Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 396: CHƯƠNG 395: MÔNG LUNG DỰ CẢM

- Ngươi... một mình ngươi?

Vẻ kinh ngạc thoáng qua trên mặt Thương Vạn Hác, nhưng chỉ cần suy nghĩ một chút, hắn lại cảm thấy chuyện này cũng không phải là không thể chấp nhận. Trong số các huyền giả dưới hai mươi lăm tuổi của Thương Phong đế quốc, người có thể so sánh với Vân Triệt cũng chỉ có Hạ Khuynh Nguyệt. Nếu Hạ Khuynh Nguyệt không đi, thì sẽ không thể tìm thấy người nào xứng tầm để sánh vai cùng Vân Triệt, cho dù là Lăng Vân, người từng được mệnh danh là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ của Thương Phong trước đây, cũng không thể.

Như vậy, cho dù có lựa chọn ra chín huyền giả mạnh nhất dưới hai mươi lăm tuổi trong hoàng thất... đừng nói là chín, cho dù là chín mươi người thì cũng không thể nào so bì với một mình Vân Triệt.

Cứ như vậy, việc Vân Triệt đi một mình hay chọn thêm chín người nữa cũng không có khác biệt gì về bản chất. Chín người kia cũng chỉ đơn thuần là góp cho đủ số mà thôi.

Sự thật là vậy, nhưng chuyện Thương Phong đế quốc chỉ phái một người tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến dường như chưa từng xuất hiện trong lịch sử của bảy nước. Tại sáu quốc gia còn lại, các đại tông môn chỉ vì tranh đoạt mười danh ngạch này mà có thể nói là tranh giành đến ngươi chết ta sống, hận không thể khiến số lượng này mở rộng đến ngàn vạn, chứ chưa bao giờ gặp phải tình hình không đủ mười người.

Nhưng ở Thương Phong đế quốc thì...

- Haiz!

Thương Vạn Hác thở dài lần thứ ba, hiển nhiên trong lòng hắn có một nỗi ám ảnh và sự bất lực quá sâu sắc đối với Thất Quốc Bài Vị Chiến, hắn chợt nói:

- Cũng tốt. Ngươi đi một mình so với việc phái thêm chín người hơi mạnh một chút cũng không có gì khác biệt, ngược lại còn khiến cho chín thiên tài trẻ tuổi của Thương Phong phải mất hết tôn nghiêm, mang thương tích đầy mình trở về. Chỉ là như vậy, thứ nhất là ngươi phải thực sự đơn thương độc mã... Ta nói đơn thương độc mã, không chỉ là không có đồng đội kề vai sát cánh, mà ngay cả tại hiện trường cũng sẽ không có một người đồng hương nào cổ vũ, bởi vì nơi đó chính là nơi dân chúng của Thương Phong đế quốc bị sỉ nhục. Từ trước đến nay, chưa từng có người nào của Thương Phong đế quốc nguyện ý xuất hiện tại Thất Quốc Bài Vị Chiến... A, không đúng! Lần này có lẽ sẽ khác.

Trong khoảnh khắc, ánh mắt Thương Vạn Hác đột nhiên trở nên nóng rực, hắn chợt đứng lên nói:

- Nếu để cho huyền giả tại Thương Phong biết lần này người đại biểu Thương Phong tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến là ngươi, thì rất có thể chuyện này sẽ khiến cho hy vọng cùng khát vọng về vinh quang tại Thất Quốc Chi Chiến của bọn họ bùng cháy trở lại! Bởi vì ngươi chính là thiên tài xuất sắc nhất trong lịch sử của Thương Phong đế quốc, là người chưa tới mười chín tuổi đã đánh trọng thương Lăng Thiên Nghịch! Chiến lực của Địa Huyền Cảnh lại có thể so với Vương Huyền trung kỳ... Không có lý do gì mà ngươi không thể tỏa ra ánh hào quang rực rỡ tại Thất Quốc Bài Vị Chiến!

