Thương Phong quốc, Hoàng cung.
Lúc này, Thương Vạn Hác mặt mày đỏ bừng, ánh mắt hoảng hốt, hai tay run lên bần bật... Run đến mức chiếc bàn trước mặt cũng rung động theo.
Chỉ trong vòng chưa đầy một khắc vừa qua, ông ta đã liên tiếp nhận được truyền âm từ khoảng cách hơn mười vạn dặm của Già La quốc, Thiên Hương quốc, Hắc Sát quốc, Quỳ Thủy quốc và Thương Lan quốc. Truyền âm mười vạn dặm vốn tiêu tốn một cái giá cực lớn, vậy mà tất cả đều do quốc chủ của năm nước này đích thân truyền đến! Trong truyền âm, các đế vương đều dùng giọng điệu vô cùng nhiệt tình và khẩn thiết, thậm chí có phần nịnh nọt để thăm hỏi ông ta, sau đó bày tỏ mong muốn mãnh liệt được đích thân đến Thương Phong quốc bái kiến hoàng thất, rồi cẩn trọng hỏi thăm xem gần đây ông ta có thời gian rảnh hay không.
Năm quốc gia đều như vậy.
Thế mà trước kia, đừng nói là chủ động tìm đến, dù cho Thương Phong quốc có thịnh tình mời mọc, các đế vương năm nước này cũng chẳng thèm để mắt tới, nhiều nhất chỉ cử một thần tử quèn đến cho có lệ. Mỗi khi đế vương sáu nước gặp mặt, năm nước còn lại đối với đế vương Thương Phong quốc cũng cơ bản là chẳng thèm ngó ngàng.
Vậy mà hôm nay, các đế vương lại nối đuôi nhau tự mình liên lạc với ông ta, thậm chí vì sợ chậm trễ mà không tiếc dùng đến truyền âm mười vạn dặm.
Mãi cho đến khi Thương Lan quốc báo tin, Vân Triệt của Thương Phong quốc đã giành được ngôi vị quán quân xưa nay chưa từng có trong giải đấu xếp hạng bảy nước.
Không phải hạng hai, mà là ngôi vị quán quân! Ngôi vị quán quân sau khi đánh bại Thần Hoàng đế quốc!
Lần đầu tiên trong lịch sử, cái tên Thương Phong quốc đã được đặt trên cả Thần Hoàng đế quốc trong bảng xếp hạng!
Thương Vạn Hác ngồi ngây người hồi lâu, cảm giác rõ rệt nhất của ông ta... chính là mình đang mơ. Phản ứng gần như nịnh bợ của các đế vương kia lại đang chứng minh giấc mộng này là thật. Nhưng ông ta vẫn không dám tin, bởi vì nó quá mộng ảo, quá không chân thực... còn hư vô mờ mịt hơn cả mò trăng đáy nước.
Thực lực của Vân Triệt đúng là rất mạnh, cực kỳ mạnh, ngay cả Lăng Thiên Nghịch cũng bị hắn trọng thương.
Nhưng đó là Thần Hoàng đế quốc, là Phượng Hoàng Thần Tông!
Huống chi, ông ta biết rõ hơn bất kỳ ai, Vân Triệt chỉ đi một mình tham dự! Mà tin tức ông ta nhận được sáng nay, thể thức thi đấu đã được rút ngắn, tất cả đều là đối chiến đồng đội!
Nếu tin tức truyền về nói rằng Vân Triệt đại diện cho Thương Phong quốc giành được hạng hai, ông ta sẽ tin. Nhưng chiến thắng Thần Hoàng đế quốc để đoạt lấy ngôi vị quán quân... chỉ khiến ông ta ngỡ rằng mình vẫn còn đang trong mộng chưa tỉnh.
Một tiếng bước chân vội vã truyền đến từ bên ngoài, rất nhanh, thái giám thân cận của ông ta gần như vừa lăn vừa bò chạy vào, lúc bước qua ngưỡng cửa còn vấp ngã sấp mặt. Nhưng gã không kịp đứng dậy, cứ thế quỳ rạp dưới đất, giọng khản đặc gào lên:
- Bệ hạ! Tin vui kinh thiên... tin vui kinh thiên! Thần Hoàng đế quốc truyền tin về... Giải đấu xếp hạng lần này, phò mã của Thương Phong quốc ta đã dùng sức một người chiến thắng đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của Thần Hoàng đế quốc, sau đó lại đánh bại chín Vương tọa trung kỳ liên thủ, đoạt được ngôi vị quán quân... Tin này, nô tài đã xác nhận hơn mười lần, tuyệt đối chính xác... Tuyệt đối chính xác!
