Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 364: CHƯƠNG 363: MÀN ÉP GẢ

Hạ Khuynh Nguyệt vừa rời đi chưa được bao lâu, cửa phòng lại bị đẩy ra. Tiêu Linh Tịch vội vã bước vào, theo sau là Tiêu Liệt với vẻ mặt vô cùng khẩn trương.

- Tiểu Triệt, huynh đã tỉnh!

Tiêu Linh Tịch gần như lao tới, hỏi dồn:

- Bây giờ huynh cảm thấy thế nào rồi? Có chỗ nào khó chịu không?

Lúc này Vân Triệt đã thay y phục xong, hắn nhảy thẳng từ trên giường xuống, vẻ mặt thoải mái nói:

- Yên tâm đi, ta không sao cả. Trên người ta vốn không có vết thương nào nghiêm trọng, chỉ là hơi kiệt sức một chút thôi, nghỉ ngơi hai ngày đã gần như hồi phục hoàn toàn rồi.

Vân Triệt nhảy xuống giường, động tác vô cùng trôi chảy, nhanh nhẹn, sắc mặt cũng không có gì khác thường. Bấy giờ, Tiêu Linh Tịch mới thở phào nhẹ nhõm. Tiêu Liệt tiến tới, cười nói:

- Không có việc gì là tốt rồi, tuyệt đối đừng vì muốn an ủi chúng ta mà cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.

Vân Triệt vỗ vỗ ngực, tự tin nói:

- Gia gia cứ hoàn toàn yên tâm, ở khu vực Thương Hỏa, người đã chính mắt nhìn thấy năng lực hồi phục của cơ thể ta rồi... Khoảng thời gian này, mọi người ở đây có quen không?

Tiêu Liệt cười khẽ, có chút thổn thức nói:

- Ta ở đây rất tốt. Được đến Hoàng Thành một chuyến từng là nguyện vọng cả đời của ta. Không ngờ ta không chỉ đến được Hoàng Thành, mà còn có thể tiến vào hoàng cung, được Hoàng Thượng đích thân tiếp đãi, đối đãi như thượng khách... Chuyện này, trước đây dù nằm mơ ta cũng không dám nghĩ tới.

Đối với Tiêu Liệt, Thương Vạn Hác không chỉ tự mình nghênh đón, tự mình khoản đãi, mà mọi việc của ông đều do chính tay hoàng đế sắp đặt. Thương Vạn Hác thân là đế vương một nước, lại đối xử với Tiêu Liệt vô cùng lễ độ, thậm chí kính trọng có thừa. Ngay cả ba bữa ăn hàng ngày, ngài cũng đều tự mình tiếp đãi, dùng quốc yến, ở trong tẩm cung dành cho đế vương... Tiêu Liệt đương nhiên hiểu rõ, ông có thể được một vị đế vương đối đãi như vậy đều là nhờ Vân Triệt. Nhất là hai ngày nay, sau khi Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt hợp lực đánh bại Lăng Thiên Nghịch, Thương Vạn Hác lại càng thêm lễ độ, kính trọng ông. Thậm chí tất cả mọi người trong hoàng cung, từ thái giám, thị vệ cho đến hoàng tử, triều thần đều vô cùng cung kính với ông, còn lộ rõ vẻ nịnh nọt.

Bởi vì ông chính là gia gia của Vân Triệt.

Tiêu Liệt cảm thấy mọi chuyện cứ như một giấc mơ.

- Nếu người thích nơi này, sau này gia gia và tiểu cô có thể ở lại Hoàng Thành, người thấy sao?

Vân Triệt lập tức đề nghị:

- Nếu gia gia không muốn, thì đến Tân Nguyệt Thành cũng tốt. Cách đây không lâu ta vừa đến chào hỏi Tư Không sư huynh của Tân Nguyệt Huyền Phủ. Nếu Tư Không Hàn nhìn thấy gia gia, nhất định sẽ rất vui mừng. Khoảng cách từ đó đến Lưu Vân Thành cũng không quá xa, nếu gia gia nhớ nhà thì có thể trở về bất cứ lúc nào.

Danh vọng của Vân Triệt từ lâu đã như mặt trời ban trưa, hôm nay sau khi đánh bại Lăng Thiên Nghịch thì hắn lại mơ hồ trở thành đệ nhất nhân của Thương Phong. Tiêu Liệt thân là gia gia của Vân Triệt, ông biết dù mình muốn đi đâu, tất cả mọi người cũng đều mong ngóng được nghênh đón từ xa. Tiêu Liệt cười ha hả nói:

- Linh Tịch rất thích ở đây, mấy ngày nay ta cũng rất thoải mái, tạm thời chưa muốn rời đi. Chuyện sau này, cứ để sau này hãy nói.

