— Huyễn Quang Lôi Cực... Thân pháp này có thể truyền cho người khác không?
Vân Triệt chăm chú hỏi.
— A...
Thần sắc Hoa Minh Hải cứng đờ, sau đó khổ sở lắc đầu:
— Thật xin lỗi, ân công. Ngài muốn ta làm bất cứ chuyện gì, ta cũng tuyệt đối không do dự, nhưng duy chỉ có chuyện này... Huyễn Quang Lôi Cực là của quý trời ban cho gia tộc ta, cũng là cấm kỵ lớn nhất, tuyệt không thể truyền cho người ngoài, ta...
— Ta hiểu rồi.
Vân Triệt gật đầu:
— Huyền kỹ của gia tộc không thể truyền ra ngoài, là ta đường đột rồi. Hãy chăm sóc tốt cho phu nhân của ngươi.
Nói xong, Vân Triệt xoay người chậm rãi rời đi.
— Ân công... Ta...
Hoa Minh Hải nhìn bóng lưng Vân Triệt, dùng sức cắn răng, lòng đầy do dự... Vân Triệt đã ban cho hắn ân tình quá lớn, hắn vừa mới nói chỉ cần ân công muốn thứ gì, hắn đều có thể dễ dàng lấy được, vậy mà lại không thể làm được... Hắn không muốn nợ ân tình của người khác, huống chi là đại ân như thế này, cảm giác này khiến hắn khó chịu đến cực điểm.
— Không cần để trong lòng.
Vân Triệt khoát tay về phía sau:
— Hiện tại ngươi nên dồn hết tâm sức cho phu nhân của ngươi thì hơn, không nên vì chút chuyện vặt vãnh này mà phân tâm. Cứu người một mạng, coi như vì mình tích chút công đức. Nếu ngươi thật sự muốn báo đáp ta, thì hãy cố gắng để phu nhân của ngươi sớm ngày bình phục, xem như ta không cứu người vô ích.
Thanh âm vừa dứt, thân ảnh Vân Triệt cũng đã biến mất trong màn đêm. Hoa Minh Hải nhìn về phía trước, thật lâu không nói được lời nào, ánh mắt vô cùng phức tạp, tựa hồ đang giãy dụa điều gì đó.
— Không ngờ ngươi giết người như ngóe, tàn sát cả Môn gia cũng không thèm chớp mắt, lại đi lãng phí sức lực cứu một người không hề liên quan đến mình.
Mạt Ly lạnh nhạt nói.
— Vậy chứng tỏ bản chất của ta vẫn là người tốt.
— ...
Mạt Ly khịt mũi coi thường.
Vân Triệt trở lại khách sạn đã là nửa đêm. Hắn đi về phòng mình, vừa đưa tay định đẩy cửa bước vào, động tác của hắn bỗng cứng đờ, hai hàng lông mày chợt nhíu lại, trong nháy mắt thần kinh toàn thân trở nên căng thẳng.
Bởi vì hắn cảm nhận được rất rõ ràng, trong phòng mình có người!
Kẻ trong phòng ẩn giấu khí tức vô cùng tốt, nếu chỉ dùng huyền lực mà không phải linh giác, hắn căn bản không thể nào phát hiện ra sự tồn tại của kẻ đó... Sau khi nhận ra, hắn không khỏi sởn gai ốc. Cảm giác này cho hắn biết, người ở bên trong chẳng những mạnh đến đáng sợ, mà còn đến để giết hắn.
— Đi mau! Là một Vương Huyền Cảnh cấp tám! Hắn đã phát hiện ra ngươi rồi!
Mạt Ly nhanh chóng cảnh báo. Vân Triệt không kịp nghĩ nhiều, chợt xoay người, lập tức thi triển Tinh Thần Toái Ảnh, thân hình lao vút ra khỏi khách sạn.
Xoảng!
Sau lưng truyền đến tiếng cửa phòng cùng vách tường vỡ nát, một luồng nhiệt phong hừng hực cũng từ phía sau gào thét lao tới... Cảm giác nóng rực này rõ ràng chính là... Phượng Hoàng Viêm!
Là người của Phượng Hoàng Thần Tông!
