Nơi này đã là bên trong Thái Cổ Huyền Chu, nhưng ánh sáng chẳng những không u ám mà ngược lại còn sáng sủa lạ thường. Vân Triệt ngẩng đầu nhìn, sau đó âm thầm líu lưỡi, bởi vì trước mắt hắn rõ ràng là một thảo nguyên mênh mông vô tận, xanh biếc ngút ngàn! Cuối thảo nguyên là bầu trời bao la.
- Woa! Quả nhiên giống hệt lời sư phụ nói!
Hạ Nguyên Bá lần đầu đến đây cũng tỏ ra vô cùng kinh ngạc, không nhịn được mà kinh hô:
- Sư phụ nói bên trong Thái Cổ Huyền Chu có pháp tắc không gian đặc thù, tự tạo thành một thế giới. Nhìn nơi này, thật khiến người ta không thể nào tưởng tượng nổi đây lại là bên trong một chiếc huyền chu.
- Tự tạo thành một thế giới?
Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc. Cùng lúc đó, trong đầu hắn cũng vang lên giọng nói của Mạt Lỵ:
- Quả nhiên, pháp tắc không gian ở đây hoàn toàn khác với thế giới bên ngoài! Xem ra, không gian thực sự bên trong này hẳn là lớn hơn rất nhiều so với vẻ ngoài của nó! Có lẽ… còn lớn hơn toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục mấy lần… thậm chí hàng vạn lần cũng có thể!
Vân Triệt: “…”
Cả vùng thảo nguyên bằng phẳng vô cùng, nhìn không thấy bờ bến. Nơi duy nhất đáng chú ý chính là một huyền trận rộng chừng một trượng cách đó không xa, đang lóe lên ánh sáng màu đỏ nhạt. Phượng Hoành Không và các trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông đều đang vây quanh huyền trận này, ánh mắt đặc biệt thận trọng.
- Pháp tắc không gian của nơi này quả nhiên quỷ dị. Một huyền trận không gian như vậy, ở Thiên Huyền Đại Lục, nếu lâu không dùng đến, vạn năm sau huyền lực cũng chỉ suy giảm khoảng năm thành. Mà huyền trận không gian do phụ hoàng của trẫm để lại, mới qua ba trăm năm ngắn ngủi đã suy giảm hơn tám phần.
Phượng Hoành Không nhíu mày nói.
- Nhưng lực lượng còn lại cũng đủ để truyền tống chúng ta đến nơi thăm dò lần trước.
Phượng Phi Yên thu tay lại từ trên quang mang của huyền trận, bình tĩnh nói. Thái Cổ Huyền Chu quá mức khổng lồ, trong mười hai canh giờ ngắn ngủi vốn không thể nào thăm dò hết. Vì vậy, mỗi lần thăm dò, Phượng Hoàng Thần Tông đều sẽ để lại một huyền trận không gian như vậy, để lần sau khi Thái Cổ Huyền Chu mở ra, có thể trực tiếp truyền tống từ đây đến nơi đã thăm dò lần trước.
- Trước tiên hãy gia cố huyền trận, sau đó chúng ta sẽ xuất phát.
Phượng Hoành Không quyết đoán nói.
- Được!
Hơn hai mươi vị Bá Hoàng của Phượng Hoàng Thần Tông đồng thời ra tay, truyền huyền lực vào huyền trận. Rất nhanh, quang mang của huyền trận từ mờ nhạt đã trở nên ngày càng đậm.
Sau khi gia cố huyền trận xong, Phượng Hoành Không xoay người, nói:
- Chư vị từ các Thánh Địa và sáu nước, có muốn cùng chúng ta tiến vào thăm dò bên trong Thái Cổ Huyền Chu không? Các đời trước đã thăm dò sâu vào khoảng ba vạn dặm, tuy trước sau không thu hoạch được gì, nhưng biết đâu lần này chúng ta sẽ có đột phá mang tính bước ngoặt, phát hiện được kỳ vật thượng cổ. Càng đi sâu, nguy hiểm càng lớn, trong phạm vi ba vạn dặm đã là nơi Bá Huyền Thú hoành hành, nguy hiểm trùng trùng, một vài chướng ngại càng không phải sức một người có thể đột phá, cần phải hiệp lực. Nếu muốn đi cùng, hãy vào trong huyền trận này, còn nếu muốn tự do hành động thì cũng tùy ý… Chỉ có điều…
Giọng Phượng Hoành Không ngừng lại một chút, thản nhiên nói:
- Kẻ dưới cấp Bá Hoàng thì tốt nhất đừng nên vào, tiến vào huyền trận này chẳng khác nào tìm chết.
