- Thành nhi!
Con ngươi Phần Đoạn Hồn co rút lại, hắn rống lên một tiếng tê tâm liệt phế. Thân thể Phần Tuyệt Thành vừa rơi xuống, Phần Đoạn Hồn đã lao tới, dốc toàn bộ huyền lực truyền vào nhưng vẫn không tài nào dập tắt được ngọn lửa trên người y... Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn con trai mình giãy giụa trong tiếng kêu thảm thiết cuối cùng, từ một người sống sờ sờ hóa thành một đống tro tàn.
Phượng Hoàng Chi Hỏa nào phải huyền hỏa tầm thường, chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi đã thiêu đốt Phần Tuyệt Thành từ trong ra ngoài. Đừng nói thi thể, ngay cả tro cốt cũng bị gió cuốn đi mất. Chứng kiến cảnh tượng này, Phần Đoạn Hồn đứng sững tại chỗ, mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, tựa như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Hắn run rẩy quay người, chỉ tay về phía Vân Triệt, khàn giọng gầm lên:
- Vân Triệt... Ngươi... Ngươi thật độc ác!
Vân Triệt nhếch mép cười nhạt, giọng trầm xuống:
- Lòng tốt của ta chỉ dành cho người đối tốt với ta. Đối với loại súc sinh không bằng heo chó, ta chưa bao giờ biết hai chữ "thương hại" viết thế nào! Ta cố tình đợi ngươi đến mới giết hắn, chính là để ngươi nếm thử mùi vị mất đi người thân khi dám chọc vào ta!
- Ta giết ngươi!
Phần Đoạn Hồn hoàn toàn mất hết lý trí, hắn gào lên một tiếng, vung Phần Thiên Đao, điên cuồng lao về phía Vân Triệt.
- Ngươi không phải đối thủ của hắn, lùi lại!
Phần Nghĩa Tuyệt quát lớn.
Đối mặt với tiếng quát của phụ thân, người mà ngày thường hắn luôn răm rắp nghe theo, Phần Đoạn Hồn lại như điếc không sợ súng, điên cuồng xông tới, huyền khí trên người cũng trở nên hỗn loạn cực độ.
- Keng!
Phần Thiên Đao trong tay Phần Đoạn Hồn bị Vân Triệt dùng một kiếm đánh bay. Kiếm thứ hai lập tức nện thẳng vào ngực hắn, trong nháy mắt đánh tan huyền lực hộ thân. Phần Đoạn Hồn phun ra một ngụm máu tươi, thân thể từ trên không rơi xuống, bất tỉnh tại chỗ.
Thực lực Cửu cấp Thiên Huyền Cảnh của hắn vốn đã không phải là đối thủ của Vân Triệt, huống chi lúc này tâm thần đại loạn, chỉ cần hai kiếm đã bị Vân Triệt đánh cho trọng thương.
Trơ mắt nhìn cháu trai bị thiêu thành tro bụi, con trai bị đánh trọng thương, đôi mắt Phần Nghĩa Tuyệt đã đỏ ngầu như máu, giọng nói khàn đặc của hắn vang lên:
- Thù này... không đội trời chung!
Huyền lực toàn thân Phần Nghĩa Tuyệt điên cuồng bùng nổ. Trong nháy mắt, uy thế của hắn tăng vọt. Dưới cơn thịnh nộ tột cùng, sức mạnh trong từng tế bào của hắn hoàn toàn sôi trào. Phần Nghĩa Tuyệt gầm lên một tiếng, một chưởng vỗ thẳng xuống đỉnh đầu Vân Triệt, huyền lực tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ cuộn trào trên mũi Tuyệt Viêm Đao, mang theo âm thanh xé rách đất trời.
Vân Triệt lắc mình né tránh, mặt đất dưới chân hắn lập tức bị cơn bão huyền lực hất tung, để lại một cái hố sâu hoắm. Đôi mắt Phần Nghĩa Tuyệt gắt gao khóa chặt thân ảnh Vân Triệt, tay trái hắn vươn ra, kết một đạo chưởng ấn kỳ dị, một luồng sức mạnh bàng bạc như biển cả đột nhiên ngưng tụ rồi bạo phát.
- Phần Thiên Ấn!
Trong khoảnh khắc, không gian giữa Phần Nghĩa Tuyệt và Vân Triệt kịch liệt rung chuyển, một đạo chưởng ấn năng lượng khổng lồ nghiền ép xuống, tựa như bàn tay của thiên đạo giáng thẳng xuống đầu Vân Triệt. Lực áp chế kinh khủng khiến cho động tác của Vân Triệt chợt trì trệ.
