- Tiểu tử, không thể không nói, ta rất khâm phục lá gan và độ dày da mặt của ngươi. Nếu đổi lại là ta, một mình đến đây đã đành, lại chỉ có tu vi Địa Huyền Cảnh... Hắc hắc, ta cũng không có mặt mũi nào tham gia cuộc chiến này.
Phượng Triển Vân cười gằn một tiếng, nhưng đúng lúc này, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, ánh mắt chuyển về phía khu vực trung tâm, giọng nói trở nên kích động:
- Tông chủ, Thiếu tông chủ, còn có Đại trưởng lão, bọn họ đến rồi... A...
Nói đến đây, hơi thở của Phượng Triển Vân bỗng trở nên dồn dập, hai mắt hắn trợn trừng, giọng nói run rẩy:
- A... A a a a... Đó là... Chẳng lẽ là... Tuyết Công Chúa!
Đấu trường vô cùng khổng lồ, chứa được gần ba trăm vạn người, chỉ riêng tiếng hít thở chồng chéo lên nhau cũng đã tựa như sấm rền vang dội. Nhưng vào lúc này, toàn bộ đấu trường rộng lớn bỗng trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy, như thể tất cả mọi người đều bị đóng băng cùng một lúc. Trong khoảnh khắc, ánh mắt của tất cả đều đồng loạt hướng về phía trước, nhìn chăm chú vào ngọn Phượng Hoàng Hỏa Viêm đang rực cháy trên bầu trời.
Ngọn lửa giữa không trung ngưng tụ thành hình dáng một con Phượng Hoàng đang bay lượn. Phía trên phượng viêm, hơn mười bóng người đang đứng thẳng, chậm rãi hạ xuống. Tại khu khán đài của Phượng Hoàng Thần Tông, tất cả huyền giả tham chiến đều đã vào chỗ, thậm chí các hoàng tử, trưởng lão, điện chủ, các chủ, thành chủ cũng đã có mặt. Nhưng mười lăm vị trí hàng đầu tại khu vực của Phượng Hoàng Thần Tông vẫn còn trống. Điều này cho thấy, địa vị của mười lăm người này còn cao hơn cả hoàng tử và trưởng lão!
Cuối cùng, chủ nhân của mười lăm vị trí trọng yếu này cũng đã đến.
Đám người trên không trung chân đạp phượng viêm, chậm rãi đáp xuống. Trong đó có Phượng Hoàng Tông chủ Phượng Hoành Không, Đại trưởng lão Phượng Phi Yên, Thiếu tông chủ kiêm Thái tử Phượng Hi Minh. Mười người còn lại cũng đều là những trưởng lão, những nhân vật cấp thành chủ có danh vọng và thực lực cao nhất trong Phượng Hoàng Thần Tông. Nói không chút khoa trương, bất kỳ ai trong số họ cũng là nhân vật đủ sức ngạo thị Thiên Huyền Đại Lục. Giờ đây, khi họ đứng cùng nhau, khí thế khổng lồ tỏa ra bao trùm cả đấu trường, khiến hơn ba trăm vạn người có mặt đều cảm thấy một áp lực nặng nề, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Thế nhưng, kể cả Phượng Hoàng Tông chủ Phượng Hoành Không cũng không phải là tiêu điểm của vô số ánh mắt. Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người như bị một lực hút không thể kháng cự níu chặt, toàn bộ đều đổ dồn vào dáng người yêu kiều của một thiếu nữ đứng bên cạnh Phượng Hoành Không. Thiếu nữ ấy khoác trên mình một bộ phượng y vô cùng quý giá, đầu đội Phượng Ngọc Quan, phía trên rủ xuống những chuỗi Phượng Ngọc Lưu Ly, hoàn toàn che khuất dung nhan, khiến không ai có thể nhìn thấy dù chỉ một nét mặt hay thần thái của nàng.
Chỉ là một thiếu nữ ngay cả dung mạo cũng không thể thấy rõ, nhưng khi mọi người nhìn về phía nàng, trong tâm hồn họ lại dâng lên một sự rung động mãnh liệt không thể tả. Dường như họ thoáng chốc lạc vào mộng cảnh, rồi nhìn thấy một thiếu nữ bước ra từ cõi hư ảo... Dù không thể thấy mặt, nhưng trong lòng mỗi người đều kiên định tin rằng, nàng nhất định sở hữu dung nhan hoàn mỹ nhất trên đời, tựa như một tiên tử tuyệt mỹ nơi thiên cung.
Đó là một loại ma lực, cũng là một loại khí chất mộng ảo vốn không thuộc về thế gian.
