Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 471: CHƯƠNG 470: PHƯỢNG THẦN TÁI HIỆN

Cổ Thương và đám người Phượng Hoành Không gần như cùng lúc bị Thái Cổ Huyền Chu đẩy ra, xuất hiện trên mặt đất ngay bên dưới con thuyền... cũng chính là bên trong Phượng Hoàng Thành. Các trưởng lão cùng hoàng tử đã chờ từ sớm ở nơi đó, nhìn thấy Phượng Hoành Không xuất hiện, bọn họ vội vã tiến lên nghênh tiếp.

Người của Phượng Hoàng Thần Tông đồng loạt xuất hiện, Phượng Hoành Không cấp tốc nhìn xung quanh, lại phát hiện thiếu mất hai người... hơn nữa còn là hai người quan trọng nhất. Hắn trầm giọng hỏi:

- Tuyết Nhi và Đại trưởng lão đâu? Sao vẫn chưa thấy ra?

Cổ Thương chân nhân ngẩng đầu liếc nhìn Thái Cổ Huyền Chu còn chưa biến mất trên không trung, bình tĩnh nói:

- Đồ nhi của Cổ mỗ vẫn chưa xuất hiện. Vị trí của họ bên trong Thái Cổ Huyền Chu khác với chúng ta, có lẽ thời gian bị đẩy ra cũng có chênh lệch.

Phượng Hoành Không chậm rãi gật đầu, xem như tán đồng suy nghĩ này... Bởi vì Hạ Nguyên Bá, Phượng Phi Yên và Phượng Tuyết Nhi ban đầu đều ở vị trí tự do hành động, chứ không gia nhập vào đội ngũ thăm dò.

Dạ Tinh Hàn và Cơ Thiên Nhu cũng xuất hiện cùng lúc với bọn Phượng Hoành Không. Ánh mắt Dạ Tinh Hàn có phần u ám, còn Cơ Thiên Nhu chỉ liếc hắn một cái rồi thờ ơ nhìn đi nơi khác, ra vẻ mọi chuyện đại sự trong thiên hạ đều không liên quan đến mình.

Vừa nghe lời này, Phượng Hi Thần vội vàng bước lên phía trước, nói:

- Cổ Thương chân nhân, quý đệ tử đã rời khỏi Thái Cổ Huyền Chu chưa đầy hai canh giờ sau khi nó mở ra, hiện đang ở trong đan điện.

- Ngươi nói cái gì?

Sắc mặt Cổ Thương chân nhân khẽ thay đổi, Phượng Hoành Không cũng nhíu chặt mày:

- Thần Nhi, con có chắc mình không nhìn lầm người không? Trẫm đã tận mắt thấy Hạ Nguyên Bá tiến vào trong Huyền Chu, sao có khả năng giữa đường trở ra?

Cổ Thương chân nhân nghiêm nghị hỏi:

- Hắn có bị trọng thương không? Hiện tại thương thế ra sao?

Phượng Hi Thần vội đáp:

- Hắn trông không có vẻ gì là bị thương, nhưng lại đang hôn mê bất tỉnh, hơn nữa toàn thân không cảm nhận được chút huyền khí nào, tựa như... đã bị phế.

Sắc mặt Cổ Thương lại biến đổi lần nữa:

- Không có thương tích, toàn thân không có huyền khí, lẽ nào...

Dạ Tinh Hàn, người vẫn im lặng nãy giờ, khẽ nhíu mày, trong lòng chợt cảm thấy có điều không ổn. Phượng Phi Yên đã chết, Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi cũng không thể nào xuất hiện được nữa, người biết tất cả chỉ có Cơ Thiên Nhu. Hắn chỉ cần giữ im miệng Cơ Thiên Nhu thì sẽ không ai biết chuyện xảy ra bên trong Thái Cổ Huyền Chu. Hắn hoàn toàn không ngờ rằng Hạ Nguyên Bá vốn dĩ không chết... mà hắn biến mất là do đã sớm rời khỏi Thái Cổ Huyền Chu!