Ngay khi động tác chậm lại, ánh mắt Vân Triệt lóe lên hàn quang, hắn vung Long Khuyết, hét lớn một tiếng, hung hăng đón đỡ chưởng ấn kia.
- Ầm!
Một tiếng nổ vang như sấm động vọng khắp Thương Hỏa Thành, khiến không ít người cách đó vài dặm cũng phải ù tai, hoa mắt. Một cơn bão huyền lực hữu hình điên cuồng lan tỏa, cổng thành bằng đá của Thương Hỏa Thành cũng vỡ tan như gỗ mục. Bầu trời mịt mù cát bụi và hỏa vân màu tím lập tức bao phủ thân ảnh của Vân Triệt và Phần Nghĩa Tuyệt. Tất cả những người quan chiến từ xa đều trợn to hai mắt, không dám chớp lấy một cái, chờ đợi đám bụi mù tan đi... Họ nín thở chờ xem ai sẽ là người chiếm thế thượng phong. Họ muốn biết liệu Vân Triệt, kẻ mạnh như thần thoại kia, có thể chịu được một đòn phẫn nộ của cường giả Vương Huyền Cảnh hay không!
Trong đám hỏa vân, tiếng đao kiếm va chạm liên tục vang lên, bão huyền lực không ngừng nổ tung. Hỏa vân và cát bụi nhanh chóng tan đi, để lộ thân ảnh của Phần Nghĩa Tuyệt và Vân Triệt. Lúc này, hai ống tay áo của Vân Triệt đã hoàn toàn nát vụn, trên cánh tay chi chít những vết máu nhỏ, khóe miệng còn vương một vệt máu mờ. Cùng lúc đó, y phục trên người Phần Nghĩa Tuyệt cũng rách bươm, trên cánh tay hắn xuất hiện một vết thương vừa sâu vừa dài trông đến kinh người.
- Mối thù này, cho dù phải đốt cạn máu tươi, ta cũng phải giết ngươi!
Ánh mắt Phần Nghĩa Tuyệt trở nên vô cùng hung ác, gương mặt dữ tợn, hoàn toàn không còn phong thái của một thái thượng môn chủ, trông hắn chẳng khác nào một kẻ điên. Thế công của hắn vô cùng sắc bén, nhưng mọi đòn tấn công đều bị Vân Triệt đỡ được.
- Vậy thì ngươi mau đốt sạch máu cho ta xem! Đường đường là thái thượng môn chủ Phần Thiên Môn mà ngay cả một tiểu bối như ta ngươi cũng không làm gì nổi... Ngươi không chỉ là một phế vật, mà còn là một tên chỉ biết mạnh miệng, đúng là một phế vật vừa đáng thương vừa nực cười!
Vân Triệt châm chọc một cách độc địa.
- A!
Hai mắt Phần Nghĩa Tuyệt trợn trừng, hắn rít lên một tiếng, lật tay đánh ra một đạo "Phần Thiên Ấn".
- Ầm!
Cả hai người đồng thời bị đánh bay ra ngoài, một cái hố sâu rộng hơn ba mươi trượng lập tức xuất hiện trên mặt đất vốn đã nát bươm.
Lúc này, Phần Đoạn Hồn đã được các trưởng lão dìu dậy, bọn họ vội vàng cho hắn uống đan dược chữa thương. Sau đó, họ hướng ánh mắt về phía trận chiến giữa Vân Triệt và Phần Nghĩa Tuyệt, trong lòng không khỏi kinh hãi. Khi họ vừa đến, Vân Triệt dường như bị Phần Nghĩa Tuyệt áp chế hoàn toàn... nhưng có vẻ lúc đó hắn chưa dùng hết toàn lực. Còn bây giờ, khi đối mặt với một Phần Nghĩa Tuyệt đang chìm trong thịnh nộ, một cường giả Vương Huyền tứ cấp đỉnh phong ngạo nghễ thiên hạ, Vân Triệt lại hoàn toàn không hề rơi vào thế hạ phong, ngay cả Phần Thiên Ấn uy lực kinh người cũng bị hắn đỡ được toàn bộ.
- Tên Vân Triệt này, rốt cuộc hắn tu luyện thế nào... mà lại... lại có thể đánh ngang tay với thái thượng môn chủ! - một vị trưởng lão run rẩy nói.
