Là thập tam hoàng tử của Thần Hoàng Đế quốc, Phượng Hi Thần từ khi sinh ra đã sống trong nhung lụa và những lời tâng bốc, chưa từng chịu bất kỳ sự sỉ nhục nào, huống hồ là bị người ta dùng một cước đạp đầu cắm thẳng xuống đất như thế này. Đầu óc hắn ong ong một trận, sau đó liều mạng giãy giụa, nhưng trên đầu và thân thể hắn như có một ngọn núi vạn cân đè nặng, đừng nói là hắn đang bị thương, cho dù ở trạng thái toàn thịnh cũng không thể nào thoát ra được.
Hắn dùng hết toàn lực, thân thể cũng chỉ có thể nhúc nhích một chút, căn bản không thể giãy giụa nửa phần. Đầu hắn bị giẫm xuống mặt đất, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Hắc Xích nhị lão bị một chiêu Thiên Lang Trảm của Vân Triệt đánh cho khí huyết toàn thân sôi trào, huyền khí đại loạn. Nhưng khi thấy thảm cảnh của Phượng Hi Thần, hai mắt họ như muốn nứt ra. Hai người không kịp bình ổn khí huyết, lao thẳng đến chỗ Vân Triệt, gào thét:
- Buông điện hạ ra! Bằng không... bằng không Phượng Hoàng Thần Tông ta nhất định tru di cửu tộc nhà ngươi! Cho ngươi sống không bằng chết!
Hai đời Vân Triệt nghe loại uy hiếp này không dưới một vạn lần thì cũng tám nghìn lần. Hắn đạp đầu Phượng Hi Thần, dồn toàn bộ trọng lượng của Long Khuyết lên đó, cười ha hả:
- Tốt! Ta đây liền chờ Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi đến diệt cửu tộc của ta! Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi có thành công hay không ta không biết, nhưng các ngươi đã nói ra những lời này thì con sâu đáng thương dưới chân ta đây, chắc chắn phải chết rồi! Ha ha, ta vốn chỉ định lấy một tay một chân của hắn, nhưng các ngươi lại ép ta lấy mạng hắn, hóa ra ở Thần Hoàng Đế quốc các ngươi, mạng của hoàng tử là dùng để đùa!
Tiếng nói vừa dứt, sắc mặt Vân Triệt chợt trở nên lạnh lùng, Long Khuyết vung lên, trong nháy mắt một cỗ khí tràng đáng sợ ngưng tụ trên thân kiếm, chuẩn bị nện xuống.
- Dừng... Dừng tay!
Lấy uy thế vô cùng cường đại của Phượng Hoàng Thần Tông ra uy hiếp nhưng không có nửa điểm tác dụng, còn bị Vân Triệt lấy đó làm lý do để giết Phượng Hi Thần, động tác của hắn lại không có chút do dự nào, khiến Hắc Xích nhị lão sợ đến mức suýt quỳ xuống tại chỗ. Rốt cục lúc này bọn họ mới tỉnh ngộ, đối mặt với tên điên làm việc không màng hậu quả như Vân Triệt, uy hiếp, đe dọa căn bản không có nửa điểm tác dụng. Cho dù biết Phượng Hi Thần có thân phận hoàng tử, hắn vẫn không chút do dự muốn lấy mạng y như cũ!
Hai người bọn họ hoàn toàn không phải là đối thủ của Vân Triệt, mạng của Phượng Hi Thần lại bị hắn nắm trong tay, Hắc Xích nhị lão không dám lỗ mãng nữa. Ngay cả khi hận Vân Triệt đến mức muốn xé hắn thành trăm mảnh, họ cũng phải cố gắng đè nén vẻ phẫn nộ trên mặt xuống. Hắc y lão giả hít sâu một hơi, thu lại biểu cảm, nghiến răng nói:
- Vân Triệt! Ngày hôm nay... ngày hôm nay chúng ta nhận thua! Ngươi lập tức thả điện hạ ra... Chỉ cần ngươi thả điện hạ, hôm nay chúng ta tuyệt không ra tay với ngươi, mà lập tức rời đi!
