Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 433: CHƯƠNG 432: TRẬN ĐẦU – THƯƠNG LAN ĐỐI ĐẦU THƯƠNG PHONG

Nhìn dáng vẻ bị đả kích sâu sắc, niềm tin sụp đổ của Lăng Kiệt, Hoa Minh Hải có phần không đành lòng, vội vàng an ủi:

- Ngươi đừng bi quan như vậy. Ta cũng đã được chứng kiến thực lực của Vân lão đại, tuy hắn không thể nào đánh thắng được đám biến thái của Phượng Hoàng Thần Tông kia, nhưng đối phó với năm nước khác vẫn không thành vấn đề… Ừm ừm, một mình đấu mười người cũng không có vấn đề gì! Lấy thân phận huyền giả Thương Phong một chọi mười, đây là uy phong cỡ nào! Kinh động nhường nào! Thương Phong quốc cũng vì vậy mà oai phong một phen! Tên của Vân lão đại sẽ càng vang vọng bảy nước, danh chấn thiên hạ! Mà ngươi… Ừm, còn có ta, chính là người chứng kiến tất cả!

Hoa Minh Hải nói vậy, Lăng Kiệt nhất thời tinh thần chấn động, tâm trạng lập tức phấn chấn lên, gắng sức gật đầu:

- Đúng! Đúng! Hoa đại ca ngươi nói không sai! Lão đại, ngươi nhất định phải cố gắng lên… A a a! Nghĩ đến cảnh lão đại một mình đánh bại mười người, vả vào mặt tất cả những kẻ khinh thường Thương Phong… Ta hưng phấn đến sắp không khống chế nổi rồi!

- Ừm! Cảm xúc như vậy mới đúng chứ.

Hoa Minh Hải thỏa mãn gật đầu, sau đó nhìn về phía sân đấu, ánh mắt cũng trở nên nặng nề…

Quá trình trận đấu, kết quả là chuyện nhỏ…

Nhưng chuyện ngươi mang huyết mạch Phượng Hoàng… Ngươi rốt cuộc phải giải quyết thế nào đây? Ngươi cố ý đến tham gia giải đấu xếp hạng này, chính là vì chuyện huyết mạch mà đến…

- Đúng rồi, Hoa đại ca, ngươi thật sự tên là “Yên Tiểu Hoa” à? Sao ta cứ cảm thấy cái tên này của ngươi… hình như là giả.

Hoa Minh Hải quay sang, nhìn chằm chằm vào Lăng Kiệt, rất chân thành nói:

- Không nhìn ra… Ngươi cũng có chút thông minh đấy chứ.

Rất nhanh, chín người tham chiến của Phượng Hoàng Thần Tông đã kiểm tra xong, ngoại trừ Phượng Phi Bạch là Vương Huyền cảnh cấp năm ra, tám người còn lại đều là Vương Huyền cảnh cấp sáu.

Người thứ mười của Phượng Hoàng Thần Tông cũng vào lúc này bước về phía trước… Sắc mặt hắn bình thản như nước, mơ hồ mang theo ý cười, vầng trán toát lên vẻ tôn quý bẩm sinh. Trang phục của hắn có chỗ khác biệt với chín người kia, hỏa diễm trên phượng y cũng được khảm thêm phượng văn màu vàng chói mắt, mà phượng y nạm vàng chính là biểu tượng của người thừa kế trực hệ trong hoàng thất Thần Hoàng.

Theo bước chân của hắn, khu vực ghế ngồi của Thần Hoàng đế quốc cuối cùng cũng lần đầu tiên xuất hiện xôn xao, từng trận kinh hô truyền đến.

- Đó là… Thập Tứ hoàng tử!

- A a a! Thập Tứ hoàng tử vậy mà lại đích thân tham gia giải đấu xếp hạng lần này!

