Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 384: CHƯƠNG 383: BĂNG DI SƠ THÀNH

Uy lực của một kiếm tung ra chín thành lực lượng của Vân Triệt tất nhiên không phải chuyện đùa. Bị bức lui ra ngoài mười trượng, Hạ Khuynh Nguyệt lặng lẽ nhìn Vân Triệt với vẻ hơi chật vật. Vân Triệt lập tức thu hồi Long Khuyết, lắc lắc cánh tay đã tê rần hơn phân nửa, vẻ mặt không đổi, tim không loạn nhịp, nói:

- Ta đã thử qua, loại ngọc thạch này quả nhiên vô cùng cứng rắn, không hổ là nơi Băng Vân tổ tiên năm đó tiềm tu. Nếu có thể phong ấn nơi này lại, thì đây quả thực là nơi an toàn nhất tại Thương Phong đế quốc, cho dù toàn bộ Thiên Kiếm Sơn Trang cũng đừng hòng xông vào.

Nói xong, Vân Triệt quay về phía bức tường có khắc Băng Di Thần Công, vươn hai tay ra, vận chuyển Băng Vân Quyết. Từng đạo lam quang loé lên trên đôi tay hắn, trên vách tường nhanh chóng hiện lên từng đoạn văn tự màu xanh nhạt.

- Nghe nói ngoại trừ Băng Vân tổ tiên năm đó, suốt ngàn năm qua chỉ có Khuynh Nguyệt nhà ta lĩnh ngộ và luyện thành Băng Di Thần Công. Điều này nói lên hai thứ, một là Khuynh Nguyệt của ta vô cùng giỏi giang, hai là Băng Di Thần Công quả thực vô cùng huyền diệu.

Lúc này, khẩu quyết Băng Di Thần Công đã hiện ra trong tầm mắt Vân Triệt, hắn lập tức nói:

- Để ta lĩnh giáo một phen.

- Tổng quyết Băng Di Thần Công: Băng, là cực hạn của nước, cực hạn của hàn khí. Thiên hạ vạn vật đều có thể hóa thành băng, nước có thể ngưng tụ thành băng, máu có thể ngưng tụ thành băng, khí có thể ngưng tụ thành băng, huyền lực có thể ngưng tụ thành băng, núi non đất trời cũng có thể ngưng tụ thành băng...

Khẩu quyết Băng Di Thần Công dường như vô cùng đơn giản nhưng lại thâm ảo vạn phần. Thoạt nhìn, huyền công này căn bản không giống một loại huyền quyết cường đại, mà chỉ là một mớ văn tự khó hiểu, chẳng biết đang nói điều gì. Ban đầu, Vân Triệt chỉ đơn thuần muốn kiến thức một phen về huyền quyết của Băng Di Thần Công thần bí này, nhưng khi đoạn huyền quyết lọt vào tầm mắt, hắn lập tức nhập tâm, nhập hồn, cả người bất giác chìm đắm vào trong đó, thần sắc cũng ngày càng bình tĩnh, như si như say. Sau khi hoàn toàn chìm đắm, ngay cả giác quan thứ sáu của hắn cũng vô thức đóng lại, quên cả việc Hạ Khuynh Nguyệt đang ở bên cạnh.

Khẩu quyết Băng Di Thần Công khắc sâu vào tâm trí hắn qua ánh mắt. Trong thế giới ý thức của Vân Triệt dường như có một thanh âm thong thả ngâm lên khẩu quyết, khắc sâu vào tâm hải của hắn. Dần dần, Vân Triệt cảm giác phần lớn thời gian của bản thân đều chìm trong trạng thái yên lặng. Đột nhiên, hạt giống Tà Thần hệ Thủy như sống lại, dường như nó ngửi thấy khí tức mà nó khao khát.

Một khắc trước, vẻ mặt Vân Triệt còn có chút tán loạn, nhưng chỉ một khắc sau, hắn dường như đã tiến vào một trạng thái linh hoạt kỳ ảo. Thấy cảnh này, Hạ Khuynh Nguyệt kinh ngạc trong lòng, nàng không lên tiếng quấy rầy Vân Triệt. Thần sắc nàng hiện lên sự ngưng trọng cùng ngạc nhiên sâu đậm. Khẩu quyết Băng Di Thần Công huyền ảo không gì sánh được, bao hàm đạo lý về băng lực trụ cột nhất, toàn diện nhất, nhưng cũng ẩn chứa quy tắc khó hiểu nhất. Khi các đệ tử Băng Vân lần đầu tiếp xúc với đoạn huyền quyết này, cảm nhận duy nhất chính là "không thể nhận thức". Để lĩnh ngộ Băng Di Thần Công, Hạ Khuynh Nguyệt đã không tiếc ở lại trong tứ trọng Băng Ngục suốt mấy tháng, khiến bản thân chìm vào huyền băng, mới có thể từ từ lĩnh ngộ pháp tắc cốt lõi của lực lượng băng hệ, nhờ vậy mới luyện thành Băng Di Thần Công.

