Thấy lời nói và cử chỉ ung dung của Vân Triệt, lại có Hạ Khuynh Nguyệt đứng ra làm chứng, đám người Cung Dục Tiên rơi vào kinh hãi tột độ, cũng khó trách các nàng không thể tin nổi.
Đả thông toàn bộ huyền quan, thành tựu Thiên Linh Thần Mạch... đó là khái niệm gì chứ? Đây gần như là tư chất cực hạn mà tất cả huyền giả trên Thiên Huyền đại lục đều tha thiết ước mơ! Việc mở huyền quan ở hậu thiên là vô cùng gian nan. Ở hậu thiên, nếu trăm năm có thể mở được mười đạo huyền quan đã có thể xưng là thiên tài tuyệt thế. Mà việc đả thông toàn bộ huyền quan thì ngay cả những nhân vật như Băng Vân thất tiên cũng chưa bao giờ dám vọng tưởng.
Thủy tổ của Băng Vân Tiên Cung, Mộc Băng Vân, thời Tiên Thiên đã mở ra mười chín đạo huyền quan, cho đến khi về cõi tiên vào năm hai trăm bảy mươi tuổi, ở hậu thiên cũng chỉ mở được ba mươi bảy đạo huyền quan. Ngay cả như vậy, năm đó nàng vẫn là đệ nhất cường giả của Thương Phong, ngay cả thủy tổ Thiên Kiếm Sơn Trang cũng phải chịu thua dưới tay nàng.
Nếu thật sự có thể thành tựu Thiên Linh Thần Mạch thì tư chất của các nàng sẽ trực tiếp vượt qua tổ tiên Mộc Băng Vân, từ nay về sau mọi bình cảnh trên con đường tu huyền sẽ biến mất, rất có thể chỉ trong vài năm ngắn ngủi, các nàng sẽ đột phá Vương Huyền... Tương lai, thậm chí có khả năng thành tựu Bá Hoàng! Băng Di Thần Công vốn không thể tu luyện cũng rất có khả năng sẽ tu luyện được!
Một khi tất cả huyền mạch được mở ra, chẳng khác nào thoát thai hoán cốt, khiến tư chất mỗi người đều trở thành thượng thừa. Đừng nói là ở Thương Phong đế quốc, cho dù là trên toàn cõi Thiên Huyền đại lục, tư chất của các nàng cũng sẽ đứng ở đỉnh cao nhất! Khi đó, các nàng có thể đạt tới một cảnh giới cực hạn mà trước đây bản thân không bao giờ dám nghĩ tới!
Nếu Vân Triệt thực sự làm được việc này, đây không chỉ là bù đắp "đầy đủ" cho các nàng... mà đơn giản là bù đắp gấp nghìn vạn lần! Không hề nói quá, đây chính là ân tái tạo!
- Cung chủ, để đệ tử thử trước.
Trong Băng Vân thất tiên hiện tại, Mộ Dung Thiên Tuyết là người lớn tuổi nhất. Mặc dù tính tình nàng không cực đoan như Sở Nguyệt Thiền, nhưng trên mặt lúc nào cũng phảng phất vẻ lạnh lùng vĩnh hằng. Nàng thu hồi băng kiếm, thân thể mang theo một luồng hàn khí đáp xuống trước mặt Vân Triệt, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào hắn, nói:
- Nếu ngươi thật sự có thể đả thông toàn bộ huyền quan, giúp ta thành tựu Thiên Linh Thần Mạch thì chuyện hôm nay coi như xóa bỏ. Ta không những không oán hận ngươi mà ngược lại sẽ khắc ghi đại ân này, sau này nhất định báo đáp!
Vân Triệt gật đầu, cố gắng hết sức kìm nén cảm xúc, dùng ánh mắt bình tĩnh quan sát Mộ Dung Thiên Tuyết. Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, vẻ mặt thoáng hiện sự rối rắm... dường như đang do dự điều gì.
- Ngươi cần ngân châm sao?
Hạ Khuynh Nguyệt lên tiếng.
- Ngân châm?
Cung Dục Tiên khẽ nhíu mày:
- Nếu là ngân châm thì trong Ngưng Tuyết Cung có sẵn. Nếu ngươi cần vật gì khác hỗ trợ thì cứ nói ra hết.
- Không, không!
Vân Triệt khoát tay, nói:
- Khi đó huyền lực của ta chỉ đạt tới Sơ Huyền cảnh, không thể khiến huyền lực thẩm thấu vào huyền quan nên mới cần ngân châm hỗ trợ, còn bây giờ thì không cần nữa. Chỉ là... chỉ là...