- Nghe nói Thập Tứ hoàng tử có thiên tư tuyệt thế, các hoàng tử khác, cho dù là thái tử cũng còn kém xa. Có thể nói, ngài ấy là người đứng đầu trong thế hệ trẻ của Phượng Hoàng Thần Tông! Mới mười tuổi đã đặt chân vào Thiên Huyền cảnh.

Âm thanh xôn xao khiến sự chú ý của Vân Triệt rơi vào người được gọi là “Thập Tứ hoàng tử” này. Cùng là hoàng tử, nhưng người này mang lại cho Vân Triệt cảm giác khác một trời một vực so với Thập Tam hoàng tử Phượng Hi Thần, đó là một vẻ quý khí ẩn sâu trong cốt tủy cùng với vẻ ngạo nghễ không hề che giấu, và còn có một… cảm giác áp bức thấu tận tâm can.

Người này…

Phượng Hi Lạc – hai mươi hai tuổi – Vương Huyền cảnh cấp tám.

Xoạt!!!!

Tiếng hô kinh ngạc do chín thiên tài đỉnh cao của Phượng Hoàng Thần Tông lúc trước tạo ra cũng không thể sánh bằng tiếng ồ lên trong chớp mắt này của toàn trường. Không chỉ huyền giả sáu nước, mà ngay cả huyền giả của Thần Hoàng đế quốc vào khoảnh khắc này cũng toàn bộ trợn mắt há mồm, không dám tin vào mắt mình.

Vương Huyền trung kỳ ở độ tuổi hai mươi lăm, tuy rằng cực kỳ kinh người, nhưng đối với người của Thần Hoàng đế quốc mà nói, vẫn hoàn toàn có thể chấp nhận được.

Thế nhưng, Vương Huyền hậu kỳ ở tuổi hai mươi hai… một Vương Tọa cấp cao hai mươi hai tuổi! Cho dù là ở Thần Hoàng đế quốc cao thủ nhiều như mây, cũng giống như thần thoại!

Trong mắt Phượng Hi Lạc là sự lạnh nhạt, hắn chỉ nhàn nhạt mỉm cười, không chút gợn sóng mà đón nhận những ánh mắt kinh hô và ngưỡng vọng như nhìn một vị thần tử của toàn trường. Ánh mắt của Vân Triệt dừng lại trên người hắn trong chốc lát, chân mày lặng lẽ nhướng lên…

Thực lực của người này… lại có thể so sánh với Phượng Xích Hỏa, kẻ mà hắn đã phải dùng hết toàn bộ át chủ bài, thậm chí suýt nữa phải trả giá bằng cả tính mạng mới giết được!

Ở Phượng Hoàng Thần Tông, địa vị của Phượng Xích Hỏa cũng không hề thấp. Mà tuổi của hắn, ít nhất cũng đã trăm tuổi… Nhưng Thập Tứ hoàng tử này, mới hai mươi hai tuổi!

Đây không thể nghi ngờ là người có thiên tư khủng bố nhất ở Thiên Huyền đại lục mà Vân Triệt từng gặp.

- Ừm, không ngờ được. Thập Tứ hoàng tử lại có đột phá.

Tam trưởng lão Phượng Phi Nhiên của Phượng Hoàng Thần Tông kinh ngạc thốt lên:

- Thiên tư bực này, thật sự kinh người. Xem ra, Thập Tứ hoàng tử có hy vọng đạt tới cảnh giới Bá Hoàng vào năm bốn mươi tuổi… Tương lai, sau trăm tuổi, nhất định có thể đạt tới Đế Quân.

- Tam trưởng lão nói không sai, thiên tư của thập tứ đệ thật sự kinh thế hãi tục, ở Phượng Hoàng Thần Tông ta cũng là ngàn năm khó gặp, ta đây làm huynh trưởng cũng cảm thấy hổ thẹn.

Phượng Hi Minh nói với giọng nửa cảm thán, nửa khiêm tốn.

