Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 465: CHƯƠNG 464: TÁNG HOA NGÂM

Tốc độ của Vân Triệt tuy nhanh, nhưng so với Dạ Tinh Hàn lại kém quá xa. Khoảng cách giữa hai bên đang nhanh chóng được rút ngắn, chỉ sau mười mấy hơi thở đã bị kéo gần xuống còn trăm trượng. Vân Triệt ôm chặt Phượng Tuyết Nhi, hàm răng cắn chặt, trong đầu điên cuồng suy tính cách thoát thân, nhưng đúng lúc này, hắn bỗng nhiên cảm giác được luồng khí tức khóa chặt mình đột ngột bị gián đoạn, ngay cả cảm giác nguy hiểm cũng đã biến mất hơn nửa.

Vân Triệt vội quay đầu lại, bất ngờ phát hiện một bóng người trắng như tuyết phiêu dật từ trên trời chậm rãi đáp xuống, chắn ngay trước mặt Dạ Tinh Hàn, một luồng khí thế cường đại đã cứng rắn phong tỏa đường tiến của hắn.

Đó là… Cơ Thiên Nhu!?

Trong lòng Vân Triệt lập tức yên tâm hơn rất nhiều, hắn hít một hơi thật sâu, lần nữa tăng tốc, lao thẳng về phía trước.

- Hừm, Tiểu Hàn Hàn, vội vàng như thế là muốn đi đâu nha? Vừa hay nhân gia đang rảnh rỗi, có muốn ta đây hỗ trợ hay không?

Cơ Thiên Nhu xoay xoay ngón tay, đôi mắt đào hoa híp lại thành một đường cong nhìn Dạ Tinh Hàn, khí thế vô hình tỏa ra từ người hắn đã hoàn toàn phong tỏa Dạ Tinh Hàn, khiến y không thể tiến thêm một bước.

Vừa nhìn thấy Cơ Thiên Nhu xuất hiện, Dạ Tinh Hàn liền cảm thấy không ổn, với tính tình của Cơ Thiên Nhu, hắn tuyệt đối không thể xuất hiện mà không có mục đích, rất có thể đã bí mật quan sát tất cả từ trước. Dạ Tinh Hàn trầm giọng nói:

- Cơ Thiên Nhu, lập tức tránh ra, đừng phá hỏng chuyện tốt của ta.

- A hừm, Tiểu Hàn Hàn hung dữ thật nha.

Cơ Thiên Nhu ra vẻ oan ức tủi thân, nhưng ngay lập tức gương mặt đào hoa lại nở nụ cười rạng rỡ:

- Có điều dáng vẻ tức giận của Tiểu Hàn Hàn cũng thật đáng yêu, khiến người ta không nhịn được muốn đưa tay sờ một cái… Tiểu Hàn Hàn, đưa mặt qua đây để nhân gia sờ cho thỏa thích nào.

- Ngươi…

Toàn thân Dạ Tinh Hàn run lên, bước chân bất giác lùi lại một bước, nghiến răng nói:

- Cơ Thiên Nhu, ta đã sớm cảm giác được có người đang bí mật nhìn trộm, quả nhiên là ngươi. Ngươi và ta đều là người của Thánh Địa, không cần nhiều lời! Ngươi cũng biết người ta muốn truy đuổi là ai, lập tức tránh ra, coi như Dạ Tinh Hàn ta nợ ngươi một ân tình! Bằng không… Hừ! Ngươi với Phượng Hoàng Thần Tông cũng không có bao nhiêu giao tình, không đáng vì một tông môn sắp suy tàn mà trở thành tử địch với ta!

- Phượng Hoàng Thần Tông?

Cơ Thiên Nhu khẽ động con ngươi, sau đó cười đến run cả người:

- Ngươi nói tiểu cô nương của Phượng Hoàng Thần Tông kia à? Tiểu cô nương đó rất được người ta yêu thích, có điều sống chết của nàng ta chẳng liên quan gì đến nhân gia cả, nhân gia chẳng qua chỉ cảm thấy ngươi với Tiểu Triệt chơi trò đuổi bắt thật vui, vì thế không nhịn được nhảy ra, muốn tăng thêm chút độ khó cho trò chơi của các ngươi mà thôi, như vậy sẽ vui hơn, hừm hừ hừ!