Thương Vạn Hác đứng bật dậy, sắc mặt đỏ như máu, môi run run, kích động đến mức không nói nên lời. Trước kia, khi Vân Triệt đại diện cho hoàng thất Thương Phong giành được ngôi đầu trong giải đấu xếp hạng trong nước, ông ta đã vô cùng phấn khích, nhưng giải đấu bảy nước và giải đấu trong nước là hai khái niệm khác nhau một trời một vực. Thành tích ở giải đấu trong nước giúp hoàng thất Thương Phong giành lại tôn nghiêm vốn có, còn nếu tin tức hôm nay là thật, thì nó sẽ treo tên tuổi của Thương Phong quốc lên vị trí cao nhất của Thiên Huyền đại lục! Đó là một giấc mộng mà Thương Phong quốc ngàn năm lịch sử cũng không dám mơ tới.
Tiêu Liệt ngồi bên cạnh lại bình tĩnh hơn Thương Vạn Hác rất nhiều, ông mở miệng hỏi:
- Vân Triệt ở đó có bị gây khó dễ vì chuyện huyết mạch Phượng Hoàng không?
Gã thái giám lập tức kích động nói:
- Trên sàn đấu, phò mã đúng là đã xảy ra xung đột rất lớn với Thần Hoàng đế quốc vì chuyện huyết mạch Phượng Hoàng. Nhưng mà, Tuyết công chúa của hoàng thất Thần Hoàng đã đích thân chứng minh huyết mạch của phò mã không phải đến từ Phượng Hoàng Thần Tông, mà là một truyền thừa Phượng Hoàng khác. Hoàng đế Thần Hoàng cũng đã tại chỗ hứa hẹn sau này tuyệt đối sẽ không gây khó dễ cho phò mã vì chuyện huyết mạch nữa, cho nên... là tin vui kinh thiên!
- Tốt... Tốt!
Thương Vạn Hác chậm rãi gật đầu, kích động đến mức nước mắt lưng tròng, hoàn toàn đánh mất dáng vẻ của một đế vương:
- Tiêu tiền bối, tiền bối thật sự đã bồi dưỡng được một thiên chi kiêu tử... Thương Phong ta có được Vân Triệt, thật là may mắn biết bao!
- Lập tức! Dùng tốc độ nhanh nhất truyền cáo chuyện này ra toàn quốc! Mặt khác, truyền lệnh xuống, ngay hôm nay cả nước đại xá, toàn dân miễn thuế ba năm!
- Mau truyền chỉ cho Tần phủ chủ, bảo ông ta ngay trong hôm nay phải vạch ra kế hoạch xây dựng thêm nhiều chi nhánh huyền phủ.
- Hủy bỏ toàn bộ quốc lễ chuẩn bị cho tháng sau để gửi đến năm nước!
- Lập tức chuẩn bị yến tiệc, hôm nay trẫm phải uống một trận cho thỏa thích, ha ha ha ha...
...
- Vãn bối Vân Triệt, bái kiến Cổ Thương tiền bối, cảm tạ Cổ Thương tiền bối lúc trước đã nói giúp vãn bối.
Vân Triệt hành một lễ vãn bối cung kính với Cổ Thương chân nhân.
Toàn thân Cổ Thương chân nhân không hề có chút khí tức nào, trông như một lão già râu tóc bạc trắng bình thường, tướng mạo hiền hòa. Một huyền giả nếu thoáng gặp qua, tuyệt đối không thể nào nghĩ rằng ông lại là một Đế Quân trong truyền thuyết, người đứng trên đỉnh của toàn đại lục. Ông không chỉ không có chút huyền lực nào toát ra, mà thần thái cũng không hề có chút ngạo khí hay uy nghiêm, ngược lại là một thân chính khí khiến người ta cảm phục.
Cổ Thương chân nhân quan sát Vân Triệt ở khoảng cách gần, mỉm cười gật đầu:
- Rất tốt. Chẳng những thiên phú và thực lực kinh người, mà khí thế, khí phách cũng tuyệt đối không phải người cùng trang lứa có thể sánh bằng. Không ngờ, Thương Phong quốc luôn yếu thế, thế hệ này lại sinh ra hai quái thai kinh người như vậy.
- Tạ Cổ Thương chân nhân khích lệ.
Vân Triệt mỉm cười nói.