Yết hầu Vân Triệt khẽ động, dáng vẻ như vừa hạ một quyết tâm rất lớn, rồi do dự nói:
- Các vị cũng biết, chuyện đả thông huyền quan này độ khó cực lớn, lại mang theo rủi ro nhất định. Nếu chỉ hơi lơ là, không những không thể đả thông huyền quan mà còn có thể khiến huyền quan bị tổn hại, vĩnh viễn tắc nghẽn. Cho nên, trong toàn bộ quá trình đả thông huyền quan, nơi ta ra tay tuyệt đối không thể có y phục ngăn cách, cho nên...
Nói đến đây, Vân Triệt lập tức thấy vẻ giận dữ hiện lên trên dung nhan tuyệt mỹ của Mộ Dung Thiên Tuyết, hắn vội vàng nói:
- Ta tuyệt đối không có ý gì khác, chuyện này Khuynh Nguyệt có thể làm chứng.
Hạ Khuynh Nguyệt không chút do dự, chậm rãi gật đầu:
- Vâng, đệ tử có thể làm chứng. Trước đây khi Vân Triệt đả thông toàn bộ huyền quan cho đệ tử cũng không có bất kỳ y phục nào ngăn cách. Tuy nhiên Mộ Dung sư bá không cần quá lo lắng, ngài chỉ cần để lộ phần lưng ra là được.
Vân Triệt nhanh chóng gật đầu. Thế nhưng trong lòng hắn lại thầm nở một nụ cười gian tà... Việc đả thông huyền quan chủ yếu là mượn sức mạnh tinh lọc của Thiên Độc Châu, căn bản không cần cởi bỏ thứ gì. Trước đây hắn bảo Hạ Khuynh Nguyệt cởi y phục đơn thuần chỉ là muốn sàm sỡ nàng mà thôi!
Mà cái thói quen tốt này, đương nhiên phải được kế thừa!
Lúc trước thì muốn đánh muốn giết ta, bây giờ lại muốn ta đả thông huyền quan cho các ngươi... Nào có chuyện dễ dàng như vậy! Đả thông huyền quan thì được, nhưng tiền trà nước cũng phải nộp đủ chứ!
Vốn dĩ đám người Mộ Dung Thiên Tuyết sinh lòng tức giận là vì cho rằng Vân Triệt muốn nhân cơ hội này chiếm tiện nghi của các nàng (thực ra đúng là như vậy), nhưng có lời của Hạ Khuynh Nguyệt làm chứng, hơn nữa lời Vân Triệt nói lại vô cùng có lý, các nàng không khỏi tin vài phần. Mộ Dung Thiên Tuyết lạnh lùng liếc mắt nhìn Vân Triệt, nói:
- Tốt, ta tạm thời tin ngươi... Nhưng trong quá trình này, nếu ngươi dám có hành động không nên có, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi.
- Biết rồi.
Vân Triệt uể oải đáp, sau đó nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:
- Nếu ta thực sự làm gì ngươi thì sao chứ... Ngươi căn bản đánh không lại ta.
- Ngươi...
Tuyết nhan của Mộ Dung Thiên Tuyết chợt lóe lên vẻ tức giận, nhưng cuối cùng cũng không bộc phát, chỉ lạnh lùng quát một tiếng:
- Quay người đi.
Khóe miệng Vân Triệt hơi nhếch lên, lập tức xoay người.
- Yên tâm, nếu Vân Triệt đã dám đảm bảo trước mặt nhiều người chúng ta như vậy, tất nhiên hắn sẽ không lừa gạt. Hơn nữa còn có Khuynh Nguyệt làm tiền lệ...
Cung Dục Tiên có chút kích động nói:
- Thiên Tuyết, thu liễm tâm tình phẫn nộ lại, bởi vì nếu việc này thành công, đó sẽ là thiên đại tạo hóa, hoàn toàn thay đổi cả đời ngươi.
- Vâng, cung chủ.
Mộ Dung Thiên Tuyết đáp, đồng thời cố gắng bình tâm tĩnh khí.
- Vân Triệt, nếu không có y phục ngăn cách, ngươi có chắc chắn sẽ không xảy ra rủi ro khiến huyền quan bị tổn hại không thể cứu vãn trong quá trình thông huyền chứ?
Cung Dục Tiên quay sang Vân Triệt, thận trọng hỏi.
