Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 313: CHƯƠNG 312: TÌNH THẾ NGUY CẤP

Có điều, lão giả hồng y hiển nhiên không nghĩ như vậy.

Lão ta nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt khóa chặt lấy Vân Triệt, gầm lên một tiếng rồi lao xuống như chim ưng vồ mồi:

- Tiểu súc sinh, để ta xem lần này ngươi chạy đi đâu!

Lão giả hồng y tên là Phần Mạc Bình, cũng là một trưởng lão mang họ "Phần" của Phần Thiên Môn. Là một cường giả siêu cấp bậc Thiên Huyền Cảnh, danh vọng mấy chục năm đủ để lão khinh thường cả Thương Phong Đế Quốc, làm sao có thể để một thiếu niên mới mười chín tuổi vào mắt. Tuy Phần Đoạn Thương và Phần Mạc Nhiên đã thuật lại Vân Triệt cường đại đến mức nào, nhưng lão căn bản không tin. Mười chín tuổi đã đạt tới Địa Huyền Cảnh cấp sáu quả thật kinh người, nhưng chung quy cũng chỉ là Địa Huyền Cảnh, sao có thể là đối thủ của Thiên Huyền Cảnh được! Lão càng tin rằng, Phần Đoạn Thương và Phần Mạc Nhiên đã khuếch đại sự thật, chẳng qua chỉ để che giấu cho sự yếu kém của bản thân mà thôi.

- Chịu chết đi!

Phần Mạc Bình rõ ràng không muốn nhiều lời, hai tay đẩy về phía trước, một quả cầu lửa màu lam tím khổng lồ chụp xuống từ giữa không trung, kèm theo tiếng rít gào khiến người ta run sợ, tựa như một con mãng xà đang phẫn nộ quẫy mình.

Vân Triệt ngẩng đầu, đưa tay chộp lấy ngọn lửa. Một giây trước còn trời yên biển lặng, một giây sau, huyền lực toàn thân hắn đã tuôn ra như núi lửa phun trào, một trảo chụp thẳng vào quả cầu lửa…

Vèo!

Ánh mắt Phần Mạc Bình lộ vẻ kinh hãi, cánh tay Vân Triệt đã xuyên thẳng qua ngọn lửa, hắn tùy ý vung lên, xé toạc nó ra làm hai mảnh, sau đó lại vung thêm lần nữa, quả cầu lửa vốn hung hãn đáng sợ lập tức vỡ tan thành vô số mảnh lửa li ti, nhanh chóng biến mất giữa không trung.

- Cái… Cái gì!!

Gương mặt Phần Mạc Bình tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Một tay phá tan ngọn lửa, chuyện như vậy dù ở Phần Thiên Môn cũng chẳng có mấy người làm được. Kinh hãi tột độ, trong lòng lão bắt đầu dấy lên một cảm giác bất an, nhưng lúc này lão đã lao đến cách Vân Triệt chưa đầy ba trượng, sát khí đằng đằng, lập tức rút ra Phần Thiên Đao, ngọn lửa trên đao hóa thành rồng, chém thẳng về phía Vân Triệt.

Tám đại cao thủ Thiên Huyền của Phần Thiên Môn tuy tản ra tìm kiếm, nhưng cũng không cách nhau quá xa. Hơn nữa, khi Phần Mạc Bình tìm thấy hắn, chắc chắn đã thông báo cho những người khác ngay lập tức, bọn họ hiện đang nhanh chóng chạy tới đây. Vì lẽ đó, hắn nhất định phải tốc chiến tốc thắng rồi rời khỏi nơi này ngay.

Vân Triệt nắm chặt Long Khuyết trong tay, mở ra trạng thái Phần Tâm, sức mạnh của trọng kiếm cuồn cuộn bộc phát như sóng thần, chỉ trong nháy mắt, ngọn lửa trên đao của Phần Mạc Bình đã bị áp chế dập tắt hơn một nửa. Lão chỉ cảm thấy thân thể mình như một chiếc lá khô trong cơn bão táp, có thể vỡ nát bất cứ lúc nào. Sự kinh hãi mà lão già vừa khó khăn đè xuống nhất thời tăng vọt lên gấp mấy chục lần. Lão làm sao cũng không dám tin, một kẻ rõ ràng chỉ có tu vi Địa Huyền Cảnh lại có thể bùng nổ ra sức mạnh kinh khủng đến như vậy.

