Vân Triệt hoàn toàn xem như không thấy hỏa long do Phần Mạc Ly bổ tới, Long Khuyết vẫn lao đi như vũ bão. Không khí nhanh chóng bị sức mạnh khủng bố của thanh trọng kiếm xé rách, tạo thành một vùng chân không, đồng thời đánh tan toàn bộ hỏa long đang áp sát.
Sắc mặt Phần Mạc Ly đột nhiên đại biến, hắn không tài nào ngờ được, Vân Triệt lúc này lại cường đại đến mức chỉ bằng kiếm thế đã áp chế Phần Thiên Viêm của hắn đến lụi tàn. Kiếm thế đang ập tới cũng khiến hắn cuối cùng hiểu rõ vì sao Phần Mạc Nhiên và Phần Đoạn Thương đều bị Vân Triệt một kiếm đoạt mạng, ngay cả cơ hội bị trọng thương cũng không có. Gương mặt hắn vặn vẹo, cuối cùng không kịp nghênh diện công kích, đành dồn toàn lực dựng lên một vách chắn hỏa diễm trước người.
Rầm!!
Vách chắn hỏa diễm vỡ tan trong nháy mắt, nhưng cũng đã khó khăn lắm mới ngăn được đòn tấn công của Vân Triệt. Phần Mạc Ly kêu thảm một tiếng rồi bay ngược ra ngoài, phủ tạng trong người như dời non lấp biển. Vân Triệt không cho hắn cơ hội thở dốc, Long Khuyết vung lên, ba quả cầu Phượng Hoàng Phá kèm theo tiếng rồng ngâm lanh lảnh gào thét bay ra, toàn bộ đánh trúng cơ thể đang bay ngược của Phần Mạc Ly giữa đôi mắt kinh hoàng của hắn.
Rầm rầm rầm!
Ba quả cầu Phượng Hoàng Viêm nổ tung trên ngực Phần Mạc Ly, khoét ra ba lỗ máu lớn bằng bàn tay, máu tươi tuôn xối xả, có thể nhìn thấy cả nội tạng. Phần Mạc Ly ôm lấy miệng vết thương, lùi lại liền mười mấy bước, sắc mặt lúc trắng bệch, lúc lại đỏ sậm… Hắn từng nghĩ thực lực khủng bố mà Vân Triệt thể hiện trước đó có lẽ đủ để áp chế mình, nhưng không ngờ lại có thể áp chế đến mức độ này. Chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, hắn đã bị thương thê thảm như thế, còn bản thân thì ngay cả cơ hội phản kích cũng không có.
Trên mặt ba người khác của Phần Thiên Môn càng không còn một tia huyết sắc… Đại trưởng lão của Phần Thiên Môn bọn họ uy chấn thiên hạ, được vạn người ngưỡng vọng, vậy mà chỉ sau hai lần đối mặt đã bị thương nặng.
- Phụt!
Phần Mạc Ly phun mạnh ra một ngụm máu tươi, gương mặt hiện đầy vẻ dữ tợn. Sự phẫn nộ, kinh hãi, khiếp sợ, sỉ nhục của hắn, vào khoảnh khắc này hoàn toàn hóa thành oán hận và sát niệm sâu sắc:
- Vân Triệt! Đây là do ngươi ép ta… Xem ta… xé xác ngươi thành… từng mảnh vụn!!
Phụt!!!!
Gần như cùng lúc với tiếng gầm rú điên cuồng, Phần Mạc Ly lại há miệng phun ra một ngụm huyết vụ… Nhưng lần này, thứ hắn phun ra không còn là máu tươi, mà là… tinh huyết của hắn!
Phần Thiên Đao trong tay Phần Mạc Ly vung lên cao, để toàn bộ tinh huyết phun ra tưới lên thân đao. Trong tiếng gầm dữ dội, cơ thể hắn đột nhiên bùng lên một cột lửa màu tím cao hàng chục trượng, một luồng khí tức nặng nề mà nóng rực lập tức bao phủ không gian trăm trượng xung quanh.
Ba người của Phần Thiên Môn đồng loạt trợn lớn mắt, toàn thân cứng đờ… Bởi vì Phần Mạc Ly lại không tiếc tự tổn hao lượng lớn tinh huyết để thi triển cấm kỹ “Phần Thiên Long” của Phần Thiên Môn! Nếu không phải bị áp chế đến mức hoàn toàn không thấy hy vọng, hắn tuyệt đối không thể nào đưa ra lựa chọn như vậy. Tinh huyết một khi đã tổn thương thì gần như không thể khôi phục, sau đó, huyền lực của Phần Mạc Ly cũng chắc chắn sẽ suy giảm nặng, nói không chừng sẽ vĩnh viễn chia tay cảnh giới nửa bước Vương Huyền, rớt xuống Thiên Huyền Cảnh đỉnh phong… Mà cả đời này, có lẽ cũng không còn khả năng trở lại nửa bước Vương Huyền.
