Phượng Hi Thần cảm nhận rõ ràng Phượng Hoàng lĩnh vực của mình bị xé nát như một mảnh vải, chỉ trong chưa đầy mười hơi thở, hắn thậm chí còn mất đi cả sự liên hệ với Phượng Hoàng Chi Viêm của bản thân... Phượng Hoàng Chi Viêm mà hắn coi là niềm kiêu hãnh, vinh quang, thậm chí là sinh mệnh, thứ giúp hắn gần như vô địch trong đồng cấp, vậy mà lại bị một tên "tạp chủng" Địa Huyền Cảnh đánh tan hoàn toàn chỉ trong nháy mắt.
Tất cả mọi người xung quanh đều trừng mắt lớn như chuông đồng, mỗi người đều chìm trong cơn khiếp sợ đến mức gần như mất đi ý thức. Sự cường đại của Vân Triệt, bọn họ cũng chỉ nghe qua lời đồn, nào là một mình diệt Phần Thiên Môn, trọng thương Lăng Thiên Nghịch, những tin đồn này đều khắc họa nên thực lực của hắn. Thế nhưng, nghe trăm nghìn lần cũng không bằng một lần tận mắt chứng kiến. Trong khoảnh khắc, trên người Phượng Hi Thần đã bộc phát ra Vương Huyền lực chân chính, hắn không những có Phượng Hoàng huyết mạch, mà còn là huyết mạch hoàng thất của Phượng Hoàng Thần Tông. Thực lực của hắn mạnh đến mức nào, những người có mặt tại đây ngay cả dũng khí để đánh giá cũng không có.
Vậy mà Phượng Hoàng Chi Viêm, thậm chí cả Phượng Hoàng lĩnh vực mà hắn tung ra lại bị Vân Triệt dễ dàng đánh tan như vậy.
Phượng Hoàng Chi Viêm đến từ Phượng Hoàng hoàng tộc ở trước mặt Vân Triệt còn thảm bại đến thế, kết cục của huyền hỏa Phần Thiên Môn càng có thể tưởng tượng được!
Trán Tiêu Tuyệt Thiên rịn ra mồ hôi nóng, sống lưng lạnh toát, cả người rét run, ngay cả kẽ răng cũng buốt lên từng cơn khí lạnh. Hắn đã tận mắt chứng kiến thực lực đáng sợ của Vân Triệt. Lúc này, trong lòng hắn một nửa là kinh hoàng, một nửa là may mắn... May mắn vì bản thân đã không ngoan cố lựa chọn con đường chết, mà đã vứt bỏ ngạo khí cùng tôn nghiêm để thỏa hiệp. Tiêu diệt Phần Thiên Môn, thủ đoạn vô cùng ác độc, lại dám đối đầu với hoàng tử của Thần Hoàng đế quốc... Không còn nghi ngờ gì nữa, Vân Triệt chính là một tên điên không hề quan tâm đến hậu quả!
Một kẻ vừa có thực lực đáng sợ, vừa là một tên điên không hề e sợ Thần Hoàng đế quốc, ai trêu chọc vào hắn thì tuyệt đối là tự tìm đường chết!
Vào giờ khắc này, Tiêu Tuyệt Thiên đã triệt để hạ quyết tâm, sau này dù cho Vân Triệt có chà đạp tôn nghiêm của toàn bộ Tiêu Tông dưới chân, hắn vẫn sẽ tươi cười nghênh đón, tuyệt không dám có nửa điểm ý nghĩ xúc phạm.
Phần Tinh Chi Hỏa tiếp tục lan rộng, sau khi cắn nuốt Phượng Hoàng lĩnh vực của Phượng Hi Thần liền nhanh chóng ập đến trước người hắn.
