Vân Triệt dùng ánh mắt cẩn trọng quan sát cốt linh và huyền lực của các cường giả trẻ tuổi thuộc ngũ quốc, trong lòng không khỏi dâng lên từng trận cảm thán. Đến lúc này, hắn càng thêm rõ ràng tại sao Thất Quốc Bài Vị Chiến, một đại sự bực này, lại không một ai ở Thương Phong đế quốc muốn nhắc tới. Hơn nữa, cũng không người nào quan tâm đến đại thịnh hội sắp diễn ra này, quả thực giống như một nỗi sỉ nhục, một điều cấm kỵ. Nhìn từ đầu đến cuối, tuy thực lực tổng hợp của các huyền giả thuộc Thương Lan, Hắc Sát, Già La, Quỳ Thủy, Thiên Hương ngũ quốc có chút khác biệt, nhưng khác biệt cũng không lớn. Thương Lan đế quốc đạt được vị trí thứ hai trong Bài Vị Chiến lần trước, tại thịnh hội lần này bọn họ lại có một Vương Huyền sơ cấp, hai nửa bước Vương Huyền, bảy người Thiên Huyền hậu kỳ. Trong khi đó, Thiên Hương đế quốc, quốc gia chỉ xếp trên Thương Phong đế quốc một bậc ở lần trước, lần này lại có một nửa bước Vương Huyền, tám Thiên Huyền hậu kỳ và một Thiên Huyền trung kỳ... Chênh lệch như vậy quả thật không lớn. Chỉ cần vận may đủ tốt, mỗi quốc gia đều có khả năng cạnh tranh vị trí thứ hai tại Thất Quốc Bài Vị Chiến lần này.
Nhưng so với bọn họ, chỉ có Thương Phong đế quốc là thê thảm không nói nên lời.
Trong Huyền giới Thương Phong, toàn bộ huyền giả dưới hai mươi lăm tuổi, ngoại trừ Hạ Khuynh Nguyệt ra thì cơ bản ngay cả một Thiên Huyền sơ cấp cũng không tìm ra nổi.
Nửa bước Vương Huyền chỉ là đỉnh cao trong số huyền giả dưới hai mươi lăm tuổi của ngũ quốc, nhưng đây lại gần như là tu vi đỉnh phong của toàn bộ Thương Phong Huyền giới.
Thậm chí, trong Thương Lan đế quốc cùng Hắc Sát quốc còn từng xuất hiện một Vương Tọa dưới hai mươi lăm tuổi, Hoàng Cực Chí Tôn Vô Đạn Song!
Sau khi người của ngũ quốc hoàn thành quá trình kiểm tra, chỉ còn lại Thương Phong đế quốc và Thần Hoàng đế quốc. Phượng Phi Yên lướt mắt qua toàn bộ đấu trường, thản nhiên nói:
- Như tất cả mọi người đã thấy, Thất Quốc Bài Vị Chiến lần này, không biết vì sao Thương Phong đế quốc lại vắng mặt, từ đầu đến cuối không có chút động tĩnh nào. Hừ! Huyền giả Thương Phong vốn yếu nhược, có tham gia Bài Vị Chiến hay không cũng chẳng tạo nên bất kỳ ảnh hưởng gì đến kết quả xếp hạng, trái lại còn có thể rút ngắn tiến trình thi đấu, đúng là không thể tốt hơn được nữa.
Nhất thời, trên khán đài liền truyền đến từng trận cười vang. Tất cả mọi người đều biết xưa nay Thương Phong đế quốc là tồn tại thấp kém, đáng thương cỡ nào trong Thất Quốc Bài Vị Chiến. Thất Quốc Bài Vị Chiến là nơi lục quốc dương oai, tranh đoạt vinh quang, còn Thương Phong đế quốc... mỗi lần đều chỉ là góp mặt cho đủ số lượng bảy nước mà thôi. Hơn nữa, lần này dường như ngay cả dũng khí và mặt mũi để đến góp cho đủ số họ cũng không có.
Bên trong đấu trường, số người của Thương Phong đế quốc cực kỳ ít ỏi nhưng không phải là không có. Lời nói của đại trưởng lão Phượng Hoàng Thần Tông khiến trong lòng họ dâng lên nỗi khuất nhục tột cùng, nhưng họ chỉ có thể nắm chặt hai tay, cắn răng nuốt xuống nỗi nhục này mà không cách nào lên tiếng, cũng không có mặt mũi để lên tiếng.
