Thanh Lâm trấn, nằm cách Lưu Vân thành chưa đến hai trăm ki lô mét về phía tây, tuy địa thế hoang vu hẻo lánh nhưng dân cư lại không hề ít, thi thoảng vẫn có thương đội đi qua. Nơi đây cũng được xem là con đường huyết mạch nối từ Lưu Vân thành đến Tân Nguyệt thành.
Trời nắng như đổ lửa, mặt đất bị nung đến nứt nẻ, khiến lòng người cũng trở nên dễ dàng cáu gắt. Lúc này, trên con phố nhỏ của thị trấn bỗng xuất hiện một nhóm người. Kẻ đi đầu thân hình vạm vỡ, mình mặc ngân giáp, vai vác một thanh Đại Khảm Đao bằng đồng đen dài chừng một mét rưỡi, tướng mạo hung tợn, ánh mắt dữ dằn. Hai kẻ đi sau hắn đều mặc áo da thú, tay cầm đủ loại vũ khí như đao, kiếm, búa…
Sự xuất hiện của bọn chúng khiến bầu không khí trên phố lập tức trở nên căng thẳng. Người đi đường đều vội vàng nép vào lề, bước chân cũng trở nên cẩn trọng, dè dặt, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi… Mãi đến khi sáu kẻ đó bước vào một quán rượu nhỏ trong trấn, mọi người mới dám thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng rời đi.
Bịch!!
Thanh Đại Khảm Đao to gần bằng một người trưởng thành bị gã cường tráng mặc ngân giáp nện thẳng xuống chiếc bàn lớn nhất giữa quán rượu, sau đó gã gầm lên:
- Lão tử muốn cái bàn này, đứa nào không muốn chết thì cút mau!
Bốn người đang ngồi nhậu ở bàn đó vừa định nổi giận, nhưng khi nhìn thấy gương mặt của gã cường tráng, sắc mặt họ liền tái xanh, không dám hó hé nửa lời, ngoan ngoãn rời đi. Gã vươn cánh tay thô chắc quét ngang mặt bàn, tiếng chén đĩa vỡ loảng xoảng chói tai. Hắn gầm lên:
- Mang hết rượu ngon thức tốt trong quán ra đây cho ta!
Chưởng quầy đã sớm đích thân ra nghênh đón, nhìn đống chén đĩa vỡ nát trên đất mà lòng đau như cắt, nhưng trên mặt vẫn phải tươi cười:
- Mấy vị đại gia của dong binh đoàn Ngân Long, mời nghỉ ngơi một lát, rượu và thức ăn sẽ có ngay, có ngay lập tức đây.
Sáu kẻ này thuộc dong binh đoàn Ngân Long khét tiếng ở Thanh Lâm trấn. Gã khổng lồ cầm đao bạc kia chính là đội trưởng của họ, Ân Long, tự xưng là "Ngân Long". Gã cầm đầu năm nay bốn mươi tuổi, huyền lực đã đạt đến Chân Huyền Cảnh cấp hai. Tại Thanh Lâm trấn, nơi mà cường giả từ Huyền Cảnh cấp bốn trở lên đã được xem là cao thủ, thì hắn không nghi ngờ gì chính là một sự tồn tại vô song. Dong binh đoàn Ngân Long cũng vì thế mà trở thành dong binh đoàn mạnh nhất Thanh Lâm trấn, tác oai tác quái, không ai dám chọc vào.
Khi sáu người ngồi xuống, năm kẻ còn lại liền bắt đầu đua nhau nịnh bợ. Tiếng nói cười, chửi rủa của bọn chúng vang vọng khắp quán rượu. Hành vi ngang ngược này đã sớm trở thành thói quen của chúng. Những người xung quanh vì biết tiếng tăm của dong binh đoàn Ngân Long nên không một ai dám hé răng nửa lời.