Mà nhìn chung các hoàng tử khác, có người sắc mặt bình tĩnh, gật đầu phụ họa… nhưng sâu trong đôi mắt đều thoáng qua vẻ đố kỵ dù đã cố che giấu.

- Không sai.

Phượng Hoành Không, người luôn vô cùng nghiêm khắc với các con trai và luôn thận trọng trong lời nói, lúc này cũng chậm rãi gật đầu, trên mặt lộ ra nụ cười tán thưởng.

- Hừm, xem ra, lần này Phượng Hoàng Thần Tông lại xuất hiện một thiên tài rồi.

Cơ Thiên Nhu vuốt ve ngón tay thon dài như ngó sen, cười híp mắt nói.

- Hừ! Vậy cũng chỉ xứng là thiên tài trong bảy nước này mà thôi.

Dạ Tinh Hàn khinh thường cười, sau đó híp mắt, khoan khoái hưởng thụ hai nữ nhân đang õng ẹo cọ xát trên người hắn, ánh mắt hắn đột nhiên chuyển hướng về phía Phượng Tuyết Nhi, sâu trong đôi mắt bùng lên ngọn lửa dục vọng vô cùng nồng liệt.

- Đáng tiếc, tướng mạo không phải kiểu ta thích, bằng không lúc uống rượu với tiểu Không Không, có thể dẫn hắn theo… Ừm hừ.

Dạ Tinh Hàn khôn ngoan ngậm miệng, không dám đáp lại nửa lời.

Toàn bộ mười huyền giả tham chiến của Phượng Hoàng Thần Tông đã rời khỏi Phượng Hoàng đài, tiến vào khu vực chuẩn bị chiến đấu. Trên sân đấu, vang lên giọng nói trầm hùng của Phượng Phi Yên:

- Toàn bộ huyền giả của bảy nước tham chiến đã vào vị trí. Tuy cấp bậc huyền lực là một tiêu chí quan trọng nhất để đánh giá thực lực của một huyền giả, nhưng cũng không thể hoàn toàn đại biểu cho thực lực! Huyền giả Thiên Huyền đại lục có hàng trăm tỷ người, kẻ có thể vượt cấp khiêu chiến nhiều vô số kể! Thứ hạng cuối cùng của giải đấu xếp hạng vẫn phải nhìn vào thực lực chân chính của huyền giả các quốc gia… Hơn nữa, là thực lực bình quân tổng hợp của mười huyền giả mạnh nhất một quốc gia!

- Trình tự xuất chiến vẫn như cũ do huyền thạch ngẫu nhiên sắp đặt. Trong quá trình giao đấu, tất cả huyền giả tham chiến không được rời khỏi khu vực trung tâm, không được sử dụng bất cứ dược vật cấm nào có tác dụng tăng cường thực lực tạm thời trong thời gian ngắn, nếu không sẽ bị tước đoạt tư cách tham chiến ngay lập tức. Trong quá trình giao đấu, ngã xuống đất mười giây, hôn mê, nhận thua, hoặc bị đánh văng khỏi Phượng Hoàng đài đều bị xử thua, sau khi toàn bộ người tham chiến của một quốc gia bị thua thì trận đấu kết thúc. Trên Phượng Hoàng đài, các ngươi có thể tùy ý sử dụng vũ khí, dụng cụ bảo hộ, nhưng không được sử dụng độc và ám khí, có thể sử dụng bất cứ sách lược và thủ đoạn nào, dù cho có đê tiện vô sỉ, bởi vì trang bị, trí tuệ cùng với thủ đoạn cũng chính là một phần cấu thành nên thực lực tổng thể của các ngươi!

- Không nói thêm lời thừa thãi nào nữa, giải đấu xếp hạng bảy nước lần thứ ba mươi chín chính thức bắt đầu!!

Giọng Phượng Phi Yên vang vọng khắp toàn trường, lúc âm thanh vừa dứt, bàn tay hắn vung lên, một luồng hỏa diễm bay về phía huyền thạch.