Chuyện này quả thực không thể tưởng tượng nổi, hoàn toàn đi ngược lại lẽ thường! Nếu không phải tận mắt chứng kiến, lão tuyệt đối không thể tin được.

Đến lúc này, lão mới bắt đầu tin rằng, những lời của Phần Đoạn Thương và Phần Mạc Nhiên… dường như không phải là nói quá.

Trong cơn khiếp sợ, Phần Mạc Bình cũng không dám giữ lại chút sức nào, huyền lực toàn thân dâng lên, miệng cũng phát ra một tiếng gầm lớn, ngọn lửa trên đao một lần nữa bùng cháy hừng hực, nghênh đón trọng kiếm của Vân Triệt.

Keng!!

Phần Thiên Đao của Phần Mạc Bình hoàn toàn vỡ nát, ngọn lửa trên đao còn chưa kịp bùng nổ đã tắt ngấm. Phần Mạc Bình rên lên một tiếng, thân thể như diều đứt dây bay ra ngoài, sau khi rơi xuống đất, lão loạng choạng lùi lại bảy tám bước rồi ngã phịch xuống đất. Lão lập tức gượng dậy, cố gắng đè nén khí huyết đang cuộn trào trong cơ thể, ngẩng đầu lên với gương mặt kinh hãi khiếp vía:

- Ngươi…

Vừa mới thốt ra một chữ "Ngươi", đồng tử của lão đột nhiên co rút lại. Vân Triệt đang nhấc theo trọng kiếm xông thẳng về phía lão, chỉ còn cách chưa đầy năm bước chân.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Phần Mạc Bình điên cuồng điều động huyền lực đang hỗn loạn vì bị chấn động, dựng lên một bức tường lửa cường lực trước người. Chỉ nghe "Ầm" một tiếng, bức tường lửa và trọng kiếm va chạm vào nhau, tường lửa lập tức vỡ tan. Phần Mạc Bình bị đánh bay như một quả bóng, lăn mấy chục vòng mới miễn cưỡng dừng lại.

Có huyền lực của bức tường lửa cản lại, lão tuy vô cùng chật vật nhưng cuối cùng cũng không bị thương nặng. Lão miễn cưỡng đứng dậy, ngón tay chỉ vào Vân Triệt, run giọng nói:

- Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai! Sư phụ của ngươi là ai!

Mười chín tuổi, Địa Huyền Cảnh cấp sáu, lại có thể khiến một cường giả Thiên Huyền Cảnh như lão không có sức chống trả. Thật sự không thể tưởng tượng nổi rốt cuộc là kỳ nhân phương nào mới có thể bồi dưỡng ra một người trẻ tuổi như vậy! Ít nhất, Tứ Đại Tông Môn của Thương Phong Đế Quốc tuyệt đối không có năng lực đó.

Vân Triệt kéo trọng kiếm bước tới, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng:

- Ta là ai ư? Sao thế? Rõ ràng đến đây để truy sát ta, vậy mà nhanh thế đã quên tên ta rồi à? Vậy để ta nhắc cho ngươi nhớ. Ta tên Vân Triệt, lúc xuống gặp Diêm Vương báo danh, đừng quên nhắc đến tên ta! Còn về tên của sư phụ ta, ngươi chưa có tư cách để biết.

Sát khí lạnh lẽo âm u khóa chặt lấy Phần Mạc Bình, toàn thân lão ta đột nhiên lạnh toát. Tuy vết thương không nặng, nhưng hai kiếm của Vân Triệt đủ để khiến khí huyết toàn thân lão hỗn loạn, ngay cả sức lực để chạy trốn cũng không còn lại bao nhiêu. Lão theo bản năng lùi lại một bước, run rẩy nói:

- Ngươi… nếu ngươi dám giết ta, Phần Thiên Môn nhất định sẽ không tha cho ngươi!

- Nực cười!

Vân Triệt cười gằn:

- Là ai không tha cho ai còn chưa chắc đâu! Là các ngươi hết lần này đến lần khác trêu chọc ta. Phần Thiên Môn xem ra đã quen thói ỷ thế hiếp người, muốn giết ai thì giết… Đáng tiếc, các ngươi không nên trêu chọc đến ta!

Dứt lời, Vân Triệt vung kiếm chém về phía Phần Mạc Bình, nơi trọng kiếm lướt qua, không gian xung quanh mơ hồ rung chuyển.

