Cổ Thương mang theo Hạ Nguyên Bá ngự không bay về Hoàng Cực Thánh Vực. Tốc độ của họ không nhanh, trên đường đi, cả hai đều im lặng lạ thường. Gương mặt Hạ Nguyên Bá không chút cảm xúc, toàn thân bất động, ngay cả ánh mắt cũng không hề thay đổi, chỉ ngây ngốc nhìn về phía trước, hệt như một con rối gỗ vô hồn.
Cổ Thương không ngừng quay đầu nhìn Hạ Nguyên Bá, trong lòng thở dài liên hồi, một lúc lâu sau, hắn cuối cùng cũng lên tiếng:
- Nguyên Bá, con đã cố gắng hết sức rồi, việc đã đến nước này, con cũng đừng thương tâm tự trách nữa.
Hạ Nguyên Bá khẽ động thân mình nhưng không hề có phản ứng.
- Haiz.
Cổ Thương chân nhân thở dài một tiếng, nói:
- Ta biết, bây giờ con một lòng muốn báo thù cho Vân Triệt, nhưng việc ép tỉnh huyền lực trong huyền mạch đã khiến huyền mạch chưa hoàn toàn trưởng thành của con phải chịu gánh nặng quá lớn. Ít nhất trong vòng hai năm, con sẽ không thể sử dụng dù chỉ một chút huyền lực. Trong khoảng thời gian này, con cần phải dứt bỏ tạp niệm, tĩnh tâm tĩnh dưỡng… Dạ Tinh Hàn dù sao cũng là Thiếu cung chủ của Nhật Nguyệt Thần Cung, con muốn báo thù, dù cho bất chấp mối quan hệ phức tạp giữa Hoàng Cực Thánh Vực và Nhật Nguyệt Thần Cung, cũng khó như lên trời.
Hạ Nguyên Bá vẫn không hề có chút phản ứng nào.
Hai năm trước, ở Thiên Kiếm Sơn Trang, hắn cho rằng Vân Triệt vì cứu mình mà chết, đã gào khóc đến gần như suy sụp tinh thần. Nhưng lần này, hắn không rơi một giọt nước mắt, không có bất kỳ phản ứng quá khích nào, thậm chí sau nửa ngày trôi qua, hắn không hề nói một lời, bình tĩnh đến đáng sợ.
Lúc này, hắn cuối cùng cũng có động tác. Hắn giơ tay lên, chậm rãi đặt lên ngực mình, cất giọng khàn khàn nặng nề:
- Sư phụ, đệ tử muốn bế quan ba năm.
- Bế quan ba năm?
Cổ Thương chân nhân lộ vẻ kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy vị trí bàn tay của Hạ Nguyên Bá, ánh mắt hắn chợt động, đột nhiên nói:
- Lẽ nào, huyền mạch của con có biến đổi gì lạ?
Hạ Nguyên Bá không nói gì.
Cổ Thương chân nhân chần chừ một lát, cuối cùng vẫn gật đầu:
- Nếu đã là mong muốn của con, vi sư đương nhiên sẽ không phản đối. Mọi chuyện, cứ về Thánh Vực rồi nói sau.
Hạ Nguyên Bá cuối cùng cũng chịu mở miệng, tảng đá trong lòng Cổ Thương chân nhân cũng được đặt xuống, tốc độ phi hành rõ ràng nhanh hơn. Thẳng thắn mà nói, Cổ Thương chân nhân không biết mình nên lo hay nên mừng. Sau khi gặp lại Vân Triệt, Hạ Nguyên Bá đã thể hiện một tính cách hoàn toàn khác, trở nên ôn hòa, nhiệt tình lạ thường, hoàn toàn trái ngược với Bá Hoàng Chi Tâm, khiến hắn lo lắng liệu tiến cảnh của Hạ Nguyên Bá có vì vậy mà đình trệ, thậm chí thụt lùi hay không.
Bây giờ, Vân Triệt táng thân trong Thái Cổ Huyền Chu đã gây ra cho Hạ Nguyên Bá một đả kích trầm trọng và oán hận khắc cốt. Dưới sự tự trách và oán hận, báo thù đã trở thành khát vọng lớn nhất của hắn… Trên người Hạ Nguyên Bá lúc này dù không thể sử dụng huyền lực, Cổ Thương vẫn cảm nhận rõ ràng một luồng hận ý khiến ngay cả hắn cũng có phần kinh hãi. Mà hận ý ngập trời này sẽ thôi thúc Hạ Nguyên Bá điên cuồng theo đuổi sức mạnh đủ để báo thù, cũng sẽ khiến hắn ngày càng trở nên lạnh lùng, trầm mặc.