Vậy mà đây chỉ là lần đầu tiên Vân Triệt tiếp xúc với khẩu quyết Băng Di Thần Công, một người bình thường luôn sử dụng hỏa hệ huyền lực tương khắc với băng hệ, lúc này lại có thể dễ dàng tiến vào trạng thái đốn ngộ!

Cùng lúc đó, hạt giống Tà Thần hệ Thủy khẽ ngân lên âm thanh hưng phấn bên trong huyền mạch của Vân Triệt. Đồng thời, hạt giống Tà Thần cũng từ từ xoay tròn, một đạo băng vụ hình luân bàn đột nhiên hội tụ bên người hắn, sau đó rung động, mang theo một trận hàn phong không nhanh không chậm khuếch tán ra. Rất nhanh, đoàn băng vụ thứ hai lại ngưng tụ bên người Vân Triệt, nhưng lần này nó lại rất lâu không tiêu tán, mà dần dần có một đạo lam quang loé lên. Trong nháy mắt, một đạo băng linh đột nhiên xuất hiện bên trong băng vụ, đạo băng linh này giống như có sinh mệnh, bay múa xung quanh thân thể Vân Triệt.

Chân mày Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nhếch lên, trong đôi mắt đẹp của nàng lóe lên quang mang khó tin... Đạo băng linh này không phải là bông tuyết phổ thông do hàn khí từ Băng Vân Quyết ngưng kết lại, mà là băng linh chỉ có thể ngưng tụ ra khi người tu luyện lĩnh ngộ được đạo lý của tầng thứ nhất Băng Di Thần Công!

Mà lúc này, chỉ cách thời điểm Vân Triệt bắt đầu tìm hiểu Băng Di Thần Công chưa tới nửa canh giờ!

Trong ngàn năm tồn tại của Băng Vân Tiên Cung, không ai có thể lĩnh ngộ Băng Di Thần Công, ngay cả với năng lực lĩnh ngộ của Hạ Khuynh Nguyệt, nàng cũng phải dùng tới mấy tháng mới có thể hoàn toàn lĩnh ngộ loại vô thượng huyền công băng hệ này. Vậy mà lúc này, Vân Triệt chỉ dùng chưa tới nửa canh giờ đã trực tiếp hoàn thành giai đoạn nhập môn!

Hai mắt Hạ Khuynh Nguyệt mang theo sự kinh ngạc nồng đậm nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, nàng không biết trên người vị phu quân trên danh nghĩa này của mình còn có bao nhiêu bí mật không thể tưởng tượng nổi.

Thật ra, về phương diện lực lĩnh ngộ, tuy Vân Triệt không kém nhưng cũng không cao hơn Hạ Khuynh Nguyệt.

Nhưng trong thân thể Vân Triệt lại có được hạt giống Tà Thần hệ Thủy.

Băng chính là một loại hình thái của nước. Yếu lĩnh trong khẩu quyết Băng Di Thần Công là đầu tiên cần phải có lý giải cực cao về pháp tắc băng hệ, mà Vân Triệt sở hữu hạt giống Tà Thần hệ Thủy đã khiến bản thân hắn hoàn toàn thân thiện với nguyên tố nước, lý giải về pháp tắc băng hệ của hắn cũng đạt tới cực hạn, cho nên trở ngại đầu tiên trong việc tu luyện Băng Di Thần Công căn bản không tồn tại đối với hắn!

Đồng thời, việc hoàn toàn lĩnh ngộ và tốc độ khắc sâu huyền quyết vào linh hồn có quan hệ trực tiếp với linh hồn lực. Vân Triệt có Long Thần chi hồn tại thân, tuy rằng vì hạn chế huyền lực mà hắn không cách nào triển lộ ra linh hồn lực vô cùng biến thái của mình, nhưng linh hồn lực của hắn cũng không phải người bình thường có thể so sánh. Có sự tồn tại của Long Thần chi hồn, không khoa trương mà nói, trên toàn bộ Thương Phong đại lục này không ai tìm ra được huyền quyết mà Vân Triệt không thể lĩnh ngộ và khống chế.