Phần Mạc Bình trừng mắt, khàn giọng gầm lên:

- Tiểu bối! Ngươi thật sự cho rằng… chỉ bằng ngươi mà có thể giết được ta sao!

Phần Mạc Bình toàn thân nhảy vọt lên, trong nháy mắt đã lên cao mười trượng… Huyền lực phải đến Thiên Huyền Cảnh mới có thể lăng không phi hành, chỉ cần lên được không trung, Vân Triệt đừng hòng giết được lão. Thế nhưng, thân thể lão vừa bay lên, còn chưa kịp thở một hơi, phía trên bóng người bỗng nhiên lóe lên, hình ảnh của Vân Triệt đã hiện ra… với khóe miệng mang theo nụ cười trào phúng của ác ma.

- Ngươi…

Đồng tử của Phần Mạc Bình co lại như mũi kim, thanh trọng kiếm như ác mộng trong nháy mắt phóng đại trước mắt lão… Theo một tiếng vang thật lớn, nó nặng nề nện xuống đỉnh đầu.

Oanh…

Như có sấm sét nổ tung trong đầu, đầu óc Phần Mạc Bình trong nháy mắt trở nên trống rỗng, sau đó tất cả ý thức hoàn toàn tan rã. Cả người lão như một khúc gỗ rơi thẳng từ giữa không trung xuống, "bịch" một tiếng rơi xuống đất, không còn chút động tĩnh nào.

Phần Mạc Bình cuồng ngạo một đời, tuyệt đối không thể ngờ rằng cuối cùng mình lại chết trong tay một hậu bối.

- Giải quyết xong một tên!

Vân Triệt đi tới bên cạnh thi thể của Phần Mạc Bình, lấy đi Không Gian Giới Chỉ của lão. Không hổ là trưởng lão của Phần Thiên Môn, trong nhẫn cất giữ đủ loại đan dược quý hiếm, còn có hai bản ngọc giản ghi lại huyền công tâm pháp của Phần Thiên Môn. Ngọc giản công pháp của Phần Thiên Môn đối với người khác là chí bảo, nhưng với Vân Triệt, người có thể tiện tay vung ra Phượng Hoàng Viêm mà nói, căn bản không có tác dụng gì.

- Đừng vội mừng.

Mạt Lỵ lạnh lùng nói:

- Ngươi sắp gặp phiền toái lớn rồi.

Vân Triệt nhanh chóng quay người… Trên bầu trời phía nam, đột nhiên xuất hiện ba chấm đen. Ba chấm đen ấy tiếp cận với tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã hiện rõ thành ba bóng người mặc áo đỏ thẫm. Khí tức của cả ba người đều vô cùng khủng bố, đặc biệt là người ở giữa, khí tức của hắn ta còn mạnh hơn cả hai người bên cạnh cộng lại!

Phần Mạc Ly!!

Lông mày Vân Triệt trầm xuống, không chút do dự, hắn cấp tốc bỏ chạy về phương bắc. Nhưng ngay lúc Vân Triệt nhìn thấy bọn họ, bọn họ cũng đồng thời thấy được bóng dáng của hắn. Một tiếng gầm giận dữ từ trên không trung truyền đến:

- Vân Triệt! Ta xem ngươi còn chạy đi đâu!!

Âm thanh như sấm nổ, một con hỏa long dài đến nửa trượng từ trên trời giáng xuống, gào thét rơi vào phía trước Vân Triệt. Trong nháy mắt, mặt đất trong phạm vi hơn mười trượng bị san thành bình địa, ngọn lửa màu tím ngập trời bùng lên. Vân Triệt không hề sợ hãi ngọn lửa, nhưng luồng sức mạnh đáng sợ kia như một cây búa tạ nện vào ngực, khiến hắn bị đánh bật ngửa trở lại. Lúc hắn vừa ổn định lại thân hình, ba người trên trời đã đồng thời hạ xuống, tạo thành thế tam giác, vây chặt hắn vào giữa.

Ba người này, lần lượt là Phần Đoạn Thương, Phần Mạc Vũ… và cả đại trưởng lão Phần Mạc Ly!

Ba người vững vàng vây khốn Vân Triệt, phong tỏa mọi đường lui của hắn. Bọn họ liếc nhìn thi thể của Phần Mạc Bình cách đó không xa, tất cả đều giật mình, sắc mặt lộ vẻ giận dữ. Thập thất trưởng lão Phần Mạc Vũ trầm giọng nói:

- Ngươi lại giết cả Mạc Bình! Quả nhiên thủ đoạn cao cường! Chẳng trách có thể từ tay Đoạn Thương các chủ bắt cóc thiếu môn chủ, còn khiến môn chủ phải nổi trận lôi đình, phái cả trưởng lão tự mình ra tay!

