- Đây là nơi nào?
Hồng Nhi vừa gặm đồ ăn trong tay, vừa tò mò đánh giá thế giới trắng xóa bốn phía.
- Nơi này là thế giới của Châu Thiên Độc.
Mạt Lỵ hiện thân trước mặt nàng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Hồng Nhi vừa đột nhiên xuất hiện trong thế giới này.
- Châu Thiên Độc?
Hồng Nhi lại cắn một miếng Long Khuyết thật lớn, vừa nhai vừa nói hàm hồ:
- Châu Thiên Độc? Tên thật kỳ quặc, tại sao ta lại xuất hiện ở đây?
- Bởi vì Châu Thiên Độc và Huyền Ấn Không Gian của ngươi đều là thế giới bên trong cơ thể hắn. Khi Huyền Ấn Không Gian của ngươi được tạo ra, hai thế giới đã kết nối với nhau.
Mạt Lỵ nhàn nhạt giải thích.
- Ừm… Tuy hoàn toàn không hiểu gì cả, nhưng nghe có vẻ lợi hại thật!
Miệng Hồng Nhi mở lớn, nhét miếng Long Khuyết cuối cùng vào trong miệng rồi nuốt xuống… Cứ như thể đang nuốt một chiếc bánh bao mềm mại ngon lành:
- A ưm! Ăn xong rồi! No quá!
Sau khi ăn xong Long Khuyết, đôi mắt đỏ thắm của Hồng Nhi chợt lóe lên một tia sáng đỏ kỳ lạ, nhưng rồi nhanh chóng biến mất. Nàng đánh giá Mạt Lỵ, cười hì hì nói:
- Đúng rồi, tiểu tỷ tỷ, tỷ tên là gì vậy?
- Mạt Lỵ.
- Mạt… Lỵ… Ta nhớ rồi! Tiểu tỷ tỷ, sau này tỷ phải thường xuyên chơi với ta nhé, ta thích chơi nhất!
Hồng Nhi ngọt ngào nói, tỏ ra thân thiết với cô gái toàn thân tỏa ra khí tức lạnh lùng này. Nàng vươn vai, mí mắt bỗng nhiên chậm rãi rũ xuống:
- Ăn no xong, đột nhiên thấy buồn ngủ quá… Muốn ngủ ghê.
Hồng Nhi khẽ dụi mắt, sau đó hắt xì một cái:
- Ách xì… Buồn ngủ thật rồi, tiểu tỷ tỷ, ta đi ngủ trước đây, ngủ ngon.
Nói xong, Hồng Nhi liền cuộn tròn người lại như một con mèo nhỏ, ngã xuống đất, nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ với tốc độ kinh người.
Ánh mắt Mạt Lỵ vẫn không rời khỏi Hồng Nhi. Sau khi Hồng Nhi đã ngủ say hoàn toàn, mắt nàng chợt lóe lên, lạnh lùng cất tiếng:
- Ra đây đi!
Nàng vừa dứt lời, một luồng sáng vô sắc từ trên người Hồng Nhi bay lên, sau đó chậm rãi hiện ra một bóng hình như sương khói giữa không trung.
Một hư ảnh, đó chính là tàn hồn đã tiêu tán mà Vân Triệt từng gặp trong Thái Cổ Huyền Chu!
Chỉ là tàn hồn này trông yếu ớt và hư ảo hơn rất nhiều so với lần đầu Vân Triệt gặp, dường như có thể tiêu tán hoàn toàn bất cứ lúc nào. Bà ta cất giọng già nua nặng nề:
- Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại biết đến “Hồn Mệnh Tinh Di” của hoàng tộc Tinh Thần!
- Ngươi lại biết cả “Hồn Mệnh Tinh Di” sao?
Mạt Lỵ khẽ nheo mắt.
- … Kia quả nhiên là “Hồn Mệnh Tinh Di”!
Lời của Mạt Lỵ hiển nhiên là đã thừa nhận. Tàn hồn rung động kịch liệt:
- Ngươi là người của hoàng tộc Tinh Thần… Không đúng! Mười hai Tinh Thần đã sớm bị sát hại, ngươi là người thừa kế sức mạnh của một trong số các Tinh Thần!?
- Không sai.
Mạt Lỵ không hề che giấu mà trực tiếp thừa nhận:
- Ngươi sớm siêu thoát chẳng phải tốt hơn sao, vì sao còn muốn lưu lại một tia tàn hồn trên người nàng?
- Không nhìn thấy tiểu chủ nhân được cứu thoát, khôi phục lại như xưa, ta làm sao có thể yên lòng rời đi… Không ngờ rằng, tiểu chủ nhân dù đã được giải trừ ma độc, bình an tỉnh lại, nhưng lại bị ngươi thi triển “Hồn Mệnh Tinh Di”, khiến nàng trở thành vật phụ thuộc của một kẻ phàm nhân!
Giọng nói của tàn hồn tràn ngập phẫn nộ.
- Không ngờ rằng, các ngươi lại đê tiện và ác độc đến vậy!
- Cho nên, ngươi tình nguyện để nàng tiếp tục ngủ say trong vĩnh hằng, vĩnh viễn làm một người thực vật?
Mạt Lỵ cười lạnh:
- Trong thiên hạ, chỉ có Châu Thiên Độc mới có thể cứu nàng, mà ngươi cũng thấy đấy, Châu Thiên Độc đã dung hợp với cơ thể hắn, vậy nên trong thiên hạ này, cũng chỉ có hắn mới cứu được tiểu chủ nhân của ngươi! Tiểu chủ nhân của ngươi được tái sinh, ngươi lại ngay cả một cái giá nhỏ nhoi như vậy cũng không chấp nhận nổi, thật nực cười!