Trên huyền thạch nhất thời lóe lên một vầng sáng màu đỏ thẫm, ba chữ viết màu đỏ sẫm chậm rãi xuất hiện: Thương Lan quốc.

Một bên của trận đối đầu đầu tiên chính là Thương Lan quốc, quốc gia xếp hạng hai trong giải đấu lần trước.

- Rất tốt, lên sân khấu sớm một chút, sau này cũng có nhiều thời gian để hồi phục hơn.

Toàn bộ huyền giả của Thương Lan quốc ngẩng đầu nhìn về phía Phượng Hoàng đài, tỏ vẻ tự tin và ngạo nghễ.

Cuộc chiến sáu nước, Thần Hoàng đế quốc không tham dự, vậy thì bọn họ không có lý do gì để bại bởi bất cứ ai… Cũng chỉ có Thương Lan quốc bọn họ mới có tư cách đi đến cuối cùng để khiêu chiến Thần Hoàng đế quốc, sau đó bước lên Thái Cổ Huyền Chu.

- Lên đi.

Mười huyền giả Thương Lan quốc phi thân lên, đồng thời nhảy lên Phượng Hoàng đài, mỗi người đều ánh mắt ngạo nghễ, ý chí chiến đấu lẫm liệt. Đồng thời ánh mắt cũng nhìn về phía huyền thạch, cùng chờ đợi đối thủ đầu tiên của mình.

- Thương Lan tất thắng!

- Năm nước khác, nước nào trở thành đối thủ của Thương Lan ta cũng đều sẽ gặp phải ác mộng!

- Thương Lan! Ra sức nghiền ép đối thủ đi!

- Oa oa oa oa… Liên Hoa công tử thật đẹp trai!

Tiếng hô đến từ Thương Lan quốc đinh tai nhức óc, trên khu ghế của Thương Lan quốc, Thương Lan quốc chủ và nhóm bá chủ huyền giới đều thần sắc thay đổi, trở nên chờ mong mà ngưng trọng. Đây là một trận chiến liên quan đến địa vị và vinh dự trong hai mươi lăm năm tiếp theo của Thương Lan quốc, bọn họ là á quân của giải đấu lần trước, cho dù lần này bọn họ vẫn có lòng tin tuyệt đối, nhưng vẫn phải gánh trên lưng áp lực không nhỏ… Trước khi gặp được Thần Hoàng đế quốc ở trận cuối cùng, tuyệt đối không thể bại!

Rất nhanh, tên của quốc gia tham chiến còn lại cũng hiện lên trên huyền thạch.

Thương Phong quốc.

Tiếng hô toàn trường im bặt trong giây lát, sau đó không khí nhất thời thay đổi.

- Cái gì! Lại là Thương Phong! Đây là cái kiểu gì vậy?

- Vốn còn muốn xem Thương Lan ta thể hiện uy phong… Thế này còn đánh đấm gì nữa, tùy tiện một người thở mạnh cũng đủ thổi bay hắn xuống đài rồi.

- Ha ha ha ha! Vận khí của Thương Lan quốc thật tốt, vừa lên đã gặp phải trò hề qua đường.

Vân Triệt vừa nhìn thấy hai chữ Thương Phong, hai mắt nhíu lại, lập tức nhảy lên đài, nhất thời, tiếng ồ lên của toàn trường từ bốn phương tám hướng truyền đến.

- Nhìn tiểu tử kia lên kìa. Một mình đối mặt mười người, chậc chậc chậc, thật uy phong!

- Chết tiệt! Vừa bắt đầu đã đấu với Thương Phong quốc. Thật chẳng có chút hứng thú nào, nhanh chóng đá tiểu tử tên Vân Triệt này xuống rồi bắt đầu trận tiếp theo đi!

- Ngươi đừng nói, tiểu tử này tuy thực lực cặn bã, nhưng da mặt quả không phải dày bình thường, nếu là ta, tuyệt đối không có can đảm một mình đi lên như vậy. Ta đoán nhiều lắm là ba giây, tiểu tử này sẽ bị đá xuống.

