Âm thanh này vừa cất lên, mái tóc vừa dựng đứng của Hạ Nguyên Bá lập tức mềm nhũn. Hắn chuyển ánh mắt về phía Cơ Thiên Nhu, trong con ngươi tràn đầy vẻ hoảng sợ.
Cơ Thiên Nhu khép hờ mi mắt, hai ngón tay thon dài khẽ đan vào nhau. Đôi mắt đào hoa gợn sóng nước dịu dàng, tựa như có thể làm tan chảy xương cốt của người đối diện. Giọng nói của y lại càng ôn nhu triền miên, giống như lời tâm tình của thiếu nữ say đắm, nhưng nội dung lại chứa đầy sự trào phúng và miệt thị sâu cay, mức độ chẳng hề thua kém lời chửi bới ầm ĩ của Hạ Nguyên Bá.
Phụt…
Giữa sân, một nửa số người trợn mắt há hốc mồm, toàn thân run rẩy, nửa còn lại thì phun cả nước miếng ra đất.
Vân Triệt kinh ngạc liếc nhìn Cơ Thiên Nhu. Hắn không hề ngạc nhiên khi Cổ Thương chân nhân lên tiếng bênh vực mình, nhưng lại hoàn toàn không ngờ tới Cơ Thiên Nhu của Chí Tôn Hải Điện, kẻ có cử chỉ yêu tà, ánh mắt âm nhu, không đặt bất kỳ ai vào mắt, lại chủ động mở miệng nói giúp hắn… Không! Đây đâu chỉ là nói giúp, đây chẳng khác nào nối gót Hạ Nguyên Bá, mỉm cười bồi thêm một gáo nước bẩn vào mặt Phượng Hi Minh, hoàn toàn không lo lắng sẽ đắc tội triệt để với vị thái tử của Thần Hoàng Đế Quốc này, thậm chí là toàn bộ Phượng Hoàng Thần Tông.
Dạ Tinh Hàn, thiếu cung chủ của Nhật Nguyệt Thần Cung, dù cuồng ngạo không kiêng kỵ, ngạo mạn vô lễ trước mặt Phượng Hoành Không, nhưng đối diện với Cơ Thiên Nhu cũng phải tỏ ra kiêng dè… Một nhân vật như vậy, sao có thể đặt một thái tử Thần Hoàng vào mắt. Hoặc có lẽ… trên toàn cõi Thiên Huyền Đại Lục này, chưa từng có ai lọt được vào mắt của y.
Sắc mặt đám người Phượng Hoành Không và Phượng Phi Yên lại biến đổi. Phượng Hi Minh càng run rẩy, gương mặt lúc xanh lúc tím, trông như vừa nuốt phải thứ gì kinh tởm, uất nghẹn đến mức gần như hộc máu. Thế nhưng, cho dù hắn có đủ lá gan để phản bác Cổ Thương chân nhân, cũng tuyệt đối không có gan phản bác Cơ Thiên Nhu… Trên đời này, đây là nhân vật khủng bố duy nhất có thể khiến Phượng Hoành Không phải biến sắc hai lần, chỉ muốn tránh cho xa. Mọi người chỉ nhìn thấy vẻ yêu tà của y, nhưng hắn lại từng được Phượng Hoành Không kể cho nghe về sự khủng bố và tàn nhẫn của Cơ Thiên Nhu.
Lăng Kiệt và Hoa Minh Hải nghe mà toàn thân sảng khoái, chỉ hận không thể ngửa mặt lên trời cười to hai tiếng. Đây không phải là lời trào phúng từ một kẻ tầm thường, mà là từ một người của Thánh Địa. Bọn họ nhất thời cảm thấy tên yêu nhân vừa nhìn đã khiến người ta kinh sợ này bỗng trở nên đáng yêu lạ thường, xung quanh cũng vang lên những tiếng cười thầm.
Lời nói của Phượng Hi Minh quả thật tức cười, trăm ngàn chỗ hở. Hai hỏa kỹ kinh động toàn trường kia, ngọn lửa thiêu đốt rõ ràng là Phượng Hoàng Viêm, uy áp phóng thích ra cũng là Phượng Hoàng uy áp, hơn nữa còn ở trên cả Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, làm sao có thể là hỏa kỹ khác so sánh được! Lùi một vạn bước mà nói, cho dù trên đời này thật sự có hỏa kỹ vượt qua Phượng Hoàng Tụng Thế Điển… thì bóng dáng phượng hoàng uy nghiêm bao trùm toàn thân Vân Triệt vừa rồi, chỉ cần không phải kẻ mù đều nhìn thấy rành mạch!