- Ha ha ha ha!
Vân Triệt như nghe được câu chuyện nực cười nhất thiên hạ, ngửa đầu phá lên cười, giễu cợt nói:
- Lời này của các ngươi quả thực là thối không ngửi được! Cứ như thể ta sợ các ngươi ra tay lắm vậy!
Hắn vươn tay, vẫy vẫy về phía hai người rồi nói:
- Ta không thả hắn, các ngươi sẽ ra tay với ta đúng không, đến... đến đây đi!
- Ngươi!
Gương mặt hắc y lão giả trở nên xấu xí không gì sánh được, suýt nữa phun ra một ngụm máu tại chỗ. Xích y lão giả cắn răng, bước lên trước nói:
- Vân Triệt, làm người không nên quá tuyệt tình...
Vừa nói được nửa câu, hắn liền thấy mặt Vân Triệt nhất thời trầm xuống, trong lòng hắn bỗng nhiên run lên, không dám nói thêm nửa câu mang ý uy hiếp nữa, sắc mặt cùng giọng nói liền mềm nhũn ra:
- Chuyện ngày hôm nay, đích thực là chúng ta mạo phạm ngươi trước. Chỉ cần... chỉ cần ngươi thả hoàng tử của chúng ta ra, sau đó để chúng ta rời đi, chúng ta có thể coi chuyện hôm nay như chưa từng xảy ra... không, là hoàn toàn chưa từng xảy ra! Cũng sẽ không nói chuyện này với bất kỳ ai...
Ánh mắt của hắn quét một vòng xung quanh, nói tiếp:
- Tin rằng những người ở đây cũng sẽ không có bất kỳ kẻ nào dám lan truyền ra ngoài... Bằng không, Phượng Hoàng Thần Tông ta chắc chắn diệt môn kẻ đó.
Tuy bốn chữ Phượng Hoàng Thần Tông không có bất kỳ uy hiếp nào đối với Vân Triệt, nhưng đối với những người khác mà nói, nó giống như lời uy hiếp của thần linh! Lời của xích y lão giả vừa thốt ra, sắc mặt của tất cả mọi người đều đại biến, câm như hến, hận không thể tại chỗ gật đầu lia lịa để tỏ rõ quyết tâm tuyệt đối không kể cho bất kỳ ai.
Có thể nói, lời này từ miệng người của Phượng Hoàng Thần Tông nói ra đã là thấp kém tới cực điểm. Trong lịch sử Thương Phong quốc chưa từng có ai có thể khiến người của Phượng Hoàng Thần Tông lộ ra tư thái gần như cầu xin như vậy.
- Thật không?
Vân Triệt hơi híp mắt lại, ánh mắt đầy nghi ngờ, chậm rãi nói:
- Ngươi nói những lời này là đang sỉ nhục trí thông minh của ta sao? Các ngươi theo tên hoàng tử chó này đến Thương Phong diễu võ dương oai, lại bị một tiểu bối của Thương Phong quốc hành hạ như chó. Nếu như việc này truyền đi... ha ha, các ngươi sẽ làm mất hết thể diện của Phượng Hoàng Thần Tông, Phượng Hoàng Thần Tông đã từng mạnh mẽ không ai bì nổi, nay lại trở thành trò cười cho các quốc gia. Với hậu quả như thế, đương nhiên tên hoàng tử chó má này không thể không chết, mà hai người các ngươi cũng sẽ bị xử lăng trì. Có thể nói, hai người các ngươi còn không mong chuyện này bị truyền đi hơn bất kỳ ai, phỏng chừng các ngươi đều hận không thể ra tay diệt khẩu tất cả mọi người tại chỗ, vậy mà bây giờ lại lấy chuyện này ra làm lợi thế? Ngươi coi ta là thằng ngu sao?