- Hơn nữa, trong Thương Phong Huyền giới, nhất là trong số những huyền giả trẻ tuổi, có vô số người sùng bái ngươi. Lần này nếu ngươi lại vì vinh dự của Thương Phong Huyền giới mà chiến đấu, nói không chừng, đến lúc đó trên chiến trường sẽ có rất nhiều huyền giả đến trợ uy cho ngươi, cùng chứng kiến ngươi tạo nên lịch sử cho Thương Phong đế quốc ta trong Thất Quốc Bài Vị Chiến lần này.

Thương Vạn Hác càng nói càng kích động. Hắn vỗ vai Vân Triệt nói:

- Chuyện này, ta sẽ lập tức chiêu cáo thiên hạ. Nhưng nếu như vậy, tất cả gánh nặng sẽ đè lên vai một mình ngươi. Tuy nhiên, lần này tuy chỉ có một mình ngươi tham chiến nhưng người hộ tống sẽ không ít, trẫm cũng sẽ đích thân đi cùng ngươi.

Tuy rằng trước đây Vân Triệt đã nói trước mặt mọi người với Phượng Hi Thần rằng hắn sẽ đích thân đến Thần Hoàng đế quốc tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến, nhưng vì lúc đầu Thương Vạn Hác không cho phép bất kỳ ai tiết lộ nửa lời nên chuyện này cũng không được truyền ra ngoài.

- Phụ hoàng, người muốn đi cùng ta sao?

Vân Triệt kinh ngạc nói.

- Không sai.

Thương Vạn Hác gật đầu:

- Trẫm tin tưởng vào năng lực của ngươi... Tuy rằng chỉ có một mình ngươi, nhưng trẫm tin tưởng ngươi có thể tạo nên một trang sử huy hoàng cho Thương Phong đế quốc ta! Thời khắc lịch sử như vậy, trẫm sao có thể không tự mình tận mắt chứng kiến chứ.

Vân Triệt không chút suy nghĩ, kiên quyết lắc đầu:

- Không được! Phụ hoàng tuyệt đối không thể đi cùng ta!

- ... Vì sao?

Thái độ vô cùng kiên quyết của Vân Triệt khiến Thương Vạn Hác sửng sốt.

- Phụ hoàng, nếu chỉ đơn thuần là Bài Vị Chiến, người đi cùng thì ta đương nhiên rất vui vẻ, thậm chí ta còn hy vọng có thể mang theo Tuyết Nhược, gia gia cùng Tiểu Cô. Tuy nhiên, lần này ta đến Thần Hoàng đế quốc tham gia Bài Vị Chiến chỉ là việc phụ, nếu không, ta thậm chí còn chẳng muốn tham gia cái Thất Quốc Bài Vị Chiến này. Mục đích chính của ta khi đến Thần Hoàng đế quốc lần này là để giải quyết ân oán với Phượng Hoàng Thần Tông. Chỉ cần ân oán này chưa được giải quyết, sự chú ý của Phượng Hoàng Thần Tông đặt trên người ta sẽ không bao giờ mất đi, nếu đợi đến một ngày bọn họ đột nhiên hành động thì rất có thể sẽ lan đến những người bên cạnh ta. Cho nên, ta muốn mượn việc tham gia Bài Vị Chiến lần này để giải quyết mọi chuyện với Phượng Hoàng Thần Tông! Khi Bài Vị Chiến diễn ra, người của bảy nước đều ở đó, thậm chí có khả năng còn có người của Thánh Địa tới, ta ở trước mắt bao người giải quyết triệt để đoạn ân oán này sẽ đơn giản hơn rất nhiều so với việc một mình ta đối mặt với Phượng Hoàng Thần Tông, đây chính là cơ hội tốt nhất của ta... Nhưng đồng thời lại kèm theo rủi ro khôn lường.

- Cho nên chuyến đi Thần Hoàng đế quốc này, chỉ một mình ta đi là đủ. Dù ta làm ra chuyện gì cũng có thể tùy tâm sở dục, không gì phải kiêng kỵ.

Sắc mặt Vân Triệt vô cùng bình tĩnh nói.

- Nhưng mà...

- Ta biết ý của phụ hoàng.