- Đừng bị khí tức của hắn lừa gạt, thực lực của hắn hoàn toàn không thể đánh giá bằng huyền lực được! Ngay cả ta muốn thắng hắn cũng không phải chuyện dễ dàng. Mạc Bình không địch lại hắn cũng không có gì lạ, chỉ là không ngờ lại chết nhanh như vậy trong tay hắn!

Phần Đoạn Thương lập tức rút ra Phần Thiên Đao, đao chỉ vào Vân Triệt, tức giận nói:

- Vân Triệt, ngươi giết nhị thiếu môn chủ và các đệ tử trong môn, bắt cóc và làm trọng thương thiếu môn chủ, bây giờ lại giết cả trưởng lão Phần Mạc Bình! Hôm nay, phải chém ngươi thành trăm mảnh!

Phần Đoạn Thương là Thiên Huyền Cảnh cấp tám, Phần Mạc Vũ là Thiên Huyền Cảnh cấp năm, còn Phần Mạc Ly đã là nửa bước Thiên Huyền. Khí tức mạnh mẽ của ba người vững vàng khóa chặt lấy hắn, khiến hắn cảm thấy ngột ngạt, thân thể cũng cứng đờ không dám động đậy.

- Còn phí lời làm gì!

Phần Mạc Ly gầm lên giận dữ. Tám cường giả siêu cấp truy sát một người mà lại để mất dấu một lần, quả là mất hết mặt mũi. Lúc này, Vân Triệt đã bị vây khốn không còn đường lui, ngọn lửa giận nén trong lòng hắn ta hồi lâu rốt cuộc cũng bùng nổ:

- Lão phu sẽ tự mình tiễn ngươi lên đường!

Phần Mạc Ly bay người lên, hai tay cùng lúc đánh về phía Vân Triệt. Trong thoáng chốc, không gian bên dưới vặn vẹo, mặt đất trong phạm vi vài chục trượng nứt vỡ lún xuống như đậu hũ. Không cần huy động huyền lực, một biển lửa màu tím khổng lồ đã xuất hiện giữa không trung, theo luồng sóng khí mênh mông nhấn chìm về phía Vân Triệt.

Vân Triệt chau mày, đối mặt với Phần Mạc Ly, hắn không dám giữ lại chút sức nào, huyền lực toàn thân tuôn ra không chút bảo lưu, sau lưng hắn, một bóng thiên lang khổng lồ hiện ra, ngửa mặt lên trời rít gào.

"Thiên Lang Trảm!!"

Sức mạnh từ trong Long Khuyết cuộn trào ra, hóa thành một bóng sói khổng lồ xông thẳng về phía biển lửa đang lao xuống từ bầu trời…

Ầm ầm ầm!

Giữa không trung, biển lửa màu tím và bóng thiên lang đồng thời bùng nổ. Trong phút chốc, tất cả âm thanh trên thế gian dường như hoàn toàn biến mất. Sức mạnh điên cuồng vô tình càn quét khắp không gian. Cú xung kích mạnh mẽ của thiên lang xé toạc biển lửa màu tím ra làm hai, nhưng trong chớp mắt, nó lại bị ngọn lửa nuốt chửng ngược lại.

Oành!!

Bóng thiên lang bị tiêu diệt, ngực Vân Triệt đau nhói, cả người đột nhiên bay ngược ra ngoài. Một luồng sức mạnh xông vào cơ thể hắn, tùy ý tàn phá kinh mạch, một dòng máu nóng trào lên cổ họng rồi phun ra ngoài.

Ầm!

Trọng kiếm cắm sâu xuống đất, giúp Vân Triệt dừng lại. Khóe miệng hắn vẫn còn vương tơ máu, cánh tay trái đã trật khớp, khí huyết toàn thân sôi trào như muốn nổ tung, nhưng miệng hắn lại bật ra một tiếng cười khinh miệt:

- Ha ha ha ha! Đại trưởng lão Phần Thiên Môn hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi! Một đòn toàn lực trong cơn thịnh nộ lại bị một hậu bối Địa Huyền Cảnh như ta chính diện chống đỡ, đúng là trò cười cho thiên hạ, ha ha ha ha

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!