Là gia tộc giàu có nhất Lưu Vân Thành, chỉ riêng người làm và gia nhân trong Hạ phủ đã lên đến hai ba trăm người, ngày thường ra vào tấp nập, vô cùng náo nhiệt. Thế nhưng khi Vân Triệt bước vào, trong sân lại trống hoác, chỉ có một gã sai vặt áo xanh đang lẳng lặng quét sân. Hàng trăm gian phòng, lầu các đều đóng chặt cửa, bao trùm bởi một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường. Chỉ có những khóm hoa và cây cảnh quý báu vẫn vươn mình khoe sắc, gần như là nguồn sinh khí duy nhất nơi đây.
Lòng Vân Triệt chợt thắt lại.
Tại sao lại thế này? Sao nơi đây có thể yên tĩnh đến vậy? Người của Hạ phủ đâu cả rồi? Hạ thúc thúc và mọi người đâu?
Vân Triệt lẻn vào đây vốn định tìm gặp Hạ Hoằng Nghĩa để hỏi xem Hạ Nguyên Bá có từng trở về hay không, nào ngờ lại chứng kiến một cảnh tượng tiêu điều đến vậy. Hắn ngẩn người, cũng không cố ý che giấu thân hình. Gã sai vặt đang quét sân quay người lại, trông thấy hắn thì kinh hãi kêu lên:
- Ngươi… Ngươi là ai? Vào đây từ lúc nào…
Hét được nửa câu, gã nhận ra gương mặt của Vân Triệt, nhất thời sững sờ, ngập ngừng nói:
- Ngươi… Ngươi chẳng phải là… người kia… người của Tiêu gia đó sao.
Tuy đã ba năm trôi qua, nhưng ngoài việc có thêm vài phần cương nghị, dung mạo của Vân Triệt cũng không thay đổi nhiều. Dù sao, cảnh giới huyền lực càng cao, tốc độ năm tháng lưu lại dấu vết trên cơ thể sẽ càng chậm. Với mấy bộ thần quyết trong người, lại có huyết mạch Phượng Hoàng và Long Thần, tuổi thọ của Vân Triệt ít nhất cũng phải hơn một ngàn năm.
Vân Triệt tiến lên vài bước, hỏi thẳng:
- Ta chính là Tiêu Triệt bị đuổi khỏi Tiêu môn ba năm trước! Nói cho ta biết, Hạ gia đã xảy ra chuyện gì? Lão gia của các ngươi đâu? Hai năm nay thiếu gia của các ngươi có từng trở về không? Tại sao Hạ gia lại biến thành thế này?
Gã sai vặt kia lặng lẽ nhìn Vân Triệt một lúc, sắc mặt bỗng trở nên đưa đám:
- Lão gia… Lão gia ngài ấy… đi rồi… Ngài ấy đã đi được một năm rồi…
- Đi rồi?
Vân Triệt nhíu mày:
- Ông ấy đi đâu? Tại sao lại phải đi?
Giọng gã sai vặt bắt đầu nghẹn ngào:
- Lão gia cũng không muốn đi, nhưng lão gia thật sự quá khổ… Ta theo lão gia đã hai mươi mấy năm, bề ngoài lão gia luôn tao nhã hiền hòa, chưa bao giờ tỏ vẻ u sầu, nhưng nỗi khổ trong lòng ngài, ta luôn biết… Mười mấy năm trước, phu nhân qua đời, từ đó lão gia thường một mình lấy nước mắt rửa mặt, suốt mười mấy năm cũng không tục huyền. Sau này… sau này tiểu thư vào Băng Vân Tiên Cung, trở thành người nửa thế tục, nhưng ít nhất lão gia vẫn còn có thiếu gia… Nhưng thiếu gia lại mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác, không ai biết rốt cuộc thiếu gia đã đi đâu, có còn sống hay không… Phu nhân mất, tiểu thư thành người của Băng Vân Tiên Cung, đứa con trai duy nhất lại mất tích, sống chết không rõ. Lão gia dù đã trải qua hơn nửa đời người sóng gió, nhưng cũng không chịu nổi!
- …Vậy ông ấy đi đâu? Chẳng lẽ là đi tìm thiếu gia của các ngươi?
Vân Triệt vội hỏi.
- Đúng vậy.