Vân Triệt trực tiếp cắt ngang lời Thương Vạn Hác:

- Nhất định là phụ hoàng muốn nhân lúc ở cùng Thần Hoàng đại đế, đợi thời cơ thích hợp sẽ đứng ra hòa giải ân oán giữa ta và Phượng Hoàng Thần Tông. Nhưng loại chuyện liên quan đến huyết mạch này, Phượng Hoàng Thần Tông sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai. Hơn nữa, một thập tam hoàng tử nhỏ nhoi còn không thèm để phụ hoàng vào mắt, Thần Hoàng đại đế... càng không thể nào để phụ hoàng trong lòng.

Mặc dù lời nói của Vân Triệt hết sức thẳng thắn, nhưng đó cũng là sự thật. Sắc mặt Thương Vạn Hác cứng lại trong giây lát, sau đó hắn liền thở dài một hơi, nói:

- Được rồi. Nếu ngươi đã kiên trì như vậy thì trẫm đương nhiên không thể cưỡng cầu. Ngươi hãy cầm lấy cái này...

Thương Vạn Hác lấy ra mười chiếc huy chương màu đỏ giống hệt nhau giao cho Vân Triệt, ở giữa những huy chương này được khắc một con Phượng Hoàng đang giương cánh, mặt sau lại khắc hai chữ "Thương Phong".

- Đây là huy chương tham chiến do người hộ tống của Thất Quốc Bài Vị Chiến mang tới ngày đó, ngươi hãy đeo nó trên người, đây chính là thứ dùng để đánh dấu người tham gia của một quốc gia. Đến lúc đó, người tham chiến của mỗi quốc gia cũng cần phải dựa vào thứ này để tiến vào đấu trường cùng nơi ở do Thần Hoàng đế quốc sắp xếp. Ngươi chỉ cần rót huyền lực của bản thân vào một chiếc huy chương, như vậy chiếc huy chương này sẽ chỉ dùng để chứng minh thân phận của ngươi, cho dù người khác cướp đi cũng không cách nào xóa bỏ khí tức huyền lực trong đó. Nếu lần này chỉ có một mình ngươi đại biểu Thương Phong đế quốc ta tham chiến, vậy mười chiếc huy chương này đều giao cho ngươi, vạn nhất ngươi làm mất một chiếc thì còn có đồ dự phòng, ha ha.

Vân Triệt gật đầu, hắn lập tức rót huyền lực của mình lên một chiếc huy chương, sau đó thu toàn bộ mười chiếc vào.

- Nói mới nhớ, Thất Quốc Bài Vị Chiến lần này và Thương Phong Bài Vị Chiến hai năm trước đúng là có rất nhiều điểm tương đồng... Cả hai lần đều là một mình ngươi đại biểu cho hoàng thất tham chiến, quả thật là hai lần đều chỉ có một mình ngươi.

Thương Vạn Hác ngẩng đầu lên, nặng nề nói:

- Trong Thương Phong Bài Vị Chiến, ngươi đã khiến cho uy danh của hoàng thất ta một lần nữa vang dội khắp cõi Thương Phong, mà lần này ngươi lại gánh trên mình hiểm nguy to lớn, một mình vì vinh quang của Thương Phong đế quốc mà chiến đấu... Thương thị nhất tộc ta thật sự nợ ngươi rất nhiều.

- Phụ hoàng xin đừng nói như vậy.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Nếu Tuyết Nhược đã trở thành thê tử của ta, vậy ta cũng có một nửa là người của Thương gia, ta nỗ lực vì gia tộc của mình, vì thân nhân của mình là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Thương Vạn Hác gật đầu, sau đó nặng nề vỗ lên vai Vân Triệt nói:

- Đi thôi, so với việc ngươi có thể đạt được vinh quang trong Bài Vị Chiến lần này, phụ hoàng càng mong ngóng nhìn thấy ngươi bình an trở về hơn. Cho dù ân oán giữa ngươi và Phượng Hoàng Thần Tông không thể giải quyết, hay thậm chí càng thêm gay gắt, cũng không sao cả, bất luận thế nào ngươi cũng phải sống!

- Phụ hoàng yên tâm, rủi ro lần này rất có thể còn nhỏ hơn nhiều so với người dự đoán, dù sao, người của bảy nước đều hướng về Bài Vị Chiến, Phượng Hoàng Thần Tông cũng không dám quá mức xằng bậy.