Phượng Hoành Không, Phượng Phi Yên là những nhân vật bậc nào, nhưng lúc này đứng bên cạnh thiếu nữ ấy, họ lại hoàn toàn trở thành nền, làm nổi bật nàng như vầng trăng sáng giữa muôn vàn vì sao. Sự thật cũng chính là như vậy, Phượng Hoành Không và thiếu nữ đứng ở trung tâm, những người khác đều đứng xung quanh, mà vị trí trung tâm nhất mà họ vây quanh không phải là Phượng Hoành Không... mà chính là thiếu nữ kia.
- Tuyết Công Chúa... Là Tuyết Công Chúa trong truyền thuyết!
Trong đấu trường, một người vô cùng kích động hét lên.
- Ngoài Tuyết Công Chúa ra, không ai có thể ngồi ngang hàng với Phượng Hoàng Tông chủ... Ngoài Tuyết Công Chúa ra, ai có thể có được khí chất thiên nhân như vậy... Lạy trời! Ta vậy mà có thể thấy được Tuyết Công Chúa trong truyền thuyết...
- Ta đã bỏ ra một phần mười gia sản để có được tư cách vào xem, vốn còn thấy hơi tiếc... Nhưng bây giờ có thể tận mắt nhìn thấy Tuyết Công Chúa, cho dù lần này có táng gia bại sản cũng hoàn toàn xứng đáng!
- Ta không phải đang nằm mơ chứ? Năm Tuyết Công Chúa mười ba tuổi mới chỉ xuất hiện một lần... Vậy mà hôm nay ta lại có thể tận mắt chiêm ngưỡng phong thái của nàng...
- Tiếc là không thể nhìn thấy dung nhan của Tuyết Công Chúa. Năm mười ba tuổi nàng đã có tư thái của thiên nhân, bây giờ đã mười sáu tuổi... không biết dung mạo của nàng đã tuyệt mỹ đến mức nào.
- Ngươi mơ à? Có thể tận mắt thấy bóng dáng của Tuyết Công Chúa đã là phúc tu từ kiếp trước rồi! Dung nhan của nàng đâu phải để đám phàm phu tục tử chúng ta chiêm ngưỡng!
Nhất thời, đấu trường khổng lồ lại một lần nữa bị bao trùm bởi tiếng ồn ào. Tâm trạng sục sôi lúc trước giờ đây hoàn toàn biến thành sự kích động và cảm thán đối với Tuyết Công Chúa, khiến tất cả mọi người gần như quên mất lý do mình đến đây hôm nay. Thậm chí họ còn cảm thấy, cho dù bây giờ không được xem Bài Vị Chiến, chỉ cần được liếc nhìn bóng dáng của Tuyết Công Chúa cũng đã đáng giá hơn gấp ngàn vạn lần.
Dõi mắt khắp thiên hạ, người có thể vừa xuất hiện, dù che khuất dung nhan, mà vẫn gây ra chấn động lớn như vậy, cũng chỉ có Tuyết Công Chúa!
Ánh mắt Phượng Hoành Không bình tĩnh mà uy nghiêm, hắn đảo mắt khắp toàn trường, không hề tỏ ra bất ngờ trước sự sôi sục của đấu trường. Ánh mắt hắn chợt chuyển, rơi xuống người Phượng Tuyết Nhi. Trong khoảnh khắc, ánh mắt uy nghiêm của hắn bỗng trở nên vô cùng dịu dàng, dịu dàng đến mức dường như sợ chính ánh mắt của mình cũng sẽ làm tổn thương nàng.
Vị bá chủ đệ nhất Thiên Huyền Thất Quốc, người tựa như đế vương ngự trên cửu thiên, cũng chỉ khi đối mặt với nữ nhi duy nhất của mình mới lộ ra ánh mắt như thế.
- Tuyết Công Chúa... Thật sự là Tuyết Công Chúa.
Lúc này, sắc mặt Phượng Triển Vân đỏ bừng, hai chân run rẩy, kích động đến gần như muốn ngã quỵ. Hắn dùng sức ấn tay lên ngực, như thể nếu không làm vậy, trái tim sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn vốn định trực tiếp bỏ mặc Vân Triệt lại đây, nhưng sự xuất hiện của Tuyết Công Chúa khiến bước chân hắn không thể nào nhúc nhích, hai mắt hắn nhìn chằm chằm về phía nàng như hồn phách đã bay lên trời.
Vân Triệt hiểu rất rõ sức hấp dẫn của Phượng Tuyết Nhi. Hắn vừa nhìn bóng hình xinh đẹp của Tuyết Nhi ở phía xa, vừa liếc sang bộ dạng của Phượng Triển Vân... Là một người đàn ông, hắn rất muốn hét lên:
- Ta không chỉ thấy dung nhan thật của Tuyết Nhi, mà còn từng xoa đầu nàng, ngươi tin không? Có ghen tị không?