Lúc này, lại có thêm một nhóm năm người xuất hiện ở cửa quán rượu. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, trông chỉ độ hai mươi, vóc người trung bình, tướng mạo bình thường, nhưng y phục lại vô cùng lộng lẫy. Bất kỳ ai trong trấn nhìn thấy bộ y phục của hắn đều sẽ phải ngắm nhìn đến ngẩn người, không sao dời mắt đi được.
Hắn đứng ở cửa quán rượu, đảo mắt nhìn một lượt những người bên trong, ánh mắt vô cùng ngạo mạn, như thể đang nhìn một đám sinh vật hạ đẳng. Ngay sau đó, hắn nhướng mày, khinh thường hừ lạnh một tiếng.
Một thiếu niên tướng mạo anh tuấn, khoảng mười bảy mười tám tuổi, đứng sau hắn vội vàng tiến lên, khom lưng cười nói:
- Tiêu công tử, quán rượu ở nơi hẻo lánh này đều như vậy cả. Trong phạm vi trăm dặm e rằng cũng không tìm được quán nào khá hơn, ngài hãy tạm chịu đựng một chút.
Năm người này chính là Tiêu Cuồng Vân, Tiêu Mạc Sơn, Tiêu Bát, Tiêu Cửu, và Tiêu Thừa Chí được đưa đi từ Tiêu Môn, đang trên đường từ Lưu Vân thành trở về.
Trên đường đi, Tiêu Thừa Chí mừng rỡ không thôi, nghĩ đến việc sắp được đưa về Tiêu Tông, ngay cả trong mơ hắn cũng cười không ngớt. Trước mặt Tiêu Cuồng Vân, hắn luôn khúm núm nịnh bợ, không dám có chút sơ suất... Hắn thầm nghĩ, nếu hầu hạ tốt vị thiếu gia Tiêu Tông này, sau này chỉ cần được y nói đỡ cho nửa lời, con đường của hắn ở Tiêu Tông nhất định sẽ thuận lợi như cá gặp nước.
- Hừ!
Tiêu Cuồng Vân hừ một tiếng, ánh mắt đầy khinh miệt lại đảo qua nơi này một lần nữa rồi mới cất bước đi vào.
Tiêu Thừa Chí vội vàng lao lên trước, chiếm lấy chỗ ngồi tốt nhất, rồi cúi xuống dùng tay áo của mình lau vội chiếc ghế gỗ. Sau đó, hắn nở một nụ cười nịnh nọt mời Tiêu Cuồng Vân ngồi xuống, rồi lớn giọng hô:
- Chủ quán, mau mang rượu và thức ăn lên… mang những thứ ngon nhất, tốt nhất!
Ngay khi nhóm người Tiêu Cuồng Vân bước vào, ánh mắt của sáu tên thuộc dong binh đoàn Ngân Long đã dán chặt vào họ. Một tên trong đó cười khinh bỉ:
- Ha! Thằng nhãi kia đúng là ngông cuồng, nhìn cái ánh mắt của nó lúc nãy đi, chậc chậc.
- Chắc là thiếu gia nhà nào đó đi du sơn ngoạn thủy thôi, nhìn da thịt trắng nõn kia kìa, chắc bóp một cái là ra nước. Nhưng dám ngông cuồng trên địa bàn của chúng ta, đúng là không biết chữ "chết" viết thế nào.
- Lão đại, có cần em đi dạy dỗ bọn chúng một chút để chúng biết đây là địa bàn của ai không? Dù nó có là thiếu gia nhà nào, đến địa bàn của dong binh đoàn Ngân Long chúng ta thì cũng phải ngoan ngoãn biết điều cho ta.
Bốp!
Ân Long ném miếng đùi gà đang gặm dở xuống bàn, một tay nhấc thanh Đại Khảm Đao lên:
- Để lão tử đích thân ra tay. Lão tử chấm bộ y phục của thằng nhãi kia rồi, lấy về cho con trai ta mặc, nó nhất định sẽ rất vui, ha ha…
Nói xong, hắn vác Đại Khảm Đao lên, nghênh ngang đi về phía bàn của Tiêu Cuồng Vân. Cách ba bước chân, hắn bổ một đao xuống bàn rượu, gương mặt hung dữ nói:
- Tiểu tử! Bộ y phục trên người ngươi không tệ. Có điều, một kẻ như ngươi mặc vào quả thực là lãng phí. Mau cởi ra cho lão tử!
