Nghe xong lời Tiêu Mạc Sơn nói, Tiêu Cuồng Vân nào còn dám lên mặt. Biểu cảm nhanh chóng thu liễm, ngẩng đầu nói:
- Hóa ra là Sở tiên tử của Băng Vân Tiên Cung. Vãn bối Tiêu Cuồng Vân của Tiêu Tông, có thể vô tình gặp được tiên tử ở đây, Cuồng Vân cảm thấy vô cùng vinh hạnh. Chỉ là, không biết vì sao hôm nay Sở tiên tử lại hạ cố đích thân giá lâm Lưu Vân Thành nhỏ bé này? Chẳng lẽ có chuyện gì quan trọng? Gia phụ từng dặn, nếu gặp được tiên tử của Băng Vân Tiên Cung, nhất định phải lễ độ có thừa, nếu quả thật có chỗ cần giúp đỡ, xin Sở tiên tử cứ mở lời.
Nghe được bốn chữ “Băng Vân Tiên Cung” từ miệng Tiêu Cuồng Vân, tất cả mọi người trong nháy mắt đều trố mắt, trong cổ họng đồng loạt vang lên tiếng nuốt nước bọt.
Lưu Vân Thành nhỏ bé này hôm nay được vị thần tiên nào chiếu cố vậy? Bình thường là nơi ngay cả tông môn hạng ba cũng chẳng thèm ngó tới, hôm nay chẳng những có người của Tiêu Tông đến, mà ngay cả người của Băng Vân Tiên Cung cũng xuất hiện!
Khó trách nữ tử này có khí chất siêu phàm thoát tục như thế, dung nhan lại khuynh quốc khuynh thành, còn có thể ngự không mà đi, hóa ra nàng vốn là người của Băng Vân Tiên Cung, hơn nữa địa vị ở Băng Vân Tiên Cung tuyệt đối không thấp! Bằng không, Tiêu Cuồng Vân đường đường là thiếu tông chủ Tiêu Tông, cũng không đến mức phải cẩn trọng khách khí với nàng như vậy.
- Ta tại sao phải tới đây?
Sở Nguyệt Ly lạnh lùng cất lời:
- Tiêu Tông các ngươi đã bắt nạt đến cả đệ tử của ta, chẳng lẽ còn muốn ta im hơi lặng tiếng nhìn nàng mặc cho các ngươi ức hiếp sao?
- Đệ tử của người?
Tiêu Cuồng Vân ngớ ra, sau đó biến sắc, kinh hãi nói:
- Sở tiên tử, đệ tử người nói… chẳng lẽ là… Hạ Khuynh Nguyệt?
Mà lúc này, Hạ Khuynh Nguyệt cũng đã đi tới bên dưới Sở Nguyệt Ly, cung kính nói:
- Sư phụ.
Hai chữ đơn giản này khiến sắc mặt Tiêu Cuồng Vân co rút dữ dội, Tiêu Ngọc Long hoàn toàn sững sờ, người của Tiêu Môn, cùng các đại quyền quý ở Lưu Vân Thành đều kinh ngạc đến nghẹn lời, trái tim thiếu chút nữa ngừng đập.
Trời ạ! Tiểu thư Hạ gia này lại là đệ tử của Băng Vân Tiên Cung! Trong Lưu Vân Thành này, thế mà lại tồn tại một đệ tử của Băng Vân Tiên Cung!
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Hạ Khuynh Nguyệt bỗng chốc thay đổi, trở nên vô cùng khiếp sợ và kính nể. Ngay cả ánh mắt nhìn về phía Hạ Hoằng Nghĩa cũng thay đổi mạnh mẽ.
Tiêu Ngọc Long ngẩn người hồi lâu, sau đó đột nhiên mồ hôi lạnh túa ra. Hạ Khuynh Nguyệt này lại là đệ tử của Băng Vân Tiên Cung… Lúc trước hắn còn có ý đồ đùa giỡn nàng, bị nàng giáo huấn đến mức chật vật không chịu nổi, hắn vẫn còn căm phẫn trong lòng, nhưng bây giờ nghĩ lại, hắn còn sống trở về quả thật đã là nhặt lại được một cái mạng! Đùa giỡn đệ tử của Băng Vân Tiên Cung… Toàn bộ Thương Phong Đế Quốc này có mấy người có lá gan đó?