Những ngọn lửa này chính là Phượng Hoàng chi hỏa đến từ Vân Triệt. Chỉ trong nháy mắt, Phượng Hi Thần liền nhận ra điều này. Cùng là Phượng Hoàng Chi Viêm, nhưng ngọn lửa của Vân Triệt lại tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng bỏng mang theo áp lực vô cùng mạnh mẽ, khiến cho cả thân thể lẫn huyết mạch của Phượng Hi Thần đồng thời run rẩy. Thân thể hắn vốn vô cùng quen thuộc với Phượng Hoàng Chi Viêm, nhưng ngọn lửa của Vân Triệt còn chưa chạm đến người, hộ thân huyền lực của hắn đã bị ép tới biến dạng, bên ngoài thân thể còn truyền đến cảm giác đau đớn như da thịt bị xé rách.
Giờ khắc này, tâm trí Phượng Hi Thần gần như sụp đổ.
- Không thể nào... Không thể nào! Ngươi chỉ là một tên tạp chủng, một kẻ Địa Huyền Cảnh hèn mọn, làm sao có thể thắng được Phượng Hoàng huyết mạch hoàng tộc của bản vương! Chết đi cho bản vương!
Y phục toàn thân Phượng Hi Thần chợt phồng lên, một ngọn lửa đỏ rực bùng cháy trên người hắn. Nhưng ngọn lửa còn chưa kịp bùng phát, Phần Tinh Chi Hỏa của Vân Triệt đã như sóng dữ cuộn trào tới, hoàn toàn bao phủ lấy hắn.
Chỉ sau năm hơi thở, ngọn phượng viêm mà Phượng Hi Thần vừa liều mạng đốt lên đã bị áp chế đến tắt lịm, ngay cả hộ thể huyền lực trên người hắn cũng nhanh chóng tan biến. Nhất thời, Phượng Hi Thần kinh hãi đến hồn bay phách lạc, lần đầu tiên trong đời hắn cảm nhận được nguy cơ tử vong. Hắn hét lớn một tiếng, toàn bộ lực lượng khởi động, dùng tốc độ nhanh nhất lùi về phía sau, toàn lực thoát khỏi phạm vi của Phần Tinh Chi Hỏa. Nhưng hắn còn chưa kịp thở dốc, thân ảnh Vân Triệt đã như quỷ mị xuất hiện ngay trước mặt. Long Khuyết lập tức hiện ra trong tay, trực tiếp nện thẳng vào ngực Phượng Hi Thần.
Hai vị hộ pháp hắc y và xích y của Phượng Hoàng Thần Tông thấy Phượng Hoàng Chi Viêm của Phượng Hi Thần hoàn toàn tan tác thì đã kinh hãi như mất hồn. Khi thấy tình cảnh của hắn lúc này, bọn họ càng sợ hãi tột độ, đồng thời gầm lên:
- Dừng tay!
Thân hình hai người như hai tia chớp lao ra, nhưng bọn họ vừa động thì đã cảm thấy toàn thân đột nhiên lạnh buốt, ngay cả hành động cũng cứng lại. Trong nháy mắt, một bóng trắng lướt qua, Hạ Khuynh Nguyệt che mặt bằng lụa băng, toàn thân băng linh lượn lờ, đã chắn ngay trước mặt hai người, dùng giọng điệu bình thản mà lạnh như băng nói:
- Các ngươi muốn lấy nhiều hiếp ít, lấy già lấn trẻ sao?
Thấy người cản đường rõ ràng là một tiểu cô nương chưa đến hai mươi tuổi, hai lão già không thèm để vào mắt, quát lên:
- Chỉ bằng một tiểu nha đầu như ngươi cũng dám cản trở chúng ta! Muốn chết!
Tiếng quát chưa dứt, xích y lão giả liền đánh ra một chưởng, một mảng Phượng Hoàng Chi Viêm khổng lồ bắn về phía Hạ Khuynh Nguyệt, định trực tiếp đánh bay nàng. Nhưng Phượng Hoàng Chi Viêm còn chưa tới gần, đột nhiên đình trệ lại, sau đó nhanh chóng tiêu tán, cuối cùng hóa thành một trận băng tuyết vỡ tan rơi xuống.
