Vân Triệt híp mắt, mỉm cười gật đầu, hài lòng nói:
- Không tệ, không tệ, đây mới là thái độ các ngươi nên có. Ừm, ngươi tên là Phần Đoạn Thương? Chà, quả nhiên không tệ, hơn hẳn một số kẻ ngu xuẩn chỉ mong thiếu môn chủ của các ngươi chết sớm.
Kẻ "ngu xuẩn" trong miệng Vân Triệt tự nhiên là chỉ Phần Mạc Nhiên. Giờ phút này, Phần Mạc Nhiên gần như tức đến hộc máu. Toàn thân hắn run rẩy, đầu óc quay cuồng, phổi, gan, mật, ruột, bàng quang... nơi nào cũng đau đớn. Phẫn nộ và khuất nhục lấp đầy từng tế bào trong cơ thể, gương mặt đỏ như máu nhưng không dám hé răng nửa lời, bởi vì hắn chỉ cần mở miệng, sự trả thù tàn độc sẽ lập tức trút lên người Phần Tuyệt Thành. Hắn đã sống mấy chục năm, chưa bao giờ phải chịu đựng sự uất ức và sỉ nhục như ngày hôm nay...
Hắn không dám ra tay với Vân Triệt, ngay cả can đảm mắng chửi cũng không có, chỉ có thể dùng ánh mắt oán độc đến cực điểm gắt gao nhìn chằm chằm Vân Triệt, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
Tình cảnh của Phần Đoạn Thương cũng chẳng khá hơn là bao. Hắn đường đường là cường giả chí tôn cấp Thiên Huyền Cảnh đã thành danh mấy chục năm, vậy mà lại bị một tên tiểu bối mới mười chín tuổi "tán thưởng"...
Bị một tên tiểu bối tán thưởng đấy!!
So với sự khuất nhục từ lời "tán thưởng" này, hắn thà bị một cường giả tuyệt thế đánh cho thừa sống thiếu chết còn hơn.
Vân Triệt nói xong, còn "phát lòng từ bi" nhấc nhẹ chân lên để Phần Tuyệt Thành có thể thở dốc dễ dàng hơn một chút. Chỉ có điều, Phần Tuyệt Thành bị Vân Triệt dày vò đã sớm mất đi ý thức, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng biến thành những tiếng rên rỉ thống khổ, quả thực thê thảm đến mức khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng.
- Có điều, có một câu ngươi đã nói sai. Ta vốn không cần các ngươi đảm bảo sẽ thả ta đi. Nếu ta muốn đi, các ngươi còn chưa có tư cách ngăn cản!
Vân Triệt cuồng ngạo nói.
Những lời này khiến toàn thân Phần Đoạn Thương run lên, hắn không dám nói lời thừa thãi, vội vàng gật đầu:
- Đúng, đúng! Ngươi có thể phá vỡ vòng vây trùng điệp để bắt thiếu môn chủ, đương nhiên cũng có năng lực an toàn rời đi...
Hắn cắn răng nói tiếp:
- Chỉ cần hôm nay ngươi thả thiếu môn chủ, ân oán giữa ngươi và Phần Thiên Môn sẽ được xóa bỏ, Phần Thiên Môn tuyệt đối không truy cứu nữa!
Phần Đoạn Thương nói nghe thì dễ dàng, nhưng kẻ ngốc cũng không tin Phần Thiên Môn có thể làm được. Xóa bỏ ân oán ư? Chỉ riêng việc biến Phần Tuyệt Thành thành bộ dạng này hôm nay, Phần Thiên Môn tuyệt đối sẽ cùng Vân Triệt không đội trời chung.
- Thật sao?
Vân Triệt hừ lạnh một tiếng:
- Xem ra ta đã đánh giá cao sự thông minh của ngươi rồi. Vân Triệt ta cần phải cùng Phần Thiên Môn xóa bỏ ân oán sao? Ta hôm nay đến đây để làm gì, lẽ nào ngươi mù, không nhìn thấy?