- Vân Triệt?

Lông mày Dạ Tinh Hàn nhíu chặt, tràn đầy khó hiểu. Cơ Thiên Nhu đột nhiên ra tay ngăn cản hắn, lại không phải vì Phượng Tuyết Nhi, mà là vì Vân Triệt.

Dạ Tinh Hàn dù có Bá Huyền Khí, nhưng tuyệt đối không thể là đối thủ của Cơ Thiên Nhu. Nếu hắn muốn dây dưa, bản thân hắn ngay cả chạy trốn cũng không nổi. Hắn trầm giọng nói:

- Vân Triệt cho ngươi lợi lộc gì? Đường đường Ngọc Diện Yêu Quân mà lại đi bán mạng cho một tên nhóc chưa đầy hai mươi tuổi ở Thương Phong Quốc! Thật nực cười.

- Bán mạng? Tiểu Hàn Hàn nói sai rồi.

Cơ Thiên Nhu lắc lắc ngón tay:

- Nhân gia đã nói rồi, chỉ là muốn tham gia vào trò chơi của Tiểu Hàn Hàn với Tiểu Triệt Triệt mà thôi, cách lúc thế giới này đóng lại còn mười canh giờ nữa, nếu trò chơi kết thúc nhanh như vậy, thời gian còn lại sẽ chẳng có gì để chơi, thật là vô vị. Xoẹt!

Cơ Thiên Nhu giơ tay phải lên, giữa những ngón tay trắng như tuyết, chẳng biết từ lúc nào đã kẹp lấy một cánh hoa màu đỏ yêu diễm. Ngón tay hắn khẽ động, tức thì, cánh hoa như được gió nhẹ nâng lên, nhẹ nhàng bay về phía Dạ Tinh Hàn, nhưng khi cách y chưa đầy một trượng, tốc độ đột nhiên tăng vọt, trong nháy mắt bay đi, vẽ nên một vệt sáng đỏ thật lâu không tan trên không trung.

Đầu Dạ Tinh Hàn nghiêng đi, vệt sáng đỏ sượt qua yết hầu hắn, hàn ý trong nháy mắt khiến tim hắn như ngừng đập. Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh trên mặt, âm trầm khẳng định:

- Ngươi muốn giết ta?

- Ôi chao, Tiểu Hàn Hàn thật là dọa người nha, nhân gia làm sao nỡ giết Tiểu Hàn Hàn chứ.

Cơ Thiên Nhu vội vàng lắc đầu phủ nhận… Hắn tuyệt đối có năng lực giết Dạ Tinh Hàn, hơn nữa ở thế giới này, còn có thể giết người không để lại hậu hoạn. Nhưng Cơ Thiên Nhu biết rõ, trên người Dạ Tinh Hàn chắc chắn có linh hồn ấn ký do Thiên Quân Dạ Mị Tà của Nhật Nguyệt Thần Cung tự mình lưu lại. Một khi Dạ Tinh Hàn tử vong, ký ức và hình ảnh trong một khoảng thời gian ngắn trước khi chết sẽ lập tức truyền đến linh hồn Dạ Mị Tà, cho y biết ai là kẻ đã giết Dạ Tinh Hàn.

Cơ Thiên Nhu tuy cuồng ngạo bất kham, nhưng chưa đến mức không kiêng dè mà đi trêu chọc vào sát niệm của một Thiên Quân. Hơn nữa, cái chết của Dạ Tinh Hàn sẽ không chỉ là ân oán cá nhân, mà là ân oán giữa toàn bộ Nhật Nguyệt Thần Cung và Chí Tôn Hải Điện.

- Bất quá, nếu như Tiểu Hàn Hàn không nghe lời, với tư cách là trưởng bối, dạy dỗ một chút cũng là điều nên làm, Tiểu Hàn Hàn nói có đúng không nào, hì hì.

Cơ Thiên Nhu cười híp mắt nói.

Song quyền Dạ Tinh Hàn nắm chặt, suýt chút nữa tức nổ phổi. Con mồi vừa rồi đã ở ngay trước mắt, hắn sắp có thể đoạt được thân thể và huyết mạch của Phượng Tuyết Nhi… Đặc biệt là huyết mạch Phượng Hoàng của nàng, đó là trợ lực không thể thiếu để hắn làm chủ đại lục trong tương lai. Vậy mà tên Cơ Thiên Nhu chết tiệt này lại nhảy ra!

