Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 357: CHƯƠNG 356: CƠN THỊNH NỘ CỦA KIẾM THÁNH

Ngay khi Vân Triệt rời khỏi Vực Thương Hỏa, lên đường hướng về Hoàng thành Thương Phong, một bóng người đã lặng lẽ xuất hiện trên bầu trời Phần Thiên Môn.

Phần Tuyệt Trần đã rời đi, Phần Thiên Môn chỉ còn lại một vùng tĩnh lặng chết chóc. Xác chết la liệt khắp nơi, không khí tràn ngập mùi khét lẹt, tựa như nơi đây vừa trải qua một hồi đại kiếp nạn. Thỉnh thoảng, một hai kẻ bạo gan lén lút đến gần dò la tin tức, nhưng sau khi chứng kiến thảm trạng của Phần Thiên Môn, toàn thân chúng không khỏi run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra, vội vã rời đi, không còn can đảm đến gần thêm nữa.

- Ai, vẫn là đến chậm một bước.

Thân ảnh giữa không trung nhìn xuống mảnh phế tích bên dưới, hồi lâu không nói. Cuối cùng, hắn cất lên một tiếng thở dài. Một luồng khí tức nặng nề mà mênh mông cũng theo đó giáng xuống từ không trung, bao trùm toàn bộ Phần Thiên Môn, khiến không khí trong thoáng chốc ngưng đọng, ngay cả tro bụi đen kịt lơ lửng cũng hoàn toàn bất động, dường như thời gian đã đột ngột ngừng lại.

- Thực lực cường đại, nếu là người lương thiện thì là phúc của Thương Phong, nhưng lại mang một trái tim ác quỷ, tàn sát cả nhà Phần Thiên Môn, thật sự là đại họa của Thương Phong. Kẻ này, tuyệt đối không thể lưu lại.

Ánh mắt của bóng người chuyển về phương bắc, hắn không đi theo hướng mình đã tới mà đạp không rời đi, thẳng tiến về phía bắc, chỉ trong nháy mắt đã ở ngoài mấy dặm.

————————————————

... Phần Thiên Môn đã hóa thành một mảnh phế tích, Môn chủ, Thái thượng Môn chủ, ba mươi ba Các chủ, hai mươi bảy Trưởng lão, cùng toàn bộ đệ tử môn hạ... Tất cả đều chết trong đó, không một ai may mắn sống sót, không một ai chạy thoát... Toàn môn trên dưới, bị diệt không còn một mảnh... Phần Thiên Môn đã hoàn toàn xong đời, không chỉ bị diệt môn, mà còn bị diệt một cách thê thảm không gì sánh được, thủ đoạn của Vân Triệt quá mức ác độc, vượt xa tưởng tượng...

- Hiện tại, tất cả các môn phái lớn nhỏ có liên quan đến Phần Thiên Môn đều đã nhận được tin tức. Bọn họ gần như đồng loạt tuyên bố thoát ly khỏi Phần Thiên Môn, sau đó lập tức đổi tên, chỉ sợ bị Vân Triệt diệt môn liên lụy.

Mỗi một câu nghe được, hàn ý trên người Tiêu Tuyệt Thiên lại tăng thêm một phần. Khi nghe xong thảm trạng của Phần Thiên Môn, đến cả kẽ răng của hắn cũng luồn ra khí lạnh. Hắn, cũng như tất cả mọi người, tuyệt đối không ngờ rằng Vân Triệt lại trả thù một cách quyết liệt và tàn nhẫn đến thế.

Hắn vốn cho rằng Vân Triệt cùng lắm chỉ giết Môn chủ, giết các nhân vật trọng yếu, hủy diệt Phần Thiên Môn đã là cực hạn, không ngờ hắn lại dùng thủ đoạn tàn độc như chốn địa ngục.

Người khác nghe được sự thật này, sẽ kinh hãi tột độ, nhưng đối với hắn, sau tất cả sự kinh hãi đó, không nghi ngờ gì nữa, chính là nỗi sợ hãi!

Với tính cách của Vân Triệt, chuyện ba năm trước hắn chắc chắn không quên.

Nhưng đó là chuyện do một mình Tiêu Cuồng Vân gây ra, nếu hắn nén đau vứt bỏ đứa con trai duy nhất của vợ cả, chủ động giao cho Vân Triệt xử trí thì chưa chắc không thể dẹp yên chuyện này. Hơn nữa, thỏa hiệp với một nhân vật có thể hủy diệt hoàn toàn Phần Thiên Môn cũng không phải là chuyện mất mặt.