Chuyện này coi như bỏ qua, hôm nay ép Tiêu Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt tan vỡ cũng là do hắn hiến kế cho Tiêu Cuồng Vân, thậm chí cả việc sau khi ép Tiêu Triệt rời đi, Tiêu Cuồng Vân sẽ đoạt Hạ Khuynh Nguyệt về tay như thế nào cũng đều đã thay Tiêu Cuồng Vân lên kế hoạch xong xuôi… Nếu chuyện đó bị Băng Vân Tiên Cung biết được, hắn quả thật phải chết không có chỗ chôn.
Khi mồ hôi lạnh túa ra, Tiêu Ngọc Long nhìn về phía Tiêu Cuồng Vân, khuôn mặt tỏ vẻ khẩn cầu.
- Hóa ra… Hóa ra Hạ Khuynh Nguyệt đúng là đệ tử của quý cung, chuyện này… trước đó vãn bối hoàn toàn không hề hay biết, cho nên mới có chút hiểu lầm.
Nếu là đệ tử tông môn khác, Tiêu Cuồng Vân quả quyết không để trong lòng. Nhưng Băng Vân Tiên Cung lại khác! Băng Vân Tiên Cung không phải là tông môn truyền thừa theo kiểu gia tộc, đệ tử của các nàng đều là nữ giới, đều là những người có tư chất thượng thừa được chọn lựa từ khắp nơi trên Thương Phong Đại Lục. Cho nên về quy mô tông môn, Băng Vân Tiên Cung là ít nhất trong tứ đại tông môn, nhưng dù vậy vẫn có thể đứng ở vị trí thứ hai, thực lực tổng thể không cần phải bàn cãi. Mỗi đệ tử trong cung đều có tư chất cực cao, tuyệt đối không phải hạng tầm thường, và mỗi một người đều được Tiên Cung toàn lực bảo vệ. Gây chuyện với đệ tử của tông môn khác có lẽ chỉ là việc nhỏ, thậm chí đánh chết một người hay một nhóm đệ tử cũng là chuyện thường xảy ra, nhưng trêu chọc Băng Vân Tiên Cung… Cho dù là nữ tử cấp bậc thấp nhất trong cung, Tiên Cung cũng sẽ cường ngạnh đáp trả, nếu không nhận được câu trả lời thỏa đáng thì tuyệt đối không bỏ qua!
- Hiểu lầm? Tốt nhất là hiểu lầm. Ngươi còn muốn tiếp tục xé bỏ hôn thư của đệ tử Băng Vân Tiên Cung ta?
Vẻ mặt Sở Nguyệt Ly hờ hững, ánh mắt quét tới, không ai dám đối diện. Mặc dù nàng chỉ là một nữ tử, nhưng tất cả nam nhân ở đây đều có cảm giác nàng giống như tiên nữ trên cung trăng, còn bản thân chỉ là một kẻ phàm phu, tự thấy mặc cảm, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn nhiều.
- Nếu là hiểu lầm, tại hạ không dám.
Tiêu Cuồng Vân coi như trấn định nói:
- Nhưng mà, vãn bối có một chuyện không hiểu… Tuy vãn bối hiểu biết có hạn, nhưng cũng biết tiên tử của Băng Vân Tiên Cung đều phải thanh tâm quả dục, không được kết hôn, vì sao vị Hạ Khuynh Nguyệt này lại…
- Hừ! Băng Vân Quyết của cung ta đúng là cần thanh tâm quả dục, nhưng chưa bao giờ cấm đệ tử kết hôn. Khuynh Nguyệt mười hai tuổi gia nhập cung ta, nhưng vẫn không muốn theo ta hồi cung, chỉ vì muốn năm mười sáu tuổi gả cho Tiêu Triệt, nhưng đó không phải vì tình, mà là vì lời hứa. Trọng tín trọng nghĩa như thế, tâm tính thuần lương, cung ta tự nhiên sẽ không ngăn cản. Cho dù cung ta thật sự cấm kết hôn, cũng có thể vì nàng mà phá lệ. Tiêu công tử, ngươi còn nghi vấn gì không?
Sở Nguyệt Ly lạnh lùng nói. Giọng nói bình thản, lại từng chữ như băng sương, khiến người ta nghe vào tai mà trong lòng không khỏi rét run, không dám nảy sinh một chút ý nghĩ phản bác nào.