Gã sai vặt gật đầu:
- Lão gia nói, nếu thiếu gia thật sự không còn nữa, thì gia sản lớn hơn gấp bội cũng có ích gì? Một năm trước, lão gia bán hết sản nghiệp, cho gia nhân nghỉ việc, một mình ra đi, chỉ để lại ta và lão Lục trông coi tòa nhà trống rỗng này…
- Vậy ông ấy có nói là đi đâu không?
Vân Triệt vội vàng hỏi. Hạ Hoằng Nghĩa chỉ có một đứa con trai là Hạ Nguyên Bá, nay Hạ Nguyên Bá bặt vô âm tín, sống chết không rõ, đối với ông mà nói, đây quả là một đả kích không thể nào chấp nhận được.
Gã sai vặt suy nghĩ một lúc lâu rồi nói:
- Lúc lão gia đi, ta cũng từng hỏi ngài định đi đâu, nhưng lão gia không nói. Chỉ có điều, khi ta giúp lão gia thu dọn hành lý, lão gia đã cầm một tấm mộc bài bằng gỗ đàn hương mân mê rất lâu. Ta lén nhìn tấm mộc bài đó, trên đó không có chữ nào, chỉ khắc một hoa văn… hình trăng lưỡi liềm màu đen.
Trăng lưỡi liềm… màu đen…
Hắc Nguyệt?
Hắc Nguyệt Thương Hội!
Là thương hội lớn nhất Thiên Huyền Đại Lục, Hắc Nguyệt Thương Hội có mặt ở khắp các thành trấn lớn nhỏ, có thể nói là không nơi nào không có. Sự hùng mạnh của nó không chỉ nằm ở đế quốc thương nghiệp lớn nhất đại lục, mà còn ở mạng lưới tình báo dày đặc nhất. Hàng năm, lợi nhuận Hắc Nguyệt Thương Hội thu được từ việc bán tin tức đã là một con số khổng lồ không thể tưởng tượng nổi.
Hạ Hoằng Nghĩa có một tấm thẻ bài của Hắc Nguyệt Thương Hội, nói không chừng có mối quan hệ nào đó với họ. Mà nếu ông muốn đi tìm Hạ Nguyên Bá, dựa vào mạng lưới tình báo của Hắc Nguyệt Thương Hội không nghi ngờ gì là phương pháp đáng tin cậy nhất.
Chỉ có điều, tuy Hạ gia là nhà giàu nhất Lưu Vân Thành, nhưng trong mắt Hắc Nguyệt Thương Hội, dù chỉ là một chi nhánh của chi nhánh, cũng chẳng đáng nhắc tới, sao lại có quan hệ được? Chẳng lẽ ông có bằng hữu nào đó ở Hắc Nguyệt Thương Hội, hoặc từng có ân tình gì với họ?
- Yên tâm đi, thiếu gia của các ngươi không sao đâu. Hạ thúc thúc làm người cẩn thận, càng sẽ không xảy ra chuyện gì, bọn họ chắc chắn sẽ sớm ngày phụ tử đoàn tụ.
Vân Triệt an ủi, cũng như tự an ủi chính mình. Hắn không biết rốt cuộc Hạ Nguyên Bá đã đi đâu, ngay cả Thương Nguyệt huy động lực lượng hoàng thất tìm kiếm lâu như vậy cũng không có một chút tin tức nào.
- Lão gia cả đời lương thiện, đối xử với hạ nhân chúng ta như người thân, tại sao lại rơi vào cảnh vợ con ly tán, haizzz, ông trời thật bất công. Cũng không biết khi nào lão gia mới có thể trở về.
Gã sai vặt rưng rưng nói.
Vân Triệt không nói gì thêm, xoay người rời khỏi Hạ phủ, tâm trạng trở nên có chút nặng nề.
“Nguyên Bá, đệ rốt cuộc đã đi đâu? Nếu đệ nhận được tin ta còn sống, hãy mau trở về đi… Ta không chết vì cứu đệ, ngược lại còn gặp được người thân đầu tiên của mình và có được một kỳ ngộ rất lớn, đệ không cần phải tự trách nữa.”
Vân Triệt đi trên đường, khẽ lẩm bẩm.