- Ha ha ha ha!

Đột nhiên một tiếng cười uy nghiêm mà sang sảng từ bên ngoài truyền đến:

- Mấy ngày nay, trẫm và Tiêu lão huynh trò chuyện vô cùng hợp ý, nếu Tiêu lão huynh muốn rời đi, trong lòng trẫm thật vạn phần không nỡ.

Tiếng cười vừa dứt, Thương Vạn Hác mặc kim long bào cùng Thương Nguyệt bước vào. Phía sau ngài là Đông Phương Hưu đi theo cách ba bước, ánh mắt ông ta lập tức hướng về phía Vân Triệt.

Hôm nay sắc mặt Thương Vạn Hác hồng nhuận, thanh âm trung khí mười phần, hai mắt trong suốt toát ra quang mang sắc bén, ngay cả mái tóc đã bạc quá nửa cũng trở nên đen nhánh. So với bộ dạng nửa sống nửa chết nằm trên long tháp tháng trước, quả thực là một trời một vực, giống như đã thoát thai hoán cốt. Dưới nguồn tài nguyên phong phú của hoàng cung, tốc độ hồi phục của Thương Vạn Hác còn nhanh hơn Vân Triệt rất nhiều. Mà Thương Vạn Hác lại cảm kích Vân Triệt đến tận xương tủy, thái độ lễ ngộ có thừa của ngài đối với Tiêu Liệt, một nửa là vì sức ảnh hưởng của Vân Triệt, nửa còn lại chính là sự cảm kích chân thành. Bởi vì Vân Triệt không chỉ cứu mạng ngài, mà còn cứu toàn bộ hoàng thất của Thương Phong Đế Quốc.

Những lời này của Thương Vạn Hác khiến ánh mắt Thương Nguyệt chợt lóe lên, nàng lập tức mở miệng nói:

- Phụ hoàng, Tiêu gia gia là gia gia của Vân sư đệ, nếu người xưng hô ngang hàng như vậy... chẳng phải sẽ làm loạn hết bối phận sao!

Về tuổi tác, Thương Vạn Hác còn nhỏ hơn Tiêu Liệt hai ba tuổi. Nhưng trải qua tai kiếp mấy năm nay, ngài quả thực vô cùng cảm kích và sủng ái người nữ nhi duy nhất này. Nàng vừa nói ra những lời này liền khiến Thương Vạn Hác có chút lúng túng, sau đó liền cười lớn:

- Là Nguyệt nhi nói phải, bối phận đương nhiên không thể loạn. Vậy thì... sau này trẫm sẽ gọi là... Tiêu tiền bối!

- Việc này... tuyệt đối không thể được.

Tiêu Liệt giật mình, vội vã xua tay nói:

- Nếu Hoàng Thượng xưng hô như vậy thì thật sự là chiết tổn ta rồi.

Lúc này, Thương Nguyệt chợt mỉm cười, kéo theo xiêm y hoa lệ, nàng nhẹ bước tiến lên, ôn nhu nói:

- Vân sư đệ, ngươi vừa mới tỉnh lại, thân thể nhất định còn yếu, vẫn nên trở về giường nghỉ ngơi cho tốt.

- Không cần đâu.

Vân Triệt đấm lên ngực một cái nói:

- Cơ thể của ta, ta tự biết, tuyệt đối không mỏng manh như sư tỷ nghĩ đâu.

- Ha ha.

Thương Vạn Hác cười nói:

- Ngươi có thể đánh bại cả Kiếm Thánh nên trẫm không lo lắng chút nào. Nguyệt nhi, con cũng không cần lo lắng quá mức... Hai ngày nay con lo đến quên ăn quên ngủ, cứ mỗi nửa canh giờ lại chạy tới đây một chuyến, khiến phụ hoàng cũng lo theo.

- Phụ hoàng...

Trước mặt bao nhiêu người, Thương Vạn Hác lại nói thẳng ra tâm tư của nàng, khiến nàng chỉ biết lí nhí một tiếng, cúi đầu, không dám nhìn vào mắt bất kỳ ai. Dáng vẻ của nàng khiến Thương Vạn Hác và Đông Phương Hưu không nhịn được cười lớn.

Lúc này trong lòng Vân Triệt cảm thấy ấm áp, hắn cười nhẹ, rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Thương Vạn Hác hỏi:

- Hoàng Thượng, Đông Phương phủ chủ, trong hai ngày ta hôn mê, không có ai xông vào hoàng cung chứ?