- Không có không có, đây quả thật là một sự hiểu lầm.
Tiêu Cuồng Vân vội vàng nói, sau đó không thể không chuyển hướng sang Hạ Khuynh Nguyệt, nói:
- Hạ tiên tử, mới rồi không biết người là đệ tử Băng Vân Tiên Cung, có chỗ đường đột, kính xin đừng để trong lòng.
Thân phận thiếu tông chủ Tiêu Tông của hắn tự nhiên cao hơn thân phận của một đệ tử bình thường trong Băng Vân Tiên Cung, nhưng vì có Sở Nguyệt Ly ở đây, hắn không thể không ngoan ngoãn một chút. Bởi vì đây là nơi hẻo lánh không ai chú ý, bên người hắn cũng chỉ mang theo Tiêu Mạc Sơn, Tiêu Bát và Tiêu Cửu, nếu chọc giận Sở Nguyệt Ly, trên đường bọn họ trở về, nàng ra tay diệt sạch bọn họ rồi hủy thi diệt tích, bọn họ cũng chỉ có thể chết oan uổng mà thôi.
Trước khi đến, hắn nào có thể ngờ được nơi tồi tàn này lại xuất hiện một nhân vật tầm cỡ như Sở Nguyệt Ly.
Hắn muốn nhúng chàm Hạ Khuynh Nguyệt đã không còn khả năng, uổng phí tâm tư hơn nửa ngày. Ở trước mặt Sở Nguyệt Ly lại không thể không đàng hoàng tử tế, khiến trong lòng hắn vô cùng bực tức. Ngực hắn phập phồng một trận, sau đó ánh mắt chuyển về phía Tiêu Linh Tịch… Tuy rằng Hạ Khuynh Nguyệt đã không còn khả năng, nhưng ít nhất vẫn còn một người! Sở Nguyệt Ly sẽ che chở cho Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng tuyệt đối không có khả năng che chở cho người ngoài như Tiêu Linh Tịch! Bằng không, tại sao nàng không xuất hiện khi Tiêu Triệt bị trục xuất, mà lại vừa khéo xuất hiện khi mũi nhọn chuyển hướng sang Hạ Khuynh Nguyệt?
Đúng vậy, đối với Sở Nguyệt Ly mà nói, nàng chỉ quan tâm đến Hạ Khuynh Nguyệt. Những người khác ra sao, vốn không hề liên quan gì đến nàng. Nàng không có lý do, càng không có nghĩa vụ can thiệp.
- Sở tiên tử đích thân tới, Tiêu Môn các ngươi coi như vẻ vang cho kẻ hèn này! Như vậy, cũng nên bắt đầu chính sự ngày hôm nay của chúng ta.
Tiêu Cuồng Vân nghiêm mặt, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiêu Linh Tịch:
- Trước tiên… Tiêu Bát, Tiêu Cửu! Bắt lấy kẻ trộm Thông Huyền Tán này! Ngày mai mang về Tiêu Tông xử lý!
Một câu “Ngày mai mang về Tiêu Tông xử lý” khiến cho kẻ ngu đến mấy cũng hiểu được tại sao Tiêu Cuồng Vân lại muốn bày ra một màn vu oan giá họa đê tiện vô sỉ như vậy. Tuy rằng màn kịch này đã bị Tiêu Triệt vạch trần trước mặt mọi người, nhưng dưới sự áp chế tuyệt đối của Tiêu Tông, hoàn toàn không cản được Tiêu Cuồng Vân tiếp tục tiến hành.
- Vâng, thiếu chủ!
Tiêu Bát và Tiêu Cửu đồng thời bước xuống, ép thẳng về phía Tiêu Linh Tịch đang thất thần.
- Sư phụ!
Hạ Khuynh Nguyệt thấy vậy, vội vàng dùng ánh mắt ra hiệu cho Sở Nguyệt Ly, hy vọng nàng có thể bảo vệ Tiêu Linh Tịch… Ít nhất không để cho nàng ấy bị Tiêu Cuồng Vân mang đi. Nhưng Sở Nguyệt Ly lại làm như không thấy, không chút phản ứng nào.
