Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 475: CHƯƠNG 474: KHÔNG GIAN LOẠN LƯU BÙNG NỔ

- Có thể sinh tồn được ở đây, xem ra tiểu oa nhi nhà ngươi có thực lực ít nhất cũng đạt tới Thần Quân Cảnh, nhưng nơi này là lãnh địa của chúng ta, ngoan ngoãn trở thành thuốc bổ cho chúng ta nào!

Một âm thanh trầm thấp khủng bố khác truyền đến… Sau đó, trong thế giới giao thoa giữa bóng tối và sắc màu rực rỡ, xuất hiện hai đôi đồng tử đen ngòm méo mó.

Hai con Thực Khôn Thú!

Trong toàn bộ không gian hỗn độn, số lượng Thực Khôn Thú tồn tại cộng lại cũng không quá ba mươi con. Dù một người có xuyên qua không gian hàng chục triệu lần, cũng chưa chắc đã gặp được một con Thực Khôn Thú. Còn nếu gặp phải, đó chính là đại bất hạnh. Bởi vì nơi đây là kẽ hở không gian, một nơi cực kỳ khó phóng thích huyền lực, trừ phi cường đại đến mức vô lý, bằng không khi gặp Thực Khôn Thú, lựa chọn duy nhất chính là toàn lực bỏ chạy. Nhưng năng lực khống chế và can thiệp không gian của Thực Khôn Thú đâu phải sinh linh tầm thường có thể so bì, nó có thể dễ dàng cắt đứt mục tiêu "xuyên qua không gian", khiến con mồi không còn đường thoát, dù không bị Thực Khôn Thú nuốt chửng, cũng sẽ lập tức bị đường hầm không gian bị xé toạc nghiền nát hủy diệt.

Mà đồng thời gặp được hai con Thực Khôn Thú, chuyện này đã không thể đơn thuần dùng hai chữ "xui xẻo" để hình dung.

Đối mặt với ác ma không gian mà người người khiếp sợ này, Mạt Lỵ lại tỏ ra lạnh lùng, chẳng những không chọn cách bỏ chạy, ngược lại còn thu lại khe không gian vừa xé mở, lạnh lùng cất giọng:

- Các ngươi… muốn chết sao?

- Chúng ta… muốn chết? Khặc khặc khặc khặc! Chưa từng có kẻ nào dám nói như vậy với bổn vương… Thì ra là thế, ngươi chỉ là một linh hồn thể đáng thương không có thân xác, thảo nào có thể tồn tại lâu dài trong thế giới này.

Mấy chữ "linh hồn thể đáng thương" khiến đôi mắt Mạt Lỵ trĩu xuống, con ngươi bỗng nhiên hóa thành màu đỏ sẫm, toàn thân chợt phóng ra sát khí khủng bố đến mức ngay cả gió lốc không gian cũng phải đình trệ trong thoáng chốc:

- Tìm… chết!!

Mạt Lỵ đưa ngón tay ra, trên đầu ngón tay lấp lánh một điểm sáng màu đỏ tươi vô cùng chói mắt, ánh sáng mãnh liệt của điểm sáng này tựa như ánh sáng của vạn vì sao đều hội tụ vào đó. Trong khoảnh khắc, vạn vật xung quanh Mạt Lỵ đều trở nên tĩnh lặng tuyệt đối… Cả không gian trực tiếp hóa thành một hố đen khủng bố ngày càng lớn, điên cuồng cắn nuốt vạn vật bốn phía.

Hai con Thực Khôn Thú đang tiến về phía Mạt Lỵ đồng thời dừng lại, nhìn điểm sáng đỏ khiến cả không gian phải run rẩy kia, bốn con mắt méo mó hung tợn bắt đầu co rút lại, lộ ra vẻ kinh hoàng và sợ hãi tột độ, một giọng nói mang theo sự run rẩy rõ ràng vang lên:

- Thiên… Thiên… Thiên Sát Tinh Thần!!