Trong ba mươi sáu người, người có huyền lực thấp hơn Bá Hoàng cũng chỉ có năm người: Vân Triệt, hai huyền giả của Hắc Sát Quốc, và hai người Nguyệt Cơ, Mị Cơ mà Dạ Tinh Hàn mang theo.
Thái Cổ Huyền Chu ba trăm năm mới xuất hiện một lần, đã vào được đây, đương nhiên phải lựa chọn hiệp lực thăm dò nơi sâu hơn. Cổ Thương Chân Nhân quay lại, nói:
- Nguyên Bá, con có đi cùng vi sư không?
Hạ Nguyên Bá lại lắc đầu:
- Không đâu sư phụ, lần này đệ tử theo sư phụ vào huyền chu chỉ để mở mang tầm mắt, cũng không có dã tâm gì, nên sẽ không đi cùng đâu. Con và tỷ phu sẽ ở quanh đây dạo chơi là được.
Có Vân Triệt ở đây, Cổ Thương Chân Nhân cũng biết Hạ Nguyên Bá sẽ trả lời như vậy, ông chậm rãi gật đầu:
- Cũng được. Chỉ có điều, mặc dù huyền thú ở khu vực gần đây không có uy hiếp, hoàn cảnh cũng không hiểm ác, nhưng thế giới này dù sao cũng không tầm thường, không ai có thể đoán trước được nơi nào sẽ ẩn giấu nguy hiểm khôn lường, cho nên vẫn phải hết sức cẩn thận.
- Mặt khác, phải nhớ kỹ một chuyện vi sư đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần… Cửa thuyền của Thái Cổ Huyền Chu mở ra, nghĩa là mười hai canh giờ sau, huyền chu sẽ biến mất. Khi thời gian gần đủ mười hai canh giờ, toàn bộ không gian của huyền chu sẽ rung động. Khi cảm nhận được không gian rung động, nhất định phải cố gắng ở nơi trống trải. Như vậy, khi đủ mười hai canh giờ sẽ bị cưỡng chế đẩy ra khỏi thế giới của huyền chu. Nhưng nếu lúc đó con ở một nơi bịt kín, ví dụ như sơn động, khe sâu, phòng ốc, tháp đá, thì sẽ không thể bị đẩy ra, mà sẽ biến mất cùng huyền chu… cũng chính là hoàn toàn tiêu vong! Từ khi Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện, đã có hơn mười vị tiền bối gặp phải vận rủi này, hình thần câu diệt! Nhớ kỹ!
- Con biết rồi, sư phụ.
Hạ Nguyên Bá gật đầu, sau đó nghi hoặc hỏi:
- Nhưng đệ tử vẫn luôn không hiểu, vì sao ở nơi tương đối kín lại không thể bị đẩy ra ngoài ạ?
- Bởi vì ở nơi này, mỗi một tấc đất, mỗi một viên đá, đều vô cùng cứng rắn, hơn nữa trong đó còn ẩn chứa quy tắc hệ thổ với mật độ cực kỳ đáng sợ.
Cổ Thương Chân Nhân vừa nói vừa vươn tay, hút một hòn đá to bằng nắm tay trên mặt đất lên, đưa cho Hạ Nguyên Bá:
- Nguyên Bá, con thử phá hủy nó xem.
- A…
Với thực lực Bá Hoàng trung kỳ hiện tại của Hạ Nguyên Bá, đừng nói một hòn đá, cho dù là một khối huyền thiết, cũng có thể dễ dàng nghiền thành bột mịn. Sức nặng và cảm giác của hòn đá trong tay không khác gì đá bình thường, hắn cầm lấy hòn đá, dùng sức bóp mạnh… Sau đó, mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì hòn đá trong tay đừng nói là vỡ nát, ngay cả một chút biến dạng cũng không có.
Hạ Nguyên Bá đặt hòn đá sang tay trái, lòng bàn tay mở ra, sau đó hít một hơi thật sâu, tay phải nắm thành quyền, mạnh mẽ đấm xuống.
