Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 352: CHƯƠNG 351: TIÊU VÔ NGHĨA

Địa vị bá chủ của tứ đại tông môn tại Thương Phong đế quốc chưa từng bị lay động, mỗi tông môn đều sở hữu sức uy hiếp riêng, ngay cả Thương Phong hoàng thất cũng không thể lấn át.

Thế nhưng hôm nay, một trong những thế lực đã hùng bá Thương Phong suốt nghìn năm cuối cùng cũng bị rung chuyển. Hơn nữa còn là một sự rung chuyển dữ dội... gần như bị dồn đến bờ vực diệt môn. Phần Thiên Môn, nơi có thể nghênh ngang đi khắp mọi nơi, nơi sở hữu các Thiên Huyền cường giả được vô số huyền giả ngưỡng vọng, đã bị hủy diệt. Ngay cả sự tồn tại tựa như thần thoại là Vương Huyền cường giả cũng một chết một trọng thương.

Thảm trạng của Phần Thiên Môn và trận chiến kinh thiên động địa trước Thương Hỏa Thành như một cơn bão táp quét qua toàn cõi Thương Phong đế quốc. Vân Triệt, cái tên đã mang đến vô vàn chấn động này, chỉ trong một đêm lại một lần nữa oanh động toàn cõi Thương Phong.

Sáng sớm, khi mặt trời còn chưa lên cao, vài nhân vật trọng yếu còn sót lại của Phần Thiên Môn đã tụ tập tại chủ các để thương lượng đại sự. Gần một nửa chủ các đã hóa thành phế tích, nơi Phần Thiên Môn dùng để huấn luyện đệ tử cũng biến thành một mảnh chết chóc. Đệ tử Phần Thiên Môn ngày thường ngạo khí ngút trời, lúc này ai nấy đều u uất ủ rũ, gương mặt tràn ngập bi thương. Sau khi tin tức thái thượng trưởng lão tử trận và thái thượng môn chủ trọng thương lan ra, phòng tuyến tâm lý cuối cùng của họ cũng hoàn toàn sụp đổ.

- Để ta giới thiệu với các vị một chút.

Phần Nghĩa Tuyệt ngồi ở vị trí trung tâm, tuy thân hình thẳng tắp nhưng sắc mặt lại trắng bệch, chứng tỏ nội thương của hắn cực kỳ nghiêm trọng. Hắn chỉ vào một hắc y nhân bên cạnh rồi nói:

- Vị này là người của Tiêu Tông, Tiêu Vô Nghĩa.

Tiêu Vô Nghĩa khoác một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, khuôn mặt cũng bị mũ áo choàng che đi quá nửa, dường như không muốn để quá nhiều người nhìn thấy mặt mình. Trước khi Phần Nghĩa Tuyệt mở lời, tất cả mọi người đều đang đoán già đoán non về thân phận của hắn. Khi vừa nghe đến cái tên Tiêu Vô Nghĩa, tất cả đều đồng loạt đứng bật dậy, Phần Đoạn Hồn thất thanh nói:

- Hóa ra là tiền bối Tiêu Vô Nghĩa, vãn bối lúc trước đã thất kính.

Tiêu Vô Nghĩa, em trai ruột của thái thượng tông chủ Tiêu Tông, một trong hai đại Vương Huyền của Tiêu Tông, một trong số ít những cường giả tuyệt đỉnh của Thương Phong đương thời. Thế hệ trẻ có lẽ không quen thuộc với cái tên này, nhưng đối với những người như Phần Đoạn Hồn mà nói, nó chẳng khác nào sấm bên tai.

- Không cần nói lời thừa.

Tiêu Vô Nghĩa lạnh nhạt nói:

- Lần này ta đến đây chỉ có một mục đích, đó là giúp các ngươi diệt trừ Vân Triệt.

Phần Đoạn Hồn liếc nhìn Tiêu Vô Nghĩa, nói:

- Thực lực của tiền bối tự nhiên là thiên hạ vô song, nhưng xin thứ cho vãn bối nói thẳng, tiền bối chưa từng chính mắt thấy thực lực của Vân Triệt, dường như vẫn có phần xem thường hắn. Hiện nay gia phụ đang trọng thương, chỉ bằng một mình tiền bối, e rằng...

- Ha hả...