Không bao lâu sau, đại môn Tiêu môn đã hiện ra trước mắt. Hai chữ “Tiêu Môn” rồng bay phượng múa, tất cả đều y hệt như trong trí nhớ, không hề thay đổi, dường như không hề có bất kỳ thay đổi nào nhờ vào “ân trạch” của Tiêu Tông ba năm về trước.
Phóng tầm mắt ra xa, có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng ngọn núi phía sau Tiêu môn. Ba năm trước, Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch đã bị giam cầm ở đó vì tội lớn “trộm lễ vật quan trọng của Tiêu Tông”, thời hạn giam cầm là mười lăm năm. Hơn nữa, chuyện này lại liên quan đến Tiêu Tông, Tiêu môn tuyệt đối sẽ không để họ rời đi trước thời hạn. Mà tất cả những chuyện này, đều do đám người Tiêu Vân Hải, Tiêu Ngọc Long và Tiêu Cuồng Vân liên thủ bày ra màn kịch hãm hại đê tiện. Nếu lúc đó sư phụ của Hạ Khuynh Nguyệt là Sở Nguyệt Ly không có mặt, kết cục của Tiêu Linh Tịch sẽ thê thảm hơn việc bị giam cầm đơn thuần không biết bao nhiêu lần. Khi đó, hắn dù phẫn nộ hay oán hận đến đâu, cũng không có sức mạnh để ngăn cản.
Vì vậy, trong ba năm qua, hắn đã điên cuồng khao khát sức mạnh.
Mà vì lợi ích của bản thân, đám người Tiêu Vân Hải thậm chí không tiếc hãm hại đồng tộc đồng môn… Không thể tha thứ! Mối hận này đã khắc sâu vào tâm khảm hắn từ khi bị đuổi khỏi Tiêu môn, chưa bao giờ phai nhạt.
Nhìn về phía ngọn núi sau lưng, Vân Triệt lại khẽ thì thầm: “Gia gia, tiểu cô, cháu đã trở về… Cháu đã trở về rồi…”
Hắn vô cùng muốn lao thẳng đến ngọn núi phía sau với tốc độ nhanh nhất, ôm lấy hai người thân mà hắn đã xa cách ba năm, nhưng nghĩ đến lời thề năm xưa phải khiến toàn bộ Tiêu môn quỳ xuống cầu xin họ rời khỏi đó, hắn đành nén lại sự kích động trong lòng, bước đến trước đại môn Tiêu môn, tung một cước đá thẳng vào cánh cửa.
Cửa lớn không khóa, dưới cú đá của Vân Triệt, nó bật tung ra…
Hôm nay Tiêu môn rất náo nhiệt, bởi vì đây là ngày tỷ thí hàng năm của lớp trẻ! Địa điểm tỷ thí chính là quảng trường trung tâm của Tiêu môn. Trên quảng trường, các đệ tử đang kịch liệt giao đấu, hai bên bày biện vài hàng ghế, Môn chủ Tiêu Vân Hải, Đại trưởng lão Tiêu Ly, Nhị trưởng lão Tiêu Bác, Tam trưởng lão Tiêu Trạch, Tứ trưởng lão Tiêu Thành đều có mặt đông đủ.
Khi đại môn bị một cước đá văng, mọi ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo, trong nháy mắt đổ dồn về phía cửa.
- Lớn mật! Kẻ nào dám khiêu khích Tiêu môn ta!
Đại trưởng lão Tiêu Ly lập tức đứng dậy, giận dữ quát.
Ánh mắt Vân Triệt đảo qua, hắn không ngờ lúc mình trở về, mọi người lại tập trung đông đủ như vậy, cứ như thể đang đặc biệt tụ tập để chào đón hắn. Hắn chậm rãi bước vào, nở một nụ cười lạnh, trầm giọng nói:
- Lũ chó già Tiêu môn, mới ba năm không gặp, đã quên ta nhanh vậy sao!
Tiêu Vân Hải, Tiêu Ly, Tiêu Bác, Tiêu Trạch, Tiêu Thành… tất cả đều ở đây, không thiếu một ai! Năm đó, chính năm người bọn họ đã hợp lực ức hiếp Tiêu Liệt, người có thực lực cao nhất trong số họ. Ba năm trước, cũng chính bọn họ vì muốn lấy lòng Tiêu Cuồng Vân, vì muốn để Tiêu Cuồng Vân mang Tiêu Linh Tịch đi mà đã cùng nhau đứng lên vu oan hãm hại! Thậm chí sau khi Vân Triệt vạch trần màn kịch đê tiện đó, bọn họ vẫn vô liêm sỉ áp đặt tội danh…
Nợ phải trả, không một ai được phép trốn thoát!