Bốp…
Nửa bên mặt của Hạ Nguyên Bá hơi co giật, đau đến nhe răng trợn mắt, hòn đá trong tay cũng rơi xuống… vẫn không hề suy suyển.
- Cái… cái này… Đây là đá gì vậy! Sao có thể cứng như thế!
Hạ Nguyên Bá xoay xoay cổ tay, vẻ mặt khiếp sợ nói.
Vân Triệt đứng bên cạnh Hạ Nguyên Bá, nghe thầy trò họ nói chuyện, nhìn động tác của Hạ Nguyên Bá, cũng tỏ vẻ kinh ngạc.
- Trong rất nhiều phỏng đoán, Thái Cổ Huyền Chu này rất có thể là huyền chu từ thời đại Chân Thần thượng cổ. Đã là vật của thời đại Chân Thần, vậy thì dù chỉ là một hòn đá nhỏ cũng tuyệt đối không tầm thường. Bất cứ thứ gì ở đây đều cứng rắn vượt xa sức tưởng tượng của con. Dù con dùng hết toàn lực cũng gần như không thể phá vỡ dù chỉ là một hòn đá bình thường nhất, chứ đừng nói đến tường đá.
Cổ Thương Chân Nhân chậm rãi nói:
- Lực lượng nơi đây có thể chống đỡ lớn như thế, tự nhiên cũng có thể ngăn cản được luồng khí tức vĩ đại. Nếu sau mười hai canh giờ, con ở một nơi bị không gian ngăn cách tứ phía, luồng khí tức đẩy chúng ta ra ngoài sẽ bị ngăn cách hoàn toàn, do đó không thể thoát ra, phải biến mất cùng Thái Cổ Huyền Chu, vĩnh viễn bị chôn vùi trong đó.
- A, con hiểu rồi.
Hạ Nguyên Bá lòng còn sợ hãi nhìn hòn đá dưới chân, càng thêm nghiêm túc gật đầu.
- Để đảm bảo an toàn, Nguyên Bá, cầm lấy.
Cổ Thương Chân Nhân lấy ra một mặt dây chuyền ngọc thạch, rồi trực tiếp đeo lên cổ Hạ Nguyên Bá.
- Hả, sư phụ, đây là gì vậy?
Hạ Nguyên Bá tò mò hỏi.
- Đây là ngọc thạch huyền trận được chế tạo dựa trên pháp tắc không gian của Thái Cổ Huyền Chu. Ở trong huyền chu, nếu gặp phải nguy hiểm gây nguy hiểm đến tính mạng, hoặc khi đến canh giờ thứ mười hai mà bị kẹt ở nơi không thể thoát ra, hãy bóp nát ngọc thạch. Huyền trận không gian đặc thù chứa trong đó sẽ trực tiếp truyền tống con đến Phượng Hoàng Thành ở bên dưới huyền chu. Tuy huyền trận trong ngọc thạch nhỏ, nhưng vì phải tuân theo pháp tắc không gian của Thái Cổ Huyền Chu nên việc chế tạo vô cùng gian nan, cần đến sức mạnh của vài vị Đế Quân.
- Năm đó, một vị đệ tử thân truyền của Thánh Đế đã bị lạc trong một cổ điện ở đây, không thể thoát ra, do đó biến mất cùng Thái Cổ Huyền Chu. Thánh Đế đau buồn và tức giận, nên loại ngọc thạch không gian dành riêng cho Thái Cổ Huyền Chu này đã ra đời. Toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, cũng chỉ có Hoàng Cực Thánh Vực của chúng ta mới có.
- À! Thì ra là thế.
Hạ Nguyên Bá gật đầu, sau đó không chút do dự nói:
- Sư phụ, ngọc thạch này người còn không? Cho tỷ phu con một cái đi!
- Cái này…
Cổ Thương Chân Nhân lộ vẻ khó xử. Ông vừa định lắc đầu, nhưng bỗng nghĩ đến, nếu mình không cho, Hạ Nguyên Bá rất có thể sẽ đưa luôn cái của mình cho Vân Triệt. Ông chỉ có thể âm thầm thở dài, lấy viên trên người mình xuống:
- Thôi được, cái của vi sư con cũng cầm lấy đi. Hai viên ngọc thạch này còn quý hiếm hơn con tưởng, trừ phi nguy hiểm đến tính mạng, nếu không thì cố gắng đừng dùng.