Trong lòng Vân Triệt trầm xuống... Tại sao lại là người của Phượng Hoàng Thần Tông? Hơn nữa sát khí này rõ ràng là muốn dồn mình vào chỗ chết, chẳng lẽ là... Phượng Hi Minh!
Tâm niệm Vân Triệt xoay chuyển... Xem ra, ban ngày mình thi triển Phượng Hoàng Viêm ở Viêm Thương hội đã bị nhầm là đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông, và tin tức này đã đến tai Phượng Hoàng Thần Tông trước, bọn chúng đã lần theo dấu vết tìm đến tận nơi ở của mình.
Xem ra, ban ngày mình đã quá bất cẩn, một đường chỉ lo chú ý đến Hoa Minh Hải, mà theo bản năng lại quên mất một chuyện mấu chốt... Ở Thần Hoàng Thành, khắp nơi đều có tai mắt của Phượng Hoàng Thần Tông!
Tốc độ của Vân Triệt không thể nào so sánh với cường giả Vương Huyền hậu kỳ, chưa tới mười hơi thở, hắn đã bị đuổi kịp trong vòng hai mươi trượng, phía sau, một đạo Phượng Viêm dữ dằn phá không lao tới.
Xoẹt!
Không khí bị thiêu đốt đến cực hạn, Phượng Hoàng Viêm màu đỏ rực đặc biệt chói mắt dưới bầu trời đêm. Vân Triệt nhanh chóng né tránh, thoát khỏi luồng Phượng Viêm, sau đó suy nghĩ một chút rồi dừng lại, xoay người đối mặt.
Mà kẻ kia cũng không đuổi theo nữa, dừng thân lại, trong mắt hắn, người trước mặt chỉ là một con mồi đáng thương không thể thoát khỏi lòng bàn tay.
— Ngươi là ai?
Vân Triệt cau mày hỏi.
Ánh mắt đối phương quét qua người hắn, sau đó cười lạnh một tiếng:
— Quả nhiên có khí tức của Phượng Hoàng huyền lực, ngươi chính là tên dã chủng trong truyền thuyết... Vân Triệt, không ngờ ngươi lại đến sớm như vậy.
— Ồ.
Vân Triệt cười lạnh:
— Xem ra, Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi rất sợ ta.
— Sợ ngươi?
— Không sai!
Vân Triệt cười nhạo nói:
— Ta đến Thần Hoàng Thành này chính là để chuẩn bị quang minh chính đại giải quyết chuyện huyết mạch với Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi trong giải đấu xếp hạng bảy nước. Nhưng Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi lại dùng đến thủ đoạn ám sát này, xem ra cái gọi là Phượng Hoàng Thần Tông cũng chỉ có vậy mà thôi.
— Ha ha.
Nam tử trung niên khinh thường cười:
— Trong mắt Phượng Hoàng Thần Tông ta, ngươi chỉ là một loài sâu bọ trộm lấy huyết mạch của tông ta mà thôi, tông ta lại đi sợ một con sâu bọ nhỏ bé đáng thương sao? Thật nực cười. Nhưng hôm nay, có Thập Tam hoàng tử muốn lấy mạng của ngươi.
— Quả nhiên...
Ánh mắt Vân Triệt càng lúc càng lạnh.
— Chỉ là một loài sâu bọ ở Thương Phong lại dám đắc tội Thập Tam hoàng tử. Coi như hoàng đế Thương Phong có quỳ xuống cầu xin tha thứ cho ngươi, ngươi cũng đừng hòng sống qua đêm nay... Có điều, có thể chết dưới tay Phượng Xích Hỏa ta, cũng đủ để ngươi xuống hoàng tuyền mà tự hào rồi! An tâm lên đường đi!
Thân ảnh Phượng Xích Hỏa chợt lóe, vọt tới chỗ Vân Triệt, năm ngón tay bùng lên Phượng Viêm đánh thẳng đến ngực hắn, hiển nhiên muốn một kích lấy mạng... Vương Huyền Cảnh cấp tám, một Vương Tọa cao cấp hàng thật giá thật đối mặt với một kẻ chỉ ở Địa Huyền Cảnh, nếu không thể một đòn kết liễu, chính hắn cũng cảm thấy mất mặt.