Thế nhưng, Thái thượng Môn chủ Tiêu Vô Tình cả đời cuồng ngạo bất kham, xem vinh quang tông môn còn hơn cả tính mạng, tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra. Hắn lựa chọn để Thái thượng Trưởng lão Tiêu Vô Nghĩa mang theo hỏa khí cấm kỵ của Tiêu Tông đi trợ giúp Phần Thiên Môn giết chết Vân Triệt... Và cũng chính vì thế, bọn họ đã hoàn toàn đánh mất cơ hội hòa hoãn duy nhất!

- Tông chủ, chúng ta nên làm thế nào?

Lão giả bên cạnh Tiêu Tuyệt Thiên nói:

- Tiêu Tông chúng ta không sợ bất kỳ kẻ địch nào, nhưng Vân Triệt tuyệt đối không thể xem thường. Hắn có năng lực hủy diệt Phần Thiên Môn chỉ trong vài ngày ngắn ngủi...

- Không cần nói nữa.

Ngực Tiêu Tuyệt Thiên phập phồng kịch liệt, hai tay hắn siết chặt, nặng nề nói:

- Tuy thực lực của Vân Triệt rất mạnh, nhưng nếu hắn tìm tới cửa, ta cũng có thể tử chiến một trận. Thế nhưng... thủ đoạn của hắn, thật sự quá tàn nhẫn và cực đoan! Chỉ vì bắt hai gia nhân của hắn, mà cuối cùng hắn vẫn cứu ra được an toàn, vậy mà hắn lại diệt cả nhà người ta! Thực lực của Tiêu Tông và Phần Thiên Môn kẻ tám lạng người nửa cân, Nhị thúc cũng đã chết trong tay hắn. Hắn có thể diệt Phần Thiên Môn, thì cũng có năng lực diệt Tiêu Tông... Đây là một sự thật đáng sợ không thể không thừa nhận!

Toàn bộ chủ các hoàn toàn tĩnh lặng, có thể nghe rõ cả tiếng tim đập của mỗi người.

- Chúng ta tuyệt đối không thể đi vào vết xe đổ của Phần Thiên Môn!

Tiêu Tuyệt Thiên xoay người, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào những người có mặt:

Nếu Vân Triệt tìm đến tận cửa, tuyệt đối không được khai chiến với hắn! Nếu có thể cầu hòa, cho dù phải mất hết tôn nghiêm, chịu mọi khuất nhục, cũng phải dốc hết sức mình. Nếu cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi một trận chiến... Vậy thì mang hết tất cả Diệt Thiên Lôi ra, cùng hắn đồng quy vu tận! Tuyệt đối không thể để Tiêu Tông ta trở thành Phần Thiên Môn thứ hai!

- Tông chủ, thật ra không cần bi quan như vậy.

Tiêu Phiến Vân tiến lên một bước, nói:

- Thực lực của Vân Triệt đúng là kinh thế hãi tục, nhưng trong Đế quốc Thương Phong cũng không phải không có người giết được hắn. Mà người có khả năng giết hắn nhất... Căn cứ tin tức vừa nhận được, đêm qua đã một mình đi tới Thiên Kiếm Sơn Trang.

Tinh thần Tiêu Tuyệt Thiên chấn động:

- Ngươi nói... Kiếm Thánh Lăng Thiên Nghịch?

- Không sai!

Tiêu Phiến Vân gật đầu:

- Lăng Thiên Nghịch cương trực công chính, ghét ác như thù, mà hắn từng có giao tình với Phần Nghĩa Tuyệt. Hắn đã bế quan hơn mười năm, không bước chân vào trần thế, đêm qua lại đột ngột rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, chắc chắn là vì muốn giải cứu Phần Thiên Môn khỏi nguy nan, chỉ tiếc là hắn đã hành động quá muộn. Sau khi chứng kiến thảm trạng của Phần Thiên Môn, hắn vừa hổ thẹn, vừa tức giận vì thủ đoạn ác quỷ của Vân Triệt. Hai nguyên nhân này đủ để hắn truy sát Vân Triệt! Nói không chừng, lúc này Lăng Thiên Nghịch đã trên đường đuổi giết Vân Triệt rồi.