Bây giờ bọn họ chỉ có thể cầu nguyện, một đòn tuyệt cảnh đánh đổi cả sinh mệnh và tương lai này của Phần Mạc Ly có thể triệt để tiêu diệt Vân Triệt.
- Chết đi!!
Sắc mặt Phần Mạc Ly dữ tợn đáng sợ, cộng thêm vết thương máu thịt đầm đìa trước ngực, trông hắn chẳng khác nào ác quỷ bò ra từ biển máu địa ngục. Hắn khàn giọng gầm lên, hai tay đột ngột đẩy ra, một con viêm long màu tím to bằng một trượng gào thét bay thẳng về phía Vân Triệt.
Phần Thiên Long, đây không phải lần đầu tiên Vân Triệt đối mặt. Tại giải đấu xếp hạng, khi giao đấu với Phần Tuyệt Bích, hắn ta cũng đã điên cuồng không tiếc tự tổn tinh huyết để thi triển chiêu này. Nhưng một chiêu này tung ra từ tay Phần Mạc Ly, sao Phần Tuyệt Bích có thể so sánh được.
Lúc trước đối mặt với chiêu này của Phần Tuyệt Bích, tuy hắn đỡ được nhưng cũng có phần hung hiểm. Vậy mà giờ khắc này, đối mặt với Phần Thiên Viêm Long có uy lực hơn khi đó gấp trăm lần… Vân Triệt ngược lại ngay cả dáng vẻ né tránh cũng không có, sắc mặt tĩnh lặng, cứ thế lạnh lùng nhìn con viêm long màu tím khổng lồ đến gần. Ngay khi viêm long chỉ còn cách mình chưa đến nửa trượng, Long Khuyết của hắn mới đột ngột vung ra, đập thẳng vào đầu con viêm long.
- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!!
Hành động của Vân Triệt khiến Phần Mạc Ly vui mừng quá đỗi, gần như đã thấy được cảnh tượng một giây sau Vân Triệt bị Phần Thiên Viêm nuốt chửng hoàn toàn… Nhưng mà, một kiếm này của Vân Triệt không chỉ ẩn chứa lực va chạm như dời non lấp bể, mà còn có sức khống chế năng lượng hệ hỏa không gì sánh kịp. Trong khoảnh khắc Long Khuyết nện lên Phần Thiên Long, con rồng lửa lại không hề nổ tung, mà giữa một tiếng nổ trầm đục, nó đột ngột đổi hướng, bay về phía hai trưởng lão Phần Thiên Môn vẫn luôn ở bên phải Vân Triệt.
Trong ánh sáng tím chói mắt, hiện ra gương mặt tuyệt vọng đến cực điểm của hai người.
Ầm!!!
Phần Thiên Long ầm ầm nổ tung, một ngọn lửa phóng thẳng lên trời, vọt cao đến mấy trăm trượng, nhanh chóng thiêu khô một đám mây. Mặt đất trăm trượng xung quanh cũng hóa thành một biển lửa màu tím, tất cả mọi thứ trong đó đều bị thiêu đốt không thương tiếc, ngay cả mặt đất cũng từ từ lún xuống trong biển lửa.
Đây là một chiêu cấm kỵ siêu việt cực hạn, đánh đổi cả tính mạng và tiềm lực của Phần Mạc Ly, uy lực vô cùng khủng bố. Cho dù là cường giả Thiên Huyền Cảnh hậu kỳ, nếu bị đánh trúng chính diện cũng sẽ mất mạng trong nháy mắt, huống chi là hai trưởng lão Phần Thiên Môn chỉ mới ở Thiên Huyền Cảnh sơ kỳ. Bọn họ ngay cả một tiếng kêu rên cũng không kịp phát ra đã bị biển lửa màu tím nuốt chửng, sau đó hóa thành tro tàn trong tích tắc.
Một đòn tấn công phải trả giá đắt như vậy, lại không làm Vân Triệt tổn hại một sợi tóc, ngược lại còn giết chết hai đồng môn của mình. Phần Mạc Ly cảm giác như có một quả bom nổ tung trong đầu, toàn thân lạnh lẽo như rơi vào hầm băng. Vân Triệt lóe mình xông về phía hắn, hắn lại không hề có chút phản ứng nào, dường như tinh thần đã hoàn toàn sụp đổ.