- Ba giây? Thiên tài hàng đầu của Thương Lan quốc ta đối phó với tiểu tử này mà cần đến ba giây sao? Tùy tiện ra tay là một chiêu áp đảo! Tiểu tử này nếu thông minh một chút thì nên ngoan ngoãn đầu hàng, bằng không… nếu thiên tài của Thương Lan ta ra tay hơi nặng một chút, mất nửa cái mạng đã là nhẹ.

- Vân Triệt… Cố lên! Thể hiện cho bọn họ xem!!

Trong sân đấu cũng lác đác xuất hiện tiếng hô to cổ vũ cho Vân Triệt, nhưng âm thanh thưa thớt mà yếu ớt này nháy mắt liền bị tiếng hô như thủy triều của Thương Lan quốc hoàn toàn nhấn chìm.

Than ôi, quả thực chẳng có chút khí thế nào. Vốn dĩ ta còn muốn có một trận chiến mở màn thống khoái tột độ, để dương oai một phen... Ai ngờ, lại là tên tiểu tử này.

Đối diện Vân Triệt, một huyền giả Thương Lan tỏ vẻ bực bội nói, hai tay hắn khoanh trước ngực, tùy ý liếc mắt nhìn Vân Triệt một cái, rồi lười nhìn lại lần thứ hai.

Tư thái của chín huyền giả khác cũng gần như vậy, có người thậm chí sau khi Vân Triệt lên đài còn chưa từng liếc mắt nhìn hắn một lần.

- Trận đầu tiên của giải đấu xếp hạng bảy nước lần thứ ba mươi chín, Thương Lan quốc đối chiến Thương Phong quốc… Đối chiến bắt đầu!

Phượng Phi Yên liền hạ lệnh bắt đầu trận đấu, nhưng âm thanh của hắn vừa dứt, hai bên không ai bày ra tư thế giao chiến. Vân Triệt đứng tại chỗ, mặt không biểu cảm nhìn về phía huyền giả Thương Lan quốc đối diện, mà mười huyền giả Thương Lan quốc lại lười nhác đứng đó, tỏ vẻ kỳ quái. Đừng nói bày ra tư thế chiến đấu, ngay cả mí mắt cũng cụp xuống, lười mở ra.

- Sao nào? Các ngươi ai lên?

Một huyền giả Thương Lan nói:

- Dù sao ta tuyệt đối không lên.

- Chết tiệt! Ngươi nhìn ta làm gì? Ta tuyệt đối sẽ không lên. Bắt đầu từ sáu năm trước, ta đã lười ra tay với đám gà mờ từ Thiên Huyền cảnh trở xuống rồi.

- Ta vạn dặm xa xôi tới đây là để hội ngộ quần hùng thiên hạ, tiện thể dương oai. Giao đấu với tên này quả thực là sỉ nhục thực lực của ta… Các ngươi ai thích lên thì lên, ta đánh chết cũng không lên!

- Cái kia… Kỷ sư muội, hay là muội lên?

- Hừ! Đám đàn ông vô dụng các ngươi còn không xứng để ta ra tay.

Mười huyền giả của Thương Lan quốc ngươi đùn ta đẩy, không một ai nguyện ý đi lên giao đấu với Vân Triệt, như thể giao đấu với Vân Triệt là một sự sỉ nhục lớn lao đối với bọn họ… Mười người cùng lên lại càng không thể. Nếu thật sự làm vậy, sau này không chừng sẽ truyền ra thành… Thương Lan quốc lấy mười đánh một, mới đánh bại được huyền giả duy nhất của Thương Phong quốc… Bọn họ không vứt bỏ nổi cái thể diện này.

Mà lúc này, trạng thái của Vân Triệt đại khái có thể dùng một câu để hình dung:

Lặng lẽ nhìn một đám ngu xuẩn đang diễn trò.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!