Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 407: CHƯƠNG 406: PHƯỢNG HOÀNG QUỲ

Trong nháy mắt, Công Tôn Vũ đã đẩy giá lên tới một nghìn tử huyền tệ, sau đó liếc mắt nhìn về phía Vân Triệt. Nếu đấu giá ở Hắc Nguyệt Thương Hội, hắn không dám kiêu ngạo nửa điểm, nhưng tại buổi giao dịch dưới lòng đất này, với uy danh của Thánh Kiếm Tông, hắn tuyệt đối không coi ai ra gì. Hắn thật không ngờ, một kẻ chỉ có Địa Huyền Cảnh lại dám mở miệng cảnh cáo hắn, thậm chí còn đấu giá với hắn.

Dưới uy danh của Thánh Kiếm Tông và tài lực hùng hậu, hắn vốn tưởng rằng Vân Triệt sẽ bị dọa cho sợ mất mật, không ngờ đối phương lại không hề biến sắc, bình tĩnh cất tiếng:

- Một nghìn một trăm tử huyền tệ!

Tùy tiện đẩy giá lên hơn một nghìn tử huyền tệ, nếu không có tài lực hùng hậu thì không thể nào làm được. Công Tôn Vũ thân là con trai của tông chủ Thánh Kiếm Tông, số tử huyền tệ nhận được mỗi năm cũng chỉ khoảng hai vạn. Đây lại là vật liệu hắn rất cần, bỏ ra khoảng một nghìn để mua hai viên Tử Tinh Ngọc Tủy đã là cực hạn của hắn, cái giá này cũng đã vượt qua giá trị thực của chúng. Nhưng lúc trước hắn đã tỏ ra ngạo khí ngút trời, bây giờ lại bị một kẻ không chút nể nang ra giá, nếu cứ thế bị đè bẹp thì còn mặt mũi nào nữa.

Công Tôn Vũ nghiến răng, nhưng vẻ mặt lại tỏ ra rất thản nhiên:

- Một nghìn hai trăm tử huyền tệ.

- Một nghìn năm trăm!

Vân Triệt không chút do dự, lên tiếng ngay sau khi Công Tôn Vũ vừa dứt lời.

Tất cả mọi người trong sảnh đều hơi biến sắc, riêng gương mặt Tiểu Thất lại tươi cười như hoa hải đường. Lúc trước nàng không mấy để ý đến Vân Triệt, nhưng lúc này, ánh mắt nhìn hắn đã ẩn chứa ý tình, đôi mắt kiều mị gần như muốn chảy ra nước.

Sắc mặt Công Tôn Vũ cuối cùng cũng trở nên khó coi. Một nghìn năm trăm tử huyền tệ đã ngốn gần hết số tử tệ một tháng của hắn. Dùng số tiền này để mua hai viên Tử Tinh Ngọc Tủy đã vượt xa giới hạn của hắn. Tinh hoa của một mỏ tử huyền tinh là Tử Mạch Thiên Tinh, thứ đến mới là Tử Tinh Ngọc Tủy. Một nghìn năm trăm tử huyền tệ đã đủ để mua một hai viên Tử Mạch Thiên Tinh, dùng để mua Tử Tinh Ngọc Tủy thì đơn giản là vung tiền qua cửa sổ.

Hắn xoay người lại, cười như không cười nói:

- Vị bằng hữu này, thấy ngươi ra tay hào phóng như thế, chắc hẳn gia thế rất hiển hách. Tại Thần Hoàng thành này, phàm là gia tộc bất phàm, bản công tử không dám nói quen biết hết thảy, nhưng cũng biết được bảy tám phần, có điều trông ngươi rất lạ mặt. Chẳng lẽ ngươi từ nơi khác đến?... Nhìn trang phục của ngươi, chẳng lẽ là bằng hữu từ lục quốc?

Vân Triệt đương nhiên biết ý đồ của Công Tôn Vũ, hắn thầm cười nhạt, không chút sợ hãi, thẳng thắn đáp:

- Ngươi đoán không lầm, ta không phải người Thần Hoàng quốc, mà đến từ Thương Phong quốc ở phương đông. Chỉ có điều, ta đến từ đâu thì liên quan gì đến buổi giao dịch này chứ?

Người Thương Phong quốc?