Chuyện này sẽ kích thích mạnh mẽ sự trưởng thành Bá Hoàng Chi Tâm của hắn, đồng thời cũng thúc đẩy Bá Hoàng Thần Mạch thức tỉnh.
Chỉ là, một thiên tài có tương lai không thể đo lường lại ngã xuống như vậy, khiến người ta không khỏi tiếc hận sâu sắc.
…
Toàn thân Thương Vạn Hác như mất hết sức lực, chậm rãi và vô lực ngã ngồi trên long ỷ, sắc mặt trắng bệch.
- Chuyện này… đã xác định là sự thật sao?
Thương Vạn Hác cất giọng sầu thảm.
- Bẩm… Cho đến khi Thái Cổ Huyền Chu biến mất, Phò mã cũng không xuất hiện. Sau đó Phượng Hoàng Thần Tông cũng thừa nhận với bên ngoài, Phò mã vì cứu Tuyết Công chúa nên mới… mới táng thân trong đó. Hiện giờ, bảy quốc đô chắc đã biết chuyện này rồi.
Thái giám bên cạnh Thương Vạn Hác tỏ vẻ bi thống, hắn nói quanh co một hồi lâu mới nói tiếp:
- Hoàng thượng, xin ngài nén bi thương… Còn có một việc, nô tài… nô tài không biết có nên nói hay không.
- Nói…
- Bẩm… Vừa rồi trong vòng nửa canh giờ, Thương Lan, Quỳ Thủy, Già La, Thiên Hương, Hắc Sát năm nước đã lần lượt truyền âm, hủy bỏ dự định đến thăm hôm qua.
Thái giám kia liếc nhìn sắc mặt Thương Vạn Hác, rồi vội vàng nói:
- Chỉ là Hoàng thượng đừng tức giận, Phò mã vì cứu Tuyết Công chúa mà chết, Thần Hoàng Đế Quốc nhất định sẽ hậu tạ chúng ta, nói không chừng, Thần Hoàng Đế Vương còn đích thân đến thăm.
Thương Vạn Hác thở dài một tiếng, nhắm mắt lại, xua tay:
- Ngươi lui ra đi, để trẫm yên tĩnh một lát… Mặt khác, chuyện này đừng để cho Nguyệt Nhi biết… Ngươi lui ra đi.
Giọng Thương Vạn Hác vừa dứt, ngoài điện bỗng truyền đến tiếng ngã xuống đất rõ ràng, sau đó là tiếng kinh hô của cung nữ:
- A… Thương Nguyệt công chúa! Mau tới đây, Thương Nguyệt công chúa ngất xỉu rồi…
Thương Vạn Hác cả kinh, bật người đứng dậy, vội vàng xông ra ngoài:
- Nguyệt Nhi!
Trước năm nay, không ai có thể ngờ, thậm chí chính Vân Triệt cũng không thể ngờ, sinh tử của một mình hắn lại có thể tác động đến tất cả các quốc gia. Giờ đây, sau khi tin tức hắn ngã xuống ở Thái Cổ Huyền Chu truyền ra, toàn bộ Thương Phong quốc đều rung chuyển.
Hơn nữa, đó là một cơn rung chuyển cực kỳ kịch liệt… đủ để quyết định tương lai của Thương Phong quốc.
Thiên Kiếm Sơn Trang.
Màn đêm buông xuống, Lăng Thiên Nghịch lơ lửng trên không trung Ngự Kiếm Đài, ngửa mặt nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Ngàn vạn phi kiếm bay lượn quanh thân, nhưng không một thanh nào có thể đến gần phạm vi mười trượng quanh hắn.
Lăng Nguyệt Phong chậm rãi đi tới bên cạnh Lăng Thiên Nghịch, cung kính hỏi thăm:
- Phụ thân.
- Kiệt Nhi đi đâu rồi?
Lăng Thiên Nghịch nhẹ giọng hỏi, trong giọng nói ẩn chứa sự tang thương và cô tịch khôn tả.
- Kiệt Nhi đang ở Thần Hoàng Đế Quốc, muốn trở về còn cần chút thời gian.
Lăng Nguyệt Phong đáp. Hắn nhìn kỹ dáng vẻ của Lăng Thiên Nghịch, nói:
- Phụ thân, có phải người có chuyện gì quan trọng muốn dặn dò không?