- Tạ ơn sư phụ!
Hạ Nguyên Bá lập tức đưa một viên ngọc thạch cho Vân Triệt, sau đó thuận miệng chào Cổ Thương Chân Nhân một tiếng:
- Tỷ phu, chúng ta đi thôi.
- Tuy rằng nơi này cũng có huyền thú, nhưng sư phụ nói trong vòng mấy trăm dặm quanh đây, mạnh nhất cũng chỉ là Thiên Huyền Thú, không có nguy hiểm gì.
Nhìn Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá đi về hướng đông, Cổ Thương Chân Nhân thầm cười khổ. Toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, có biết bao người mơ cũng muốn làm đệ tử của ông mà không được, vậy mà đối với Hạ Nguyên Bá, phần lớn thời gian ông đều phải chiều theo ý hắn, sợ mất đi người đệ tử này… Dù sao, Hạ Nguyên Bá sở hữu Bá Hoàng Thần Mạch trong truyền thuyết, nhất định sẽ trở thành một đời Bá Hoàng!
Điều khiến ông hơi lo lắng chính là… hai năm trước, tính tình của Hạ Nguyên Bá có thể coi là trầm lặng, nhưng rất phù hợp với khí chất của bậc đế vương. Nhưng sau khi gặp lại Vân Triệt, khí phách vốn ngày càng mạnh mẽ của hắn gần như đã biến mất không còn tăm hơi. Hơn nữa, trước khi đến Thần Hoàng Thành, mục đích Hạ Nguyên Bá muốn vào Thái Cổ Huyền Chu chính là để dấn thân vào hiểm cảnh, bởi càng ở nơi nguy hiểm, hắn sẽ càng trưởng thành, rồi đột phá cực hạn của bản thân trong nguy cơ và hiểm cảnh trùng trùng. Nhưng hiện giờ, hắn lại chọn một khu vực gần đây, hoàn toàn không có chút nguy hiểm nào…
Cổ Thương Chân Nhân đã bắt đầu cảm thấy, sự xuất hiện của Vân Triệt đối với sự tiến bộ của Hạ Nguyên Bá, cũng như việc Bá Hoàng Thần Mạch thức tỉnh thêm một bước, có lẽ sẽ mang lại tác dụng ngược vô cùng lớn.
Người của Phượng Hoàng Thần Tông đã lần lượt tiến vào huyền trận, Cổ Thương Chân Nhân và Lăng Khôn cũng đứng bên cạnh. Lăng Khôn liếc nhìn Dạ Tinh Hàn đang lơ lửng giữa không trung, không có ý định đi qua, bèn nói:
- Dạ Thiếu Cung Chủ, không đi cùng chúng ta sao?
- Hừ! Thôi đi.
Dạ Tinh Hàn cười như không cười nói:
- Ta muốn mang theo Nguyệt Cơ và Mị Cơ của ta vào, nhất định sẽ khiến vài lão già cổ hủ khó chịu. So với việc tìm kiếm thần vật thượng cổ gì đó, bản thiếu gia đây vẫn cảm thấy tiêu dao khoái hoạt trong Thái Cổ Huyền Chu này thú vị hơn nhiều.
Nói xong, Dạ Tinh Hàn cười lớn một tiếng, ôm hai nữ nhân bay đi xa.
- Người ta đến để thưởng ngoạn phong cảnh, chuyện đánh đánh giết giết cứ giao cho lũ đàn ông các ngươi đi, ta cũng không đi đâu.
Cơ Thiên Nhu hất mái tóc dài, bĩu môi, kiêu ngạo xoay người, cũng tự mình rời đi.
Đối với việc Dạ Tinh Hàn và Cơ Thiên Nhu tự đi, Phượng Hoành Không không hề có ý giữ lại, ngược lại còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Trong đội ngũ bớt đi hai kẻ phiền phức này, có thể yên tĩnh hơn nhiều:
- Tuyết Nhi, chúng ta vào thôi. Sau này, con phải ở sát bên cạnh phụ hoàng, tuyệt đối không được tự ý đi lại.
Phượng Hoành Không nói xong, Phượng Tuyết Nhi lại không hề nhúc nhích, mà đột nhiên nói:
- Phụ hoàng, Tuyết Nhi muốn tự mình đi dạo ở đây, có được không ạ?