Tâm thần hai lão già hắc-xích chấn động kịch liệt, bọn họ không thể tin vào mắt mình. Cùng lúc đó, một luồng hàn khí như đến từ địa ngục đột nhiên ập tới khiến toàn thân bọn họ đông cứng lại. Theo băng linh quanh thân Hạ Khuynh Nguyệt bay lên, mặt đất dưới chân hai lão già đột nhiên nứt ra, một gốc băng tuyết đại thụ phá đất mọc lên, cấp tốc sinh trưởng. Trong nháy mắt, trên thân cây băng tỏa ra vô số bông tuyết và tuyết diệp, rậm rạp chằng chịt đan vào nhau tạo thành một tấm lưới băng, hoàn toàn phong tỏa hai lão già vào trong.
Hàn khí bao phủ toàn thân vượt xa sức tưởng tượng của hai người. Bọn họ muốn dùng Phượng Hoàng Chi Viêm thiêu đốt lớp băng tuyết này để chống cự, nhưng bên trong tấm lưới băng tuyết diệp này, ngọn lửa của họ vừa bùng lên đã nhanh chóng bị dập tắt, thậm chí có vài ngọn lửa còn trực tiếp bị đóng băng thành năng lượng băng hệ thuần túy nhất.
Nếu lực lượng băng hệ đủ mạnh, có thể trung hòa được Phượng Hoàng Chi Viêm. Hỏa diễm quả thực cũng có thể bị đóng băng, nhưng bọn họ chưa từng nghe nói Phượng Hoàng Chi Viêm cũng có thể bị đóng băng! Bị phong tỏa bên trong lưới băng tuyết diệp, hai người toàn lực giãy dụa muốn thoát ra, nhưng trong thời gian ngắn, dù cả hai hợp lực cũng không cách nào thoát được, ngược lại toàn thân càng lúc càng bị đóng băng cứng ngắc. Hai người cảm thấy dường như máu trong người cũng sắp đông lại. Khi ánh mắt họ nhìn thấy thân ảnh Hạ Khuynh Nguyệt đang đắm chìm trong băng linh, tựa như một Băng Tuyết tiên nữ giáng trần, trong lòng hai người chấn động tột cùng.
Tại Thương Phong tiểu quốc, nơi có trình độ thực lực thấp nhất trong Thiên Huyền Thất Quốc, làm sao họ lại có thể gặp được những người như vậy! Một tên Vân Triệt đã hoàn toàn phá vỡ lẽ thường, mà vị thiếu nữ này trông cũng trạc tuổi Vân Triệt lại cũng sở hữu lực lượng kinh khủng đến thế! Lẽ nào trăm ngàn năm qua, Thương Phong quốc này vẫn luôn ẩn giấu thực lực?
Liên tiếp chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng khiến trong đầu họ bất giác nảy ra một ý nghĩ hoang đường như vậy.
Mà lúc này, ở phía bên kia, Long Khuyết trong tay Vân Triệt đã đập thẳng lên người Phượng Hi Thần.
Sức mạnh lớn nhất của Vân Triệt tuyệt đối không phải Phượng Hoàng Chi Viêm, mà là trọng kiếm. Nhưng hiển nhiên Phượng Hi Thần không biết điều này. Nếu hắn toàn lực né tránh, hoàn toàn có thể phản kích lại Vân Triệt. Thế nhưng, dù bị Vân Triệt dùng Phượng Hoàng Chi Viêm đánh cho thảm bại, hắn vẫn ngây thơ cho rằng đó chính là sức mạnh lớn nhất của đối phương. Dù sao, xét về huyền lực, Vân Triệt chỉ là Địa Huyền Cảnh, hắn tuyệt đối không tin một Địa Huyền Cảnh nhỏ nhoi lại có thể thắng hắn về mặt sức mạnh. Lúc này, sắc mặt Phượng Hi Thần trở nên âm trầm, ngọc phiến trong tay hắn chợt vung lên, huyền lực tuôn trào, đánh về phía trọng kiếm của Vân Triệt.