Lại qua nửa canh giờ nữa, số lượng băng linh xung quanh thân thể Vân Triệt càng ngày càng nhiều, từ một đạo, biến thành mười mấy đạo, rồi đến mấy chục, hàng trăm đạo. Sau khi toàn bộ khẩu quyết Băng Di Thần Công in sâu vào tâm hồn, Vân Triệt chợt nhắm hai mắt lại. Đồng thời, trên người hắn chợt không một tiếng động phóng xuất ra một cỗ hàn khí thấu tận xương tủy, từng sợi tơ do bông tuyết tạo thành từ các bộ vị trên thân thể hắn nhanh chóng kéo dài ra ngoài. Không bao lâu sau, những sợi tơ này đan xen quanh thân thể hắn, tạo thành một mảnh băng võng vô cùng kỳ dị, càng lúc càng lớn, càng ngày càng dày đặc.

Lúc này, rõ ràng giác quan thứ sáu của Vân Triệt đã tiến vào vong ngã chi cảnh, trạng thái này có thể nói là trạng thái lĩnh ngộ cực hạn nhất, tuyệt đối không thể có bất kỳ sự quấy rầy nào. Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi bay lên, nàng yên lặng ngắm nhìn Vân Triệt một hồi rồi vô thanh vô tức rời đi. Một khi tiến vào trạng thái lĩnh ngộ cực hạn này, huyền giả sẽ hoàn toàn không cảm giác được thời gian trôi qua, cho dù liên tục duy trì mấy ngày, thậm chí hơn mười ngày cũng là bình thường. Nếu tiến vào cảnh giới cực hạn, huyền giả thậm chí có thể bất tri bất giác chìm đắm trong đó mấy năm, thậm chí mấy trăm năm.

Tuy nhiên, lần đốn ngộ này của Vân Triệt không kéo dài như Hạ Khuynh Nguyệt dự liệu.

Mây che trăng lạnh, khi toàn bộ Băng Vân Tiên Cung bị màn đêm vô biên bao phủ, chìm vào một mảnh vắng lặng, cuối cùng Vân Triệt cũng tỉnh lại từ trạng thái đốn ngộ.

Theo ánh mắt hắn mở ra, toàn bộ bông tuyết xung quanh lập tức vỡ tan, hóa thành băng vụn vương vãi đầy đất. Vân Triệt giang hai cánh tay ra, nhìn bàn tay mình, chỉ cảm giác toàn thân chìm trong cảm giác vui sướng khôn tả, dường như cả người đã được một thứ gì đó triệt để tinh lọc đến trạng thái thanh thuần nhất.

- Băng Di Chi Thụ!

Theo tiếng Vân Triệt nhẹ nhàng vang lên, trên hai lòng bàn tay hắn liền có hai cây băng tuyết nhỏ nhanh chóng sinh trưởng, tản ra từng phiến lá băng rậm rạp.

- Băng Di Huyễn Kính!

- Choang!

Khi hai tay Vân Triệt mở ra, một đạo bình chướng hình cầu gần như hoàn toàn trong suốt bao bọc lấy hắn, nhất thời hàn khí cùng khí tức trên người hắn gần như bị cắt đứt hoàn toàn, âm thanh lại càng bị che đậy triệt để. Loại huyền kỹ ẩn nấp này cường đại hơn không biết bao nhiêu lần so với "Băng Vân Bình Chướng" được thi triển từ Băng Vân Quyết. Chỉ cần "Băng Di Huyễn Kính" được mở ra, Vân Triệt tin tưởng rằng dù là người cao hơn mình hai cảnh giới tận lực dò xét, trong khoảng cách trăm trượng cũng rất khó phát hiện ra nơi hắn ẩn núp.

Vân Triệt thu hồi Băng Di Huyễn Kính, nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Một hơi lên đến tầng thứ tư, Băng Di Thần Công này dường như cũng không khó khăn cho lắm. So với việc đột phá Tinh Thần Toái Ảnh cùng Đại Đạo Phù Đồ Quyết thì thực sự đơn giản hơn rất nhiều.