Lời nói của Tiêu Phiến Vân khiến sắc mặt Tiêu Tuyệt Thiên dịu đi rất nhiều, hắn thấp giọng nói:

- Rất tốt... Nếu thật sự như vậy, Vân Triệt chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ! Vân Triệt giao thủ với Phần Nghĩa Tuyệt bị trọng thương chưa khỏi, đủ để chứng minh thực lực của hắn không cao hơn Phần Nghĩa Tuyệt bao nhiêu, mà mười Phần Nghĩa Tuyệt cũng không thể nào là đối thủ của Kiếm Thánh. Nếu Kiếm Thánh thật sự vì Phần Thiên Môn mà rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, như vậy... Hắn sẽ đi trấn áp Vân Triệt!

———————————————— —

Tin tức Phần Thiên Môn bị diệt môn như một cơn cuồng phong làm rung chuyển toàn bộ Đế quốc Thương Phong, khiến cả đế quốc như trải qua một trận động đất kinh hoàng. Có lẽ đây là chuyện chấn động nhất mà người dân Đế quốc Thương Phong từng nghe trong đời, tin tức kinh khủng này khiến bọn họ vừa khiếp sợ vừa không thể tin nổi.

Một bên là siêu cấp tông môn sừng sững nghìn năm, cao cao tại thượng.

Một bên chỉ là một thiếu niên mười chín tuổi.

Thiếu niên mười chín tuổi kia đã tạo ra một kỳ tích khiến người ta khó có thể tin tưởng và chấp nhận.

Mà cho dù có thù hận lớn đến đâu, hắn cũng không nên giết sạch toàn bộ trên dưới Phần Thiên Môn. Chỉ có ác quỷ mới có thủ đoạn và tâm địa độc ác như thế... Tại sao một thiếu niên mười chín tuổi lại có thể làm được chuyện đó!

Hoàng thành Thương Phong trước sau vẫn náo nhiệt như cũ, câu chuyện được bàn tán trong khắp các ngõ hẻm đều là về việc Phần Thiên Môn bị diệt, đâu đâu cũng có thể nghe thấy hai chữ "Vân Triệt". Mà những ngoại môn đệ tử của Phần Thiên Môn ở trong hoàng thành đã sớm đóng chặt cửa, tấm biển hiệu có hai chữ "Phần Thiên" từng được coi là chí bảo, là sự thừa nhận của Phần Thiên Môn, đã sớm bị gỡ xuống. Chỉ sau một thời gian ngắn, trên cổng đã treo lên một tấm biển hiệu mới có tên "Phụng Vân Môn"... Tên gọi mới lộ rõ sự sợ hãi và lấy lòng đối với Vân Triệt.

Vân Triệt cưỡi Tuyết Hoàng Thú bay một mạch qua bầu trời Hoàng thành Thương Phong, khiến vô số người phải dừng bước ngước nhìn, kinh hô không ngớt. Hắn bay thẳng vào hoàng cung, đến tận Cung Lãm Nguyệt mới thu hồi Tuyết Hoàng Thú, nhẹ nhàng đáp xuống từ không trung.

- A... Người nào!

Vừa mới chạm đất, tiếng kinh hô của một cô gái đã vang lên từ phía sau. Vân Triệt xoay người lại, thấy một cung nữ đang hoa dung thất sắc.

- A! Vân... Vân công tử!

Lần đầu tiên Vân Triệt tới Cung Lãm Nguyệt đã từng gặp cung nữ này, nên nàng cũng nhớ rõ hắn. Vừa nhìn thấy mặt hắn, nàng liền phát ra tiếng kinh hô lớn hơn gấp ba lần lúc nãy, khuôn mặt xinh xắn có ba phần kinh ngạc, bốn phần sùng bái... và ba phần sợ hãi rõ rệt.

Tàn sát trên dưới bảy vạn người của Phần Thiên Môn, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng phải hoảng sợ, toàn thân phát lạnh.

Vân Triệt thu hết biểu cảm của cung nữ vào đáy mắt, hắn xoa xoa chóp mũi, có chút bất đắc dĩ nói:

- Công chúa điện hạ đâu? À... Ngươi nhìn ta như vậy, làm ta có chút sợ hãi đấy?

- Không... không phải... không có...