Tiêu Vô Nghĩa cười khẽ, hắn chậm rãi mở bàn tay ra:

- Một mình ta đúng là không đủ. Nhưng nếu có thêm thứ này thì sao?

Tu vi đến Vương Huyền cảnh, quá trình lão hóa sẽ chậm lại, thậm chí có thể phản lão hoàn đồng, nhưng bàn tay của Tiêu Vô Nghĩa lại khô quắt, tựa như bị thứ gì đó ăn mòn. Trong lòng bàn tay hắn là một quả cầu màu tím nhạt, lóe lên tử quang, nhìn kỹ sẽ thấy trên bề mặt hiện lên một huyền trận kỳ diệu.

Phần Đoạn Hồn sững sờ, dường như nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt đột nhiên biến đổi. Một vị trưởng lão bên cạnh hắn đã thất thanh hô lên:

- Lẽ nào... Chẳng lẽ là... là... Diệt Thiên Châu!?

Ba chữ "Diệt Thiên Châu" vừa thốt ra, sắc mặt các trưởng lão đều đại biến, có mấy người bất giác lùi lại vài bước, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi sâu sắc.

- Ha hả, không sai.

Tiêu Vô Nghĩa cười nói:

- Diệt Thiên Châu là vật trấn tông của Tiêu Tông, nó tương tự như Diệt Thiên Lôi nhưng uy lực mạnh hơn gấp nhiều lần. Tin rằng các ngươi đều đã nghe nói về sự đáng sợ của nó. Năm đó, nó đã nghiền nát mười mấy vị Thiên Huyền cùng hai cường giả nửa bước Vương Huyền trong nháy mắt, ngay cả những Thiên Huyền cường giả ở xung quanh may mắn sống sót cũng chết vì độc khí tỏa ra sau khi nó phát nổ.

Đám trưởng lão Phần Thiên Môn đều nuốt nước bọt, vẻ kinh hoàng trên mặt không cách nào tan đi, ánh mắt thậm chí không dám nhìn thẳng vào Diệt Thiên Châu... Có thể nói, trong tứ đại tông môn, không ai không biết sự khủng khiếp của Diệt Thiên Châu. Bên trong Tiêu Tông có một nhánh tông môn đặc thù tên là Khí Tông, nhánh tông môn này chuyên nghiên cứu và chế tạo các loại hỏa khí. Tu vi huyền lực của đệ tử Khí Tông rất thấp, nhưng mỗi người trong số họ đều mang theo đủ loại hỏa khí kinh người, ngay cả các đệ tử đồng tông có thực lực cao hơn một đại cảnh giới cũng không dám trêu chọc.

Mà thứ đáng sợ nhất trong các loại hỏa khí này chính là Diệt Thiên Lôi và Diệt Thiên Châu.

- Tiêu Tông ta tích lũy nghìn năm, đến nay cũng chỉ có hai mươi ba viên Diệt Thiên Châu. Lần này vì diệt trừ Vân Triệt, ta đã mang theo năm viên... Hửm, các ngươi còn cảm thấy một mình ta không đủ sao?

Năm… năm viên?

Phần Đoạn Hồn hoảng hốt, vội nói:

- Đủ... Hoàn toàn đủ! Với thần uy của Diệt Thiên Châu quý tông, chỉ cần tối đa hai viên... không, chỉ một viên cũng đủ để lấy mạng Vân Triệt tại chỗ. Lần này có tiền bối trợ trận, nếu Vân Triệt dám... đến lần nữa, tất nhiên sẽ có đi không về... Xin tiền bối tha thứ cho sự mạo phạm lúc trước của vãn bối.

Có lời đồn rằng một Vương Huyền cường giả nếu chính diện trúng một viên Diệt Thiên Châu cũng sẽ bị trọng thương tại chỗ. Trọn vẹn năm viên Diệt Thiên Châu, nếu thật sự dùng đến, đủ để nghiền Vân Triệt thành tro bụi. Lần này Tiêu Tông không những phái Tiêu Vô Nghĩa tới mà còn mang theo cả năm viên Diệt Thiên Châu, đủ để thấy rõ quyết tâm giết chết Vân Triệt của họ.