- Nghe đồn hắn là người của Phượng Hoàng Thần Tông... nhưng trong số thế hệ trẻ của Phượng Hoàng Thần Tông chưa từng xuất hiện nhân vật như vậy. Cũng có tin đồn hắn là truyền nhân Thánh Địa... Rốt cuộc sư phụ của hắn là ai?
- Địa Huyền chiến Vương Huyền, đừng nói là tận mắt thấy... ngay cả trong lịch sử của toàn bộ Thương Phong đại lục cũng chưa từng xảy ra chuyện này!
- Tu vi và tư lịch của Thái thượng môn chủ mạnh đến nhường nào. Tuy Vân Triệt có thể tạm thời cầm cự, nhưng kéo dài thêm nữa, hắn tuyệt đối không thể là đối thủ của thái thượng môn chủ.
Trận giao chiến giữa Phần Nghĩa Tuyệt và Vân Triệt khiến trái tim họ luôn trong trạng thái run rẩy. Nhưng dường như đám người Phần Thiên Môn đã quên mất một vấn đề, đó là Phần Nghĩa Tuyệt có ưu thế tuyệt đối về địa lợi và thân pháp! Hắn có thể tự do bay lượn trên không, còn Vân Triệt thì không! Điều này khiến hiệu suất công kích của hắn giảm đi rất nhiều trong một cuộc đối đầu bất bình đẳng.
- Quán Nhật Đao!
Thân đao không có hỏa diễm nhưng uy lực của một đao này vẫn kinh khủng như cũ. Theo quỹ đạo của Tuyệt Viêm Đao, một đạo đao mang dài chừng mười trượng chém xuống đại địa một vết rách sâu hoắm. Nhất thời, vai trái Vân Triệt tóe máu, một vết thương dài sâu đến tận xương hiện ra, bước chân hắn loạng choạng lùi lại. Thừa dịp Vân Triệt mất thăng bằng, Phần Nghĩa Tuyệt liền giáng xuống một chưởng khổng lồ.
- Phần Hải Ấn!
- Phanh!
Long Khuyết bị một lực lượng kinh khủng đánh bay, huyền lực mạnh mẽ hóa thành một bàn tay khổng lồ đánh thẳng vào ngực Vân Triệt, khiến nửa người hắn lún sâu xuống đất. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, vương trên khuôn mặt tái nhợt... Phần Nghĩa Tuyệt còn chưa kịp cười lớn, mắt hắn chợt hoa lên. Trong nháy mắt, Vân Triệt đã biến mất tại chỗ, một luồng sức mạnh còn cuồng bạo hơn cả "Phần Hải Ấn" của hắn ầm ầm đánh vào ngực hắn.
Khi Phần Nghĩa Tuyệt bay lượn trên không, phần lớn thời gian Vân Triệt chỉ có thể phòng thủ, nhưng hắn đã nắm lấy cơ hội ngay khi đối phương hạ xuống. Trong nháy mắt, hắn tung ra một đòn Bá Vương Nộ kết hợp với Tinh Thần Toái Ảnh, hung hăng nện vào ngực Phần Nghĩa Tuyệt... Sức mạnh trên thanh trọng kiếm như một cơn bão ầm ầm nổ tung trên ngực đối phương.
- Ầm!
Hai xương sườn trên ngực Phần Nghĩa Tuyệt lập tức gãy nát, thân thể hắn bị đánh bay xa ba mươi trượng. Hắn ôm ngực, khóe miệng trào máu tươi, ánh mắt vô cùng hung ác nhìn Vân Triệt:
- Ngươi!
Vân Triệt thở hổn hển, ánh mắt toát lên vẻ âm hàn, hắn lau vết máu ở khóe miệng, lạnh lùng nói:
- Kẻ phải chết hôm nay, chỉ có thể là ngươi!
Phần Nghĩa Tuyệt phun ra một búng máu, trầm giọng nói:
- Ta không thể không thừa nhận, ngươi đúng là một kỳ tài ngút trời. Chưa đầy hai mươi tuổi mà đã có thể đối đầu với vương tọa! Trong toàn bộ lịch sử Thương Phong đế quốc, ngươi xứng đáng là đệ nhất nhân! Nhưng ta và ngươi lại là tử thù... Ngươi đã là kẻ thù của ta, lại còn là một thiên tài, vậy thì ngươi càng phải chết!