Vì vậy, dù đám người Phượng Hoành Không và Phượng Phi Yên vô cùng không muốn thừa nhận, nhưng cũng không thể mở miệng, bởi vì trước bằng chứng sắt thép, nếu họ lên tiếng phủ nhận, chỉ càng khiến người đời khinh thường chê cười… Phượng Hi Minh không thể không kiên trì đứng ra làm vật hy sinh, nhưng kết quả hiển nhiên là vô cùng thê thảm… bị Hạ Nguyên Bá và Cơ Thiên Nhu mỗi người vả cho một bạt tai sỉ nhục.
Phượng Hi Minh đã không thể nói thêm nửa lời, toàn bộ Phượng Hoàng Thần Tông trong phút chốc không ai lên tiếng, không khí rơi vào bế tắc khiến họ cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Sau khi Cổ Thương và Cơ Thiên Nhu tỏ rõ thái độ, thế cục này đã định không thể xoay chuyển. Kể từ đó, hôm nay và cả sau này, bọn họ đều không thể quang minh chính đại truy sát hay khống chế Vân Triệt. Thần thoại bất bại của họ bị phá vỡ triệt để, toàn bộ đệ tử thiên tài bị một người đánh bại hoàn toàn, khiến cho cả Phượng Hoàng Thần Tông cũng bị mất hết mặt mũi, thậm chí huyết mạch Phượng Hoàng mà họ kiêu hãnh suốt 5.000 năm cũng không còn là độc nhất!
Lúc này, đừng nói là có ý đồ gì với Vân Triệt, ngay cả việc vãn hồi cục diện, giữ gìn tôn nghiêm và thể diện cuối cùng của Phượng Hoàng Thần Tông cũng trở nên vô cùng khó khăn.
Trong không khí băng giá, sắc mặt Phượng Hoành Không biến ảo kịch liệt, cuối cùng ông ta cũng lên tiếng, dùng một giọng điệu vô cùng bình thản nói:
- Vân Triệt, ngươi thật sự cho rằng… trong thế hệ trẻ của Phượng Hoàng Thần Tông ta, không có ai có thể đánh bại ngươi sao! Trong thế hệ trẻ của Phượng Hoàng Thần Tông ta, có một người, bất luận là thiên phú, thực lực, hay huyết mạch, đều vượt xa ngươi trăm ngàn lần!
Phượng Hoành Không vừa mở miệng, tất cả mọi người đều kinh ngạc. Lăng Khôn như có điều suy nghĩ, im lặng cười rồi nói:
- Ồ? Trong Phượng Hoàng Thần Tông lại vẫn còn tồn tại một thiên tài như thế sao? Chẳng lẽ Phượng Hoàng Tông chủ khinh thường để thiên tài như vậy tham gia Bảy Nước Bài Vị Chiến? Hay là, mười người xuất chiến này, trong Phượng Hoàng Thần Tông chỉ là những đệ tử rất bình thường?
Sự thật đương nhiên không như Lăng Khôn nói. Trong thế hệ trẻ của Phượng Hoàng Thần Tông, Phượng Hi Lạc đúng là người có thiên phú và thực lực cao nhất, nhưng trên Phượng Hi Lạc, còn có một con át chủ bài cao hơn hắn rất nhiều. Chỉ có điều, con át chủ bài này quá mức quan trọng đối với Phượng Hoàng Thần Tông, trước hôm nay, Phượng Hoành Không chưa bao giờ nghĩ đến việc để lộ ra.
Phượng Hoành Không vừa dứt lời, sắc mặt của vài nhân vật quan trọng trong Phượng Hoàng Thần Tông lập tức biến đổi. Bọn họ đều biết rõ Phượng Hoành Không đang nói tới ai, nhưng sau khi biến sắc, không một ai lên tiếng phản bác.
Bởi vì chuyện hôm nay, nhìn bề ngoài chỉ là chuyện huyết mạch của một mình Vân Triệt, nhưng đằng sau lại liên quan đến thể diện, danh vọng và tôn nghiêm của Phượng Hoàng Thần Tông, thậm chí có khả năng rất lớn sẽ ảnh hưởng, uy hiếp đến tương lai của tông môn… Cục diện đến lúc này, không hề khoa trương mà nói, có thể xem là nguy cơ lớn nhất của Phượng Hoàng Thần Tông trong suốt 5.000 năm qua…
Cho nên, cục diện hôm nay dù không thể xoay chuyển hoàn toàn, nhưng cho dù phải tung ra con át chủ bài, cũng phải gỡ lại một bàn! Ít nhất, phải để cho người trong thiên hạ biết rằng, dù trên đời có xuất hiện một truyền thừa Phượng Hoàng khác, cũng tuyệt đối không thể mạnh hơn Phượng Hoàng Thần Tông của họ! Đây là điểm mấu chốt cuối cùng của Phượng Hoàng Thần Tông suốt 5.000 năm, tuyệt đối không thể dễ dàng bị chà đạp!