Ánh mắt Vân Triệt lóe lên, chân đạp Tinh Thần Toái Ảnh, trong nháy mắt phân ra ba tàn ảnh, khiến Phượng Xích Hỏa vồ hụt một trảo. Hắn hít sâu một hơi, vận huyền lực toàn thân nhanh chóng bỏ chạy về hướng nam.
Một trảo đánh hụt, Phượng Xích Hỏa sửng sốt một chút, với nhãn lực của hắn mà hoàn toàn không nhìn ra Vân Triệt đã tránh né như thế nào. Tốc độ chạy trốn của Vân Triệt cực nhanh, càng làm hắn kinh ngạc... Rõ ràng huyền lực chỉ ở Địa Huyền Cảnh, nhưng tốc độ kia lại không kém gì một Vương Tọa cấp thấp.
— Hừ! Quả nhiên có chút mánh khóe.
Phượng Xích Hỏa hừ lạnh một tiếng, trong lòng cũng dâng lên một tia tức giận. Mặc dù tốc độ của Vân Triệt nằm ngoài dự liệu của hắn, nhưng vẫn không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay hắn. Huống chi, Vân Triệt chỉ ở Địa Huyền Cảnh, ngay cả phi hành cũng không làm được, chỉ có thể chạy trên mặt đất, tuyệt không có khả năng thoát khỏi tầm mắt và linh giác của hắn.
— Tiểu tử, xem ngươi chạy đi đâu!
Phượng Xích Hỏa gầm nhẹ một tiếng, toàn thân như mũi tên rời cung nhanh chóng đuổi theo Vân Triệt, tốc độ kinh người tạo ra tiếng xé gió vô cùng chói tai. Khoảng cách giữa hai bên rõ ràng chênh lệch, hơn mười mấy hơi thở sau, Vân Triệt lại bị đuổi kịp trong vòng hai mươi trượng. Lúc này, Vân Triệt đang chạy trốn bỗng nhiên xoay người lại, mạnh mẽ ném một vật đen nhánh về phía Phượng Xích Hỏa.
Vầng trăng khuyết bị Thái Cổ Huyền Thuyền hoàn toàn che khuất, khiến màn đêm càng thêm sâu thẳm. Phượng Xích Hỏa nghe tiếng xé gió bén nhọn đã đến trước mặt, dưới bóng tối mịt mùng cũng không kịp thấy rõ là vật gì. Hắn không dám dùng thân thể đỡ đòn, sợ đối phương ném ra kịch độc, thân ảnh nhanh chóng lách qua. Lúc này hắn mới nhìn rõ, đó chỉ là một tảng đá bình thường, hẳn là do Vân Triệt thuận tay nhặt được trong lúc chạy trốn.
— Vút!
Lại một tiếng xé gió nữa lao đến, ánh mắt Phượng Xích Hỏa lóe lên vẻ khinh thường, tiện tay vung một quyền đập nát tảng đá, cười lạnh nói:
— Thật nực cười, chẳng lẽ ngươi còn ảo tưởng có thể thoát khỏi lòng bàn tay của lão tử sao?
Trong mấy hơi thở ngắn ngủi, khoảng cách chỉ còn mười lăm trượng, Vân Triệt sẽ bị đuổi kịp. Lúc này sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh, lần nữa xoay người, ném một vật đen nhánh trong tay ra.
Mười lăm trượng đã là khoảng cách mà Phượng Xích Hỏa hoàn toàn có thể xuất thủ, trên tay hắn bắt đầu ngưng tụ huyền lực. Đối với vật đang bay tới, hắn cũng không thèm nhìn, tiện tay đánh ra một chưởng.
Ầm!!!!
Giữa đêm khuya yên tĩnh của Thần Hoàng Thành bỗng vang lên một tiếng nổ như Cửu Thiên Huyền Lôi. Năng lượng phong bạo khổng lồ bùng nổ dữ dội giữa không trung, từ xa nhìn lại, giống như một đóa pháo hoa cực kỳ hoa lệ đang nở rộ.
Hai viên đá trước đó Vân Triệt ném ra chỉ để ngụy trang.
Mà viên thứ ba chính là Diệt Thiên Châu mà hắn lấy được từ trên người Tiêu Vô Nghĩa!