Dĩ nhiên, hắn tuyệt đối không dám nói ra những lời này! Nhìn phản ứng của tất cả mọi người tại hiện trường, hắn có thể chắc chắn, nếu hắn thật sự nói ra, không cần Phượng Hoành Không ra tay, chỉ riêng ánh mắt của tất cả những người có mặt cũng đủ để biến hắn thành con nhím!
Vân Triệt huých nhẹ Phượng Triển Vân, giả vờ khó hiểu hỏi:
- Ngươi không phải là người của Phượng Hoàng Thần Tông sao? Sao nhìn thấy Tuyết Công Chúa lại kích động như vậy? Chẳng lẽ bình thường trong tông các ngươi không gặp được nàng à?
- Đó là tất nhiên! Dưới gầm trời này, có mấy người đủ tư cách đến gần Tuyết Công Chúa chứ!
Phượng Triển Vân kích động hô lên:
- Tuyết Công Chúa bình thường luôn ở bên cạnh tổ tiên Phượng Thần, là người đầu tiên trong lịch sử Phượng Hoàng Thần Tông được tổ tiên Phượng Thần tự mình truyền thụ, chỉ dẫn tu luyện. Trừ những đại nhân vật như Tông chủ, Đại trưởng lão, những người khác muốn gặp Tuyết Công Chúa căn bản là chuyện không thể nào...
Nói đến đây, Phượng Triển Vân mới tỉnh táo lại từ cơn kích động:
- Không được! Ta nói với ngươi chuyện này làm gì? Ngươi đúng là gặp vận may tích từ tám trăm vạn năm trước! Chỉ là một tên có tu vi Địa Huyền Cảnh, đại diện cho Thương Phong Quốc đến cho đủ số, đi ngang qua Bài Vị Chiến mà lại được nhìn thấy Tuyết Công Chúa... Đời này ngươi sống coi như đáng giá!
-... Vâng vâng.
Vân Triệt gật đầu, sau đó lặng lẽ nhíu mày... Tổ tiên Phượng Thần? Trong lòng hắn dấy lên nghi hoặc, liệu "tổ tiên Phượng Thần" trong miệng Phượng Triển Vân có phải chính là Phượng Hoàng chi linh hay không! Hắn lập tức mở miệng dò hỏi:
- Ngươi vừa nói... tổ tiên Phượng Thần? Ta từng nghe nói, Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi có hơn năm nghìn năm lịch sử, tổ tiên của các ngươi có thể sống đến hơn năm ngàn tuổi sao?
Phượng Triển Vân liếc Vân Triệt bằng ánh mắt khinh thường, nói:
- Ngươi cũng chỉ là tiểu nhân vật đến từ Thương Phong Quốc, nội tình của Phượng Hoàng Thần Tông ta sao ngươi có thể hiểu được. Tổ tiên Phượng Thần của chúng ta chính là thần linh cường đại nhất trên cõi đời này! Năm ngàn tuổi thì tính là gì, tổ tiên Phượng Thần có được sinh mệnh vĩnh cửu! Có thể che chở Phượng Hoàng Thần Tông ta vĩnh viễn không suy vong. Ngươi biết Tứ Đại Thánh Địa không? Tứ Đại Thánh Địa đã có trên vạn năm lịch sử, nhưng năm ngàn năm trước, Phượng Hoàng Thần Tông ta quật khởi, không đến ba trăm năm đã trở thành đệ nhất đại tông trên Thiên Huyền Đại Lục, nhưng Tứ Đại Thánh Địa vẫn không dám áp chế, ngươi biết vì sao không? Hừ hừ, tất cả là vì sự tồn tại của tổ tiên Phượng Thần trong tông ta! Coi như là Thánh Đế, Hải Hoàng, Thiên Quân, hay Kiếm Chủ, cũng tuyệt không dám lỗ mãng trước mặt tổ tiên Phượng Thần của chúng ta...
Phượng Triển Vân ngạo nghễ nói, sau đó khinh thường bĩu môi:
- Nói cho ngươi những thứ này cũng vô dụng. Đoán chừng giới hạn cả đời của ngươi cũng chỉ là Thiên Huyền hậu kỳ, tầng thứ của tổ tiên Phượng Thần dù ngươi tu luyện một vạn năm cũng không thể chạm tới.
- Ồ!