Hắn cũng chợt nhớ ra, dường như trước đây không lâu mình có nghe nói Hoàng Cực Thánh Vực sở hữu một loại truyền tống ngọc thạch có thể can thiệp vào không gian của Thái Cổ Huyền Chu, nhưng số lượng cực ít, vô cùng quý giá. Không ngờ Hạ Nguyên Bá lại có một cái... Nhưng nghĩ đến Bá Hoàng Huyền Mạch của hắn, Dạ Tinh Hàn lại đột nhiên cảm thấy chuyện này dường như cũng là lẽ đương nhiên.

Phượng Hoành Không suy nghĩ một chút, vừa định mở miệng thì bỗng nhiên, phía trước loé lên ánh sáng, một huyền trận nhỏ nhắn chậm rãi hiện ra. Nhìn thấy huyền trận này, Cổ Thương chân nhân lộ vẻ nghi hoặc... Huyền trận này rõ ràng là truyền tống huyền trận đặc thù ẩn chứa bên trong truyền tống ngọc thạch.

Trong huyền trận, bóng người Phượng Tuyết Nhi dần hiện ra. Sự xuất hiện của nàng khiến sắc mặt Dạ Tinh Hàn nhất thời biến đổi, vẻ mặt lộ ra không phải là sợ hãi, mà là mừng như điên trong cơn kinh ngạc.

Nơi chốn quen thuộc, không khí quen thuộc, trong tầm mắt là những người quen thuộc, bên tai là những thanh âm quen thuộc... Nhưng tất cả những điều này, Phượng Tuyết Nhi dường như hoàn toàn không cảm nhận được. Nàng yên lặng đứng đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời... Nàng rõ ràng đang ở nhà của mình, nhưng lại mang một vẻ cô tịch đến cùng cực.

Trên bầu trời, Thái Cổ Huyền Chu cũng vào đúng lúc này hoàn toàn biến mất.

Ánh mắt Phượng Tuyết Nhi lập tức hoàn toàn mất đi tiêu cự, hai hàng lệ trong suốt chậm rãi lăn dài trên má. Trước mắt nàng, thứ duy nhất có thể nhìn thấy chỉ là khuôn mặt mơ hồ của Vân Triệt ở khoảnh khắc cuối cùng, bên tai, hết lần này đến lần khác vang vọng giọng nói nhẹ như gió của hắn...

“Tuyết Nhi... chờ ta...”

- Vân ca ca... Vân ca ca...

Tiếng nức nở vang lên, mỗi một chữ đều bi thương đến xé lòng, như muốn cứa nát trái tim của tất cả mọi người. Nàng nhắm hai mắt lại, như người mất hồn, ngã ngửa về phía sau.

- Tuyết Nhi!

Khi Phượng Tuyết Nhi hiện thân, Phượng Hoành Không đã gọi lớn một tiếng, gọi hai tiếng nhưng không thấy nàng đáp lại, liền cảm thấy kỳ quái. Thấy nàng đột nhiên ngã xuống, hắn nhất thời kinh hãi, vội lao tới đỡ lấy nàng. Vừa chạm vào cơ thể nàng, sắc mặt hắn đột nhiên biến sắc:

- Đây là... Phong Hoàng Cấm Trận!

- Cái gì!?

Vừa nghe bốn chữ này, tất cả người của Phượng Hoàng Thần Tông có mặt đều kinh hãi tột độ. Bọn họ cùng nhau xông tới, cảm nhận được khí tức mơ hồ trên người Phượng Tuyết Nhi, ai nấy đều thất sắc.

- Sao có thể!

Phượng Hi Minh cắn chặt răng:

- Phong Hoàng Cấm Trận là hình phạt của tông môn dùng để trừng trị đệ tử phạm phải sai lầm ngút trời, sao lại xuất hiện trên người Tuyết Nhi... Hơn nữa, với thực lực của Tuyết Nhi, toàn tông có mấy người có thể hạ Phong Hoàng Cấm Trận lên người muội ấy!

Nói đến đây, hắn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sắc mặt trở nên sợ hãi:

- Phong Hoàng Cấm Trận chỉ có người trong tông môn mới có thể sử dụng, mà người cùng Tuyết Nhi ở bên ngoài chỉ có Đại trưởng lão... Nhưng mà... chuyện này... Đại trưởng lão sao lại làm như vậy...