Đối mặt với ánh mắt của Vân Triệt, cung nữ nhất thời nói năng lộn xộn, đối diện với nhân vật thần thoại này khiến nàng lo sợ không yên. Nàng không dám nhìn thẳng Vân Triệt, vội hướng về phía Cung Lãm Nguyệt hô lớn:

- Công chúa điện hạ, Vân công tử... Là Vân công tử tới rồi.

Theo tiếng hô của cung nữ, một thân ảnh nhỏ nhắn mềm mại trong bộ váy dài lao ra nhanh như hồ điệp. Vừa nhìn thấy Vân Triệt, gương mặt nàng đã tràn ngập niềm vui mừng khôn xiết, miệng cất lên thanh âm vui sướng:

- Tiểu Triệt!!

Tiêu Linh Tịch phi thân tới, lao thẳng vào lòng Vân Triệt, ôm hắn thật chặt rồi vui sướng nói:

- Cuối cùng ngươi cũng trở về... A? Ngươi có bị thương không? Có bị thương ở đâu không?

Lại gặp Tiêu Linh Tịch ở đây, Vân Triệt không hề cảm thấy kỳ lạ. Trước khi đến hoàng thành, hắn đã chắc chắn ít nhất bảy phần rằng Lăng Vân sẽ đưa Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch đến ở cạnh Thương Nguyệt. Hắn nắm lấy tay Tiêu Linh Tịch, cười nói:

- Yên tâm đi, trên người ta không có một vết thương nào cả, không tin lát nữa ta cởi quần áo cho ngươi kiểm tra.

- A!

Tiêu Linh Tịch khẽ véo hắn một cái, giận dỗi nói:

- Hừ, ngươi lại trêu ta...

Nhưng nàng chỉ giận một chút rồi lại vui vẻ nói:

- Hi, ta biết ngươi nói sẽ trở về sớm thì nhất định sẽ như vậy. Mấy ngày nay ta và cha đều lo lắng muốn chết. Nhưng may là hoàng thành có rất nhiều nơi đẹp, còn có công chúa tỷ tỷ ở cùng ta, chơi rất vui.

Lúc này, Thương Nguyệt cũng chậm rãi bước ra, một thân cung trang, tuyệt diễm vô song. Nhìn hai người thân mật, nàng khẽ cười, tiến tới:

- Vân sư đệ, cuối cùng ngươi đã trở về.

- Để sư tỷ lo lắng rồi.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Đã phiền ngươi chăm sóc gia gia và Tiểu Cô.

- Người thân của ngươi, cũng chính là người thân của ta.

Thương Nguyệt vừa nói xong, đột nhiên cảm thấy lời này có chút quá phận, tuyết nhan hơi ửng đỏ, nàng có chút bối rối chuyển chủ đề:

- Hiện tại Tiêu gia gia đang ở chỗ phụ hoàng ta, bên đó có Đông Phương bá bá bảo vệ, bình an vô sự.... Ngươi có gặp Sở Nguyệt Thiền không?

Hô hấp của Vân Triệt hơi chậm lại, hắn khẽ lắc đầu:

- Không có, nàng không ở Băng Vân Tiên Cung, không ai biết nàng đã đi đâu.

Thương Nguyệt khẽ nhíu mày, sau đó nhẹ giọng an ủi:

- Không cần lo lắng, Băng Thiền tiên tử có thực lực Vương Tọa, trong Đế quốc Thương Phong không ai có thể làm tổn thương nàng. Đế quốc Thương Phong rất nhỏ, ngươi sẽ nhanh chóng tìm được nàng thôi, ta cũng sẽ vận dụng lực lượng hoàng thất để hỗ trợ tìm kiếm... Phần Thiên Môn... thật sự bị ngươi... hoàn toàn diệt môn?

- Ừm.

Vân Triệt không chút do dự gật đầu:

- Bởi vì bọn họ đã chạm đến nghịch lân không thể động vào của ta! Cho dù vì chuyện này mà cả thế giới đều mắng ta, oán ta, ta cũng không hối hận! Sư tỷ, Tiểu Cô... Các ngươi có thấy ta rất đáng sợ không?

Ánh mắt Thương Nguyệt trong phút chốc trở nên vô cùng phức tạp, nàng vừa định nói gì đó, lại nghe Tiêu Linh Tịch ngẩng mặt lên nói:

- Tuy giết người là không đúng... nhưng người mà Tiểu Triệt giết nhất định là người đáng phải giết, là kẻ xấu! Cho nên, ta không trách hắn đâu.