Vẻ mặt Vân Triệt hơi thả lỏng nói.

- Ngươi chuẩn bị lúc nào xuất phát?

- Ngày mai sẽ đi.

Đêm đó, Vân Triệt ở lại Lãm Nguyệt Cung, cùng Thương Nguyệt triền miên tới tận nửa đêm. Sáng hôm sau, sau khi dùng bữa sáng cùng Thương Nguyệt và Tiêu Linh Tịch, hắn liền chuẩn bị bước lên hành trình. Trong cuộc đời này, Vân Triệt chưa bao giờ rời khỏi Thương Phong đế quốc, hắn cũng không biết kết quả cuối cùng của chuyến đi này sẽ ra sao!

- Phu quân, đây là Tử Kim Tạp mà phụ hoàng mới phái người đưa tới, chàng hãy mang theo. Tại Thần Hoàng đế quốc, có tổng bộ của Hắc Nguyệt thương hội, ở nơi đó phu quân tất nhiên có thể tìm thấy rất nhiều thứ mình cần dùng.

Thương Nguyệt lấy ra một tấm Tử Kim Tạp tỏa ra ánh sáng tím lấp lánh giao cho Vân Triệt.

- Tốt, thay ta cảm ơn phụ hoàng.

Vân Triệt đưa tay nhận lấy, sau khi cất Tử Kim Tạp vào trong Thiên Độc Châu, hắn nói:

- Được rồi, Tuyết Nhược, việc tìm kiếm tung tích của Sở Nguyệt Thiền và Nguyên Bá... không cần tra xét nữa.

- A? Vì sao?

Thương Nguyệt không hiểu hỏi.

Lồng ngực Vân Triệt hơi phập phồng, nói:

- Với sức ảnh hưởng của ta hiện tại trong lãnh thổ Thương Phong, gần như không ai không biết đến tên ta. Nếu như họ biết ta còn sống, nhất định sẽ đến tìm ta. Nhưng họ vẫn luôn không xuất hiện. Nguyệt Thiền xinh đẹp như tiên nữ, Nguyên Bá lại có thể trạng vô cùng cường tráng, vẻ ngoài đặc thù của họ người khác đều có thể dễ dàng nhận ra, nhưng đã qua thời gian lâu như vậy mà ngay cả một chút dấu vết cũng không có. Vậy chỉ có một khả năng, đó là hai người họ đã không còn ở trong Thương Phong đế quốc, nếu tiếp tục tìm kiếm ở đây thì chỉ tốn công vô ích. Lần này đến Thần Hoàng đế quốc, ta sẽ tới tổng bộ Hắc Nguyệt thương hội ủy thác cho họ tìm kiếm trong phạm vi toàn bộ Thiên Huyền đại lục... Năng lực tình báo của Hắc Nguyệt thương hội được công nhận là thiên hạ vô song, chỉ cần trả một cái giá đủ lớn, họ nhất định có thể nhanh chóng tìm ra tung tích của Nguyệt Thiền và Nguyên Bá.

Thực ra đây cũng là một trong những lý do hắn muốn tới Thần Hoàng đế quốc. Không biết tiểu tiên nữ cùng hài tử của bọn họ đang ở nơi nào... Hắn sao có thể không lo lắng được.

- Được!

Thương Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu nói:

- Ta tin tưởng, nhất định hiện tại họ đều bình an.

Lúc này, Tiêu Linh Tịch bước lên phía trước, vô cùng chăm chú dặn dò:

- Ta chuẩn bị cho ngươi hai mươi bộ quần áo, phải nhớ thay đổi thường xuyên, đừng để hôi chết người khác... Ngươi không được lúc nào cũng quên ăn, chỗ thức ăn ta đưa cho ngươi đều là ta và công chúa tỷ tỷ tự tay làm, trước khi tới nơi phải ăn hết tất cả... Không được làm bất kỳ chuyện gì nguy hiểm, không được tùy tiện đánh nhau với người khác, sau khi tranh tài xong phải nhanh chóng trở về... Bất kể thế nào cũng không được tắt truyền âm ngọc giản, mỗi ngày đều phải truyền âm cho chúng ta một lần. Hừ! Công chúa tỷ tỷ nói cho ta biết, tổng bộ Hắc Nguyệt thương hội bên kia có bán mười vạn lá truyền âm phù... Còn nữa! Một điểm quan trọng nhất chính là không được trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài! Nếu như ngươi dám mang một con tiểu hồ ly tinh nào về, ta ta ta ta... Ta và công chúa tỷ tỷ sẽ không thèm để ý đến ngươi nữa!