Lời nói của Vân Triệt trực tiếp đánh vào chỗ hiểm của Hắc Xích nhị lão, khiến toàn thân bọn họ chấn động kịch liệt, đồng thời cũng cảnh tỉnh những người có mặt ở đây. Đột nhiên bọn họ hiểu được vì sao Vân Triệt lại dám mạnh mẽ như thế trước mặt ba người của Phượng Hoàng Thần Tông. Là quốc gia hùng mạnh nhất trong Thiên Huyền Thất Quốc, Thần Hoàng Đế quốc vẫn luôn là bá vương, sáu quốc gia khác không một ai có dũng khí tranh phong, ngay cả khi lục quốc liên hợp lại cũng không thể nào là đối thủ của Thần Hoàng Đế quốc. Mà Phượng Hoàng Thần Tông lại là bá chủ của Thần Hoàng Đế quốc.
Chưa từng có người nào dám đùa bỡn với uy nghiêm của Phượng Hoàng Thần Tông, không có người nào có năng lực giẫm đạp lên tôn nghiêm của họ.
Nhưng ngày hôm nay, ba đại Vương Huyền của Phượng Hoàng Thần Tông, bao gồm cả một vị hoàng tử chân chính, lại ở trong Thương Phong quốc có thực lực yếu nhất, bị một thiếu niên chỉ mới mười bảy tuổi đánh bại, ngay cả đầu của hoàng tử cũng bị đạp dưới chân. Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, có thể nói đó là sỉ nhục lớn nhất từ trước tới nay của Phượng Hoàng Thần Tông! Ngay cả uy thế của Phượng Hoàng Thần Tông ở Thiên Huyền đại lục cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn. Mà người tạo ra sự sỉ nhục này là hoàng tử Phượng Hi Thần, nhiều nhất chỉ bị trách phạt một chút, còn Hắc Xích nhị lão thì rất có khả năng bị xử cực hình. Cho nên, giống như Vân Triệt nói, bọn họ không thể lấy thực lực của Phượng Hoàng Thần Tông ra trả thù Vân Triệt, vì họ không muốn việc này bị tông môn cùng người trong thiên hạ biết được.
Dường như ngay từ đầu Vân Triệt đã nắm chắc điểm này.
Sắc mặt Hắc Xích nhị lão trở nên đỏ bừng, cả người xích y lão giả run rẩy, chỉ vào Vân Triệt nói:
- Vân Triệt, ngươi đừng khinh người quá đáng!
- Ta khinh người quá đáng!?
Vân Triệt cười nhạt:
- Ta với các ngươi không quen không biết, không oán không thù, các ngươi lại không mời mà đến vào ngày đại hôn của ta, không chỉ gây chuyện sỉ nhục ta mà còn phá rối đại điển thành hôn của ta, thậm chí còn muốn hạ sát thủ với ta! Hiện tại lại nói ta khinh người quá đáng? Bốn chữ này, không chỉ buồn cười đến cực điểm, mà nó còn khiến ta rất không thoải mái... Từ trước đến nay, những kẻ khiến ta khó chịu, ta đều cho hắn... khó chịu gấp bội!
Trong tiếng quát chói tai, Long Khuyết trong tay Vân Triệt bỗng nhiên nện xuống, hung hăng giáng vào người Phượng Hi Thần.
Ầm!
Lực lượng cuồng bạo của trọng kiếm nổ tung trên người Phượng Hi Thần, tiếng xương cốt gãy vụn cùng tiếng gào thét thống khổ từ dưới đất truyền ra. Dưới một kiếm này, xương khớp trên người Phượng Hi Thần gãy hơn mười đoạn, hơn mười kinh mạch bị nghiền nát, mạch máu quanh thân càng là vỡ nát hàng loạt, cả người giống như một túi máu bị thủng, máu tươi chảy đầm đìa.
- Điện hạ! Vân Triệt! Ngươi...
- Ta cái gì?
Vân Triệt híp mắt lại, lần nữa vung trọng kiếm lên:
- Có phải ngươi còn muốn tiếp tục nói ta khinh người quá đáng hay không? Không sao đâu, ngươi cứ việc nói, chỉ không biết con sâu đáng thương dưới chân ta đây còn có thể chịu được kiếm tiếp theo của ta hay không.