- Không thể nào… Thiên Sát Tinh Thần rõ ràng đã trúng Thí Thần Tuyệt Thương Độc, ngay cả Thần Chú Cảnh cũng phải bỏ mạng, đã sớm ngã xuống từ bốn năm trước, không thể nào…

- Xem ra các ngươi biết cũng thật nhiều đấy!

Con ngươi của Mạt Lỵ trở nên càng thêm băng giá, sát khí trên người càng nồng đậm đến lạnh thấu xương tủy:

- Vậy thì các ngươi càng phải chết!

- Nhất… Tuyến… Thiên!!

Dứt lời, Mạt Lỵ vạch một đường giữa hư không, trong khoảnh khắc, một đường thẳng màu đỏ tươi vắt ngang thế giới kỳ dị này, tựa như trực tiếp cắt đôi thế giới.

Đường thẳng màu đỏ tươi này khắc sâu lên thân thể của một con Thực Khôn Thú, tàn nhẫn lướt qua giữa hai con mắt khủng bố của nó… Ngay tức thì, hai con mắt kia trực tiếp tách ra, tiêu tán, một bóng đen mơ hồ hoàn toàn tan rã trong khe hở không gian kỳ dị này. Con Thực Khôn Thú đã tồn tại gần mười vạn năm, trước khi chết ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra.

- Tinh Thần đại nhân… tha mạng… tha mạng!!

Con Thực Khôn Thú còn lại sợ hãi lùi lại. Lúc trước, nó còn có chút nghi ngờ về điểm sáng đỏ tươi kia, bởi vì nó biết rõ người có thể sử dụng sức mạnh này đã ngã xuống và bị thiêu cháy, vĩnh viễn không thể xuất hiện lại. Nhưng lúc này, nhìn đồng loại của mình lại bị xóa sổ trong nháy mắt ngay tại lãnh địa của bản thân, nó kinh hãi đến hồn bay phách lạc, gào lên một tiếng quái dị, dùng tốc độ nhanh nhất bỏ chạy về phía sâu trong không gian.

- Muốn chạy? Hừ!

Mạt Lỵ khinh thường cười lạnh, trên đầu ngón tay lại lóe lên ánh sáng đỏ rực… Nhưng mà, ánh sáng đỏ rực còn chưa kịp bừng lên, sắc mặt nàng bỗng nhiên trắng bệch, huyền lực vừa mới ngưng tụ cũng theo đó tan biến.

Chỉ trong một thoáng chần chừ ngắn ngủi, con Thực Khôn Thú đã hoàn toàn biến mất vào biển không gian, không còn thấy tăm hơi.

Hơn hai năm qua, thân thể nàng luôn ở trong Thiên Độc Châu, hơn nữa không hề sử dụng chút huyền lực nào, Thí Thần Tuyệt Thương Độc trên người Mạt Lỵ đã được tinh lọc hơn một phần ba, sức mạnh có thể sử dụng cũng mạnh hơn trước kia rất nhiều, nhưng hoàn toàn chưa đến mức có thể tùy tiện vọng động. Nàng vội vàng áp chế độc lực suýt nữa thì bộc phát, vừa định đuổi theo, nhưng thân hình chợt dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Thái Cổ Huyền Chu đã đi xa.

Nàng đã mạnh mẽ thúc đẩy Thái Cổ Huyền Chu, làm gia tăng sự bạo động không gian bên trong, nhưng nàng không thể xác định được Vân Triệt có chống đỡ nổi trong cơn bạo động như vậy hay không. Nếu hắn không chịu nổi, mà nàng lại không ở bên cạnh, hắn sẽ có nguy cơ tử vong ngay lập tức!

Sau một hồi giằng co ngắn ngủi, sự lo lắng cho Vân Triệt vẫn chiếm thế thượng phong, nàng từ bỏ việc truy đuổi, xé mở một vết rách không gian để trở lại bên trong Thái Cổ Huyền Chu. Khi bóng dáng nàng tiến vào vết rách, một âm thanh lạnh như băng gần như có thể đóng băng linh hồn đã truyền đến thế giới dị thường vốn không thể truyền âm thanh này:

- Nếu ngươi dám truyền tin tức bản công chúa còn sống ra ngoài, bản công chúa nhất định sẽ diệt toàn tộc Thực Khôn các ngươi!