- Tốt tốt tốt tốt... Vâng vâng vâng...

Vân Triệt liên tiếp gật đầu đáp ứng.

Cuối cùng thì Thương Nguyệt và Tiêu Linh Tịch cũng dặn dò xong, Vân Triệt lập tức gọi Tuyết Hoàng Thú ra, hắn chợt xoay người nói:

- Tuyết Nhược, Tiểu Cô, ta đảm bảo với hai người, cho dù gặp phải kết quả không mong muốn nhất, trong vòng hai tháng ta nhất định sẽ bình an trở về... Ta đi đây!

Vân Triệt mỉm cười, vẫy tay chào các nàng, sau đó liền bước về phía Tuyết Hoàng Thú.

Ánh mắt lo lắng cùng lưu luyến rung động trong đôi mắt xinh đẹp của hai nàng, các nàng đều không nói gì thêm, bởi vì các nàng biết cho dù hai nàng không muốn thế nào, níu giữ ra sao, thì cuối cùng hắn vẫn phải đi, hơn nữa lần này hắn còn rời khỏi Thương Phong đế quốc.

Tiêu Linh Tịch yên lặng nhìn bóng lưng Vân Triệt, trong mắt hiện lên vẻ si ngốc, khóe môi run lên từng chặp... Đột nhiên, tầm mắt nàng chợt hoảng hốt, xuyên qua thân ảnh của Vân Triệt, nàng mơ hồ thấy được cả Tuyết Hoàng Thú đang đứng sau lưng hắn.

- A...

Nàng vô thức kinh hô một tiếng, trong nháy mắt tầm nhìn lại khôi phục như bình thường, nàng gần như không thể khống chế mà thốt ra lời từ trong đáy lòng:

- Tiểu Triệt!

Vân Triệt chợt dừng bước, xoay người lại, hắn còn chưa kịp mở miệng, Tiêu Linh Tịch đã đột nhiên nhào tới, cố sức ôm chầm lấy hắn.

Vân Triệt hơi sững sờ rồi mỉm cười, hắn dang tay ôm lấy Tiêu Linh Tịch, nhẹ nhàng nói:

- Tiểu Cô, không cần lo lắng, ta đã bảo đảm với các ngươi, trong vòng hai tháng, ta nhất định sẽ bình an trở về. Đến lúc đó, ta sẽ lại ở bên cạnh Tiểu Cô, không bao giờ chạy lung tung nữa... Giống như trước đây, được không?

Trong khoảnh khắc, trái tim Tiêu Linh Tịch vô cùng xúc động. Khi nàng ngẩng mặt lên, hai mắt đã đẫm lệ, si ngốc nhìn Vân Triệt, nàng nhẹ nhàng gật đầu, nhưng sự không nỡ trong lòng nàng chợt trở nên càng ngày càng mãnh liệt... Theo đó lại mang theo một loại cảm giác bất an mơ hồ không biết từ đâu ập đến.

Theo một tiếng kêu dài xé không trung, Tuyết Hoàng Thú mang theo Vân Triệt phá không bay lên, xông thẳng lên trời, rất nhanh liền hóa thành một điểm nhỏ phía chân trời... Tiêu Linh Tịch nhìn Vân Triệt rời đi, tay nàng bất giác đặt lên ngực, thật lâu cũng không buông xuống...

- Vì sao ta lại có cảm giác sợ hãi... như thể từ nay về sau sẽ không còn được gặp lại hắn nữa...

- Là do ta quá không nỡ xa hắn sao?

- Tiểu Triệt... Nhất định phải bình an trở về...

» Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!