Vân Triệt không chút do dự gật đầu:
- Chỉ cần là huyền mạch bình thường, trong trạng thái không có y phục ngăn cách, đệ tử đảm bảo sẽ không có chút nguy hiểm nào... Còn nếu bị y phục ngăn cách thì khó nói.
- Tốt!
Cung Dục Tiên gật đầu:
- Thiên Tuyết, cởi tuyết y ra đi... Chỉ cần quay lưng về phía hắn, lại có chúng ta ở bên, ngươi có thể hoàn toàn yên tâm... Bắt đầu đi.
- Vâng, cung chủ.
Mộ Dung Thiên Tuyết xoay người, cởi áo... Tuyết y của nàng vốn dính nước hàn đàm nên dán sát vào người, nhưng vì da thịt nàng quá mức mịn màng, nên dù bị thấm ướt, tuyết y vẫn trượt xuống dọc theo đôi vai ngọc và cánh tay, để lộ làn da trắng như tuyết lấm tấm những giọt nước tựa thủy ngân, tràn đầy vẻ quyến rũ. Nhất thời, xuân quang hé lộ, tấm lưng ngọc trắng mịn không chút tì vết hoàn toàn bày ra.
Mộ Dung Thiên Tuyết kéo tuyết y xuống che trước ngực... Chủ động để lộ thân thể trước mặt một người đàn ông là chuyện nàng chưa từng nghĩ tới. Lúc này, lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt, nhưng dưới sự ảnh hưởng của Băng Tâm Quyết, tâm tình nàng dần trở nên tĩnh lặng như nước. Nàng nhắm mắt lại, cất tiếng:
- Bắt đầu đi.
- Vân Triệt, bắt đầu đi.
Cung Dục Tiên nói, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào từng cử động của Vân Triệt, trong thần sắc tràn đầy mong đợi... Một khắc đồng hồ, thành tựu Thiên Linh Thần Mạch... Nếu Vân Triệt thật sự có năng lực như thế, đồng thời có thể giúp tất cả đệ tử Băng Vân thành tựu Thiên Linh Thần Mạch, nàng thực sự không thể tưởng tượng nổi tương lai Băng Vân Tiên Cung sẽ huy hoàng đến mức nào!
Vân Triệt xoay người, chỉ liếc mắt một cái đã thấy tấm lưng ngọc, vòng eo thon như liễu của Mộ Dung Thiên Tuyết, đường cong cơ thể nàng uốn lượn như mặt nước nối liền với cặp mông đầy đặn bị tuyết y che khuất. Da thịt băng tuyết vô cùng căng tràn. Bình thường mà nói, ngọc thể trước mắt chính là phong cảnh tuyệt mỹ mà không một nam nhân nào không mơ tưởng. Vân Triệt lặng lẽ nuốt nước bọt, nhưng thần tình lại vô cùng bình tĩnh. Hắn không nói một lời, ngồi xuống sau lưng Mộ Dung Thiên Tuyết, đưa ngón tay điểm lên lưng ngọc của nàng... Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào làn da ngọc, thân thể Mộ Dung Thiên Tuyết khẽ giật nảy, nhưng lập tức khôi phục bình tĩnh. Vân Triệt lại thuận thế điều chỉnh bàn tay mình... Nhất thời, lòng bàn tay hắn ngập tràn da thịt mềm mại. Cùng lúc đó, lục quang lóe lên trong tay hắn, Thiên Độc Châu lập tức tỏa ra sức mạnh tinh lọc, xông thẳng tới Ngọc Đàn Quan.
Trong chốc lát, Mộ Dung Thiên Tuyết cảm nhận được một tia rung động nhẹ nhàng từ Ngọc Đàn Quan truyền đến, nhưng nàng còn chưa kịp phản ứng thì Ngọc Đàn Quan đã được đả thông hoàn toàn. Ngay tức thì, băng hàn huyền khí tự động tràn tới, nhảy múa theo dao động trong Ngọc Đàn Quan.
Mộ Dung Thiên Tuyết bỗng mở mắt, khó tin thốt lên:
- Ngọc Đàn Quan... thông rồi!
- A!
- Thật sao... Là thật sao?
- Chắc chắn một trăm phần trăm!
Giờ khắc này, băng tâm tuyết hồn của Mộ Dung Thiên Tuyết cũng không thể áp chế sự kích động trong lòng:
- Ngọc Đàn Quan đã được đả thông hoàn toàn, hơn nữa không hề có chút đau đớn hay khó chịu nào.