Vân Triệt ngước mắt lên, lạnh lùng nói:
- Ta hôm nay, đương nhiên là đến để cướp dâu!! Công chúa Thương Nguyệt là nữ nhân của Vân Triệt này, Phần Tuyệt Thành là cái thá gì, một con cóc ghẻ còn không bằng, cũng vọng tưởng chạm vào nữ nhân của ta... Hôm nay ta có thể không giết hắn, cũng lười giết hắn. Muốn ta thả hắn? Rất đơn giản, các ngươi hãy mang tên phế vật này cút ngay khỏi Thương Phong Hoàng Thành về Phần Thiên Môn, còn tân nương là công chúa Thương Nguyệt thì ngoan ngoãn giao lại cho ta.
Tuy Vân Triệt hành hạ Phần Tuyệt Thành gần chết, nhưng hắn quả thực sẽ không giết y, không phải không muốn, mà là không thể.
Trong trận chiến này, hắn chỉ có một mình, không để cho Thương Phong Huyền Phủ và hoàng thất tham dự vào. Vì vậy, cho dù hắn trọng thương Phần Tuyệt Thành, giết hai trăm đệ tử Phần Thiên Môn, khiến bọn chúng mất hết mặt mũi, cũng sẽ không liên lụy đến hoàng thất và Thương Phong Huyền Phủ. Nhưng nếu giết Phần Tuyệt Thành thì lại khác. Thiếu môn chủ bị giết, Phần Thiên Môn tất sẽ nổi điên, mất hết lý trí, chuyện giận cá chém thớt lên Thương Phong Huyền Phủ và hoàng thất là khó tránh khỏi.
Mặt khác, cho dù hắn một mình giết chết Phần Tuyệt Thành rồi đào tẩu, cũng tuyệt không đơn giản như vậy.
Phần Đoạn Thương tức đến mức mấy lần muốn hộc máu. Đối phương bắt cóc thiếu môn chủ, chà đạp lên tôn nghiêm của Phần Thiên Môn, vậy mà còn dám ra điều kiện. Hắn cảm thấy trên đời này không còn chuyện nào uất ức hơn thế nữa.
Nhưng chỉ một lát sau, hắn liền phát hiện... thật sự có!
Bởi vì Vân Triệt còn muốn cướp dâu của thiếu môn chủ!!
Bọn họ đến rước dâu, thanh thế ngút trời, một tuần trước cả thiên hạ đã biết, thiệp mời cũng đã phát cho các đại tông môn và quyền quý của Thương Phong Đế Quốc từ lâu. Nếu công chúa Thương Nguyệt cứ thế bị cướp đi, thì tôn nghiêm và mặt mũi của Phần Thiên Môn khác nào bị người ta vứt xuống bùn nhơ rồi hung hăng chà đạp! Chuyện này đủ để người trong thiên hạ chế nhạo mấy chục năm!
Thế nhưng, nếu không thuận theo ý hắn, thứ Phần Thiên Môn mất đi không chỉ là mặt mũi, mà còn là tính mạng của thiếu môn chủ!
Phần Đoạn Thương tứ chi run lẩy bẩy, hai mắt tối sầm, ngụm máu tươi mà hắn vất vả đè nén lại vì cơn giận công tâm mà chực trào lên cổ họng. Hắn hít một hơi thật sâu, dùng hết toàn lực nuốt ngược ngụm máu vào trong, dùng giọng run rẩy đáp lời:
- Tốt... Được! Ngươi thả thiếu môn chủ của chúng ta, chúng ta sẽ để công chúa Thương Nguyệt lại, lập tức rời khỏi Thương Phong Hoàng Thành!
Sự tàn nhẫn của Vân Triệt vẫn còn sờ sờ trước mắt, hắn dù có giận đến cực điểm cũng tuyệt không dám kích động. Đừng nói là từ chối hay tức giận mắng chửi, ngay cả tranh cãi hay cò kè mặc cả hắn cũng không dám.
Phần Mạc Nhiên đột nhiên bước lên trước, muốn nói gì đó với Phần Đoạn Thương, nhưng vừa mở miệng, lại không thốt ra được nửa lời.