Nghe Cổ Thương chân nhân khen Vân Triệt, Hạ Nguyên Bá còn kích động hơn cả bản thân được khen, vội vàng nói:
- Tỷ phu con thật sự vô cùng lợi hại! Tương lai nhất định sẽ trở thành người tài giỏi nhất thế gian này.
- Ha ha.
Cổ Thương chân nhân ôn hòa cười. Vân Triệt khiến ông kinh ngạc, mà tình cảm của Hạ Nguyên Bá đối với Vân Triệt, ông càng nhìn rõ hơn. Tính cách của một người vốn rất khó thay đổi, nhưng dáng vẻ của Hạ Nguyên Bá trước mặt Vân Triệt hoàn toàn khác với Hạ Nguyên Bá mà ông biết, cứ như hai người khác nhau.
- Vân Triệt, ngày mai đi Thái Cổ Huyền Chu, ngươi có hứng thú không?
Cổ Thương hỏi.
Vân Triệt gật đầu:
- Thẳng thắn mà nói, vãn bối rất muốn lên xem thử... Dù rằng, chuyện này có lẽ sẽ có rủi ro.
- Ừm.
Cổ Thương chân nhân chậm rãi gật đầu, ông tự nhiên biết "rủi ro" mà Vân Triệt nói là gì. Tuy Phượng Hoành Không đã hứa trước mặt mọi người sẽ không truy cứu chuyện huyết mạch Phượng Hoàng của Vân Triệt nữa, nhưng nếu nói Phượng Hoàng Thần Tông hoàn toàn buông bỏ chuyện này, e rằng không ai tin. Cổ Thương chân nhân chủ động mở lời:
- Nếu đã vậy, tối nay ở chung một viện với chúng ta được không?
Mắt Hạ Nguyên Bá sáng lên, vội nói:
- Đúng đúng! Phượng Hoàng Thần Tông có sắp xếp cho chúng ta một viện, tỷ phu ở chung với chúng ta đi, đệ có rất nhiều chuyện muốn nói với tỷ phu.
Vân Triệt không do dự, lập tức gật đầu. Hắn cũng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi Hạ Nguyên Bá, hơn nữa ở cùng một viện với Cổ Thương chân nhân, hắn sẽ hoàn toàn không cần lo lắng bị Phượng Hoàng Thần Tông ám toán giữa đêm:
- Vậy vãn bối cung kính không bằng tuân mệnh.
- Tốt quá rồi!
Hạ Nguyên Bá hưng phấn đến múa tay múa chân:
- Vậy bây giờ chúng ta về thôi, tỷ phu, đệ có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi tỷ phu, ví dụ như huynh ra khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang thế nào, tỷ tỷ bây giờ ra sao, tại sao huynh lại trở nên lợi hại như vậy, còn có còn có...
Vân Triệt vừa định trả lời, ánh mắt hắn bỗng nhìn thấy bóng dáng của Lăng Kiệt trong đám người, và người đang nói chuyện với Lăng Kiệt kia là...
- Tiền bối, vãn bối xin thất lễ trước.
Vân Triệt lập tức xoay người, nhanh chóng bước tới.
- Tiểu Kiệt!
Đến gần, Vân Triệt gọi một tiếng.
Lăng Kiệt "vụt" một cái quay đầu, ánh mắt chợt sáng ngời, hưng phấn lao tới, hai mắt sáng rực:
- Lão đại! Oa oa oa! Hôm nay huynh thật sự quá uy phong, quả là uy phong ngút trời... À mà, sao lão đại lại ở đây?
- Câu này ta hỏi ngươi mới đúng, sao ngươi lại chạy đến đây?
Vân Triệt hỏi ngược lại.
- Ha ha.
Lăng Kiệt gãi đầu:
- Thật ra ngày thứ hai sau khi lão đại rời khỏi hoàng cung, Thương Phong hoàng đế đã tuyên bố chuyện huynh đại diện cho Thương Phong quốc đến đây tham gia giải đấu xếp hạng bảy nước. Vừa nhận được tin này, ta liền quyết định đến đây... Ta quả nhiên không đến nhầm! Lão đại, huynh biết không! Bây giờ huynh không chỉ là thần thoại của Thương Phong, mà là thần thoại của cả Thiên Huyền đại lục!
Lăng Kiệt vì hắn mà không quản ngại đường xa vạn dặm đến đây, ở trên sân đấu, bất chấp nguy hiểm bị Phượng Hoàng Thần Tông để ý, vẫn liều mạng hò hét cổ vũ cho hắn, thậm chí còn chất vấn Phượng Hoàng Thần Tông, chuyện này khiến Vân Triệt vô cùng cảm động. Hắn vỗ vỗ vai Lăng Kiệt, sau đó nhìn về phía Hoa Minh Hải, vẻ mặt có chút cổ quái.