- A… A a… A a a a…

Vân Triệt vừa mới đột phá đến Thiên Huyền Cảnh, còn chưa kịp thở lấy hơi trong dòng loạn lưu không gian đã tạm ổn định, thì đột nhiên cảm thấy nó trở nên cuồng bạo hơn gấp bội, giống như mặt biển gợn sóng nhẹ bỗng chốc hóa thành sóng to gió lớn, thân thể hắn chỉ trong vài hơi thở lại biến thành màu đỏ như máu.

Hai hàm răng của Vân Triệt lại một lần nữa nghiến chặt vào nhau, kẽ răng tràn ra những tiếng rên rỉ cực kỳ thống khổ. Huyền lực toàn thân hắn vận chuyển điên cuồng, tòa tháp phù đồ màu vàng trên đỉnh đầu càng xoay tròn với tốc độ nhanh nhất. Huyền lực tiêu hao rồi lại hồi phục, thân thể tổn thương rồi lại tái sinh… Tốc độ và tần suất đều cao hơn lúc trước gấp mấy lần, đạt đến một tần suất khủng bố không ai có thể tưởng tượng nổi.

Nếu huyền lực của Vân Triệt không đột phá đại cảnh giới, ở trong gió lốc không gian như vậy, cho dù có thân thể Long Thần và Đại Đạo Phù Đồ, e rằng chống đỡ nổi ba mươi giây cũng khó.

Mạt Lỵ yên lặng quan sát trạng thái của Vân Triệt, trên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo như ngọc tạc không hề có chút biểu cảm nào. Bất tri bất giác, bảy canh giờ trôi qua, thân thể Vân Triệt lại bắt đầu run rẩy, loạn lưu không gian khủng bố đã nhiều lần xé toạc lồng ngực hắn, suýt nữa hủy diệt nội tạng của hắn, cũng có nhiều lần suýt nữa xé rách cổ họng hắn… Mạt Lỵ biết, Vân Triệt đã đạt đến cực hạn hiện tại của mình, ánh mắt nàng khẽ động, lòng bàn tay nàng thoáng lóe lên một tia sáng không màu.

Trong khoảnh khắc, không gian xung quanh chợt khựng lại, sau đó, dòng loạn lưu không gian rõ ràng trở nên chậm rãi hơn, rồi dần dần chậm lại đến mức độ của bảy canh giờ trước.

Giống như cơn lốc quấn quanh thân bỗng hóa thành gió nhẹ, Vân Triệt vốn luôn ngồi vững trong gió lốc không gian, lúc này lại đổ gục xuống đất giữa dòng chảy bỗng nhiên chậm lại. Dưới thân hắn nhanh chóng tụ lại một vũng máu lớn, hắn há to miệng thở dốc một hồi lâu rồi mới khó khăn ngồi dậy, ngưng tâm tĩnh khí, bắt đầu hồi phục thương thế.

Tuy rằng loạn lưu không gian đã dịu đi, nhưng tốc độ hấp thu khí tức thiên địa chỉ chậm lại một chút. Trong dòng loạn lưu không gian chậm rãi, Vân Triệt dùng hết nửa canh giờ đã khiến vết thương trên người khép lại được bảy tám phần, đồng thời huyền lực vốn liên tục bảo vệ thân thể cũng miễn cưỡng khôi phục được hơn một nửa.

Vân Triệt mở mắt, tầm mắt xuyên qua không gian không ngừng méo mó, nhìn thấy Mạt Lỵ đang nhìn hắn với vẻ mặt không chút cảm xúc. Hắn thở hắt ra một hơi nặng nề, nghiến răng nói:

- Vừa rồi… đã xảy ra chuyện gì? Sao loạn lưu không gian lại đột nhiên bạo động đáng sợ như vậy?