Phượng Hoành Không nhanh chóng quét mắt xung quanh, phát hiện Phượng Phi Yên vẫn chưa ra. Sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ... Bởi vì Phượng Tuyết Nhi từ nhỏ đến lớn, đừng nói là bị người khác làm tổn thương, ngay cả một lời trách mắng nặng nề cũng chưa từng có, vậy mà bây giờ lại có kẻ dám dùng Phong Hoàng Cấm Trận với nàng. Hắn mặt mày tái xanh, nộ khí dâng trào đến mức không nói nên lời, hít một hơi thật sâu, hai tay bùng lên hỏa diễm, không chút keo kiệt truyền nguyên lực vào cơ thể Phượng Tuyết Nhi... Không bao lâu sau, Phong Hoàng Cấm Trận trong cơ thể nàng lặng lẽ vỡ tan.

Phượng Tuyết Nhi đang hôn mê, lúc này mới chậm rãi tỉnh lại.

- Tuyết Nhi!

Phượng Hoành Không thu lại Phượng Hoàng Viêm, đỡ Phượng Tuyết Nhi dậy, cố nén tức giận, đau lòng mà gấp gáp hỏi:

- Con ở trong Thái Cổ Huyền Chu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là ai... là ai đã làm con bị thương?

Phượng Tuyết Nhi tuy đã mở mắt, nhưng sắc mặt hoàn toàn trắng bệch, đôi mắt đẹp tan rã, u tối. Phượng Hoành Không gọi liên tục mấy lần, nàng đều không có phản ứng, phảng phất như người mất hồn. Mãi cho đến khi... tầm mắt của nàng, bỗng nhiên chạm phải Dạ Tinh Hàn.

- Là ngươi... Là ngươi hại chết Vân ca ca... Là ngươi hại chết Vân ca ca!!

Phượng Tuyết Nhi bỗng nhiên thét lên một tiếng gần như tan nát cõi lòng, ánh mắt nàng càng lộ ra một loại oán hận và sát ý khiến Phượng Hoành Không vô cùng xa lạ... Hắn thân là cha của Phượng Tuyết Nhi, cả đời này, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự thù hận và sát ý từ trên người nàng. Mà người nàng chỉ vào lại là Dạ Tinh Hàn, cũng khiến lòng hắn chấn động mạnh, vội vàng giữ lấy vai Phượng Tuyết Nhi, trầm giọng nói:

- Tuyết Nhi, bình tĩnh lại, nói cho phụ hoàng biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Cổ Thương đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy Vân Triệt, lại thấy tình trạng khác thường của Hạ Nguyên Bá và sự thất thố của Phượng Tuyết Nhi, hắn đã mơ hồ đoán được điều gì đó. Hắn lạnh lùng liếc nhìn Dạ Tinh Hàn một cái, giọng ôn hòa nói:

- Tuyết công chúa, hãy bình ổn tâm tình.

Mấy chữ bình thản tự nhiên của Cổ Thương chân nhân lại mang theo huyền lực vô thượng, như một làn gió mát thổi vào lòng Phượng Tuyết Nhi, khiến tâm tình nàng dần dần bình ổn lại. Nàng kìm nén được cảm xúc, nhưng nỗi đau trong lòng vẫn khiến nàng không thể thở nổi. Nàng cắn môi, một vệt máu tươi từ khóe môi chậm rãi lướt xuống, chảy đến tận chiếc cổ trắng như ngọc.

Nàng đã thoát khỏi tuyệt cảnh, rời khỏi Thái Cổ Huyền Chu, trở về Phượng Hoàng Thành, trở về bên cạnh người thân, thoát khỏi mọi nguy hiểm...

Nhưng tất cả những điều này, là dùng sinh mệnh của Vân Triệt để đổi lấy.

Hắn rõ ràng có thể một mình bình an vô sự rời khỏi hiểm cảnh... ngay từ đầu đã có thể. Thế nhưng, hắn lại liều mạng đưa nàng đi, vì nàng mà không tiếc triệt để đắc tội với Dạ Tinh Hàn, thậm chí cuối cùng... dùng mạng của mình, đổi lấy mạng của nàng...