Đừng nói là người của Băng Vân Tiên Cung, cho dù những lời này của Vân Triệt bị Băng Vân tổ tiên biết được, rất có thể nàng sẽ tức giận đến mức từ trong quan tài băng nhảy ra phun một ngụm máu ngược lên mặt hắn. Có được Tà Thần chi chủng cùng Long Thần chi hồn, các loại lực lượng phi thường này tụ lại trên thân, Vân Triệt còn không biết xấu hổ mà nói ra những lời này!

Phát hiện Hạ Khuynh Nguyệt đã không còn ở bên cạnh, Vân Triệt liền tự mình đi ra ngoài. Sau khi ra khỏi lòng đất, hắn mới biết lúc này đã là buổi tối. Buổi tối trong Băng Vân Tiên Cung vô cùng an tĩnh, khắp tầm mắt không thấy một bóng người.

Tuy ánh trăng bị mây mỏng quanh năm không tan che khuất phần lớn, nhưng ánh sáng phản chiếu từ tuyết trắng trên mặt đất khiến cho xung quanh cũng không quá mức lờ mờ. Nhất thời Vân Triệt có chút hối hận vì ban ngày không hỏi rõ nơi ở của Hạ Khuynh Nguyệt, bằng không, lúc này chính là thời cơ vô cùng hoàn mỹ!

Bên trong Băng Vân Tiên Cung, trừ hắn ra tất cả đều là nữ nhân, lúc này lại là buổi tối, ngoại trừ Hạ Khuynh Nguyệt, dường như hắn đi tìm ai cũng không thích hợp. Hơn nữa, Cung Dục Tiên còn chưa tuyên bố chuyện hắn đã trở thành đệ tử Băng Vân, rất có thể khi gặp một vị đệ tử Băng Vân nào đó sẽ gây ra hỗn loạn... Mà lúc này lên tiếng gọi Hạ Khuynh Nguyệt ở đây hình như càng không thích hợp.

- Giờ ta nên làm gì đây? Lẽ nào cứ đứng đây chờ, đợi đến khi Khuynh Nguyệt bà xã chủ động tới tìm ta sao?

Vân Triệt thầm nghĩ. Hắn đứng sững tại chỗ, nửa ngày cũng không nhúc nhích. Nếu là nơi khác, cho dù là tứ đại thánh địa, hắn cũng dám tùy tiện đi dạo, nhưng nơi này tất cả đều là nữ nhân. Hơn nữa lại là nửa đêm, hắn thực sự không tiện hành động!

Thôi vậy. Hay là ta trở lại Băng Di Thần Điện!

Ngay khi Vân Triệt bất đắc dĩ nghĩ đến phương án cuối cùng, hắn xoay người muốn trở lại lòng đất. Tuy nhiên, khi hắn vừa bước nửa bước thì lỗ tai khẽ động. Bên tai phải dường như nghe được tiếng của một nữ tử truyền đến, hắn vội vã tập trung tinh thần lắng nghe. Lúc này, hắn đã thật sự nghe thấy tiếng nói chuyện của nữ nhân, hơn nữa không chỉ một người, khoảng cách giữa họ và hắn đại khái chỉ hai, ba trăm trượng.

Hơn nữa, trong những thanh âm đó dường như có giọng của Sở Nguyệt Ly!

Vân Triệt thầm nghĩ nếu tìm được Sở Nguyệt Ly thì mọi chuyện kế tiếp sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Không chút suy nghĩ, hắn nâng chân bước nhanh về nơi phát ra thanh âm. Theo bước chân hắn tiến lại gần, âm thanh bên tai càng ngày càng rõ ràng.

- Nguyệt Ly, có tin tức của Nguyệt Thiền sư tỷ không?

- Không có, có thể tỷ tỷ lo ngại sự an nguy của hài tử nên đã tạm thời ẩn cư tại một nơi bí mật, thậm chí có khả năng đã rời khỏi Thương Phong đế quốc... Ta thực sự rất lo lắng cho nàng.

Đây là thanh âm của Sở Nguyệt Ly.

Một thanh âm mềm nhẹ như nước truyền ra.

- Không cần lo lắng, huyền lực của Nguyệt Thiền sư tỷ đã đạt tới Vương Huyền Cảnh, mặc dù không có huyền công, nhưng việc bảo vệ bản thân tuyệt đối không có vấn đề.

- Ta vẫn luôn không thể lý giải, tại sao Nguyệt Thiền sư tỷ lại cùng người tên Vân Triệt kia phát sinh loại chuyện đó cơ chứ? Thực sự... không thể lý giải.