- Ngươi... ngươi... ngươi...
Toàn thân Hắc Xích nhị lão lạnh toát, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, nhìn Phượng Hi Thần nửa sống nửa chết, cả buổi cũng không nói nên lời.
Vào lúc này, Thương Vạn Hác nhanh chóng đứng dậy, nói:
- Vân Triệt, Thần Hoàng tử tuổi còn quá nhỏ nên làm việc hơi bồng bột, nhưng dù sao cũng không gây ra hậu quả nghiêm trọng gì. Bất luận hắn có lỗi gì thì cuối cùng cũng là khách từ phương xa tới, hiện tại đã được giáo huấn, bọn họ cũng đã hứa sẽ quên chuyện ngày hôm nay rồi... Nếu như ngươi thực sự giết Thần Hoàng tử, đối với đôi bên đều không có lợi, ngươi nên thả hắn ra đi?
Dĩ nhiên Vân Triệt không muốn giết Phượng Hi Thần, bằng không hắn đã sớm động thủ. Khiến Phượng Hi Thần trọng thương, để bọn họ vì thể diện và trốn tránh trọng phạt mà cố gắng che giấu việc này, nuốt hết khuất nhục vào bụng, nhưng nếu thực sự giết Phượng Hi Thần thì đó lại là hai khái niệm hoàn toàn khác. Vân Triệt vô cùng rõ ràng, bây giờ mình không thể nào là đối thủ của Phượng Hoàng Thần Tông.
Cơn giận nhất định phải trút, nhưng người không thể giết, mà bậc thang tốt nhất chính là Thương Vạn Hác. Hắn biết Thương Vạn Hác nhất định sẽ kịp thời đứng ra.
Lời nói của Thương Vạn Hác khiến vẻ mặt cuồng ngạo của Vân Triệt nhất thời hiện ra một bộ dạng tôn kính. Sau khi chăm chú nghe Thương Vạn Hác nói xong, hắn chỉ suy tính trong mấy giây rồi cung kính nói:
- Tuy trong lòng còn phẫn hận, nhưng nếu là mệnh lệnh của hoàng thượng, Vân Triệt tự nhiên tuân theo.
Nói xong, Vân Triệt liền dời chân khỏi đầu Phượng Hi Thần, sau đó dùng một cước đá y đang lún sâu dưới đất về phía Hắc Xích nhị lão. Hai người vội vàng tiến lên đỡ lấy Phượng Hi Thần.
- Hừ! Các ngươi phá rối đại hôn của ta, lại còn định giết ta, vốn ta định tru diệt toàn bộ các ngươi tại đây, nhưng nếu hoàng thượng đã cầu tình cho các ngươi, ta đây liền tha cho các ngươi một con đường sống! Còn không mau tạ ơn hoàng đế Thương Phong!
Tuy Thương Vạn Hác là đế hoàng, nhưng những nhân vật quan trọng của các đại tông môn này từ trước đến nay đều chỉ bề ngoài cung kính, trong ánh mắt lại đầy vẻ khinh thường, thậm chí một số lễ nghi bên ngoài cũng lười làm. Mà hôm nay, Vân Triệt áp đảo người của Phượng Hoàng Thần Tông, chấn động quần hùng Thương Phong lại cung kính đối với hắn, hoàn toàn nghe theo lời hắn, khiến Thương Vạn Hác tại vị nhiều năm như vậy vẫn là lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác uy nghiêm thực sự, ngay cả lưng cũng không tự chủ được mà thẳng lên không ít. Trong lòng hắn đối với Vân Triệt nhất thời sinh ra vô tận cảm kích. Hắn rất rõ ràng, đây là thái độ mà Vân Triệt thể hiện, để cho Thương Vạn Hác sau khi kế vị hơn hai mươi năm, thực sự trở thành đế vương của Thương Phong