- Chà chà, tiểu tử Thương Phong, bây giờ ngươi cúp đuôi chạy vẫn còn kịp đấy. Với thực lực của ngươi mà thật sự đi lên... thì vẫn chỉ có một mình, đừng nói là mặt mũi, ngay cả cái mông cũng mất hết. Này! Mẹ kiếp!
Phượng Triển Vân còn chưa dứt lời, đã thấy Vân Triệt vẫn đứng bên cạnh mình đột nhiên nhảy lên, chỉ sau vài lần tung mình đã lao thẳng đến trung tâm Phượng Hoàng Đài.
- Chờ đã! Ai nói Thương Phong đế quốc không có người tham chiến!
Một tiếng hét tựa sấm vang chớp giật nổ tung trên sàn đấu. Khi tiếng hét vừa dứt, Vân Triệt đã hoàn thành cú nhảy cuối cùng. Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, thân ảnh hắn nặng nề rơi xuống Phượng Hoàng Đài. Thời điểm hắn đặt chân xuống đài liền truyền ra một tiếng động mạnh, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Phượng Phi Yên, ánh mắt bình tĩnh mà ngạo nghễ, tay phải giơ lên, lấy ra huy chương tham chiến khắc hai chữ "Thương Phong", dõng dạc nói:
- Thương Phong đế quốc, Vân Triệt, đến đây tham chiến!
- A!
Chứng kiến một màn này, Phượng Tuyết Nhi không kìm được mà khẽ kêu lên một tiếng.
- Tuyết Nhi, sao vậy?
Phượng Hoành Không lập tức quay đầu lại, kinh ngạc hỏi.
- Không... không có gì ạ.
Phượng Tuyết Nhi lắc đầu, giọng nàng có chút bối rối:
- Chỉ là vừa nãy con đang suy nghĩ một chuyện, có chút thất thần, rồi đột nhiên thấy một người nhảy lên Phượng Hoàng Đài... nên hơi giật mình... Thật sự không có gì đâu ạ.
Tuy trong lòng Phượng Hoành Không vẫn còn nghi hoặc nhưng hắn cũng không hỏi nhiều. Lúc này, Phượng Thần Hi đang ngồi phía sau liền đứng lên, kích động nói:
- Phụ hoàng, chính là hắn... Hắn chính là tên Vân Triệt kia!
- Hắn thật sự đến rồi.
Phượng Hi Minh trầm giọng nói:
- Xem ra, hắn cũng biết điều, biết rằng dù có trốn thế nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta.
- Chính là hắn?
Ánh mắt Phượng Hoành Không chợt ngưng lại, thản nhiên nói:
- Hôm nay hắn dám đến, xem như cũng có chút quyết đoán. Tạm thời đừng để ý đến hắn, miễn cho ảnh hưởng tới Bài Vị Chiến. Nếu hắn đã đến thì đừng hòng rời đi.
Phượng Tuyết Nhi yên lặng nghe hai người nói chuyện, trong lòng nàng là một mớ hỗn loạn.
- Phượng Lăng Vân...
- Vân Triệt...
- Vân ca ca... Là Vân Triệt...
- Không phải Phượng Lăng Vân!
- Sao lại thế... Là... như vậy...
- Sao lại là hắn!
Tại một góc khán đài, một thanh niên có cách ăn mặc và tướng mạo không mấy nổi bật, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Vân Triệt nhảy lên Phượng Hoàng Đài liền giật nảy mình, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn vừa thầm nói xong thì một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi ngồi bên phải hắn liền đứng bật dậy, kích động đến mức mặt đỏ bừng, hai tay run rẩy, bất giác gầm nhẹ:
- Lão đại! Quả nhiên là ngươi đến rồi, ta biết ngươi nhất định sẽ đến! Quả nhiên ta không đến vô ích... Ta biết ngươi nhất định sẽ đến mà!
Thiếu niên này trông như sắp kích động đến tắt thở. Hắn chợt đưa tay kéo mạnh y phục của vị thanh niên kia, hỏi:
- Này! Tiểu đệ đệ, ngươi biết người này sao? Chẳng lẽ, ngươi là người của Thương Phong đế quốc?
- Đương nhiên là ta biết!
Thiếu niên kia tràn ngập kích động nói:
- Hắn chính là lão đại của ta! Ta vượt vạn dặm xa xôi đến đây, chính là để được nhìn thấy hắn thi đấu!