- Tiêu Triệt?
Tiêu Ly hơi sững sờ, rồi phá lên cười ha hả:
- Ta còn tưởng là kẻ nào càn rỡ như vậy, hóa ra là tên nghiệt chủng nhà ngươi đã bị đuổi đi ba năm trước! Chậc chậc, ta vốn tưởng rằng tên phế vật nhà ngươi sau khi rời khỏi Tiêu môn, hoặc là trở thành kẻ ăn mày, hoặc là bị người ta đánh chết rồi, không ngờ lại còn sống sót trở về… Lại còn to gan đến mức dám khiêu khích!
Trong Tiêu môn, người có huyền lực cao nhất cũng chỉ ở Linh Huyền Cảnh. Chỉ bàn về cấp bậc huyền lực, Vân Triệt đã hoàn toàn nghiền ép cả Tiêu môn, không ai có thể cảm nhận được khí tức huyền lực trên người hắn… Bọn họ đương nhiên không thể cho rằng tên phế vật mà năm đó họ chẳng thèm ngó tới này lại có huyền lực vượt xa mình, chỉ nghĩ rằng huyền mạch tàn phế của hắn vốn không có chút khí tức huyền lực nào.
- Tiêu Triệt, ba năm trước ta đã nói, ngươi đã bị đuổi khỏi Tiêu môn, cả đời không được bước vào đây nửa bước!
Tiêu Vân Hải đứng dậy, bị một tên phế vật mắng là “lão cẩu”, tâm trạng của hắn đương nhiên không thể nào tốt được:
- Bây giờ ngươi không những tự tiện xông vào Tiêu môn, còn nhục mạ người của Tiêu môn ta… Chắc ngươi ở bên ngoài cùng đường bí lối, nên quay về đây tìm chết phải không?
- Không!
Vân Triệt nhếch miệng cười lạnh:
- Ta đến để đòi nợ lũ chó già các ngươi! Tiêu lão cẩu, thằng con trai Tiêu Ngọc Long mắt mù tai điếc miệng câm thân tàn lại còn bị thiến của ngươi mấy năm nay sống thế nào rồi… À không không không, ta nên hỏi là, thằng con trai ba năm trước đã biến thành một đống thịt nát của ngươi bây giờ còn sống không?
Lời của Vân Triệt như một mũi gai độc đâm vào dây thần kinh đau đớn nhất của Tiêu Vân Hải, toàn thân hắn run lên, giận tím mặt nói:
- Tiêu Dương, bắt lấy nó cho ta… Đánh gãy tứ chi!!
- Vâng, Môn chủ!
Huyền lực của Tiêu Dương hiện giờ vừa đột phá đến Nhập Huyền Cảnh cấp bốn, trong cuộc tỷ thí hôm nay cũng giành được thành tích trong top ba mươi, đang lúc đắc ý vênh váo. Đối phó với một tên phế vật huyền mạch tàn phế, ngay cả một chút khí tức huyền lực cũng không có, quả thật dễ như trở bàn tay.
- Ha ha…
Tiêu Dương cười lạnh tiến lại gần Vân Triệt, còn thản nhiên xoay xoay cổ tay:
- Tiêu Triệt, ta đột nhiên có chút bội phục ngươi đấy. Một tên phế vật như ngươi ở bên ngoài một mình ba năm mà vẫn còn sống được. Sống được thì thôi đi, lá gan lại còn to ra, dám quay về Tiêu môn chúng ta khiêu khích. Hôm nay để gia gia đây dạy dỗ ngươi một bài học tử tế! Lần trước, ngươi đi ra khỏi Tiêu môn, lần này, ta sẽ khiến ngươi phải bò ra ngoài như một con rùa rụt cổ thảm hại!
Tiêu Dương nói xong, tay phải tùy ý chộp về phía yết hầu của Vân Triệt, trong lòng bàn tay dâng lên một luồng huyền khí xoáy tròn không lớn không nhỏ.