- Đừng nói chuyện!
Vẻ mặt Vân Triệt đột nhiên trở nên nghiêm túc:
- Nhắm mắt lại, bình tâm tĩnh khí, không được có bất kỳ động tác nào, cố gắng không để huyền khí xao động.
Nếu là lúc trước, Mộ Dung Thiên Tuyết sao có thể nghe lời Vân Triệt, nhưng lúc này, một tiếng quát của hắn lại khiến nàng lập tức im lặng, ổn định hơi thở, đừng nói là mở miệng trách mắng, ngay cả một tia bất mãn trên mặt cũng không có.
Cung Dục Tiên cùng các Băng Vân tiên tử khác cũng vội vàng nín lặng, không ai dám nói một lời, nhưng thần tình ai nấy đều kích động khó yên... Dù có Hạ Khuynh Nguyệt làm tiền lệ, trong lòng các nàng vẫn đầy hoài nghi, dù sao dùng một khắc đồng hồ để thành tựu Thiên Linh Thần Mạch thực sự là chuyện hoang đường, khoác lác không tưởng. Nhưng bây giờ, chỉ qua vài hơi thở, một đạo huyền quan đã được đả thông!
Phải biết rằng, nếu Mộ Dung Thiên Tuyết tự mình đả thông đạo huyền quan này, ít nhất phải mất mấy chục năm nỗ lực, cộng thêm vô số đan dược trân quý, lại còn phải có đủ vận khí và kỳ ngộ!
Lúc này, toàn bộ hoài nghi của các nàng đối với Vân Triệt đều tan biến, trong ánh mắt không còn sự tức giận và sát khí lúc trước, chỉ còn lại sự kinh hãi tột cùng, cùng với mong chờ và vui mừng cực độ. Nhất là Cung Dục Tiên, thân là người đã sống hơn trăm năm, lại là cung chủ Băng Vân Tiên Cung, tu luyện Băng Tâm Quyết, nhưng lúc này trái tim nàng vẫn đập loạn không ngừng, làm thế nào cũng không thể bình tĩnh lại.
Ngay sau đó...
Tử Phiến Quan khai!
Bạch Mục Quan khai!
Thiên Quỳ Quan khai!
Thanh Dương Quan khai...
Một khắc thời gian từ từ trôi qua, Mộ Dung Thiên Tuyết đã được Vân Triệt đả thông liên tiếp mười đạo huyền quan! Việc này khiến sự kinh hãi và kích động trong lòng đám người Cung Dục Tiên mãnh liệt đến không thể hình dung. Thậm chí trong ánh mắt họ nhìn về phía Vân Triệt còn có một chút kính ngưỡng!
Mỗi khi đả thông một đạo huyền quan, hai tay Vân Triệt đều áp sát vào lưng ngọc của Mộ Dung Thiên Tuyết, vuốt ve lên xuống, dao động hồi lâu. Hắn còn không ngừng biến đổi các loại thủ thế, trông qua vô cùng phức tạp khó lường. Mà thực ra, nếu Vân Triệt muốn đả thông huyền quan cho ai đó, chỉ cần tìm đúng vị trí, sau đó dùng sức mạnh của Thiên Độc Châu tinh lọc là được, chỉ mất vài hơi thở là xong. Hơn nữa, đừng nói là hai tay phải tiếp xúc với lưng, mà cho dù có y phục ngăn cách, thậm chí cách không cũng có thể dễ dàng làm được... Thời gian Vân Triệt thực sự đả thông huyền quan cho Mộ Dung Thiên Tuyết cộng lại cũng chỉ hơn mười hơi thở, còn lại toàn bộ thời gian đều là đang sờ, ra sức mà sờ!
Trước đây khi đả thông huyền quan cho Hạ Khuynh Nguyệt, tuy rằng Vân Triệt được nhìn tận mắt, nhưng vì dùng ngân châm nên căn bản không thể chạm vào da thịt nàng. Lần này lại khác, hắn ở dưới ánh mắt soi mói của Cung Dục Tiên và các Băng Vân tiên tử khác mà quang minh chính đại sờ soạng. Đương nhiên, tâm thần hắn nhộn nhạo, trong tay toàn là ôn hương nhuyễn ngọc.
Có tiện nghi không chiếm là vương bát đản!
Có sẵn mỹ nhân mà không chiếm tiện nghi... đó chính là vương bát đản trong các vương bát đản