Ầm!!
Long Khuyết nặng nề đập vào ngực Phần Mạc Ly, trong một tiếng vang thật lớn, sức mạnh cuồng bạo điên cuồng tràn vào cơ thể hắn, phá hủy lục phủ ngũ tạng và kinh mạch toàn thân hắn thành từng mảnh nhỏ. Phần Mạc Ly “phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, rơi xuống mặt đất cách đó hơn mười trượng, không cách nào đứng dậy được nữa.
Vân Triệt không nhanh không chậm bước tới, từ trên cao nhìn xuống vị đại trưởng lão Phần Thiên Môn mà trước đây bản thân chỉ có thể ngước nhìn. Toàn thân Phần Mạc Ly run rẩy trong đau đớn, hai mắt trợn trừng, gắt gao nhìn chằm chằm Vân Triệt, nhưng trong cổ họng đã không thể phát ra một âm thanh nào. Trong đôi mắt đang dần tan rã, thoáng qua vẻ tuyệt vọng dày đặc.
- Lão cẩu họ Phần, ta đã nói rồi, cuối cùng sẽ có một ngày, ta tự tay lấy mạng chó của ngươi!
Vân Triệt lạnh lùng nói:
- Nếu không phải có người khác ra tay, ta đã suýt chết lần thứ hai dưới tay ngươi. Mạng của ta quý hơn mạng chó của ngươi trăm vạn lần! Để ngươi dùng một mạng đền một mạng, thật sự là quá hời cho ngươi rồi!
Giọng Vân Triệt vừa dứt, Long Khuyết đột ngột hạ xuống, xuyên qua yết hầu Phần Mạc Ly. Toàn thân Phần Mạc Ly cứng đờ, hai mắt lồi ra, tan rã nốt sắc thái tuyệt vọng cuối cùng, sau đó cơ thể khựng lại, không còn một tiếng động, chết không nhắm mắt.
Long Khuyết rút ra, thân kiếm không dính một giọt máu. Nhìn thi thể Phần Mạc Ly, trong mắt Vân Triệt không ngừng lóe lên những tia sáng khác thường… Ở Thương Phong Đế Quốc, Địa Huyền Cảnh có thể làm tông sư, Thiên Huyền Cảnh có thể danh chấn thiên hạ. Gần như mỗi một cường giả Thiên Huyền ngã xuống đều sẽ gây ra chấn động ở các mức độ khác nhau trong huyền giới Thương Phong Đế Quốc. Vậy mà hôm nay, trong vòng chưa đầy một phút, hắn đã dùng Long Khuyết trong tay tiêu diệt tròn sáu cường giả Thiên Huyền Cảnh! Trong đó còn có hai người ở Thiên Huyền Cảnh hậu kỳ, và một người nửa bước Vương Huyền!
Khi ở giải đấu xếp hạng, đẳng cấp như vậy đối với hắn vẫn là tồn tại siêu nhiên không thể với tới. Vậy mà thời gian trôi qua chưa đầy hai năm, Thiên Huyền Cảnh, thậm chí nửa bước Vương Huyền, đều bị hắn dễ dàng chém chết. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, thực lực của hắn đã từ trình độ của thế hệ trẻ vượt lên cấp bậc cao nhất chân chính ở Thương Phong Đế Quốc.
Thái Cổ Thương Long từng nói với hắn, sau khi dung hợp Long Thần Tủy và Long Thần Hồn, thực lực của hắn sẽ được thăng hoa. Khi đó, hắn cũng không cảm nhận được quá rõ rệt, đến lúc này hắn mới hiểu đó là sự thăng hoa đến mức độ nào.
Thậm chí, hắn còn chưa từng sử dụng cả Huyền Cương lẫn lĩnh vực Long Hồn.
Xoay người lại, ánh mắt hắn rơi vào người cuối cùng. Trưởng lão Phần Thiên Môn kia chẳng biết từ lúc nào đã ngồi bệt trên đất. Khi ánh mắt của Vân Triệt rơi xuống người hắn, toàn thân hắn run bắn lên, miệng phát ra một tiếng kêu quái dị, vừa lăn vừa bò chạy trốn, giống như một con chó sợ vỡ mật… Lúc chạy trốn, ngay cả Huyền Lực Độ Không cũng quên mất cách sử dụng.