Đúng lúc này, bên ngoài vốn đang yên tĩnh bỗng trở nên náo loạn, một giọng nói cuồng ngạo đến cực điểm từ xa truyền đến:

- Lũ chó già Phần Thiên Môn, Vân gia gia của các ngươi lại đến rồi đây, còn không mau cút ra chịu chết!

Phần Nghĩa Tuyệt đứng bật dậy, động tác mạnh chạm đến nội thương khiến hắn suýt nữa thì ngã quỵ. Nghe thấy tiếng gầm của Vân Triệt, trong lòng hắn tràn ngập oán hận, kinh hoảng và sợ hãi... nhưng nhiều nhất vẫn là kinh hoàng! Trận chiến ở Thương Hỏa Thành mới trôi qua chưa đầy hai ngày. Khi đó, thương thế của Vân Triệt tuyệt không nhẹ hơn hắn, vậy mà lúc này, thương thế của hắn chỉ vừa ổn định đôi chút thì tiếng hô của Vân Triệt đã khí huyết dồi dào... Hoàn toàn không có chút dấu hiệu nào của việc trọng thương chưa lành.

Lẽ nào, thương thế và sức mạnh của hắn đã hoàn toàn hồi phục?

Hay là hắn có bí pháp đặc thù gì đó? Nhưng tốc độ này cũng quá mức kinh người rồi.

Vân Triệt vừa bước vào Phần Thiên Môn liền ngửi thấy một luồng khí tức không tầm thường. Hắn nhìn về phía trước, cười lạnh, cúi đầu nói:

- Xem ra, Phần Thiên Môn tuy không bỏ chạy, nhưng quả nhiên không phải là không có hành động.

- Thêm một tên Vương Tọa, nhưng không phải người của Phần Thiên Môn. Thực lực còn mạnh hơn cả Phần Tử Nha, nhưng kém Phần Nghĩa Tuyệt một bậc.

Mạt Lỵ nói.

- Bọn chúng không ngốc đến mức cho rằng thêm một Vương Tọa là có thể đối phó được ta, xem ra đang ẩn giấu ám chiêu gì đó.

Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên một nụ cười nhạt:

- Toàn cõi Thương Phong, thế lực sở hữu Vương Tọa chỉ có tứ đại tông môn. Băng Vân Tiên Cung không bao giờ xen vào chuyện người khác, vậy Vương Tọa đột nhiên xuất hiện này chỉ có thể đến từ Thiên Kiếm Sơn Trang hoặc Tiêu Tông. Ta lại thực sự hy vọng là kẻ sau. Hắc... Để ta xem xem, là kẻ nào không biết sống chết lại dám nhảy vào vũng nước đục này!

Sau tiếng gầm của Vân Triệt, Phần Đoạn Hồn cùng tất cả trưởng lão đều bay lên trời, phía sau họ là Phần Nghĩa Tuyệt đang trọng thương.

Từ khi gặp Vân Triệt đến nay, sự kinh hãi luôn hiện hữu trên mặt mỗi người. Ngày đó, họ thấy hắn trọng thương bỏ chạy, nhưng hôm nay khí tức của hắn không hề có chút phù phiếm, thậm chí huyền lực còn tăng trưởng rõ rệt... Lần trước hắn là Địa Huyền cảnh cấp sáu, lần này đã là Địa Huyền cảnh cấp bảy!

Đối với cường giả cấp bậc như họ, việc tăng một cấp ở Địa Huyền cảnh vốn không đáng để bận tâm, nhưng huyền lực trên người Vân Triệt tăng tiến lại mang đến cho họ một cảm giác áp bức cực lớn, một cảm giác mãnh liệt không gì sánh được, khiến tâm trạng họ trở nên nặng nề... Không chỉ thương thế lành hẳn, sức mạnh hoàn toàn khôi phục, mà thực lực còn tăng tiến vượt bậc...

Đây rốt cuộc là con quái vật gì!

- Vân Triệt, ngươi kiêu ngạo như thế... Hôm nay cũng đến lúc kết thúc rồi!

Phần Đoạn Hồn nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ngươi giết con ta, hủy tông môn ta, món nợ này, hôm nay, ta nhất định... sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!!