Uy lực của Diệt Thiên Châu vô cùng cường đại, có thể khiến một Vương Tọa cấp thấp bị trọng thương. Với thực lực của Phượng Xích Hỏa, nếu toàn lực phòng ngự, có lẽ uy lực của Diệt Thiên Châu không thể gây tổn thương cho hắn. Nhưng hắn lại mang tâm thái mèo vờn chuột đuổi theo Vân Triệt, căn bản không hề phòng bị. Diệt Thiên Châu nổ tung trong ngọn lửa, toàn bộ cánh tay trái của hắn bị tróc da tróc thịt, máu tươi chảy đầm đìa, bộ y phục màu trắng bị xé nát, trước ngực, hai cánh tay, thậm chí trên mặt cũng xuất hiện đầy vết thương nhỏ, đầu tóc rối tung.
Cả người hắn trông chật vật đến cực điểm.
Mà Vân Triệt đã sớm nhân cơ hội bỏ chạy, không thấy bóng dáng.
Vết thương tuy nhiều nhưng đều là vết thương nhỏ, chỉ có cánh tay trái là bị thương hơi nặng một chút. Nhưng so với ngoại thương, Phượng Xích Hỏa tức đến nổ phổi, hắn nhìn cánh tay của mình, sắc mặt dữ tợn, toàn thân run rẩy... Hắn đường đường là Vương Tọa cao cấp của Phượng Hoàng Thần Tông lại bị một tiểu bối Địa Huyền Cảnh ám toán thành bộ dạng này... Đây quả thực là sỉ nhục lớn nhất trong đời hắn!
— Vân Triệt... Ta phải băm thây ngươi thành vạn mảnh!
Tóc của Phượng Xích Hỏa gần như dựng đứng, toàn thân bùng lên ngọn lửa dữ dội, hắn hét lớn một tiếng, triển khai toàn bộ tốc độ, mang theo sát khí ngút trời đuổi về phía trước, linh giác phóng thích đến mức tối đa.
Sau khi dùng tốc độ nhanh nhất kéo dài khoảng cách, Vân Triệt liền thả chậm lại, hắn thu liễm dao động huyền lực của mình đến mức thấp nhất. Đối với việc chạy trốn, đêm tối là thời điểm ẩn nấp tốt nhất, nhưng đồng thời, trong đêm khuya yên tĩnh, một động tĩnh nhỏ cũng sẽ tạo ra âm thanh rất lớn.
Phượng Hi Thần quả nhiên đã sai người đuổi giết hắn trước trận đấu, hơn nữa còn hành động nhanh như vậy... Hôm nay hắn đã bị phát hiện, mà khắp nơi trong Thần Hoàng Thành đều là tai mắt của Phượng Hoàng Thần Tông. Như vậy, trước khi trận đấu bắt đầu, Thần Hoàng Thành đã không còn là nơi an toàn cho hắn nữa, hắn phải rời khỏi đây trước hừng đông và tránh né sự truy sát của Phượng Xích Hỏa.
Khi bị truy sát, đại não của Vân Triệt luôn ở trạng thái tỉnh táo cực độ. Dù không quen thuộc với Thần Hoàng Thành, hắn vẫn phát huy năng lực ẩn mình và né tránh truy đuổi đến mức tận cùng, đi theo một lộ tuyến quỷ dị khó lường, nhanh chóng tiếp cận phía nam Thần Hoàng Thành.
Thời gian trong đêm tối chậm rãi trôi qua, dần dần, phía đông đã hửng lên vệt sáng. Vân Triệt cũng đã thấy được cổng thành phía nam cao lớn nguy nga... Mà Phượng Xích Hỏa lùng sục điên cuồng suốt nửa đêm cũng không tìm thấy dù chỉ là bóng dáng của hắn.
Vân Triệt hít sâu một hơi, thần thái tự nhiên đi tới cổng thành, vừa mới đến gần, hắn liền bị hai vệ quân mặc trọng giáp ngăn lại:
— Hoàng cung hạ lệnh! Trước giờ Thìn hôm nay, bất luận kẻ nào cũng không được xuất thành! Kẻ trái lệnh, bắt ngay tại chỗ