Nếu người trong tay Vân Triệt chỉ là một trưởng lão, đến bước này, bọn họ đã bất chấp tất cả mà xông lên giết hắn. Nhưng người trong tay Vân Triệt lại là thiếu môn chủ... Ngoài việc ngoan ngoãn nghe theo, bọn họ còn có lựa chọn nào khác?
Trước đây, đừng nói là trưởng lão hay các chủ của Phần Thiên Môn, cho dù chỉ là một đệ tử bình thường, chỉ cần xướng danh Phần Thiên Môn cũng đủ khiến người khác toàn thân run rẩy. Nhưng Vân Triệt không những không có nửa điểm sợ hãi Phần Thiên Môn, ngược lại còn dùng thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn ép bọn họ một câu bất mãn cũng không dám nói. Nếu như phổi có thể nổ tung, một trăm lá phổi của hắn cũng đã sớm nổ tan tành.
- Ha ha ha ha, rất tốt! Xem ra, trong đám người này ngươi là người có tiếng nói nhất. Ngươi đã sảng khoái như vậy, ta tự nhiên cũng không cần nói thêm gì nữa. Thiếu môn chủ của các ngươi đây, trả lại cho các ngươi. Tin rằng vết thương trên người hắn đối với Phần Thiên Môn mà nói chẳng đáng là gì.
Dứt lời, Vân Triệt tung một cước, đá Phần Tuyệt Thành bay về phía Phần Đoạn Thương. Người này sững sờ một lúc, sau đó vội vàng đưa tay đỡ lấy. Từ phía đối diện, giọng nói lạnh lùng của Vân Triệt truyền đến:
- Mong là ngươi không quên lời vừa nói, lập tức mang thiếu môn chủ của các ngươi cút khỏi Thương Phong Hoàng Thành!
Vân Triệt cứ thế trực tiếp trả Phần Tuyệt Thành lại cho bọn họ, khiến Phần Đoạn Thương trong phút chốc còn có chút không dám tin. Hắn vừa định nói chuyện, phía sau bỗng nhiên một luồng sát khí bùng lên, toàn thân Phần Mạc Nhiên huyền lực điên cuồng tuôn trào, như một con đại bàng lao về phía Vân Triệt.
- Dừng tay!!
Phần Đoạn Thương trong lòng kinh hãi, nhanh chóng ra tay, mạnh mẽ kéo Phần Mạc Nhiên từ giữa không trung trở về:
- Thập Tam trưởng lão, ngươi làm gì vậy!
- Đương nhiên là giết hắn! Chẳng lẽ còn thật sự thuận theo ý hắn, để hắn rời đi sao? Vậy thì mặt mũi của Phần Thiên Môn chúng ta để ở đâu?
Phần Mạc Nhiên gầm lên trong lửa giận. Trong mắt hắn, hành động của Vân Triệt khác nào một kẻ ngu ngốc... lại cứ thế trả Phần Tuyệt Thành cho bọn họ. Đã không còn Phần Tuyệt Thành làm con tin, hắn còn kiêng kỵ điều gì nữa.
- Ngươi bình tĩnh lại đi!
Phần Đoạn Thương gắt gao giữ chặt hắn, cắn răng, dùng giọng cực thấp nói:
- Ta còn muốn giết hắn hơn ngươi, ta hận không thể xé hắn thành từng mảnh! Thế nhưng, tên tiểu tử này gian trá, xảo quyệt và tàn độc đến mức nào, ngươi vừa rồi đã lĩnh giáo qua. Ngươi nghĩ hắn sẽ ngốc đến mức không có chút phòng bị nào mà trả lại thiếu môn chủ cho chúng ta sao? Nhìn dáng vẻ ung dung của hắn, chắc chắn vẫn còn rất nhiều lá bài tẩy chưa lật. Hắn đã có thể thoát khỏi vòng vây bắt đi thiếu môn chủ một lần, tất nhiên có thể bắt lại lần thứ hai! Nếu bây giờ ngươi ra tay với hắn, không chừng sẽ kích thích hắn trả thù càng thêm tàn độc... Thiếu môn chủ nói không chừng sẽ chết trong tay hắn, mà mặt mũi của Phần Thiên Môn vốn đã mất hết, chẳng khác nào tự bôi tro trát trấu vào mặt!