Vân Triệt ngửa đầu cười phá lên:

- Ha ha ha ha! Lão chó già họ Phần, nhìn bộ dạng của các ngươi bây giờ, thê thảm chật vật còn hơn cả ăn mày đầu đường, thật không biết ai cho ngươi tự tin để nói ra những lời nực cười như thế... Chẳng lẽ là kẻ mặc áo đen ở dưới kia?

- Ngươi...

Phần Đoạn Hồn trừng mắt, hận đến toàn thân run rẩy.

- Ha hả ha hả...

Một tiếng cười trầm thấp từ phía dưới truyền đến. Tiêu Vô Nghĩa, vẫn khoác áo choàng, chậm rãi bước ra từ chủ các. Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt dưới mũ áo choàng hướng về phía Vân Triệt, cười ha hả nói:

- Ngươi chính là Vân Triệt? Tuổi còn trẻ mà đã có được khí thế như vậy, lại có thể dùng sức một người ép Phần Thiên Môn đến đường cùng nước tận, gọi ngươi là đệ nhất thiên tài của Thương Phong cũng không phải là nói quá.

Vân Triệt mỉm cười:

- Ngươi là ai? Sao lại chạy đến Phần Thiên Môn, lẽ nào chỉ để tâng bốc ta?

- Tâng bốc ngươi? Ha ha ha ha!

Tiêu Vô Nghĩa phá lên cười:

- Ta là muốn nói cho ngươi biết, thiên tài... thường hay đoản mệnh.

- Thật sao?

Hai mắt Vân Triệt chậm rãi híp lại:

- Tuy ngươi nói năng ngông cuồng với ta, nhưng ta cũng có mấy chữ xuất phát từ tận đáy lòng muốn tặng ngươi.

- Hửm? Chữ gì?

- Cút!!

- Cút đi thì ngươi còn có thể sống thêm vài ngày, nếu không cút... Hắc!

Vân Triệt cười lạnh:

- Ngươi không nên ở cùng một chỗ với lũ chó già Phần Thiên Môn này... Ngươi cũng sẽ bị đoản mệnh! Ngay cả Tiêu Tông sau lưng ngươi... cũng sẽ đoản mệnh!!

Hai chữ "Tiêu Tông" vừa thốt ra, khí tức của Tiêu Vô Nghĩa nhất thời xuất hiện một tia hỗn loạn.

Hắn mặc áo choàng, che giấu dung mạo, một mặt là để tiện giấu hỏa khí... Dù sao ném hỏa khí từ trên người ra cũng không nhanh và bất ngờ bằng việc lấy từ không gian giới chỉ. Mặt khác, chính là không muốn bại lộ thân phận. Với năm viên Diệt Thiên Châu trong tay, hắn tự tin có thể khiến Vân Triệt tan thành mảnh vụn, nhưng một kẻ có thể đẩy Phần Thiên Môn vào tuyệt cảnh như vậy, bất kể thế nào Tiêu Tông cũng không muốn trêu chọc. Vì vậy, khi Tiêu Vô Nghĩa đến Phần Thiên Môn, hắn đã quyết định rằng trước khi Vân Triệt chết, tuyệt đối không để hắn biết thân phận của mình.

Tuy hành động này có chút bịt tai trộm chuông... nhưng dù sao, Diệt Thiên Châu vừa ra, dù hắn có che giấu tốt đến đâu, Vân Triệt cũng có thể đoán ra hắn đến từ Tiêu Tông. Và đây cũng chính là điều hắn kiêng kỵ... Biểu hiện của hắn tuyệt không tùy tiện như vẻ bề ngoài.

Hắn không ngờ rằng, Vân Triệt lại nói thẳng ra hai chữ "Tiêu Tông". Đáy lòng hắn hơi chùng xuống, nhưng ngay sau đó lại cười lạnh, hai tay hắn tung ra, một huyễn ảnh hùng ưng chậm rãi hiện lên sau lưng:

- Vân Triệt, sự cuồng vọng của ngươi quả đúng như lời đồn, không biết thực lực của ngươi được mấy phần so với lời đồn!

Tiếng gió gào thét, Tiêu Vô Nghĩa vứt bỏ áo choàng, cả người lao vút lên như chim ưng đói mồi, kiếm ảnh trong tay lóe lên, trong nháy mắt hóa thành một kiếm trận màu xanh, bao phủ lấy những yếu huyệt trên người Vân Triệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!