- Hắn là lão đại của ngươi? Mẹ kiếp, sao lại trùng hợp đến thế! Hắn cũng là đại ca kết nghĩa của ta! Lần này ta đến đây... cũng là để xem hắn thi đấu!
- Ngươi nói thật sao?
Thiếu niên kia tỏ vẻ ngờ vực.
- Ngươi tên là gì?
- Lăng Kiệt! Thiên Kiếm Sơn Trang của Thương Phong đế quốc, Lăng Kiệt!
Thiếu niên kia dõng dạc nói.
- Lăng Kiệt? Lăng Vân là gì của ngươi?
- Đó là đại ca ta... Sao ngươi lại biết tên đại ca ta?
- Tất nhiên là do Vân lão đại đã nhắc qua với ta.
- Ngươi thật sự quen biết lão đại ta? Thật trùng hợp! Đúng rồi, ngươi tên gì? Là người nước nào?
- Ha ha! Ta tên là Yên Tiểu Hoa, không quốc không gia. Nhìn qua thì ta lớn tuổi hơn ngươi, ngươi có thể gọi ta là Hoa đại ca, Hoa lão đại, lão Hoa... gọi thế nào cũng được!
- Yên Tiểu Hoa? Sao tên của ngươi lại giống con gái thế?
- Chẳng phải vì ta lớn lên tuấn tú nên tên cũng phải thanh tú một chút sao? Ít nhất là còn hay hơn cái tên chẳng có chút nghệ thuật nào của ngươi nhiều.
- Ha ha!
Không thể nghi ngờ, trong nháy mắt Vân Triệt xuất hiện, hắn liền trở thành tiêu điểm của toàn trường. Lúc trước, khi huyền giả của ngũ quốc ra trận đều vang lên tiếng hoan hô rung trời. Mà lúc này, toàn trường lại tràn ngập tiếng nghị luận cùng cười vang... nhưng không có một tiếng hoan hô nào.
- Những người khác tham chiến đều bay lên, hắn lại nhảy lên... Tu vi của hắn không lẽ ngay cả Thiên Huyền Cảnh cũng chưa tới chứ?
- Ngươi thật ngốc! Hắn là người của Thương Phong đế quốc đấy! Chà chà, Thương Phong đế quốc! Lẽ nào ngươi từng nghe nói Thương Phong đế quốc có thể sản sinh ra huyền giả dưới hai mươi lăm tuổi đạt tới Thiên Huyền Cảnh sao? Tên tiểu tử này chắc chắn chỉ là Địa Huyền Cảnh... Ta nhớ ở Thất Quốc Bài Vị Chiến trước kia, người mạnh nhất mà Thương Phong đế quốc cử đi cũng chỉ là Địa Huyền Cảnh... Thậm chí còn từng có Linh Huyền Cảnh! Ha ha ha ha! Mỗi lần nhớ tới là lại buồn cười.
- Oa! Người của Thương Phong đế quốc thực sự đến rồi sao? Lần này, ngay cả chỗ ngồi cho Thương Phong đế quốc, Phượng Hoàng Thần Tông cũng không chuẩn bị. Có thể thấy bọn họ khinh thường người Thương Phong đế quốc đến mức nào. Vậy mà tên này lại còn tự mình mò đến... Chà chà, huyền lực của hắn chỉ mới Địa Huyền Cảnh, ngay cả ta cũng không bằng, đây là không cần mặt mũi nữa hay sao!
- Ngươi không biết đó thôi, ở Thương Phong đế quốc, huyền giả dưới hai mươi lăm tuổi đạt tới Địa Huyền Cảnh đã là một tồn tại đỉnh cao. Nghe nói trong Địa Huyền Phủ của hoàng thất Thương Phong, đạo sư cũng mới là Linh Huyền Cảnh, Địa Huyền Cảnh đã có thể trở thành phủ chủ của một phân phủ Địa Huyền Phủ rồi.
- Mẹ kiếp! Thật sao? Vậy chẳng phải ta đến đó là có thể trở thành tổng phủ chủ sao? Ha ha ha ha... Hả? Sao chỉ có một người tiến lên vậy? Lẽ nào lần này Thương Phong đế quốc chỉ phái một người đến?
- Ha ha ha ha... Đúng là cười rụng cả răng, coi như Thương Phong đế quốc muốn đến cho có lệ thì ít nhất cũng phải chuyên môn tập hợp hơn mười người chứ! Hơn nữa, lần này quy tắc còn biến thành đoàn đội chiến nữa... Buồn cười chết ta.