- Cởi ra! Mau cởi! Có nghe thấy không!
- Không muốn cởi à, để bọn ta cởi giúp ngươi cũng được.
- Nếu để lão đại của bọn ta đích thân ra tay thì không nhẹ nhàng vậy đâu, ha ha ha…!
Mấy tên thuộc hạ của dong binh đoàn Ngân Long ở phía sau ồn ào cổ vũ. Khách trong quán rượu cũng vội vàng lùi ra xa, ánh mắt đầy thương cảm nhìn nhóm người Tiêu Cuồng Vân. Chưởng quầy và tiểu nhị đều đã trốn đi từ lâu, nào dám tiến lên can ngăn.
Thế nhưng, điều khiến tất cả mọi người kinh ngạc là, đối mặt với dong binh đoàn Ngân Long khét tiếng, nhóm người của Tiêu Cuồng Vân lại vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức kỳ lạ. Tiêu Cuồng Vân đưa tay, chán ghét phủi đi vết rượu vừa bị bắn lên y phục, lạnh lùng ra lệnh:
- Phế hết bọn chúng!
- Hả? Phế? Hắn vừa nói gì?
- Hắn nói phế toàn bộ chúng ta! Ha ha ha… A!!!
Tiếng cười nhạo của dong binh đoàn Ngân Long vừa vang lên đã biến thành tiếng kêu thảm thiết đến chói tai. Thân hình Tiêu Bát lao ra như một tia chớp, đánh bay ba tên to mồm nhất, kèm theo đó là những tiếng xương gãy răng rắc.
Nụ cười ngạo mạn trên mặt Ân Long cứng đờ, hắn hoảng hốt lùi lại một bước, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng:
- Linh… Linh Huyền Cảnh!!
Ba chữ "Linh Huyền Cảnh" vừa thốt ra, tựa như sấm nổ giữa quán rượu nhỏ bé, khiến tất cả mọi người toàn thân chấn động, trố mắt đứng nhìn! Đó là cảnh giới của cường giả chỉ có ở những tông môn lớn hoặc trong thành thị, ở cái nơi nhỏ bé như Thanh Lâm trấn này, cả đời họ cũng chưa từng được gặp, càng không dám mơ tưởng đến!
Ân Long vừa dứt lời, hai tên thuộc hạ còn lại của hắn đã bị Tiêu Bát đánh bay xa hơn mười mét, nằm bất động trên đất, hôn mê bất tỉnh. Toàn thân Ân Long run rẩy, rồi "bịch" một tiếng, hắn quỳ rạp xuống đất, liều mạng dập đầu:
- Là… là do ta… Xin lỗi… Ta có mắt như mù… có mắt không thấy Thái Sơn, ta… ta đáng chết… ta đáng chết!
Nếu sớm biết đối phương là cao thủ Linh Huyền Cảnh, có cho hắn thêm mười lá gan hắn cũng không dám chọc vào.
- Phế hắn đi.
Tiêu Cuồng Vân lạnh lùng nói.
Lời vừa dứt, tay của Tiêu Bát cũng đánh xuống. Giữa tiếng kêu thảm thiết của Ân Long, hai cánh tay rắn chắc của hắn đã bị đánh gãy.
Đúng lúc này, ở cửa quán rượu xuất hiện bóng dáng của một thiếu niên.
Sau khi rời khỏi Lưu Vân thành, Vân Triệt cũng không có mục tiêu rõ ràng. Nhớ đến tấm mộc bài mà Tiêu Liệt đưa cho, hắn vừa đi vừa hỏi đường, hướng về phía Tân Nguyệt thành. Hắn cần đến một nơi sầm uất hơn, bởi vì chỉ những nơi như vậy mới có khả năng tìm thấy thứ có thể khôi phục huyền mạch của hắn.