Vân Triệt thuận miệng đáp một tiếng, rồi lâm vào trầm tư... Theo lời Phượng Triển Vân, tổ tiên Phượng Thần không những vẫn tồn tại, mà còn có sinh mệnh vô hạn, tạo ra sự uy hiếp khiến Tứ Đại Thánh Địa phải kiêng kỵ.
Nhưng Mạt Ly lại dùng giọng điệu cực kỳ khẳng định nói... Phượng Hoàng chi linh kia đã chết.
- Chẳng lẽ Phượng Hoàng Thần Tông vẫn luôn che giấu chuyện Phượng Hoàng chi linh đã tiêu vong?
- Rất có khả năng! Dù sao, sự tồn tại của Phượng Hoàng chi linh chính là một mối uy hiếp to lớn đối với Tứ Đại Thánh Địa. Nếu chuyện Phượng Hoàng chi linh đã chết truyền ra ngoài, uy hiếp lớn nhất của Phượng Hoàng Thần Tông đối với Tứ Đại Thánh Địa sẽ không còn, do đó họ cũng sẽ mất đi tư cách ngang hàng với Tứ Đại Thánh Địa.
Vân Triệt thầm nghĩ.
Phía bên kia, sau khi phượng viêm tắt, đám người Phượng Hoành Không cũng đã đáp xuống, lần lượt ngồi vào chủ vị. Phượng Tuyết Nhi ngồi bên cạnh Phượng Hoành Không, một vị trí ngang hàng với hắn! Tất cả những người khác đều ngồi ở phía sau hai người. Vân Triệt yên lặng nhìn bóng dáng Phượng Tuyết Nhi, trong lòng khẽ than một tiếng...
- Tuyết Nhi, khi ngươi gặp lại ta, tâm trạng của ngươi sẽ thế nào? Liệu ngươi có đau lòng không?... Nếu vậy, ngay cả ta cũng không thể tha thứ cho chính mình.
Về phía Phượng Triển Vân, lúc này hắn đã hoàn toàn không có ý định rời đi, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào bóng dáng như mộng ảo của Phượng Tuyết Nhi, trên mặt hiện lên vẻ si mê và thành kính. Đoán chừng bây giờ dù có người cầm gậy đuổi, hắn cũng không đi.
Khi Phượng Hoành Không an tọa, hắn liếc nhìn thời gian, sau đó lại nhìn lướt qua vị trí khách quý thuộc về Tứ Đại Thánh Địa, thản nhiên nói:
- Khách quý từ thánh địa còn chưa tới sao?
- Bọn họ luôn ỷ vào thân phận, không đến khắc cuối cùng sẽ không xuất hiện, Tông chủ không cần để ý. Bọn họ còn muốn lên Thái Cổ Huyền Thuyền, sẽ không có chuyện không đến.
Phượng Phi Yên mặt không biểu cảm nói. Hắn là huynh trưởng ruột của Phượng Hoành Không, tuổi chỉ lớn hơn bảy tuổi, nhưng vẻ ngoài lại trông già hơn hai, ba mươi tuổi. Với tu vi của hắn, hoàn toàn có thể giữ cho dung mạo hơn hai trăm tuổi của mình không khác gì thanh niên hai mươi, nhưng hiển nhiên hắn không cố ý dùng huyền lực để duy trì dáng vẻ.
- Ừm.
Phượng Hoành Không chậm rãi gật đầu:
- Nếu khách quý chưa tới, vậy đợi thêm một khắc nữa.
- Ha ha ha ha, không cần một khắc, Phượng Hoàng Tông chủ mời, Lăng mỗ ta sao dám không đến.
Đột nhiên, một tiếng cười sang sảng từ trên cao truyền xuống, như một trận cuồng phong trong nháy mắt lan khắp đấu trường, chấn cho màng nhĩ mọi người rung lên dữ dội. Tiếp theo, uy áp khổng lồ thuộc về Bá Hoàng lập tức bao phủ xuống, một bóng người áo xanh từ trên không trung lóe lên, rồi như quỷ mị đáp xuống chỗ ngồi dành riêng cho Thiên Uy Kiếm Vực.
Ngay khi giọng nói kia vang lên, Vân Triệt chấn động trong lòng, bởi vì hắn cảm thấy giọng nói đó rất quen tai. Và khi bóng người kia đáp xuống, chân mày Vân Triệt liền nhíu chặt...
- Quả nhiên là Lăng Khôn!
Vân Triệt thầm nghĩ.
Ban đầu ở Thương Phong Bài Vị Chiến, người được Thiên Kiếm Sơn Trang mời làm người chứng kiến chính là kẻ này! Lúc ấy, hắn còn từng chủ động chìa cành ô-liu với Vân Triệt, mời hắn gia nhập Thiên Uy Kiếm Vực.