Trên mặt Hạ Khuynh Nguyệt hiện lên vẻ lo lắng, nàng khẩn khoản nói:
- Sư phụ, người cũng đã nhìn ra, hôm nay Tiêu Cuồng Vân vốn nhằm vào con, Tiêu Triệt vì con mà bị liên lụy, mới bị trục xuất khỏi Tiêu Môn. Trước khi hắn đi, đã thỉnh cầu con bảo vệ tốt cho gia gia và tiểu cô của hắn, con đã đáp ứng… Đây xem như chuyện cuối cùng con làm vì hắn, sau chuyện này, con sẽ lập tức theo sư phụ về Băng Vân Tiên Cung, từ nay về sau ở lại Tiên Cung, tĩnh tâm tu luyện huyền lực… Xin sư phụ thành toàn!
Tròng mắt Sở Nguyệt Ly khẽ động, rồi khẽ thở dài một tiếng. Tay phải nàng nâng lên, nhẹ nhàng vung ra.
Thoáng chốc, một luồng hàn khí từ trên trời giáng xuống, khiến toàn thân Tiêu Bát và Tiêu Cửu bỗng nhiên lạnh buốt, bước chân dừng lại tại chỗ, không dám tiến về phía trước nữa.
Sắc mặt Tiêu Cuồng Vân nhất thời khẽ thay đổi, hắn cứng rắn nói:
- Sở tiên tử, người đây là có ý gì? Mới rồi Sở tiên tử chỉ trích Tiêu Tông ta không nên nhúng tay vào chuyện hôn sự của đệ tử quý cung… Nhưng trước mắt chúng ta đang xử lý chuyện nội bộ của tông ta, Sở tiên tử chẳng lẽ muốn can thiệp?
- Không! Ta cũng không có hứng thú can thiệp vào chuyện của Tiêu Tông ngươi.
Vẻ mặt Sở Nguyệt Ly lạnh lùng, mắt không gợn sóng:
- Ta chỉ thấy có chút việc chướng mắt, cho nên thuận tay làm vậy mà thôi. Ngươi nói đây là việc trong Tiêu Tông ngươi, như vậy, Tiêu Linh Tịch là người của Tiêu Tông ngươi sao?
Tiêu Cuồng Vân lắc đầu:
- Không phải! Nhưng nàng ta trộm là Thông Huyền Tán của tông ta!
- Nhưng theo ta nghe được trước đó, Thông Huyền Tán này là quà tặng ngươi mang từ Tiêu Tông đến, vào ngày hôm qua đã đưa cho Tiêu Môn. Sao nào, đồ của Tiêu Tông các ngươi đã tặng đi rồi, lại còn thuộc về Tiêu Tông các ngươi? Chuyện này truyền ra ngoài, không sợ bị người đời chê cười sao?
Sở Nguyệt Ly không chút khách khí nói.
Tiêu Cuồng Vân nhất thời trừng mắt, á khẩu không trả lời được.
- Tiêu Linh Tịch là người của Tiêu Môn, không phải của Tiêu Tông ngươi. Thông Huyền Tán này cũng là đồ thuộc về Tiêu Môn, chứ không phải của Tiêu Tông ngươi. Như vậy, cho dù Tiêu Linh Tịch ăn trộm Thông Huyền Tán, cũng nên do Tiêu Môn trừng phạt, không liên quan gì đến Tiêu Tông ngươi.
Mắt Sở Nguyệt Ly liếc xéo, nhìn về phía Tiêu Vân Hải, chỉ một ánh mắt đã khiến toàn thân Tiêu Vân Hải run lên, cả người theo bản năng cúi thấp xuống một nửa. Sở Nguyệt Ly thản nhiên nói:
- Tiêu môn chủ, kẻ trộm cắp trong môn các ngươi, nên xử trí thế nào?
Tiêu Vân Hải liếc nhìn Tiêu Cuồng Vân, cắn răng một cái, cố nén run rẩy, trấn tĩnh nói:
- Nếu như đệ tử môn hạ phạm tội trộm cắp… Nhẹ nhất là cấm túc ở sau núi ba tháng… Tiêu Linh Tịch trộm là bảo vật quan trọng do Tiêu Tông đưa tới, nên xử phạt nặng… Cấm túc ở sau núi mười lăm năm, trong mười lăm năm, không được bước ra khỏi khe núi Tư Quá nửa bước!
Sở Nguyệt Ly dời mắt đi, không nói gì thêm.
- Vậy ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không nhốt nàng ta vào cái khe núi Tư Quá gì đó kia!