- Cơ Thiên Nhu, bình thường ta kính ngươi là trưởng bối, vì thế vẫn luôn nhường nhịn ba phần, ngươi cũng đừng có… được voi đòi tiên!

Chắc chắn Cơ Thiên Nhu không thể giết mình, Dạ Tinh Hàn không còn sợ hãi, giọng điệu cũng lập tức trở nên cứng rắn, muốn dùng thân phận Thiếu chủ Thánh Địa để áp đảo đối phương.

- A nha nha…

Cơ Thiên Nhu sao có thể bị dọa sợ, hắn vẫn giữ dáng vẻ cười híp mắt như cũ:

- Gương mặt hoàn mỹ này của nhân gia, chính là thứ quan trọng nhất đời này của nhân gia, là thứ nhất định phải có. Nhưng mà, cái mặt của Tiểu Hàn Hàn cho… nhân gia còn chẳng thèm.

- Ngươi…

Dạ Tinh Hàn vừa nói một chữ, ánh mắt đột nhiên lóe lên, bất ngờ ra tay, hai luồng huyền quang rực sáng bắn ra, công kích thẳng về phía Cơ Thiên Nhu.

"Nhật Nguyệt Tù Lung!!"

Dạ Tinh Hàn vừa ra tay đã là huyền kỹ phong tỏa mạnh nhất của Nhật Nguyệt Thần Cung, muốn nhân lúc Cơ Thiên Nhu không kịp chuẩn bị mà mạnh mẽ phong tỏa hắn.

Đối mặt với đòn tấn công bất ngờ của Dạ Tinh Hàn, biểu cảm của Cơ Thiên Nhu không đổi, ngay cả độ cong tao nhã quyến rũ nơi khóe miệng cũng không hề biến động, chỉ có hai ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua, hai cánh hoa đỏ rực nhẹ nhàng bay ra hai bên.

Binh! Binh!

Nhật Nguyệt Huyền Quang mang theo lực phong tỏa cường đại vừa chạm vào hai cánh hoa đã vỡ tan như bong bóng xà phòng, tạo thành hai luồng gió bão khuấy động rồi tiêu tán sang hai bên. Đứng giữa hai luồng bạo phong, ngay cả một sợi tóc hay vạt áo của Cơ Thiên Nhu cũng không hề lay động. Hắn duỗi năm ngón tay ra, trên mỗi đầu ngón tay đều lóe lên ánh sáng màu sắc khác nhau, trông vô cùng rực rỡ. Đôi mắt đào hoa nheo lại, hắn cười duyên trêu chọc:

- Tiểu Hàn Hàn quả nhiên không ngoan a, nhân gia phải dạy dỗ ngươi một bài học nho nhỏ mới được.

- Cơ Thiên Nhu, đừng tưởng ta sợ ngươi! Ta ngược lại muốn xem xem, hôm nay ngươi có thể làm gì được ta.

Dạ Tinh Hàn lạnh lùng tàn nhẫn, Nhật Nguyệt Kiếp hiện ra trong tay, toàn thân huyền quang bùng lên, huyền lực vô cùng mạnh mẽ giống như sóng thần gầm thét cuộn trào.

"Âm Dương Huyễn Diệt!... Chết đi!!

Hai luồng huyền quang một trắng một đen từ Nhật Nguyệt Kiếp phóng ra, quấn quýt vào nhau giữa không trung, cùng lúc đánh thẳng về phía Cơ Thiên Nhu, khiến không gian nơi chúng đi qua từng tấc vặn vẹo.

Đối mặt với sát chiêu khủng bố, Cơ Thiên Nhu vẫn giữ vẻ mặt như gió xuân, cổ tay hắn khẽ xoay, năm ngón tay bất động, thải quang trên đầu ngón tay luân phiên thay đổi, sắc màu sặc sỡ:

- Tiểu Hàn Hàn, phải thưởng thức cho kỹ vẻ đẹp này nhé… Táng—Hoa—Ngâm… nhé.