Lời của Phần Đoạn Thương như một gáo nước lạnh dội lên đầu Phần Mạc Nhiên. Hắn nhìn thẳng Vân Triệt, toàn thân sát khí, trong lòng vô cùng muốn nhân cơ hội này ra tay một chiêu giết chết y, nhưng lý trí vừa được kéo về khiến toàn thân hắn căng cứng, căn bản không dám động thủ. Phần Đoạn Thương nhanh chóng liếc nhìn thương thế của Phần Tuyệt Thành, tiếp tục dùng giọng nói mà chỉ Phần Mạc Nhiên mới có thể nghe được:
- Hôm nay có thiếu môn chủ làm con tin, chúng ta căn bản không có cách nào giết hắn. Nhưng kẻ đã chọc vào Phần Thiên Môn, từ xưa đến nay chưa ai có kết cục tốt đẹp, huống chi còn phải chịu sự sỉ nhục tột cùng như vậy! Chúng ta trước tiên đưa thiếu môn chủ về Phần Thiên Môn, sau đó đến giết hắn cũng không muộn. Đến lúc đó, dù hắn có trốn đến chân trời góc biển, cũng đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của Phần Thiên Môn chúng ta!
- Bốp bốp bốp bốp!
Một tràng vỗ tay giòn giã vang lên, Vân Triệt cười híp mắt:
- Quả là một kế hoạch không tồi, chúc các ngươi sớm ngày thành công. Có điều các ngươi yên tâm, đến lúc đó cũng không cần phải đuổi tới chân trời góc biển đâu, nói không chừng, chính ta sẽ tự tìm đến cửa.
Phần Đoạn Thương và Phần Mạc Nhiên cùng ngẩng đầu, trên mặt đồng thời lộ vẻ kinh ngạc. Bọn họ đã cố tình hạ thấp giọng, ít nhất phải có thính lực của cường giả Thiên Huyền Cảnh hậu kỳ mới có thể nghe được, vậy mà Vân Triệt đứng cách xa mười trượng... lại nghe rõ mồn một?
Hắn làm sao có được thính lực mạnh đến vậy!
Phần Đoạn Thương bắt đầu cảm thấy bất an, trong lòng càng thêm cấp thiết muốn lập tức rời khỏi nơi này, càng phải tránh xa thiếu niên đáng sợ này. Hắn nắm chặt quyền, không nói thêm một lời nào với Vân Triệt, hung tợn ra lệnh:
- Chúng ta... đi!!
Dứt lời, Phần Đoạn Thương cảm thấy như trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn ôm lấy Phần Tuyệt Thành, bay vút lên không trung, cấp tốc độn đi thật xa. Phần Mạc Nhiên cũng theo sát phía sau, không dám ngẩng đầu nhìn bất kỳ ai... Vinh quang cùng tôn nghiêm cả một đời của hắn, từ đây chính thức khép lại.
Hai nhân vật quan trọng đã rời đi, những người khác tự nhiên cũng không ở lại, toàn bộ đều thất thểu rời đi, ngay cả thi thể của đồng môn cũng không màng tới... Mà những thi thể này phần lớn đều không còn nguyên vẹn, cho dù muốn mang đi cũng vô cùng khó khăn.
- Đi thong thả, không tiễn.
Vân Triệt khẽ híp mắt, cười tủm tỉm giễu cợt. Nhìn bóng dáng Phần Đoạn Thương và Phần Mạc Nhiên biến mất khỏi tầm mắt, Vân Triệt cuối cùng cũng thả lỏng, toàn bộ sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn nhìn lên không trung, thấp giọng lạnh lùng:
- Phần Tuyệt Thành, đây là ngươi nợ ta! Ta và ngươi vốn không thù không oán, nhưng ngươi lại muốn ám hại ta trong Thiên Trì Bí Cảnh! Nếu mối thù này đã không thể hóa giải, vậy thì cứ khiến nó càng thêm triệt để đi! Phần Thiên Môn... cứ coi như là đá thử vàng của ta vậy