Đông Phương Hưu không chút do dự lắc đầu nói:

- Vốn ta cũng lo lắng sẽ có kẻ thừa dịp ngươi hôn mê mà xuống tay, cho nên vẫn luôn đề phòng, nhưng xem ra là ta đã lo xa. Hai ngày nay hoàng cung gió êm sóng lặng, không có bất kỳ kẻ nào xâm nhập. Có lẽ là vì Hạ tiên tử vẫn luôn ở trong cung, cho dù một số kẻ có lòng dạ xấu xa cũng vì kiêng kỵ nàng mà không dám ra tay.

Theo danh tiếng Vân Triệt ngày càng vang dội, những chuyện về hắn năm đó cũng ngày càng bị nhiều người biết đến và dần dần lan truyền ra ngoài. Trong đó, tất nhiên bao gồm cả ân oán giữa Vân Triệt và Tiêu Cuồng Vân của Tiêu Tông ba năm trước. Trong hai ngày Vân Triệt hôn mê, Đông Phương Hưu vẫn luôn đề phòng Tiêu Tông.

- Tuy nhiên, người mang lễ vật quý trọng đến thăm hỏi ngươi thì lại có không ít.

Thương Vạn Hác mỉm cười nói:

- Tổng cộng có hơn một nghìn tông môn và gia tộc, đưa tới vô số linh đan và bảo vật, tất cả đều đã chất cao như núi. Dù hoàng cung to lớn thế này cũng suýt nữa không tìm được chỗ cất giữ. Trẫm thân là Thương Phong Đế Hoàng tại vị nhiều năm như vậy, nhưng chưa bao giờ được chứng kiến cảnh tượng lớn đến thế, ha ha ha ha.

- Trong đó, quà của Tiêu Tông là trân quý nhất.

Thương Nguyệt chậm rãi nói:

- Bọn họ đưa tới Tử Mạch Thiên Tinh, Tử Ngọc Kim Lân Cao, Xích Ưng Huyền Huyết, đều là chí bảo vạn kim khó cầu. Còn có tròn ba mươi cân Tử Tinh và hai mươi cân Bạch Huyền Ngọc, những thứ này còn giá trị hơn cả tích lũy của hoàng cung trong mấy chục năm qua. Ngoài ra...

Lời nói của Thương Nguyệt đột nhiên trở nên mờ ám, nàng chợt cười nói:

- Còn có ba mỹ nhân quốc sắc thiên hương chưa đầy hai mươi tuổi.

- Cái... cái gì mà mỹ nhân!

Vừa nghe thấy lời này, sắc mặt Tiêu Linh Tịch chợt cứng lại, nàng lập tức giậm chân, giận dỗi nói:

- Rõ ràng là ba yêu nữ, sao có thể so được với Công chúa tỷ tỷ, kém xa cả trăm ngàn lần! Tiểu Triệt sẽ không thèm liếc mắt nhìn các nàng đâu! Đúng không tiểu Triệt?

- Đúng, đúng!

Vân Triệt lập tức gật đầu như gà con mổ thóc, vẻ mặt nghiêm nghị nói:

- Mấy kẻ phàm phu tục nữ đó làm sao có thể so sánh với tiểu cô và sư tỷ của ta được! Ta đảm bảo sẽ không nhìn các nàng, các nàng đến thế nào thì cứ để các nàng về như vậy... Nếu tiểu cô muốn, thì để họ làm thị nữ cho tiểu cô cũng được.

- Hì hì, ta không cần.

Tiêu Linh Tịch cười hì hì nói.

- Lễ vật của Tiêu Tông là do đại trưởng lão Tiêu Bạc Vân tự mình đưa tới. Hiện giờ, Tiêu Bạc Vân vẫn chưa rời đi, hắn nói phải đợi ngươi tỉnh lại để gặp mặt. Ngươi có muốn gặp hắn không?

Thương Vạn Hác nói với vẻ mặt hơi phức tạp.

Nếu là trước đây, nhân vật cấp trưởng lão của tứ đại tông môn tiến vào hoàng cung đều là kẻ mắt cao hơn đầu. Ngay cả Hoàng Đế như ngài, bọn họ cũng chẳng coi ra gì, mà ngài còn phải lễ phép đối đãi, không dám có chút đắc tội. Thế mà lần này, Tiêu Bạc Vân thân là đại trưởng lão Tiêu Tông, sau khi tiến vào hoàng cung lại vô cùng cung kính lễ phép, thái độ hòa nhã. Sự chênh lệch to lớn như trời với đất này khiến Thương Vạn Hác không khỏi phiền muộn trong lòng... Thế giới này, cuối cùng vẫn là lấy sức mạnh làm đầu. Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể thật sự trấn nhiếp tứ phương. Thoạt nhìn thì Thương Phong hoàng thất nắm giữ chính quyền toàn đế quốc, nhưng trước mặt sức mạnh tuyệt đối thì lại chẳng có chút uy hiếp nào.