Vân ca ca... Vân ca ca...

Lệ trên mặt dần khô đi, nhưng lệ trong lòng lại lan tràn thành biển... Nàng lần đầu tiên biết, hóa ra, đây mới thực sự là bi thương, hóa ra, bi thương lại thống khổ và dằn vặt đến thế... Nhắm mắt lại, khóe mắt đẫm lệ, giọng nói nàng bình tĩnh nhưng từng chữ lại như khóc ra từ linh hồn:

- Đại trưởng lão đã phản bội chúng ta, ông ta từ lâu đã quy hàng Nhật Nguyệt Thần Cung... Dạ Tinh Hàn muốn chiếm đoạt ta, Đại trưởng lão xuất hiện, đột nhiên ra tay với ta, khiến ta trúng Phong Hoàng Cấm Trận... Là Vân ca ca và To Con ca ca đã cứu ta... Vân ca ca mang theo ta, chạy trốn tới một pháo đài cổ... Dạ Tinh Hàn muốn giết chết ta và Vân ca ca, Vân ca ca đã đưa thứ có thể giúp ta trốn thoát, còn Vân ca ca hắn... hắn thì...

Phượng Tuyết Nhi kể lại một cách đứt quãng, giọng nói không ngừng run rẩy, nhưng mọi người vẫn hiểu rất rõ chuyện gì đã xảy ra. Nói xong câu cuối cùng, trước mắt Phượng Tuyết Nhi lại hiện lên bóng dáng Vân Triệt xa dần trong nháy mắt, tâm hồn như bị vạn mũi tên xuyên thấu, mắt nàng tối sầm lại, một lần nữa... ngất đi.

- Tuyết Nhi!

Phượng Hoành Không đỡ lấy Phượng Tuyết Nhi, toàn thân run rẩy vì phẫn nộ và oán hận. Khi nhận ra Phong Hoàng Cấm Trận trong cơ thể Phượng Tuyết Nhi, hắn đã nghĩ ngay đến Phượng Phi Yên... bởi vì người không tiến sâu vào Huyền Chu mà âm thầm bảo vệ Phượng Tuyết Nhi chỉ có Phượng Phi Yên. Không ngờ, cái suy đoán đáng sợ đó lại trở thành sự thật, hơn nữa còn đáng sợ hơn ngàn vạn lần so với hắn dự đoán!

Người cùng hắn lớn lên, người đại ca mà thế hệ hắn kính trọng nhất, tin tưởng nhất, thậm chí là dựa dẫm, vậy mà...

Các dấu hiệu đều cho thấy, Tứ Đại Thánh Địa dường như đều đã biết chuyện Phượng Thần qua đời... Hóa ra, đó không phải là ảo giác! Chính là Phượng Phi Yên đã đem chuyện này báo cho Nhật Nguyệt Thần Cung! Triệt để phản bội, bán đứng Phượng Hoàng Thần Tông.

Nếu chỉ là Phượng Phi Yên phản bội, hắn còn có thể miễn cưỡng chịu đựng. Nhưng việc Phượng Tuyết Nhi suýt chút nữa bị hạ độc thủ, thậm chí cuối cùng suýt thì vĩnh viễn bị chôn thây ở Thái Cổ Huyền Chu... Điều này đã hoàn toàn chạm đến vảy ngược của hắn, hoàn toàn đạp lên ranh giới cuối cùng. Nỗi phẫn hận vô tận khiến lồng ngực Phượng Hoành Không như muốn nổ tung, hắn trừng mắt nhìn Dạ Tinh Hàn, giọng nói có chút run rẩy:

- Dạ Tinh Hàn... Ngươi... cho trẫm... một... lời... giải thích!!

Tất cả ánh mắt của người Phượng Hoàng Thần Tông đều tập trung vào Dạ Tinh Hàn, mỗi ánh mắt đều tràn ngập phẫn nộ và hung tàn. Nếu không phải vì thân phận Thiếu cung chủ Nhật Nguyệt Thần Cung của Dạ Tinh Hàn, bọn họ đã sớm cùng nhau xông lên, xé hắn thành trăm mảnh tại chỗ. Phượng Tuyết Nhi, nàng không chỉ là vảy ngược của Phượng Hoành Không, mà còn là vảy ngược của toàn bộ Phượng Hoàng Thần Tông.