Tất cả mọi người trong sảnh vẫn đang suy đoán lai lịch của Vân Triệt. Họ vốn cho rằng hắn ra tay rộng rãi như vậy, lại không chút kiêng dè Công Tôn Vũ, nhất định có gia thế bất phàm. Lúc này nghe hắn nói mình đến từ Thương Phong quốc, ai nấy đều không khỏi lộ ra vẻ khinh miệt đến cực điểm, thậm chí còn thấy buồn cười. Người Thần Hoàng quốc bọn họ gần như có sự khinh thị bẩm sinh đối với lục quốc, mà trong lục quốc, Thương Phong lại là quốc gia yếu nhất. Từ trước đến nay, người Thương Phong quốc trong mắt họ đều là đám hạ đẳng.

- Ồ... Ra vậy! Ha ha ha ha, hóa ra là bằng hữu Thương Phong quốc.

Công Tôn Vũ phá lên cười ngạo nghễ, cảm giác khó chịu vì bị Vân Triệt áp chế lúc trước lập tức tan biến:

- Thảo nào lại coi trọng Tử Tinh Ngọc Tủy như vậy, chắc ở Thương Phong quốc các ngươi chưa từng thấy qua loại bảo vật này phải không? Đã như vậy, bản công tử nguyện ý chắp tay nhường cho... Chỉ là bản công tử có chút tò mò, ngươi muốn Tử Tinh Ngọc Tủy để làm gì? Chẳng lẽ cũng giống bản công tử, dùng để tăng linh tính cho vũ khí? À không đúng, chẳng phải ở Thương Phong quốc các ngươi, một món Thiên Huyền khí đã là chí bảo đỉnh cấp rồi sao? Tử Tinh Ngọc Tủy này cũng không dùng được. Hơn nữa huyền lực của ngươi chỉ có Địa Huyền Cảnh, hắc hắc, hình như khống chế Thiên Huyền khí cũng có chút quá sức... Hay là dùng cho huyền thuyền... Hửm? Chẳng lẽ Thương Phong quốc cũng có người lái nổi huyền thuyền sao?

Nhất thời trong sảnh vang lên vô số tiếng cười. Ở trước mặt người Thương Phong quốc, ngay cả người có địa vị thấp nhất trong số họ cũng có cảm giác hơn người, cười nhạo một kẻ hạ đẳng thì cần gì phải che giấu?

Sau khi nói ra mình là người Thương Phong quốc, Vân Triệt đã biết sẽ gặp phải cảnh tượng này. Mặt hắn vẫn không đổi sắc, lười nói lời vô ích với những kẻ này. Sau khi trả một nghìn năm trăm tử huyền tệ, hắn liền nhận lấy hai hộp ngọc đựng hai viên Tử Tinh Ngọc Tủy. Tử Tinh Ngọc Tủy là tinh hoa chỉ có mỏ Tử Huyền Tinh khổng lồ mới có thể thai nghén ra, nên nó ẩn chứa thiên địa linh tính nhất định, đúng là có thể tăng linh tính của vũ khí, nhưng không biết hiệu quả gia tăng ra sao. Nếu hiệu quả rõ rệt, hắn sẽ thử tìm thêm vài viên nữa.

Tiếp theo là món đồ thứ hai, đó cũng là mục đích Vân Triệt tới đây!

Tiểu Thất nhận một chiếc hộp ngọc từ lão giả phía sau, cười dịu dàng nói:

- Món bảo vật thứ hai là một gốc dược liệu. Tuy nó không đắt giá như Tử Tinh Ngọc Tủy nhưng lại vô cùng hiếm gặp, thậm chí còn hơn cả Tử Tinh Ngọc Tủy.

Vừa nói, Tiểu Thất vừa mở hộp ngọc ra. Một gốc cây tỏa hồng quang rực rỡ như hỏa diễm xuất hiện trong tầm mắt mọi người, rồi hộp ngọc lập tức được đóng lại để tránh dược lực thất thoát.

- Ồ, lại là Phượng Hoàng Quỳ!

Một người kinh ngạc thốt lên.

Nghe được ba chữ "Phượng Hoàng Quỳ", Vân Triệt liếc nhìn hộp ngọc... thầm nghĩ có thể rời đi sớm rồi.

- Không sai, chính là Phượng Hoàng Quỳ, hơn nữa còn là một gốc vừa mới trưởng thành, không tổn hại chút nào.

Tiểu Thất cười híp mắt nói:

- Các vị công tử đều biết, Phượng Hoàng Quỳ không chỉ dùng làm thuốc, thông kinh hoạt lạc, mà còn dùng để tu luyện huyền công hỏa hệ, đặc biệt là có trợ giúp cực lớn khi đột phá bình cảnh. Chỉ có điều, Phượng Hoàng Quỳ xuất hiện ở đâu đều bị Phượng Hoàng Thần Tông lấy đi trước tiên. Mà gốc trong tay ta đây là gốc Phượng Hoàng Quỳ duy nhất trong toàn bộ Thần Hoàng Đế Quốc, ngay cả Hắc Nguyệt Thương Hội cũng không mua được... Cho nên các vị công tử nếu cần dùng, nghìn vạn lần không nên bỏ lỡ, bằng không phải chờ tới sang năm mới có thể mua được.