- Haiz…
Lăng Thiên Nghịch thở dài một tiếng:
- Bầu trời Thương Phong quốc này, sắp thay đổi triệt để rồi.
Tim Lăng Nguyệt Phong đập thót một cái:
- Ý của phụ thân là?
- Mấy ngày này con chuẩn bị đi, đợi Kiệt Nhi trở về, bảo Ngọc Phượng mang nó và Vân Nhi đến Thiên Uy Kiếm Vực ở vài năm, đợi tu luyện Thiên Uy Tuyệt Kiếm đến đại viên mãn rồi hãy trở về. Trong khoảng thời gian này, Thiên Kiếm Sơn Trang chúng ta cũng tạm thời bế trang đi.
Lăng Thiên Nghịch cất giọng nặng nề.
- Bế trang? Tại sao phải bế trang?
Lăng Nguyệt Phong kinh ngạc hỏi.
- Bởi vì chúng ta không ngăn cản được lần biến thiên này của Thương Phong quốc, dù có can thiệp cũng vô ích. Điều chúng ta có thể làm, chỉ là tự lo cho mình, tự bảo vệ mình mà thôi.
Lăng Thiên Nghịch than thở.
- Đây… Rốt cuộc là đại sự gì sắp xảy ra? Kính xin phụ thân chỉ rõ.
Lăng Nguyệt Phong tỏ vẻ kinh nghi.
- Chẳng bao lâu nữa, con sẽ rõ. Sau khi bế trang, bên ngoài dù phong vân biến ảo thế nào cũng đừng để ý, bất cứ khách lạ nào cũng không cần gặp. Nhất là Thương Phong hoàng thất và Băng Vân Tiên Cung… Nếu họ đến cửa nhờ vả, tuyệt đối không được đáp ứng, nhớ kỹ!
Gương mặt Lăng Nguyệt Phong lộ ra vẻ kinh ngạc sâu sắc, nhìn vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự bất đắc dĩ của Lăng Thiên Nghịch, hắn chỉ có thể chậm rãi gật đầu:
- Vâng.
Một nơi khác, một không gian khác.
Vân Triệt, người mà tất cả đều cho rằng đã táng thân trong Thái Cổ Huyền Chu, không hề chết… Ngược lại, lúc này, hắn còn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Trong khoảnh khắc Thái Cổ Huyền Chu biến mất trên bầu trời Thần Hoàng Thành, không gian loạn lưu cuồng bạo vô cùng ập tới, khiến thân thể hắn như bị ngàn vạn thanh đao thép cắt xé trong nháy mắt, khiến ý chí kiên cường của hắn cũng phải vỡ vụn trong tiếng gầm rú thống khổ. Không gian điên cuồng vỡ nát, vặn vẹo, xé rách, thân thể hắn cũng bị vỡ nát, vặn vẹo, xé rách theo. Chỉ trong một khoảnh khắc, thân thể hắn đã huyết nhục mơ hồ, lực xé rách đáng sợ bao trùm toàn thân khiến hắn cảm giác xương cốt toàn thân như bị nghiền nát hoàn toàn.
Cảm giác tử vong ập đến chưa bao giờ rõ ràng đến thế, nhưng bằng bản năng cầu sinh, Vân Triệt dùng hết toàn bộ huyền lực và ý chí, mở ra vách chắn Phong Vân Tỏa Nhật.
Xoẹt… Xoẹt… Xoẹt…
Vách chắn cường đại do “Phong Vân Tỏa Nhật” dựng nên giúp Vân Triệt có được một chút thời gian thở dốc, nhưng trong không gian loạn lưu, vách chắn đã bị vặn vẹo, sụp đổ trên diện rộng, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Lúc này, bên tai Vân Triệt truyền đến giọng nói vô cùng ngưng trọng của Mạt Lỵ:
- Nghe cho kỹ đây! Hiện giờ Thái Cổ Huyền Chu đang trong trạng thái “Xuyên qua không gian”, trạng thái này không biết sẽ duy trì bao lâu, có lẽ là vài thập kỷ, thậm chí mấy trăm năm. Trong quá trình này, mỗi thời mỗi khắc Thái Cổ Huyền Chu đều sẽ tràn ngập không gian loạn lưu. Trong không gian loạn lưu liên tục này, cho dù là một Đế Quân cấp cao cũng không chịu đựng được bao lâu, sẽ bị xé thành tro tàn.