Âm cuối cùng vừa dứt trên môi, thải quang trên năm ngón tay Cơ Thiên Nhu đồng thời lóe sáng, tức thì, màu vàng, màu đỏ, hồng nhạt, xanh lục, xanh lam, trắng, màu trà… đủ loại cánh hoa bay lượn ra, tựa như một trận mưa hoa bảy màu rực rỡ đột ngột nổi lên.

Lực lượng âm dương đang oanh kích tới liền chìm vào trong cơn mưa hoa đầy trời, sau đó càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhỏ… khi cách Cơ Thiên Nhu còn mấy trượng, đã hoàn toàn biến mất.

Vô ảnh vô tung, vô thanh vô tức.

- Cái… Sao!?

Dạ Tinh Hàn đã vô số lần nghe qua sự đáng sợ của Cơ Thiên Nhu, nhưng chưa bao giờ giao thủ, tuyệt đối không ngờ những cánh hoa của hắn lại khủng bố đến mức này! Đúng lúc này, một cơn gió mang theo hương hoa nồng đậm thổi tới, cuốn theo vô số cánh hoa bay về phía Dạ Tinh Hàn. Đồng tử Dạ Tinh Hàn co rút lại, hắn theo bản năng lùi lại, nhưng vừa lùi được một bước, từng luồng lực hút mãnh liệt đã truyền đến từ phía trước… chính xác hơn, là từ mỗi một cánh hoa truyền đến! Lực hút này quá lớn, hắn căn bản không có khả năng chống cự, chỉ có thể trơ mắt nhìn từng cánh từng cánh hoa chạm vào cơ thể mình.

Cánh hoa đầu tiên rơi trên vai hắn… đó rõ ràng chỉ là một cánh hoa, nhưng trong nháy mắt, hắn lại cảm giác như có một ngọn núi lớn đè nặng lên vai, khiến thân thể đang lơ lửng của hắn đột nhiên chìm xuống. Ngay lập tức, cánh thứ hai, cánh thứ ba, cánh thứ tư, cánh thứ năm… càng lúc càng nhiều cánh hoa rơi trên người hắn. Mỗi lần thêm một cánh, thân thể Dạ Tinh Hàn lại nặng thêm một phần. Sau mấy chục cánh hoa, hắn thậm chí không thể giữ vững thân hình trên không, bị kéo mạnh từ trên trời rơi xuống.

Mà cho dù đã rơi xuống đất, cỗ áp lực khổng lồ vẫn khiến hắn ngay cả đứng cũng không nổi, ép hắn phải quỳ rạp xuống… cuối cùng cả người bị đè chặt xuống mặt đất lạnh lẽo cứng rắn, đầu cũng không thể ngóc lên.

- Cơ… Thiên… Nhu!!

Đầu Dạ Tinh Hàn ép sát mặt đất, gầm lên bằng giọng khàn đặc:

- Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi, nếu có một ngày ngươi rơi vào tay ta, ta…

Một cánh hoa trực tiếp dán lên miệng Dạ Tinh Hàn, khiến hắn không thể phát ra thêm một âm thanh nào. Cơ Thiên Nhu lắc đầu, ra vẻ từ bi nói:

- Người trẻ tuổi mà, dễ kích động, đến lúc này còn dám mạnh miệng, không sợ nhân gia nổi giận, không cẩn thận chặt đầu ngươi xuống sao… Đầu bị chặt xuống, yết hầu phun ra huyết hoa đầy trời… Nha… đó mới là phong cảnh tuyệt mỹ nhất, say đắm lòng người nhất thế gian.

Những cánh hoa liên tục rơi xuống, từ từ phủ kín mặt đất. Ở vị trí trung tâm là một đống hoa không quá cao, bên trong, Dạ Tinh Hàn đã bị chôn vùi hoàn toàn, ngay cả một vạt áo cũng không lộ ra.

Cơ Thiên Nhu chậm rãi lơ lửng trên không, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Nợ nhân tình của người khác là thứ đáng ghét nhất. Bây giờ cuối cùng cũng đã trả xong. Cũng không biết Tiểu Hàn Hàn sẽ bị chôn bao lâu… Hứ, nếu Tiểu Triệt Triệt vẫn bị Tiểu Hàn Hàn bắt được, vậy thì không thể trách nhân gia đâu, hì hì hì…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!