Sắc mặt Cổ Thương chân nhân tuy trông vẫn bình tĩnh, nhưng trong mắt cũng đã ẩn chứa sự phẫn nộ. Cơ Thiên Nhu nghiêng người, ánh mắt thản nhiên ngắm nhìn đóa Phượng Hoàng Hoa cách đó không xa. Ánh mắt Lăng Khôn thì đảo qua lại giữa người Phượng Hoàng Thần Tông và Dạ Tinh Hàn, lông mày cũng nhíu lại.

Đối mặt với Phượng Hoành Không lúc nào cũng có thể bùng nổ cơn thịnh nộ, Dạ Tinh Hàn lại không có nửa điểm kinh hoảng, hai mắt hắn híp lại thành một đường hẹp dài, không nhanh không chậm nói:

- Phượng Hoàng tông chủ bớt giận, cách làm của bổn thiếu gia quả thực có chút quá khích, nhưng đó cũng chỉ vì ta quá yêu thích Tuyết Nhi muội muội, cho nên nhất thời hơi kích động. Phượng Hoàng tông chủ cũng từng trải qua thời tuổi trẻ, tin rằng nhất định sẽ thấu hiểu.

- Thấu hiểu?

Phượng Hoành Không giận quá hóa cười, hai mắt hắn đã hoàn toàn biến thành màu đỏ máu, hai ngọn Phượng Hoàng Hỏa Diễm trong con ngươi kịch liệt chập chờn, rõ ràng đã tiến vào trạng thái cực kỳ tức giận:

- Vậy thì bây giờ trẫm giết ngươi, tin rằng Nhật Nguyệt Thần Cung của các ngươi cũng nhất định có thể thấu hiểu rồi!

- Giết ta? Ha ha ha ha!

Dạ Tinh Hàn phá lên cười, không hề sợ hãi, ngược lại vẻ mặt đầy khinh thường và chế giễu:

- Tốt! Vậy Phượng Hoàng tông chủ cứ ra tay thử xem. Chà chà, không biết một Phượng Hoàng Thần Tông không còn Phượng Thần tồn tại, có thể chịu được lửa giận của Nhật Nguyệt Thần Cung trong bao lâu đây? Là một năm, hay một tháng?

Sắc mặt Phượng Hoành Không và Phượng Hi Minh đột nhiên biến đổi.

- Câm miệng!

Một trưởng lão Phượng Hoàng lạnh lùng nói:

- Ngươi hạ độc thủ với Tuyết công chúa trước, lại còn dám khinh nhờn Phượng Thần đại nhân của tộc ta! Phượng Thần đại nhân của tộc ta là thần linh duy nhất trên Thiên Huyền Đại Lục, có sinh mệnh vĩnh cửu, đời đời bảo vệ tộc Phượng Hoàng, sẽ mãi mãi tồn tại! Ngươi thật sự cho rằng Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta sẽ sợ Nhật Nguyệt Thần Cung các ngươi sao!

- Ha ha ha ha... Ha ha ha ha ha...

Dạ Tinh Hàn lại một lần nữa cất tiếng cười ngạo nghễ, tiếng cười cực kỳ chói tai:

- Người của Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi thật là đáng thương, bị tông chủ của mình xoay như chong chóng. Phượng Thần của các ngươi đã chết mấy năm rồi mà các ngươi không một ai hay biết, còn đem một tổ tông đã chết từ lâu ra dọa người, thật khiến người ta cười đến rụng răng, ha ha ha ha... Nếu không tin, có thể hỏi tông chủ của các ngươi xem.

- Ngươi... Ngươi quả thực ăn nói bừa bãi, hoàn toàn là nói bậy!

Các trưởng lão Phượng Hoàng đều tức giận đến toàn thân run rẩy, nhưng thái độ quá mức hung hăng và giọng điệu chắc chắn của Dạ Tinh Hàn lại khiến trong lòng họ không thể không dấy lên nghi ngờ. Khi ánh mắt họ chuyển hướng sang Phượng Hoành Không, lại phát hiện sắc mặt hắn tái xanh, nhưng từ đầu đến cuối không hề mở miệng phản bác, trong lòng càng thêm run rẩy.