Tiêu Cuồng Vân sa sầm mặt, quát lớn! Tuy rằng trong lòng vừa không cam tâm vừa bực tức, nhưng dù hắn ngốc đến mấy cũng biết Sở Nguyệt Ly đã cho hắn thể diện lắm rồi, bằng không, nàng hoàn toàn có thể trực tiếp vạch trần đây là do hắn vu oan giá họa, khiến hắn chẳng những không làm gì được Tiêu Linh Tịch mà còn mất hết mặt mũi, không còn đường lui trước mặt mọi người.
Tuy rằng Sở Nguyệt Ly không vạch trần Tiêu Cuồng Vân trước mặt mọi người, không minh oan cho Tiêu Linh Tịch, nhưng Tiêu Liệt vẫn thi lễ thật sâu với nàng, trong lòng tràn đầy cảm kích. Đường đường là một trong Băng Vân Thất Tiên, nhân vật tôn quý nhường nào, làm được đến bước này vì một nữ tử Tiêu Môn nhỏ bé, đã là tận tình tận nghĩa, đại ân đại đức… Ít nhất, nàng đã giúp Tiêu Linh Tịch thoát khỏi ác mộng bị Tiêu Cuồng Vân mang về Tiêu Tông.
- Ta dạy con không nghiêm, lại lừa gạt Tiêu Môn mười mấy năm, cũng nên nhận hình phạt tương tự. Nhốt cả ta vào khe núi Tư Quá đi.
Nhìn về phía Tứ trưởng lão Tiêu Thành, Tiêu Liệt tỏ vẻ bình tĩnh, thản nhiên nói.
Có Sở Nguyệt Ly ở bên cạnh, Tiêu Thành nào dám lỗ mãng, nói cũng không dám nói nhiều một câu, rất quy củ dẫn Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch về phía sau núi.
Tuy rằng cuối cùng vẫn rơi vào kết cục bi thảm là bị cấm túc mười lăm năm, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt biết, Sở Nguyệt Ly làm đến nước này cũng đã là giới hạn. Tiêu Liệt chủ động yêu cầu cùng bị nhốt đến khe núi Tư Quá, hiển nhiên là muốn làm bạn với Tiêu Linh Tịch, đồng thời bảo vệ nàng. Có lẽ về mặt an toàn, đã không cần lo lắng. Về phần sau này, chỉ có thể nhìn vào vận mệnh của bọn họ.
- Một khi đã như vậy, thầy trò chúng ta cũng không cần thiết phải ở lại đây nữa.
Sau khi Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt bị dẫn đi, Sở Nguyệt Ly nhàn nhạt nói:
- Tiêu công tử, trước khi ngươi rời khỏi Lưu Vân Thành, ta vẫn sẽ ở gần đây… Khuynh Nguyệt, chúng ta đi thôi.
Mấy câu nói cuối cùng của Sở Nguyệt Ly khiến Tiêu Cuồng Vân âm thầm cắn răng… “Trước khi ngươi rời khỏi Lưu Vân Thành, ta vẫn sẽ ở gần đây”, những lời này của nàng rõ ràng là đang cảnh cáo hắn đừng đánh chủ ý lên Tiêu Linh Tịch! Tuy rằng nàng chỉ vừa vặn bảo vệ được an toàn cho Tiêu Linh Tịch, nhưng một khi nàng đã muốn bảo vệ, thì tất nhiên sẽ bảo vệ đến cùng.
Sau khi Sở Nguyệt Ly mang theo Hạ Khuynh Nguyệt rời đi, Tiêu Cuồng Vân đấm một quyền thật mạnh, hung hăng nện lên tay vịn ghế ngồi, chấn động cả chiếc ghế thái sư biến thành gỗ vụn. Vốn tưởng rằng sẽ có hai mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành vào tay, không ngờ sau một phen tâm tư, lại là công dã tràng xe cát. Hậu quả chẳng qua chỉ là ép đi một tiểu nhân vật không đáng kể, lại nhốt hai người vào khe núi Tư Quá của Tiêu Môn mà thôi, hoàn toàn không giống với kết quả mà hắn muốn!
Mà lúc này hắn vẫn còn không ý thức được, hắn chẳng những không đoạt được gì, mà còn rước lấy tai họa ngập trời cho bản thân và cả Tiêu Tông