- Vậy thì...

Vân Triệt khẽ xoa cằm, rồi cười nói:

- Gặp chứ, đương nhiên là phải gặp. Đại trưởng lão Tiêu Tông không quản đường xa vạn dặm mang lễ vật đến, ta cũng không thể để hắn đi một chuyến công không.

- Tốt.

Thương Vạn Hác khẽ gật đầu:

- Ân oán giữa ngươi và Tiêu Tông, trẫm cũng biết một hai... Về phần nên xử lý thế nào, vậy phải xem ý của ngươi... Khụ khụ...

Thân là một đời đế hoàng nhưng Thương Vạn Hác lại ấp úng, vẻ mặt đầy khó xử khiến khóe miệng Vân Triệt giật giật, hắn có chút thận trọng hỏi:

- Hoàng Thượng có chuyện gì muốn phân phó cho Vân Triệt sao?

- Cũng không phải là phân phó, chỉ là... chỉ là... Khụ khụ...

Thương Vạn Hác ho khan vài tiếng, rốt cục đứng thẳng người, sắc mặt nghiêm lại, ánh mắt sáng quắc nhìn Vân Triệt nói:

- Vân Triệt, cái mạng này của trẫm là do ngươi cứu. Nếu không có ngươi, trẫm không chỉ đã sớm quy thiên mà ngay cả chết cũng không minh bạch. Hôm nay nhờ có ngươi mà trẫm mới có thể sống lại, tuy hoàng thất nội loạn chưa yên, nhưng trẫm đã vô cùng cảm kích trời xanh, không còn gì hối tiếc. Chỉ là... chỉ là trẫm vẫn luôn có một tâm sự khiến trẫm ngày đêm lo lắng không yên.

- Tâm sự của Hoàng Thượng là...

Vân Triệt nhất thời có dự cảm chẳng lành.

Thương Vạn Hác bước lên phía trước, kéo Thương Nguyệt qua, trên mặt hiện lên vẻ cưng chiều và khát khao:

- Nguyệt nhi là nữ nhi duy nhất của trẫm. Mấy năm nay, trẫm bị kẻ gian và nghịch tử ám toán, chỉ có Nguyệt nhi là luôn ở bên cạnh, vì trẫm mà lao tâm khổ tứ, chịu đủ mọi tủi cực. Hơn nữa, Nguyệt nhi còn tìm được quý nhân là ngươi đến cứu vớt số phận hai cha con ta. Tâm nguyện lớn nhất của trẫm hiện tại chính là Nguyệt nhi có thể tìm được hạnh phúc của mình... Thoáng chốc, Nguyệt nhi cũng đã hai mươi mốt tuổi. Trong lịch sử nghìn năm của Thương Phong hoàng thất, công chúa qua hai mươi tuổi mà chưa gả chồng hiếm như lông phượng sừng lân. Ta thân là phụ thân của nó, mấy năm nay đều ăn không ngon, ngủ không yên, thường xuyên bi thương, đêm ngày lấy nước mắt rửa mặt. Ngay cả trong mơ cũng hy vọng có thể sớm tìm được lang quân như ý cho Nguyệt nhi. Nếu có thể như nguyện, trẫm tình nguyện giảm thọ ba mươi năm. Nếu năm nay Nguyệt nhi vẫn không thể... gả đi, thì đời này trẫm đành phải có lỗi với nó, sau khi chết lại càng không có mặt mũi nào đi gặp mẫu thân của nó...

Thương Vạn Hác vừa nói, khóe mắt đã phiếm hồng, nước mắt chực trào.

Lời nói của Thương Vạn Hác khiến cơ mặt Vân Triệt co quắp, mà những lời kế tiếp của ngài càng làm hắn không chịu nổi...

- Trẫm nhìn ra, Nguyệt nhi không hề để ý đến những nam tử khác, duy chỉ có đối với ngươi là tràn ngập sự quan tâm, tình cảm sâu đậm. Nếu như ngươi cũng có ý với Nguyệt nhi thì tốt quá rồi. Nếu Nguyệt nhi có thể gả cho ngươi, dù trẫm có chết ngay lập tức cũng vui lòng. Còn nếu như ngươi không muốn lấy Nguyệt nhi... Chuyện tình cảm tất nhiên không thể cưỡng cầu, chỉ tội cho Nguyệt nhi, tấm lòng trong sáng như trăng rằm, lại phải đau khổ không nơi nương tựa. Trẫm... thật có lỗi với nó quá...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!