Phượng Hoành Không nhíu mày, quay đầu nhìn Phượng Tuyết Nhi đang ở bên cạnh. Nhìn đứa con gái duy nhất của mình, ánh mắt vốn âm trầm của ông ta bất giác trở nên nhu hòa, ngay cả tâm trạng cũng bình ổn lại đôi chút. Ông ta khẽ thở dài một hơi, nói nhỏ:
- Tuyết Nhi, phụ hoàng biết, con ghét nhất là tranh chấp với người khác. Nhưng kết quả của chuyện hôm nay, thật sự quá quan trọng đối với tông môn chúng ta, liên quan đến vinh quang và tôn nghiêm suốt 5.000 năm của Phượng Hoàng Thần Tông, cho nên… xin con hãy giúp phụ hoàng lần này, được không?
Giọng Phượng Hoành Không có phần nặng nề, xen lẫn cả sự không nỡ và áy náy. Có lẽ trên thế gian này, chỉ có Phượng Tuyết Nhi mới có thể khiến ông ta như vậy.
Không chỉ vì Phượng Tuyết Nhi là đứa con gái ông ta yêu thương nhất, mà nàng còn là linh hồn của cả Phượng Hoàng Thần Tông, thậm chí là toàn bộ Thần Hoàng Đế Quốc.
“…” Phượng Tuyết Nhi không nói gì, sau một thoáng im lặng, nàng nhẹ nhàng đứng dậy. Chỉ một động tác đơn giản như vậy, nhưng trong nháy mắt đã thu hút mọi ánh mắt và sự chú ý của toàn trường. Mọi người đều ngơ ngác dõi theo bóng dáng nàng… Ánh mắt họ lưu lại trên người nàng, sự kinh ngạc trong mắt mỗi người bất giác biến thành si mê, tựa như linh hồn của chính mình đều bị hút vào thân ảnh ấy, run rẩy theo từng cử động nhỏ của nàng.
- Vâng, phụ hoàng.
Phượng Tuyết Nhi dịu dàng đáp lời, từng chữ thoát ra từ đôi môi nàng đều thanh thoát êm tai như tiên âm từ trời cao.
Trên mặt Cổ Thương chân nhân, Lăng Khôn, Cơ Thiên Nhu đều thoáng qua vẻ kinh ngạc. Hai mắt Dạ Tinh Hàn thì gắt gao nhìn chằm chằm vào Phượng Tuyết Nhi, phóng ra ánh sáng tựa như sói đói. Mọi người đều trừng lớn mắt, si ngốc ngơ ngác nhìn Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng chậm rãi, yên tĩnh rời khỏi chỗ ngồi, giống như một tiên tử, nhẹ nhàng uyển chuyển như lướt đi trên sen ngọc, mỗi bước chân tựa như đang giẫm lên những đám mây hư ảo.
Người mà Phượng Hoành Không nói… người còn trên cả Phượng Hi Lạc… chẳng lẽ là nàng… là Tuyết Công Chúa!?
Điều này… sao có thể? Phượng Tuyết Nhi xinh đẹp như thần thoại, như tiên tử, như mộng ảo, làm sao có thể liên quan đến hai chữ “cường đại”. Tuy Phượng Hi Lạc thảm bại dưới tay Vân Triệt, nhưng thực lực của hắn, ai có mắt đều thấy, đủ để khiến cho các huyền giả đỉnh cao của năm nước còn lại phải hổ thẹn. Tuyết Công Chúa dịu dàng thoát tục như tuyết trắng, sao có thể vượt qua Phượng Hi Lạc về mặt thực lực…
Nàng không chỉ là một cô gái, mà năm nay mới chỉ mười sáu tuổi mà thôi!
Trên người Phượng Tuyết Nhi không hề có một chút khí tức huyền lực nào. Trong toàn trường, từ những vị khách yếu nhất của sáu nước, cho đến người mạnh nhất là Cổ Thương chân nhân, đều không cảm nhận được một tia huyền lực nào tồn tại trên người nàng, hoàn toàn giống như một thiếu nữ yếu đuối mỏng manh.