Thân thể hắn quá yếu, chút tiền ít ỏi trên người cũng không nỡ dùng để mua ngựa, chỉ đành đi bộ. Tốc độ của hắn rất chậm. Khi đến được Thanh Lâm trấn, hắn đã mệt lả. Nhìn thấy quán rượu nhỏ ven đường, hắn đếm lại số tiền còn lại trên người rồi cười tự giễu, cất bước đi vào.
Vừa đến cửa, hắn đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết. Nhìn theo hướng âm thanh, hắn thoáng thấy Tiêu Cuồng Vân và Tiêu Mạc Sơn đang ngồi cùng bàn, bên cạnh là Tiêu Thừa Chí… Bước chân hắn khựng lại, rồi nhanh chóng xoay người rời đi. Nhưng đúng lúc hắn quay đi, Tiêu Bát vừa đánh gãy tay Ân Long cũng vừa hay nhìn ra cửa, sắc mặt khẽ thay đổi.
- Chưởng quầy, dọn dẹp mấy thứ chướng mắt này đi cho ta!!
Tiêu Cuồng Vân lạnh lùng quát. Một đám rác rưởi còn không bằng con kiến mà cũng dám làm hắn mất hứng ăn uống.
- A… Vâng, vâng ạ!
Chưởng quầy bị quát đến toàn thân run rẩy, vội vàng gật đầu lia lịa, rồi cùng tiểu nhị run rẩy khiêng mấy người của dong binh đoàn Ngân Long ra khỏi quán… Ân Long là Chân Huyền Cảnh cấp hai, ở Thanh Lâm trấn không ai dám chọc, vậy mà lần này lại đụng phải một thiếu niên ngạo mạn và tàn nhẫn, một tên thuộc hạ đã là Linh Huyền Cảnh, bọn họ nào dám chống lại.
- Thiếu chủ.
Tiêu Bát đi đến bên cạnh Tiêu Cuồng Vân, ghé vào tai hắn thì thầm vài câu.
- Hửm? Ngươi nói cái tên phế vật bị trục xuất khỏi Tiêu Môn đó à?
Nghe lời của Tiêu Bát, Tiêu Cuồng Vân nheo mắt lại, rồi cười lạnh:
- Tốt lắm, ta suýt nữa thì quên mất còn có nhân vật này. Nếu ông trời đã mang hắn đến tận cửa… Tiêu Bát, ngươi đi hủy dung mạo của hắn cho ta.
- Tông chủ đã dặn, ở bên ngoài không được ỷ thế hiếp người.
Tiêu Mạc Sơn mặt không đổi sắc nói.
- Hừ! Tên phế vật của Tiêu Môn đó ngày ấy dám làm ta mất mặt trước bao người, hôm đó ta không phơi thây hắn ở Lưu Vân thành đã là nhân từ lắm rồi. Tiêu Bát, sau khi hủy mặt hắn, cắt luôn lưỡi của hắn cho ta. Không phải hắn rất thích nói sao, ta muốn xem sau này hắn còn khua môi múa mép thế nào!
Tiêu Cuồng Vân thấp giọng nói.
Hôm đó ở Tiêu Môn, Vân Triệt đã vạch trần âm mưu vu oan giá họa của hắn trước mặt mọi người, khiến mỗi một câu nói của hắn đều trở thành tự vả vào mặt mình, sao hắn có thể không ghi hận trong lòng. Còn việc hắn muốn hủy đi khuôn mặt của Vân Triệt, đương nhiên là vì đố kỵ… Càng đố kỵ hơn khi một tên phế vật như vậy lại cưới được Hạ Khuynh Nguyệt mà hắn tha thiết cũng không có được!
Tiêu Mạc Sơn không nói thêm gì nữa. Tiêu Bát im lặng gật đầu, chậm rãi đi ra khỏi quán rượu, thẳng tiến về hướng Vân Triệt vừa rời đi.