Tiêu Linh Tịch là người chưa từng giết người, thậm chí rất ít khi giao thủ với người khác, tính tình lại mềm mỏng như hoa cỏ. Nhưng lời nói này lại vô cùng tự nhiên, dứt khoát. Đối mặt với việc mấy vạn sinh mạng bị tàn sát, nàng lại kiên quyết như thế... phải nói là nàng tự nhiên cho rằng Vân Triệt luôn luôn đúng. Thương Nguyệt không khỏi hỏi:

- Ngươi... Tại sao lại cho là như vậy?

- Bởi vì, Tiểu Triệt là người tốt nhất trên thế giới này.

Tiêu Linh Tịch chớp đôi mắt đen láy, không chút do dự đáp.

Thương Nguyệt bỗng nhiên hiểu ra vì sao ba năm nay Vân Triệt lại liều mạng như thế, vì sao khi Tiêu Linh Tịch bị bắt đi, hắn lại sinh ra lửa giận không tiếc hủy diệt cả Phần Thiên Môn...

Tình cảm giữa hắn và Tiêu Linh Tịch từ lâu đã không còn là sự tin tưởng và ỷ lại đơn thuần, mà gần như đã hòa quyện sinh mệnh của mình vào sinh mệnh của đối phương. Cho dù cả thế giới lừa gạt nàng, nàng cũng tuyệt đối tin tưởng Vân Triệt. Cho dù cả thế giới cho rằng hắn là ác ma, nàng vẫn tin hắn là người tốt nhất trên thế giới.

Loại tình cảm sâu sắc mà vi diệu này khiến Thương Nguyệt hâm mộ từ tận đáy lòng. Nàng biết, trên thế giới này, sẽ không bao giờ có ai có thể thay thế vị trí của Tiêu Linh Tịch trong lòng Vân Triệt.

Thương Nguyệt mỉm cười, dưới ánh mắt của Tiêu Linh Tịch, chút cảm giác phức tạp trong lòng nàng dường như đã tan biến không còn dấu vết. Nàng nhìn Vân Triệt, nhìn người đàn ông khiến nàng vô cùng kiêu ngạo... Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, hắn đã từ một thiếu niên bị phân tông của Tiêu Tông truy sát đến suýt chết non, trưởng thành thành một đại thụ đủ sức ngạo nghễ toàn bộ Thương Phong.

Đúng lúc này, một thanh âm đạm mạc mà nặng nề bỗng nhiên truyền đến từ trên bầu trời:

- Vân Triệt, ngươi vì oán niệm của bản thân mà tàn sát cả nhà Phần Thiên Môn, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, dụng tâm ác độc, khiến người và thần đều phẫn nộ. Hôm nay, lão phu sẽ thay trời hành đạo, đích thân tiễn ngươi xuống hoàng tuyền chuộc tội... Mau hiện thân cho lão phu!

Thanh âm này phảng phất như từ nơi xa xôi truyền đến, vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong hoàng thành, khiến cả hoàng thành trong thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng. Tất cả mọi người đều ngẩng cao đầu, kinh hãi nhìn lên bầu trời, cố gắng tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.

- A? Đây... đây là tiếng gì vậy? Hình như hắn đang gọi Tiểu Triệt.

Tiêu Linh Tịch quay đầu nhìn quanh, lời nói kia khiến nàng có chút kinh hoảng.

- Người này... là ai?

Thương Nguyệt lập tức nắm lấy cánh tay Vân Triệt, trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh hoảng. Sau khi Vân Triệt tiêu diệt Phần Thiên Môn, kinh động thiên hạ, vậy mà vẫn có người dám đến đòi giết hắn... Thực lực của kẻ này, chắc chắn cực kỳ kinh khủng.

- Hừ.

Vân Triệt hừ lạnh, rất nhanh đã xác định được vị trí của người nói chuyện. Hắn hoàn toàn không để tâm, nắm lấy tay Thương Nguyệt và Tiêu Linh Tịch nói:

- Hình như có một phiền toái nhỏ tìm tới cửa... Ta đi một lát, xử lý xong sẽ về ngay.

Hắn vừa định động thân, trong đầu bỗng nhiên vang lên giọng nói của Mạt Lỵ:

- Không được đi! Ngươi đi ra chính là muốn chết!

- Cái gì!?

Bước chân Vân Triệt dừng lại, chân mày chợt nhíu chặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!