Nhân vật cấp bậc trưởng lão của Phần Thiên Môn cả đời sống an nhàn sung sướng, được người người cung phụng, trong xương cốt tự nhiên phần lớn là kẻ sợ chết.
Vân Triệt cười trào phúng, thân hình lóe lên, Tinh Thần Toái Ảnh liên tục thi triển, sau mười mấy giây liền đuổi tới sau lưng người nọ. Một kiếm vung ra, mặt đất bên dưới lập tức lật tung, hung hăng hất văng hắn ngã lăn trên đất.
Người nọ gầm lên một tiếng tuyệt vọng, nhưng ngay lập tức, hắn kinh ngạc phát hiện mình vậy mà không bị thương. Hắn lật người lại, ngồi bệt trên mặt đất, toàn thân run rẩy nhìn Vân Triệt đang mang theo Long Khuyết, cơ bắp trên mặt co rúm lại vì sợ hãi:
- Thiếu… thiếu… thiếu hiệp tha mạng! Ta và thiếu hiệp… không… không oán… không thù… Ta chỉ phụng mệnh làm việc… Thiếu hiệp giơ cao đánh khẽ, tha cho cái mạng hèn này của ta… Ta nhất định mang ơn đội nghĩa… sau này nhất định báo đáp… Thiếu hiệp tha mạng… tha mạng…
- Ha ha!
Vân Triệt đưa tay sờ cằm, cười tủm tỉm nhìn hắn:
- Ngươi sợ hãi như vậy làm gì, lỡ dọa cho tè ra quần thì khó coi biết bao. Ngươi tên là gì?
Thấy Vân Triệt, người vừa ra tay tàn nhẫn từng kiếm một, lại không lập tức động thủ mà còn bắt chuyện với mình, trong lòng hắn dấy lên một tia hy vọng, vội vàng nói:
- Tại… tại hạ Phần Đoạn Hải, là… là các chủ Viêm Các của Phần Thiên Môn…
- À, Phần Đoạn Hải, cái tên này của ngươi thật đúng là khí phách, đáng tiếc lại có tính cách đê tiện như vậy.
Sắc mặt Vân Triệt âm trầm xuống:
- Ngươi yên tâm, hôm nay ta sẽ không giết ngươi, ngay cả làm ngươi bị thương cũng sẽ không, còn có thể để ngươi bình an vô sự trở về Phần Thiên Môn…
Trên mặt Phần Đoạn Hải lộ ra vẻ vui mừng như điên, gần như không tin vào tai mình.
- Sau khi ngươi trở về, nói cho Môn chủ Phần Đoạn Hồn của các ngươi biết, mạng của ngươi là ta chừa lại cho Phần Thiên Môn một chút thể diện và đường sống cuối cùng! Phần Tuyệt Bích đúng là chết vì ta, nhưng là do hắn và Phần Tuyệt Thành muốn ám hại ta trước! Chuyện với Phần Tuyệt Thành, đều là gieo gió gặt bão! Lần này người của các ngươi ra ngoài đã chết bảy tên, bao gồm cả đại trưởng lão của các ngươi, cũng là vì truy sát ta trước, toàn bộ đều chết chưa hết tội! Nếu Phần Thiên Môn các ngươi vì vậy mà từ bỏ, không đến gây sự với ta nữa, ta ngược lại sẽ coi như tất cả chưa từng xảy ra, cũng sẽ không tìm đến Phần Thiên Môn các ngươi gây rắc rối. Nhưng nếu các ngươi còn dám trêu chọc ta… Ta không ngại để cho cả Phần Thiên Môn trở thành hòn đá lót đường bị ta dẫm nát!
Phần Đoạn Hải nào dám không đáp ứng, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
- Vâng, vâng, những lời ngài nói, ta cam đoan một chữ không sót nói lại cho môn chủ… Cam đoan một chữ không sót… Tạ… tạ ơn thiếu hiệp không giết…
- Ta cũng không phải sợ Phần Thiên Môn các ngươi, càng hoàn toàn không ngại triệt để kết thành tử thù với các ngươi, chẳng qua gần đây ta nhiều việc vặt, không muốn lãng phí tinh lực đi để ý đến mấy con ruồi bọ không đáng kể! Chỉ mong môn chủ và hội trưởng lão của các ngươi đều là một đám người có đầu óc… Cút đi!!
Phần Đoạn Hải nào dám nói thêm nửa chữ, hắn vội vàng bò dậy, mang theo cái mạng gần như nhặt về được mà chật vật chạy trốn, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của Vân Triệt.
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Dịch giả AI