- Nhưng ngươi vẫn còn một tia hy vọng sống sót! Bởi vì ngươi có Long Thần chi khu, thân thể của ngươi, nhất là xương cốt, không dễ bị phá hủy hoàn toàn như vậy. Quan trọng nhất, là ngươi có Đại Đạo Phù Đồ Quyết trong người! Tuy không gian loạn lưu đáng sợ, nhưng lực lượng thiên địa ẩn chứa trong đó lại đậm đặc hơn hoàn cảnh bình thường mấy chục lần! Nếu ngươi muốn sống, hãy toàn lực vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết, dùng khả năng lớn nhất hấp thu lực lượng thiên địa trong không gian loạn lưu để chữa trị thân thể và khôi phục huyền lực!
- Nếu tốc độ hồi phục của ngươi có thể miễn cưỡng ngang bằng, thậm chí vượt qua tốc độ tổn thương, ngươi có thể sống sót! Đây là hy vọng duy nhất của ngươi!
Giọng nói của Mạt Lỵ khiến Vân Triệt đang chậm rãi chờ chết bỗng chốc mở bừng hai mắt… Tầm mắt trước mặt hoàn toàn vặn vẹo, trong không gian méo mó đã lơ lửng huyết nhục của chính mình. Dục vọng sống sót vốn đã chìm xuống dưới ý chí lại thức tỉnh mãnh liệt, hắn gầm nhẹ một tiếng, ngưng tụ tâm thần, điên cuồng vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết.
Trên đỉnh đầu Vân Triệt xuất hiện một vùng khí xoáy màu vàng. Ban đầu, vùng khí xoáy xoay tròn chậm rãi, sau đó tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng hiện ra rõ ràng một bóng tháp màu vàng tinh xảo. Giữa không gian rung chuyển, bóng tháp màu vàng này lại không hề có dấu hiệu bị vặn vẹo.
Bóng tháp màu vàng chậm rãi xoay tròn trên đỉnh đầu Vân Triệt, sau đó cấp tốc hấp thu khí tức thiên địa xung quanh… Chỉ trong nháy mắt, ánh mắt Vân Triệt đã tràn ngập kinh hỉ, bởi vì lời Mạt Lỵ nói hoàn toàn không sai, lực lượng thiên địa ẩn chứa trong không gian loạn lưu đậm đặc vượt xa sức tưởng tượng của hắn. Dưới sự hấp thu của Đại Đạo Phù Đồ Quyết, nó giống như dòng chảy của Trường Giang và Hoàng Hà cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn.
Nhất thời, khí tức sinh mệnh trong cơ thể Vân Triệt như được thổi bùng lên, hóa thành ngọn lửa cháy lan trên đồng cỏ, với tốc độ mắt thường có thể thấy được mà nhanh chóng chữa trị những vết thương nghiêm trọng của hắn. Thương thế trên người Vân Triệt vô cùng nặng, toàn thân gần như không tìm thấy một chỗ nào lành lặn, nhưng theo sự vận chuyển liên tục của Đại Đạo Phù Đồ Quyết, dù mỗi giây thân thể hắn đều phải chịu đựng tổn thương cực lớn, thì mỗi giây, nó lại hồi phục với tốc độ kinh người… Dần dần, mười giây trôi qua, trăm giây trôi qua… Nửa canh giờ trôi qua… Một canh giờ trôi qua… Ba canh giờ trôi qua… Một ngày trôi qua…
Toàn thân Vân Triệt vẫn máu chảy đầm đìa, nhưng thương thế không hề nặng thêm, mà hắn vẫn còn sống và hoàn toàn tỉnh táo… Trong Thái Cổ Huyền Chu tràn ngập lực lượng kinh người này, Đại Đạo Phù Đồ Quyết mang đến sức hồi phục đáng kinh ngạc, gần như ngang bằng với tổn thương mà không gian loạn lưu gây ra cho hắn! Điều này khiến hắn, trong Thái Cổ Huyền Chu đầy rẫy không gian loạn lưu khủng bố, suốt cả một ngày mà vẫn không chết!
Mà thân thể hắn, trong một ngày này đã trải qua vô số lần bị tổn thương rồi chữa trị. Huyền lực của hắn cũng trong quá trình này vì duy trì sự sống mà hao tổn trên diện rộng rồi lại hồi phục trên diện rộng… Trong vòng tuần hoàn với tần suất cao đến khủng bố này, thân thể và huyền lực của hắn đã được rèn luyện theo một phương thức không thể tưởng tượng nổi.