- Đến rồi cũng tốt. Có Thương Phong đế quốc ở đây, cái "vị trí thứ nhất" kia không ai cướp nổi rồi.
Đấu trường vô cùng to lớn, mỗi một góc đều tràn ngập tiếng cười cợt và trào phúng. Đối mặt với một người chỉ mới đạt tới Địa Huyền Cảnh lại dám đại biểu cho Thương Phong đế quốc tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến, một cảm giác ưu việt "bề trên" vô hình nảy sinh trong lòng người của lục quốc. Bọn họ dồn dập dùng ánh mắt thương hại, buồn cười... thậm chí là phán xét để nhìn Vân Triệt.
Cảnh tượng như vậy khiến Vân Triệt cảm thấy vô cùng quen thuộc. Năm đó, tại Thương Phong Bài Vị Chiến, khi hắn đại biểu cho Địa Huyền Phủ xuất chiến cũng đã chiêu mời sự miệt thị và cười nhạo của gần như tất cả mọi người, đủ loại âm thanh và ánh mắt hết lần này đến lần khác chiếu vào hắn. Lần này, dường như cảnh tượng lịch sử hai năm trước đang tái diễn. Chỉ có điều, hai năm trước, tất cả những lời trào phúng đó không hề ảnh hưởng đến hắn. Bởi vậy, lần này, tất cả mọi thứ cũng sẽ không tạo nên nửa điểm ảnh hưởng nào.
Tuy trong đấu trường có rất ít huyền giả của Thương Phong đế quốc nhưng không phải là không có, mục đích lần này họ đến đây chính là muốn nhìn Vân Triệt dương cao uy danh của Thương Phong. Một tháng trước, sau khi Vân Triệt rời khỏi Thương Phong Hoàng Thành để đến Thần Hoàng đế quốc, ngày hôm sau Thương Vạn Hác liền chiêu cáo khắp Thương Phong Huyền giới, lan truyền tin tức Vân Triệt sẽ một mình đại biểu cho Thương Phong tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến. Lúc trước hắn từng nói với Vân Triệt, nếu huyền giả tại Thương Phong đế quốc biết Vân Triệt tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến, nói không chừng họ sẽ lập tức dấy lên hy vọng... rằng Vân Triệt có thể rửa sạch nhục nhã trước kia! Bởi vì Vân Triệt chính là người đã tạo nên một kỳ tích không thể phá vỡ tại Thương Phong đế quốc! Hắn gần như đã trở thành nhân vật thần thoại trong lòng các huyền giả nơi đây.
Nếu hắn xuất chiến, nhất định có thể đại biểu cho Thương Phong đế quốc tạo nên tiếng vang kinh người, rửa sạch toàn bộ nhục nhã!
Một tháng qua, không ít huyền giả Thương Phong đế quốc mang theo hy vọng và nhiệt huyết, vượt vạn dặm xa xôi đến Thần Hoàng đế quốc... Tuy số lượng huyền giả Thương Phong trong đấu trường so với lục quốc vẫn kém quá xa, nhưng so với trước kia đã nhiều hơn không biết bao nhiêu lần.
Đối mặt với tiếng cười vang và chế nhạo tràn ngập toàn trường, những huyền giả Thương Phong kia đều nhìn chằm chằm Vân Triệt, có người hai tay nắm chặt, âm thầm cắn răng, có người cười gằn, chờ xem tất cả bọn họ bị Vân Triệt làm cho bẽ mặt, có người lại không nhịn được, rống to:
- Mấy người các ngươi câm miệng! Tại Thương Phong đế quốc ta, Vân Triệt không chỉ là đệ nhất nhân trong số huyền giả trẻ tuổi mà còn là đệ nhất nhân trong toàn bộ Thương Phong Huyền giới... Tuy tu vi của hắn chỉ có Địa Huyền Cảnh nhưng hắn có thể chiến Vương Huyền!
- Địa Huyền Cảnh... chiến Vương Huyền? Phụt, ha ha ha ha!
Đám người xung quanh như nghe được chuyện nực cười nhất trên đời, toàn bộ đều cười đến nghiêng ngả.
- Tên tiểu tử này ra ngoài quên uống thuốc à? Địa Huyền chiến Vương Huyền sao? Ha ha ha ha ha...