- Tuy thực lực của ngươi kinh người, nhưng dù sao tuổi đời còn quá trẻ, hiện tại đã có dấu hiệu kiệt sức... Nếu cứ tiếp tục, ngươi tuyệt không phải là đối thủ của ta!
- Vậy sao?
Vân Triệt cười nhạt, hắn ngồi thẳng dậy, trên Long Khuyết bắt đầu khởi động một luồng khí thế kinh thiên:
- Ngươi cho rằng thực lực của ta chỉ ngang ngửa với ngươi. Nhưng xem ra ngươi đã dốc toàn lực... còn ta thì chưa!
Phần Nghĩa Tuyệt sững sờ, sau đó phá lên cười khinh bỉ:
- Khí tức trong cơ thể ngươi đã suy yếu, huyền khí đại loạn, vậy mà còn dám mạnh miệng, đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ! Đã vậy, hãy để ta xem cái gọi là 'toàn lực' của ngươi!
- Trảm Hồng Đao!
Trên Tuyệt Viêm Đao chợt bắn ra quang mang chói lòa. Trong giây lát, ánh đao kia che lấp cả bầu trời. Một đao này còn chưa hạ xuống, nhưng uy thế của nó đã khiến toàn thân những người quan chiến cách đó vài dặm lạnh toát. Đúng lúc này, một tiếng gầm lớn từ xa vọng tới:
- Môn chủ, ta đến giúp ngươi!
Đột nhiên ở phía Nam, cát bụi nổi lên bốn phía, cuồng phong gào thét, một lão giả áo xám cầm kim đao trong tay đang lao nhanh tới. Nhìn thấy người này, đám trưởng lão Phần Thiên Môn đều lộ vẻ vui mừng khôn xiết:
- Thái thượng trưởng lão!
Thông qua truyền âm, Phần Tử Nha đã biết toàn bộ sự việc. Khi hắn xông đến bên cạnh Phần Nghĩa Tuyệt, nhìn thấy thương thế trên người y, trong lòng hắn lập tức kinh ngạc tột độ. Hắn căm tức nhìn Vân Triệt, trầm giọng nói:
- Kẻ này hủy tông môn ta, giết đệ tử, trưởng lão của ta, còn tàn sát Thiếu môn chủ! Mối thù sâu như biển máu này, dù hắn có một vạn cái mạng cũng không đền đủ! Ta biết môn chủ không muốn liên thủ với người khác, nhưng kẻ này...
- Ta hiểu! Hôm nay, chúng ta liên thủ giết chết hắn tại đây! Tuyệt đối không cho hắn cơ hội chạy thoát! - Ánh mắt Phần Nghĩa Tuyệt đỏ rực, nói - Tốt nhất là giữ lại cho hắn một hơi tàn... Để hắn chết dễ dàng như vậy thì quá hời cho hắn.
- Tốt! - Phần Tử Nha gật đầu đáp.
Hai người một trước một sau, vây Vân Triệt vào giữa. Hai luồng khí tức Vương Huyền Cảnh cường đại tột cùng vững vàng khóa chặt lấy Vân Triệt. Cát bụi bay lượn giữa không trung dưới luồng khí tràng kinh khủng này liền ngưng đọng lại, thật lâu không rơi xuống.
- Thái thượng môn chủ và thái thượng trưởng lão liên thủ... Lần này, Vân Triệt chắc chắn phải chết!
- Phải băm thây tên nghiệt súc này thành vạn mảnh! - một vị trưởng lão của Phần Thiên Môn oán hận nói.
Trước mặt Vân Triệt là Phần Nghĩa Tuyệt, sau lưng là Phần Tử Nha, giống như hai tấm thép vạn cân đồng thời nghiền ép lên ngực và lưng hắn. Vân Triệt siết chặt Long Khuyết, trên trán rịn ra từng giọt mồ hôi lạnh.
Hắn phải đồng thời đối mặt với hai đại cường giả Vương Huyền Cảnh.
Ở Thương Phong đại lục, nơi cường giả Vương Huyền Cảnh hiếm như lông phượng sừng lân, đây gần như là một cục diện không thể nào xảy ra.
Nhưng hôm nay, cục diện này lại xuất hiện, nhằm vào một thiếu niên chỉ mới mười chín tuổi.
Bất kể hôm nay hắn thất bại bỏ mạng hay kỳ tích chiến thắng, cái tên Vân Triệt cũng sẽ khiến toàn cõi Thương Phong phải chấn động triệt để.