Lời của Tiểu Thất có chút khoa trương, nhưng Vân Triệt biết không phải là giả, bởi vì ngày hôm qua hắn đã đến Hắc Nguyệt Thương Hội, đúng là ở đó không có Phượng Hoàng Quỳ. Tiểu Thất vừa dứt lời, hắn liền dứt khoát lên tiếng:

- Giá cả thế nào?

Tiểu Thất đưa mắt về phía Vân Triệt, giọng nói mềm mại:

- Xem ra vị công tử đến từ Thương Phong quốc này rất hứng thú với Phượng Hoàng Quỳ. Gốc Phượng Hoàng Quỳ này có giá một nghìn tử huyền tệ.

Tuy Phượng Hoàng Quỳ rất hiếm nhưng cũng không phải là đan dược đỉnh cấp, hơn nữa việc dùng làm thuốc có độ khó và hao tổn rất lớn, đối với người không tu luyện huyền công hỏa hệ thì cũng không có tác dụng gì nhiều. Vì vậy, một nghìn tử huyền tệ là quá cao, hiển nhiên họ đã dựa vào cớ đây là gốc Phượng Hoàng Quỳ cuối cùng để hét giá. Gần như tất cả mọi người trong sảnh đều tỏ ra không mấy hứng thú, nhưng Tiểu Thất vừa dứt lời, Vân Triệt đã lên tiếng:

- Hai nghìn tử huyền tệ, ta muốn!

Trên người mang theo mấy chục nghìn tử huyền tệ nên Vân Triệt không lo thiếu tiền. Hiện tại hắn chỉ muốn mau chóng lấy được gốc Phượng Hoàng Quỳ này, không muốn lãng phí thêm chút thời gian nào nữa... Trận chiến xếp hạng chỉ còn nửa tháng nữa là bắt đầu, thời gian đối với hắn mà nói, từng giây từng phút đều vô cùng quý giá.

- Khốn kiếp!

Không ít người tại chỗ buột miệng kêu lên.

Dùng một nghìn năm trăm tử huyền tệ mua hai viên Tử Tinh Ngọc Tủy... Bây giờ lại một hơi bỏ ra hai nghìn tử huyền tệ để mua một gốc Phượng Hoàng Quỳ...

Tên nhóc Thương Phong quốc này nhiều tiền hay là đầu óc có vấn đề vậy!?

Sau khi báo giá một nghìn tử huyền tệ, trong lòng Tiểu Thất vẫn còn đầy thấp thỏm, bởi vì nàng biết rõ cái giá này hơi cao. Nhưng không ngờ, lời của mình vừa dứt, giá cả đã trực tiếp tăng vọt gấp đôi. Trong nháy mắt, lòng nàng như hoa nở, gương mặt cũng trở nên rạng rỡ:

- Vị công tử đến từ Thương Phong quốc này quả thực vô cùng hào sảng, trực tiếp ra giá hai nghìn tử huyền tệ, ta thích nhất là những công tử như vậy... Còn có vị công tử nào nguyện ý ra giá cao hơn không? Đây chính là gốc Phượng Hoàng Quỳ cuối cùng của năm nay, nếu bỏ lỡ, cho dù có nhiều tiền hơn nữa cũng không thể mua được...

Những người khác đều im lặng... Nực cười, trừ phi là người tu luyện huyền công hỏa hệ đến bình cảnh, hoặc cần dùng gấp để luyện chế đan dược quan trọng, bằng không ai lại điên rồ dùng hai nghìn tử huyền tệ để mua một gốc Phượng Hoàng Quỳ. Thấy không có ai lên tiếng, Tiểu Thất liền cười híp mắt đi về phía Vân Triệt:

- Chúc mừng vị công tử này, gốc Phượng Hoàng Quỳ kia là của ngài, xin hãy nhận lấy cẩn thận.

Vân Triệt dứt khoát giao hai nghìn tử huyền tệ, sau đó nhận lấy hộp ngọc đựng Phượng Hoàng Quỳ... Phượng Hoàng Quỳ đã tới tay, mục đích hôm nay đã đạt thành. Tiếp theo, hắn chỉ cần tìm một nơi dùng Thiên Độc Châu luyện chế Càn Khôn Đan, sau đó dùng hai đến ba ngày để luyện hóa, huyền lực đủ để đề thăng tới Địa Huyền Cảnh đỉnh phong, lúc đối mặt với Phượng Hoàng Thần Tông cũng sẽ có thêm vài phần nắm chắc.

