt tất cả mọi người đều biến đổi lớn, trở nên vô cùng đặc sắc. Ngược lại, Tiêu Cuồng Vân, Tiêu Vân Hải, và Đại Trưởng Lão Tiêu Ly, sắc mặt đều cứng đờ trong nháy mắt... Tuy rằng chỉ là một khoảnh khắc, nhưng cũng đủ để rất nhiều người nhìn rõ. Mà một vài người biết rõ mùi vị của sơ lạc thảo, cùng những người thường xuyên phải đến dược phòng của Tiêu Môn đều trợn tròn mắt...

Trong lòng rất nhiều người bắt đầu dấy lên một cơn sóng kinh hoàng...

Bọn họ bắt đầu ngửi thấy một loại mùi vị khác...

— Tiêu Triệt! Ngươi cái thằng nhãi này còn không câm miệng... Ngươi không chỉ mưu toan bao che cho Tiêu Linh Tịch, lại còn dám nghi vấn Môn chủ, nghi vấn cả Tiêu công tử! Vẫn còn ở đây ăn nói linh tinh, ta thấy ngươi đang cố ý trêu chọc chúng ta!

Sắc mặt Tiêu Ly tái xanh, mắt lộ ra hung quang:

— Tiêu công tử, Môn chủ, đừng nghe hắn nói bậy! Việc Thông Huyền Tán bị đánh cắp bằng chứng đã rành rành, không cần phải lãng phí thời gian nữa. Tên tiểu tử Tiêu Triệt này chẳng những là nguyên nhân gây ra sự việc, còn bao che tội phạm, đồng thời xúc phạm Môn chủ và Tiêu công tử, lẽ ra nên bị phạt nặng!

Chỉ cần không phải người điếc, đều nghe ra trong lời nói của Tiêu Ly có một sự thẹn quá hóa giận. Đối với chuyện "ngửi sai" vừa rồi, hắn càng không thể giải thích.

— Nếu Tiêu trưởng lão không muốn phí lời, vậy ta cũng không nói nhảm nữa. Một vấn đề cuối cùng, ta muốn hỏi vị bằng hữu Tiêu Cửu của Tiêu Tông. Đối với ngươi mà nói, đây là một vấn đề cực kỳ đơn giản, ta nghĩ ngươi nhất định sẽ trả lời được. Và nếu như ngươi giải thích được, như vậy, ta sẽ thừa nhận Thông Huyền Tán là do tiểu cô của ta trộm. Các ngươi muốn xử phạt tiểu cô, hay là xử phạt cả ta, ta cũng tuyệt đối không một lời oán hận!

Nói xong, không chờ Tiêu Vân Hải và những người khác phản ứng, ánh mắt Tiêu Triệt đã chuyển sang Tiêu Cửu, vẻ mặt vẫn không mặn không nhạt, nhưng ánh mắt đã trở nên cực kỳ sắc bén, hắn hỏi:

— Tiêu Cửu, ngươi nói đã tìm thấy Thông Huyền Tán dưới gối của tiểu cô ta. Như vậy, ngươi có thể nói cho ta biết, giường của tiểu cô ta ở phía đông hay phía tây của căn phòng? Gối của nàng màu gì? Đặt ở đầu giường phía nam hay phía bắc?

Sắc mặt Tiêu Cửu trở nên cứng ngắc, đám người Tiêu Cuồng Vân, Tiêu Vân Hải sắc mặt cũng lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

— Nếu như ngươi đã vào phòng của tiểu cô ta, đồng thời tìm thấy Thông Huyền Tán dưới gối của nàng, vậy những vấn đề này đối với ngươi mà nói nhất định là vô cùng đơn giản... Nào, nói cho ta biết đáp án của ngươi đi. Chỉ cần ngươi nói ra được, ta và tiểu cô sẽ lập tức nhận tội, tuyệt không hai lời. Ồ, ta nghĩ ngươi, Tiêu công tử, Môn chủ, và các vị trưởng lão đều nhất định muốn chuyện này được giải quyết ngay lập tức, sau đó bắt đầu chính sự của hôm nay chứ? Vậy ngươi mau nói đi, làm lỡ việc của chủ nhân ngươi, lại làm mất thời gian của mọi người thì không hay đâu... Nói đi chứ? Nói đi... Hả? Sao ngươi không nói? Ngươi không phải đã vào phòng của tiểu cô ta rồi sao? Vậy những câu hỏi đơn giản như vậy, tại sao ngươi lại không trả lời được? Ngươi sẽ không phải là... căn bản chưa từng bước vào phòng của tiểu cô ta chứ? Vậy ngươi nói Thông Huyền Tán được tìm thấy dưới gối của nàng... Chuyện này là sao đây? Chẳng lẽ ngươi là thần thánh, không cần vào phòng cũng biết được mọi thứ hay sao

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!