Đây là một thanh âm không mang theo chút cảm xúc, dường như từ miệng một thiếu nữ truyền ra.

- Ừ, thực sự là một điểm cũng không thể lý giải... Mà nói đi cũng phải nói lại, cái tên Vân Triệt kia thực sự lợi hại như vậy sao? Không hiểu vì sao thái thượng cung chủ vẫn luôn muốn gặp hắn? Nguyệt Ly sư tỷ, ngươi có biết không?

Thanh âm này cùng thanh âm trước đó gần như giống hệt, nếu không phải âm sắc hơi khác biệt, rất dễ khiến người khác nghĩ rằng cả hai đều phát ra từ miệng một người.

Vân Triệt càng lúc càng tiến lại gần, hắn không cố ý ẩn nấp hành tung nên sẽ lập tức bị những nữ tử này phát hiện. Rất nhanh, nội dung câu chuyện của các nàng đã bắt đầu hướng tới hắn. Chỉ là, hắn vừa mới kết thúc quá trình tu luyện Băng Di Thần Công, toàn thân toả ra hàn khí, hơn nữa lại được gieo "Băng Vân Hồn Tinh" vào người. Cho dù người của Băng Vân Tiên Cung lập tức cảm ứng được sự tồn tại của hắn cũng sẽ nhận định hắn là một đệ tử của Băng Vân Tiên Cung.

Mà bọn họ tuyệt đối không thể nghĩ ra người đang tiến lại gần lại là một nam nhân.

- Có người đang tới. Hả? Khí tức này... dường như có chút xa lạ.

- Khí tức này hình như là khí tức của Băng Di Thần Công… Không đúng, huyền lực của người này rõ ràng chỉ có Địa Huyền Cảnh cấp bảy, không thể nào là Khuynh Nguyệt.

- Mọi người nói xem, sẽ là vị tỷ muội hoặc đệ tử nào tới đây?

- Ta đoán là Lăng Tuyết... Không đúng, chẳng lẽ là Tô Nhu?

- Hình như là Lục La... Dường như khí tức này thật sự có chút xa lạ, có phải vị tỷ muội hoặc đệ tử nào cố ý che giấu hơi thở đến trêu chọc chúng ta không?

- Vị tỷ muội bên ngoài mau vào đây, nếu còn ẩn nấp, chúng ta sẽ ra ngoài bắt ngươi.

Lúc này, phía trước Vân Triệt là một cánh cửa băng không đóng chặt, phía sau cửa truyền ra thanh âm của sáu cô gái... Có giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng, có giọng uyển chuyển dịu dàng, có giọng đạm mạc, có giọng dễ nghe linh hoạt kỳ ảo. Câu nói kế tiếp của các nàng khiến Vân Triệt càng ngày càng không chịu nổi, hắn nhanh chóng suy tư về thái độ khi các nàng đón tiếp mình, sau đó bước lên trước, đẩy cửa băng ra...

Hắn lập tức hé môi định nói, nhưng chữ đầu tiên còn chưa kịp ra khỏi miệng, cả người hắn liền như bị điện giật, triệt để cứng đờ tại chỗ...

Trước mắt hắn là một ao nước trong suốt thấy đáy, trên mặt nước không có hơi nước bốc lên, tất nhiên đây không phải là ôn tuyền gì, mà chỉ là hàn tuyền thiên nhiên duy nhất không ngưng kết trong vùng đất băng hàn của Băng Vân Tiên Cung.

Trong hàn tuyền là sáu vị nữ tử không một mảnh vải che thân, ngọc thể như băng điêu ngọc tạc, dung nhan như tiên bút họa nên, mỗi người một vẻ nhưng ai nấy đều tuyệt mỹ như tiên, xinh đẹp thoát tục như tranh vẽ. Da thịt các nàng như được băng tuyết ngưng tụ thành, trắng ngần không tì vết. Một đôi chân ngọc thuần khiết, trơn tru, ưu mỹ thon dài trong nước hoặc co hoặc duỗi, hoặc dài hoặc nhỏ nhắn. Từng cặp tuyết phong cao vút như ngọc oản, có cặp tròn đầy như trăng rằm, có cặp bị cánh tay chèn ép tạo thành đường cong duyên dáng... Vẻ đẹp ấy khiến người ta hồn xiêu phách lạc, làm cho huyết mạch trong người nam nhân gần như nổ tung ngay tức khắc dưới hình ảnh tuyệt mỹ này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!