Về phần phía sau bán thứ gì, hắn đã không còn chút hứng thú. Vân Triệt vừa định đứng dậy rời đi, bỗng nhiên một tiếng cười lớn từ bên ngoài truyền đến:

- Ha ha ha ha! Tiểu Thất cô nương, thật là ngại quá, trên đường gặp phải mấy kẻ không có mắt, tiện tay dạy dỗ một chút nên đến muộn, Tiểu Thất cô nương nghìn vạn lần đừng trách tội.

Thanh âm này vô cùng hùng hậu, tràn đầy bá đạo. Theo tiếng nói, một nam nhân thân hình cao lớn, mặc giáp nhẹ ngẩng đầu bước vào. Người này trông khoảng ba mươi tuổi, tuy vóc người hơi kém Hạ Nguyên Phách nhưng cũng rất khôi ngô, đặc biệt là cơ bắp của hắn, mỗi một khối đều cuồn cuộn nổi lên, lấp lánh ánh kim, khiến người ta chỉ cần nhìn cũng có thể cảm nhận được sức mạnh bùng nổ ẩn chứa bên trong.

Tóc hắn màu đỏ rực, sợi nào sợi nấy dựng thẳng lên trời, giống như một ngọn lửa đang bùng cháy. Trên người hắn tỏa ra khí tức huyền công hỏa hệ nồng đậm.

Vừa thấy nam tử cao lớn này xuất hiện, sắc mặt của mọi người trong sảnh đều biến đổi, ngay cả Công Tôn Vũ vốn phách lối cũng trở nên căng thẳng, lộ ra vẻ kiêng kỵ sâu sắc.

Thấy người này, Tiểu Thất mừng như gặp được cha ruột, bước đi uyển chuyển chủ động nghênh đón:

- Ai da! Chính công tử, ngài nói gì vậy, ngài có thể đến đã là vinh hạnh của ta, sao có thể trách tội được... Mời, Chính công tử mời ngồi, buổi giao dịch vừa mới bắt đầu, màn kịch hay còn ở phía sau, tin rằng hôm nay Chính công tử sẽ rất hứng thú, chuyến đi này tuyệt đối không uổng.

- Người này là ai mà ra vẻ lớn lối như vậy?

Vân Triệt thấp giọng hỏi một người ngồi bên cạnh.

- Ngươi không nghe Tiểu Thất cô nương gọi hắn là Chính công tử sao! Đương nhiên là người của Chính Dương Tông rồi!

- Cái gì! Chính Dương Tông? Tông môn đệ nhị trong Thần Hoàng Đế Quốc, chỉ đứng sau Phượng Hoàng Thần Tông sao?

- Không sai! Người này tên là Chính Diễm, là thất thiếu gia của Chính Dương Tông! Thiên tư cực kỳ yêu nghiệt, năm nay mới hai mươi tám tuổi đã là nửa bước Vương Huyền, nghe nói hắn đang trùng kích Vương Huyền Cảnh! Ở Thần Hoàng Đế Quốc này, ngoại trừ Phượng Hoàng Thần Tông ra, không ai dám chọc vào hắn.

- Tiểu Thất cô nương nói có kịch hay, vậy nhất định phải xem rồi. Nhưng mục đích chính hôm nay bản thiếu gia tới đây chính là vì gốc Phượng Hoàng Quỳ trong tay Tiểu Thất cô nương.

Chính Diễm ngạo nghễ nói:

- Bình cảnh Vương Huyền của bản thiếu gia đã buông lỏng, sắp đột phá, rất cần Phượng Hoàng Quỳ tương trợ. Nhưng đám khốn của Phượng Hoàng Thần Tông kia lại nuốt sạch Phượng Hoàng Quỳ, cũng may Tiểu Thất cô nương còn có một gốc. Gốc Phượng Hoàng Quỳ này, bản thiếu gia quyết lấy rồi, nếu ai dám cùng bản thiếu gia tranh giành... Hắc hắc.

Chính Diễm là ai, không có nửa điểm quan hệ với Vân Triệt. Hắn đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chuẩn bị quay người rời đi, nhưng khi nghe Chính Diễm nói đến ba chữ "Phượng Hoàng Quỳ", bước chân Vân Triệt nhất thời dừng lại...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!