Lăng Thiên Nghịch là Vương Huyền Cảnh cấp sáu, với sự tích lũy hùng hậu trăm năm còn phải cố gắng tránh va chạm chính diện với trọng kiếm của Vân Triệt, vậy mà một tên Vương Huyền Cảnh cấp hai như Phượng Hi Thần lại lựa chọn đối đầu trực diện! Ngay khoảnh khắc Long Khuyết và ngọc phiến va chạm, tất cả mọi người chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang, chiếc ngọc phiến được khảm hơn một nghìn viên Hỏa Tinh quý giá lập tức bị đánh thành mảnh vụn, mà Long Khuyết vẫn tiếp tục lao về phía trước, đập lên ngực Phượng Hi Thần.
- Phanh!
Trong nháy mắt, hộ thân huyền lực trên người Phượng Hi Thần vỡ tan, cùng lúc đó, một luồng quang mang chợt lóe lên trên người hắn, một tiếng phượng minh cùng hỏa quang đồng thời phóng lên cao, những văn tự xích hồng tinh xảo mà phức tạp hiện lên rõ ràng trên ngực Phượng Hi Thần, sau đó nhanh chóng biến mất. Trong khoảnh khắc, lực lượng cuồng bạo của Long Khuyết đã bị giảm đi bảy thành, đồng thời một luồng phản chấn cực lớn đánh văng thân thể Vân Triệt ra xa.
- Là hộ thân vương khí của Phượng Hoàng Thần Tông... Phượng Hoàng Bảo Y!
Trong đám người, Lăng Vân thấp giọng nói:
- Phượng Hoàng Bảo Y như vậy, Phượng Hoàng Thần Tông cũng chỉ có mười hai kiện... Không ngờ lại có một kiện trên người hắn!
Mặc dù lực lượng của Long Khuyết bị triệt tiêu bảy thành, Phượng Hi Thần vẫn cảm thấy lồng ngực mình như bị một cây búa nặng trăm vạn cân nện trúng. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra sau, máu tươi văng tung tóe giữa không trung, lồng ngực hắn đã là một mảng huyết nhục mơ hồ.
Nhìn thấy cảnh này, tròng mắt của hai lão già hắc-xích đang giãy dụa trong lưới băng tuyết diệp thiếu chút nữa thì rơi ra ngoài... Bọn họ biết rất rõ trên người Phượng Hi Thần có Phượng Hoàng Bảo Y. Hắn có hộ thân huyền lực của Vương Huyền Cảnh, lại còn mang theo Phượng Hoàng Bảo Y danh chấn Thiên Huyền, vậy mà vẫn bị đánh đến hộc máu bay ra, khiến họ không thể tưởng tượng nổi một kiếm kia của Vân Triệt rốt cuộc ẩn chứa sức mạnh đáng sợ đến dường nào!
Đây lại là một đòn của Vân Triệt, kẻ mà họ cho rằng mang huyết mạch dã chủng, căn bản không thèm để vào mắt!
Trong lòng họ không hiểu tại sao Vân Triệt lại có thể sở hữu thực lực kinh người như thế! Không hiểu đây rốt cuộc là cái quái thai gì!
- Điện hạ!
- Ầm!
Lúc này, cả hai cùng gầm lên, toàn thân hỏa diễm bốc lên, cuối cùng cũng đốt cháy được tấm lưới băng tuyết diệp đang trói buộc. Bọn họ không kịp suy nghĩ gì khác, liền nhanh chóng lao về phía Phượng Hi Thần, đỡ hắn từ dưới đất dậy.