Mạt Lỵ thản nhiên nói:

- Thái Cổ Huyền Chu này luôn ở trong trạng thái "xuyên qua không gian", xuất hiện bất kỳ dao động nào cũng là bình thường. Hiện giờ tuy đã chậm lại, nhưng đừng vội mừng, loạn lưu không gian ở cấp độ vừa rồi chắc chắn sẽ xuất hiện lại… Thậm chí còn đáng sợ hơn, thời gian kéo dài cũng sẽ lâu hơn. Ngươi đừng quên, Thái Cổ Huyền Chu ba trăm năm mới xuất hiện một lần ở Thiên Huyền Đại Lục, nếu nó không hiện thân và dừng lại ở không gian khác, vậy thì nó có thể phải xuyên qua suốt ba trăm năm! Ba trăm năm "xuyên qua không gian", gặp phải loạn lưu không gian cấp độ nào cũng đều có thể! Thời gian nghỉ ngơi của ngươi không có nhiều đâu, nếu không muốn chết, thì mau chóng ngưng thần hồi phục thân thể và huyền lực của mình đi.

Ở trong Thái Cổ Huyền Chu một tháng, mỗi một giây đều giống như ở trong địa ngục, chỉ cần lơ là trong thoáng chốc, thân thể sẽ bị xé thành mảnh vụn. Trạng thái loạn lưu không gian lúc này, đối với bất kỳ sinh linh nào khác ở Thiên Huyền Đại Lục, nơi đây không khác gì luyện ngục, nhưng đối với Vân Triệt vừa trải qua mấy lần loạn lưu không gian kinh hoàng, lại quả thật tốt đẹp như thiên đường. Hắn vừa chống đỡ loạn lưu, vừa phân tâm nhìn xung quanh… Tuy gió lốc không gian vô cùng đáng sợ, nhưng vách tường, mặt đất nơi này lại không hề bị tổn thương chút nào, ngay cả một vết cắt nhỏ bé, một vết nứt cũng không thể nhìn thấy. Mức độ kiên cố này, không nghi ngờ gì là cực kỳ khủng bố.

Cho dù có thể chống lại loạn lưu không gian ở nơi này, nhưng mà, những vách tường xung quanh lại là một trời một vực không cách nào vượt qua.

Mỗi một viên gạch, một tảng đá ở đây đều đã chịu đựng gió lốc không gian không biết bao nhiêu năm mà không hề có một chút dấu vết tổn thương… Mình dù có sống sót được trong gió lốc không gian, thì làm sao có thể phá hủy cửa đá để rời đi đây!?

Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Vân Triệt, nhưng lập tức bị hắn cố gắng đè nén, toàn lực ngưng tụ tâm thần, khi mình đã có năng lực áp chế loạn lưu không gian, thì dùng chút sức lực còn lại để hồi phục thân thể và huyền lực… Hắn không phải là người dễ dàng nản lòng, càng không dễ dàng tuyệt vọng, bằng không, hắn cũng không thể kiên trì đến bây giờ trong một luyện ngục như vậy. Chỉ cần còn hơi thở cuối cùng, dù phải chịu đựng sự giày vò vượt qua cực hạn của con người trăm ngàn lần, hắn cũng sẽ không để ý chí của mình khuất phục.

Bây giờ không phải là lúc nghĩ đến việc rời khỏi đây như thế nào, mà phải dốc hết toàn lực để sống sót, sau đó giống như lời Mạt Lỵ nói… từng chút một, khiến thân thể của mình hoàn toàn thích ứng với loạn lưu không gian ở nơi này!

Loạn lưu không gian tương đối chậm rãi cũng không kéo dài bao lâu, một lúc sau, nó lại bùng nổ. Trong nháy mắt, tựa như vô số tử thần đáng sợ gầm thét lao về phía Vân Triệt, dùng lưỡi hái của tử thần tàn nhẫn cắt lên thân thể hắn. Ánh mắt Vân Triệt trợn trừng, hắn rống lên một tiếng giận dữ, huyền lực trong huyền mạch được phóng thích đến mức tối đa, Đại Đạo Phù Đồ Quyết cũng được vận chuyển đến mức tối đa.

Hắn không biết tình cảnh hiện giờ đến khi nào mới có thể dừng lại…

Hắn có lẽ sẽ chết ở nơi này… nhưng hắn tuyệt đối không cho phép ý chí của mình gục ngã trước cả thân thể

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!