Điều hắn kỳ quái không phải là thuật dịch dung không chút kỹ thuật của Hoa Minh Hải, mà là... hai người này sao lại đi chung với nhau?
- Khụ khụ.
Hoa Minh Hải hất cằm, ra vẻ nghiêm túc nói:
- Vân lão đại, trước kia ta khâm phục ngươi vì ngươi bắt được ta và cứu thê tử của ta. Còn bây giờ thì... Yên Tiểu Hoa ta đây sùng bái ngươi như...
- Các ngươi phải cẩn thận một chút.
Vân Triệt trực tiếp cắt lời Hoa Minh Hải, vẻ mặt thận trọng nói:
- Lúc trước các ngươi luôn hò hét vì ta trên khán đài, có khả năng đã bị Phượng Hoàng Thần Tông để ý tới. Nếu lỡ bị chúng tìm gây phiền phức, nhớ lập tức truyền âm cho ta.
- Xì, ta mà sợ Phượng Hoàng Thần Tông sao?
Hoa Minh Hải tỏ vẻ khinh thường, trong mắt hắn, Phượng Hoàng Thần Tông chỉ là một đám hít bụi sau lưng hắn mà thôi.
Lăng Kiệt vỗ ngực, không chút để tâm nói:
- Lão đại yên tâm, ngoại công ta là trưởng lão chính thức của Thiên Uy Kiếm Vực, chỉ cần ta nói ra thân phận này, bọn họ không dám làm gì ta đâu.
- Cái gì? Ngoại công ngươi là người của Thiên Uy Kiếm Vực, còn là trưởng lão?
Hoa Minh Hải trừng mắt, sau đó tỏ vẻ bi phẫn:
- Ngươi, một tên nhóc vừa bướng bỉnh lại yếu xìu, vậy mà lại có chỗ dựa vững chắc đến thế! Thế giới này thật không công bằng!
- Ngoại công ngươi?
Trên mặt Vân Triệt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Lăng Kiệt gật đầu, nói:
- Năm đó giữa phụ thân và ngoại công, mẫu thân đã chọn phụ thân, khiến ngoại công tức giận. Mấy ngày trước, phụ thân mẫu thân mang theo đại ca và ta cùng đến Thiên Uy Kiếm Vực, gặp được ngoại công, mâu thuẫn giữa mẫu thân và ngoại công cuối cùng cũng được hóa giải. À... ngoại công hình như còn rất thích ta, còn nói sẽ tự tay dạy ta Thiên Uy Tuyệt Kiếm hoàn chỉnh, ha ha.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt của Vân Triệt trở nên hơi phức tạp, hắn gật đầu, cười nhẹ với Lăng Kiệt:
- Nếu đã vậy, ta cũng yên tâm phần nào. Ngày mai phải lên huyền chu, ta cần đi chuẩn bị sớm, không ở cùng các ngươi được. Tiểu Kiệt, ngươi cứ ở lại Thần Hoàng thành thêm vài ngày, sau khi ta thăm dò Thái Cổ Huyền Chu xong, sẽ cùng ngươi trở về Thương Phong.
- Được!
Lăng Kiệt hưng phấn đáp ứng.
- Nếu có thể, mấy ngày này giúp ta chiếu cố Tiểu Kiệt một chút.
Vân Triệt nói với Hoa Minh Hải.
- Không thành vấn đề! Chăm sóc một tiểu đệ yếu ớt như vậy, quả thật dễ như trở bàn tay.
Hoa Minh Hải thề son sắt, vừa nói xong liền nhận lại một tràng phản bác và khinh bỉ của Lăng Kiệt.
Vân Triệt cười một tiếng, xoay người đi về phía Cổ Thương chân nhân, cùng ông và Hạ Nguyên Bá đi thẳng về phía đình viện dành cho khách quý trong Phượng Hoàng thành.
Hoa Minh Hải quay đầu lại, tất cả biểu cảm trên mặt trong nháy mắt đều thu lại, trở nên ngưng trọng...
Xem ra, dường như Vân Triệt và Thiên Uy Kiếm Vực có mâu thuẫn gì đó... Không đúng! Hẳn là thù hận, hơn nữa, là thù hận không đội trời chung!
Hồi tưởng lại ánh mắt biến đổi trong nháy mắt của Vân Triệt khi Lăng Kiệt nhắc đến Thiên Uy Kiếm Vực, Hoa Minh Hải trầm ngâm hồi lâu.