Lẽ nào... Phượng Thần đại nhân thật sự đã...

- Tin tức Phượng Thần đã chết, là do Đại trưởng lão Phượng Phi Yên của các ngươi chính miệng nói cho ta.

Dạ Tinh Hàn nham hiểm nói:

- Bốn Thánh Địa chúng ta đã biết tin này từ hai năm trước, buồn cười là tông môn các ngươi đến giờ vẫn không biết, vẫn còn bị lừa dối. Các ngươi cũng không suy nghĩ cho kỹ, nếu như cái gọi là Phượng Thần của các ngươi không chết, vậy Đại trưởng lão của các ngươi vì sao phải bán mạng cho Nhật Nguyệt Thần Cung chứ?

- Khi Phượng Thần còn sống, ta còn nể mặt mấy phần. Không có Phượng Thần, Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi, chà chà...

Dạ Tinh Hàn bĩu môi:

- Cái chữ 'Thần' cũng nên xóa đi, đừng nói là chống lại Nhật Nguyệt Thần Cung, ngay cả tư cách để chúng ta nhìn thẳng cũng không có. Trong tình huống này, ta coi trọng Tuyết công chúa, chính là ban ân cho toàn bộ tông môn các ngươi! Các ngươi không những không cảm kích, lại còn muốn giết ta? Phượng Hoàng tông chủ, ngươi có dám thật sự ra tay giết ta không!!

Từng lời của Dạ Tinh Hàn đều vô cùng thâm độc, đâm mạnh vào tim của mỗi một người Phượng Hoàng Thần Tông, trên mặt họ đều lộ ra vẻ sợ hãi. Họ nhìn Phượng Hoành Không, giọng run rẩy:

- Tông chủ, hắn nói... có thật không? Phượng Thần đại nhân thật sự đã... đã...

Phượng Thần vừa là lão tổ của Phượng Hoàng Thần Tông, càng là chỗ dựa, tín ngưỡng và trụ cột tinh thần của toàn bộ Thần Tông. Nếu như trụ cột này sụp đổ, Phượng Hoàng Thần Tông cũng sẽ sụp đổ hơn nửa, không chỉ lực uy hiếp giảm mạnh, mà toàn bộ tông môn sẽ lòng người đại loạn. Nhưng đến giờ phút này, chuyện này đã không thể che giấu được nữa. Phượng Hoành Không ngẩng đầu lên, thở dài một hơi thật sâu, nói:

- Chuyện của Phượng Thần...

- Tiểu bối phương nào, lại dám ngông cuồng nói bản thần đã chết!

Một giọng nói uy nghiêm, ôn hòa nhưng lại ẩn chứa phẫn nộ bỗng nhiên từ tận trời cao vọng lại, rõ ràng truyền vào tai mỗi người, sau đó mang theo một sức mạnh không thể chống cự, vang vọng trong tâm hồn, huyết nhục, xương cốt... đến từng ngóc ngách trong cơ thể họ.

Thanh âm này khiến tất cả mọi người toàn thân chấn động. Cùng lúc đó, một luồng khí tràng mênh mông vô biên, tựa như bầu trời lật úp giáng xuống, bao trùm toàn bộ đại địa. Dưới luồng khí tràng bàng bạc cực điểm này, tất cả mọi người đều toàn thân cứng đờ, tim đập thình thịch, ngay cả người mạnh như Cổ Thương cũng cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt bụi.

Phượng Hoành Không đột nhiên ngẩng đầu, trong phút chốc vừa kinh ngạc vừa kích động đến toàn thân run rẩy:

- Đây... thanh âm này và sức mạnh này là... là...

Trên bầu trời xa xôi, vào lúc này bỗng nhiên xuất hiện hai đạo hào quang hẹp dài màu vàng. Sau đó, hai đạo hào quang đó như hai con mắt đang nhắm lại, chậm rãi mở ra... mở ra một đôi mắt phượng hoàng bằng vàng khổng lồ, khảm nạm trên tận chân trời.

Mắt Phượng Hoàng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!