Trong sự kinh ngạc và hoang mang của mọi người, Phượng Tuyết Nhi đã đứng trước mặt Vân Triệt, đối diện với hắn. Chỉ là, nàng có thể thấy rõ gương mặt của Vân Triệt, còn Vân Triệt lại không thể nhìn thấy được tiên nhan đủ sức làm trời đất biến sắc của nàng.
Vân Triệt chưa từng nghĩ tới, mình sẽ đối mặt với Phượng Tuyết Nhi trong hoàn cảnh như thế này. Hắn hơi ngẩn người nhìn nàng, đôi môi run run một lúc lâu, mới khẽ gọi một tiếng nặng nề:
- Tuyết Nhi…
Đối mặt với Phượng Hoàng Thần Tông vô cùng cường đại, hắn có thể thản nhiên không sợ, mạnh mẽ chống đối. Nhưng khi đối mặt với Phượng Tuyết Nhi, tất cả khí thế của hắn đều tan biến hoàn toàn. Vẻ mặt, ánh mắt, và cả nội tâm, tất cả đều là sự áy náy sâu sắc, cùng với một chút sợ hãi. Nỗi sợ hãi nàng sẽ đau lòng, thậm chí là oán hận vì sự lừa dối của hắn.
Nàng đã cứu mạng hắn, cho hắn một nơi an toàn nhất để chữa thương, dành cho hắn sự tin tưởng ngây thơ và vô tư nhất, dạy cho hắn Phượng Hoàng Tụng Thế Điển… Nhưng thứ hắn đáp lại nàng, lại là hết lần này đến lần khác lừa gạt. Thân phận giả, tên giả, mục đích cũng là giả… Hắn dùng mạng sống do nàng cứu, dùng Phượng Hoàng Tụng Thế Điển do nàng truyền dạy, để đối phó với phụ hoàng của nàng, với Phượng Hoàng Thần Tông nơi nàng lớn lên…
Vân Triệt lặng lẽ thở ra một hơi, nhìn bóng hình xinh đẹp trước mắt, dùng giọng điệu thật nhẹ nói:
- Tuyết Nhi… Xin lỗi…
Phượng Tuyết Nhi vẫn không đáp lời, mà đột nhiên đưa bàn tay nhỏ nhắn như ngọc trắng của mình ra, lòng bàn tay hướng về phía ngực Vân Triệt.
Vân Triệt không hề có bất kỳ hành động nào… Nếu Phượng Tuyết Nhi đột nhiên ra tay tấn công trí mạng, có lẽ hắn sẽ phản kháng, nhưng chắc chắn sẽ không đánh trả.
Vù!!
Một luồng gió nhẹ nhàng thổi qua, Phượng Hoàng Viêm màu đỏ sậm chậm rãi bùng lên trên người nàng. Ngọn lửa không hề cuồng bạo, không nóng rực, nhưng lại vô cùng sâu thẳm, sâu thẳm hơn bất kỳ ngọn Phượng Hoàng Viêm nào mà Vân Triệt từng thấy.
Phượng Hoàng Viêm từ từ bùng cháy, dần dần lan ra toàn thân Phượng Tuyết Nhi. Lúc này, nơi mi tâm của nàng, một điểm quang mang màu vàng lấp lánh hiện lên. Từng đợt kim quang nhàn nhạt xuyên qua lớp phượng ngọc lưu ly, chiếu rọi vào mắt Vân Triệt, khiến tinh thần hắn chấn động mạnh. Cùng lúc đó, khí tức của Phượng Tuyết Nhi vốn luôn được che giấu hoàn toàn, cũng vào khoảnh khắc này mà bùng phát ra.
Trong nháy mắt đó, tất cả những người của Tứ Đại Thánh Địa đều lộ vẻ kinh hoàng.
- Cái… Cái gì!!
Lăng Khôn đột ngột đứng bật dậy.
- Hả?
Đôi mày liễu của Cơ Thiên Nhu trong nháy mắt nhíu lại thành hai lưỡi kiếm.
- Chuyện này…
Ngay cả trên mặt Cổ Thương chân nhân, cũng hiện rõ vẻ kinh hãi tột độ.
Ánh mắt của Dạ Tinh Hàn trợn trừng, trong mắt phóng ra luồng sáng cuồng liệt như hỏa diễm. Hai tay hắn siết chặt lấy tay vịn ghế ngồi, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ hoàn toàn mất kiểm soát:
- Huyết mạch thần kỳ này… Thân thể hoàn mỹ này!! Đây quả thật là lô đỉnh hoàn mỹ nhất trên đời!