Lúc này, ánh mắt Phượng Hi Thần đã mất đi thần sắc, toàn thân mềm oặt. Tuy có Phượng Hoàng Bảo Y hộ thân, thương thế của hắn không quá nặng, nhưng tinh thần hắn bị đả kích còn gấp vạn lần vết thương trên người. Hắn đường đường là hoàng tử của Thần Hoàng đế quốc, là nhân vật có thể một tay che trời trên toàn bộ Thiên Huyền đại lục. Tại Thương Phong tiểu quốc này, hắn có thể đi ngang, ngay cả Thương Phong đế hoàng hắn cũng không để vào mắt, có thể dùng sức một người tùy ý nghiền nát một đại môn phái, bất cứ ai nhìn thấy hắn cũng không dám có nửa điểm xúc phạm...
Hắn đến Thương Phong đế quốc, vốn là để diễu võ dương oai, bất cứ nơi nào hắn đi qua, tất cả những người hắn nhìn thấy đều chỉ như những con kiến hôi...
Nhưng khi đến hoàng cung của cái Thương Phong tiểu quốc này, hắn lại bị một người có tuổi còn nhỏ hơn mình, cấp bậc huyền lực thấp hơn mình rất nhiều, kẻ bị hắn trào phúng, thậm chí gọi là "dã chủng", đánh cho không còn sức phản kháng, thương tích đầy mình. Việc này khiến cho thể diện của hoàng tử Thần Hoàng, thậm chí toàn bộ mặt mũi của Phượng Hoàng Thần Tông đều bị quét sạch.
- Đi... Đi!
Phượng Hi Thần không quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi quát. Mặt mũi và tôn nghiêm đã mất hết, lúc này hắn không còn mặt mũi nào để ở lại nữa.
Hai vị lão giả hắc-xích cũng không nói gì thêm, họ đồng thời quay đầu lại liếc nhìn Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt, sau đó liền dìu Phượng Hi Thần rời đi.
- Chậm đã!
Bước chân của ba người vừa mới nhích động, phía sau đã truyền đến thanh âm lạnh như băng của Vân Triệt:
- Còn muốn chạy? Ta đã cho phép các ngươi đi sao! Không mời mà tự tiện xông vào nơi này, ngươi không chỉ phá hoại đại điện thành hôn của ta, còn làm nhục huyết mạch của ta, thậm chí hạ sát thủ với ta, bây giờ cứ thế muốn đi sao? Ngươi nghĩ nơi này của ta muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, giống như dạo chơi trong vườn à?
Lời Vân Triệt vừa nói ra khiến đám người Thương Vạn Hác kinh hãi trong lòng. Khi ba người Phượng Hi Thần chuẩn bị rời đi, bọn họ vốn đã thở phào nhẹ nhõm, chỉ mong ba người này lập tức biến đi, đây có thể nói là kết quả tốt nhất mà trước đó họ không dám nghĩ tới. Nhưng điều họ không ngờ chính là, ngay khi ba người kia cất bước, Vân Triệt lại mở miệng cản họ lại.
Nhất thời, bước chân của hai lão già hắc-xích chợt dừng lại, hắc y lão giả xoay người, cười lạnh nói:
- Vân Triệt! Ngươi thật sự cho rằng Phượng Hoàng Thần Tông ta không chọc nổi ngươi sao?
- Phượng Hoàng Thần Tông? - Vân Triệt cũng cười lạnh đáp:
- Ta không quan tâm các ngươi là Phượng Hoàng Thần Tông hay gà rừng quỷ quái gì, dám chọc vào ta thì ta sẽ khiến các ngươi phải trả cái giá mà cả đời khó quên! Ta có chọc nổi Phượng Hoàng Thần Tông hay không, ta không biết, lúc này cũng không cần biết. Bởi vì hiện tại, ta chỉ cần biết bản thân có thể chọc được ba người các ngươi là đủ rồi!
- Các ngươi muốn chạy? Cũng được!
Vân Triệt đưa tay, chỉ vào Phượng Hi Thần nói:
- Để lại một cánh tay phải và một chân phải của hắn, sau đó các ngươi có thể cút