Tàn hồn im lặng một lúc lâu, dường như không thể phản bác.
- Ta dù sao cũng không phải Tinh Thần viễn cổ chân chính, không thể thi triển “Hồn Mệnh Tinh Di” hoàn chỉnh. Hiện giờ ta không thể tùy ý vận dụng toàn lực, sức mạnh của “Hồn Mệnh Tinh Di” càng suy giảm, chỉ cần tiểu chủ nhân của ngươi có một chút bài xích, thì gần như không thể thành công. Nhưng ngươi cũng thấy đấy, trong tiềm thức, nàng không hề có chút mâu thuẫn hay đề phòng nào với hắn, mà là chủ động tiếp nhận kết quả này, chứ không phải bị cưỡng chế hay ép buộc!
- Trí nhớ của tiểu chủ nhân hoàn toàn biến mất, tâm hồn trống rỗng, không có lòng đề phòng với bất kỳ ai, mới bị ngươi thừa cơ lợi dụng, nếu không sao có thể bị ám toán như vậy! Tiểu chủ nhân là kỳ tích và hy vọng còn sót lại sau khi tông môn ta bị thảm sát, vậy mà giờ đây lại trở thành vật phụ thuộc của một nhân loại… Ta dù có hồn phi phách tán, cũng có lỗi với vương của ta…
Tàn hồn phẫn nộ nói.
- Chỉ là một nhân loại?
Mạt Lỵ nhàn nhạt cười khẩy:
- Tuy ta không thể xác định các ngươi đến từ chủng tộc thượng cổ nào, nhưng… ngươi thật sự cho rằng tiểu chủ nhân của ngươi phụ thuộc vào hắn là chịu thiệt sao! Trong mắt ta, đây chính là ân huệ lớn nhất đối với tiểu chủ nhân của ngươi, và cả bộ tộc các ngươi.
- Vớ vẩn!
Tàn hồn phẫn nộ vặn vẹo:
- Thân phận của tiểu chủ nhân tôn quý biết bao, tuy nàng hiện giờ chưa trưởng thành nhưng tiềm lực vô hạn, đợi khi nàng hoàn toàn trưởng thành, đủ sức vượt qua cả vương của ta, trở thành thiên hạ chí tôn! Chỉ là một nhân loại, thành tựu cực hạn cũng chỉ là Thần Huyền Cảnh, so với tiểu chủ nhân của ta, khác nào con kiến hèn mọn!
Đối mặt với tàn hồn ngày càng kích động, Mạt Lỵ vẫn bình tĩnh, nàng lạnh nhạt nói:
- Chỉ là một nhân loại? Ngươi đã biết “Hồn Mệnh Tinh Di”, vậy cũng nên biết, cho dù là Tinh Thần chân chính năm xưa, cả đời cũng chỉ có thể sử dụng “Hồn Mệnh Tinh Di” một lần duy nhất, mà ta lại dùng tuyệt kỹ cả đời chỉ có một lần này lên người hắn. Nếu hắn chỉ là “một nhân loại” như lời ngươi nói, thì có tư cách gì để ta phải hao tổn lực lượng căn nguyên, thi triển tuyệt kỹ cả đời chỉ có thể dùng một lần vì hắn sao!
Tàn hồn: “…”
- Vài năm trước, ta cũng từng cho rằng hắn chỉ là một nhân loại bình thường… Không, khi đó, hắn ngay cả bình thường cũng không bằng, huyền mạch của hắn đã bị phế, dù là trong giới nhân loại cũng chỉ là một phế vật. Ta đi theo hắn lúc đó, cũng chỉ vì muốn lợi dụng Châu Thiên Độc trên người hắn để giải trừ ma độc cho mình mà thôi.
- Nhưng, rất nhanh sau đó ta đã phát hiện, ta đã hoàn toàn nhìn lầm người này.
- Nếu ngươi đến từ chủng tộc thượng cổ, tự nhiên cũng biết đến Chúng Thần Giới. Sau khi chư thần bị sát hại, không ngừng có nhân loại bước lên Chúng Thần Giới, điên cuồng tìm kiếm huyết mạch, sức mạnh và truyền thừa mà chư thần đã diệt vong để lại. Vô số năm sau, vô số tinh giới đã được thành lập ở Chúng Thần Giới, biến nơi từng là lĩnh vực của thần thành lĩnh vực của “thứ thần” – những kẻ có được huyết mạch hoặc sức mạnh của thần. Chúng Thần Giới vô cùng rộng lớn, cho đến tận hôm nay, vẫn có vô số người tìm kiếm những di sản của chân thần viễn cổ.
Mạt Lỵ chuyển ánh mắt, nói:
- Ta nói điều này là muốn cho ngươi biết, ở Thần Giới hiện nay, rất nhiều người tìm kiếm mấy ngàn năm, vạn năm, mười mấy vạn năm, thậm chí mấy trăm vạn năm cũng không tìm thấy huyết mạch chân thần và sức mạnh truyền thừa mới. Hơn chín phần mười người trên người chỉ có một loại thần lực. Hơn nữa, những người có được sức mạnh truyền thừa đến từ Tinh Thần Giới, trong toàn bộ Thần Giới, người có thể đồng thời sở hữu nhiều nhất cũng chỉ có ba loại thần lực. Bởi vì di sản của chân thần ngày càng khó tìm, hơn nữa… sức mạnh của thần rất cao ngạo, khi trong người đã có một loại thần lực, một loại thần lực khác tiến vào sẽ cực kỳ dễ bị bài xích. Có thể sở hữu ba loại thần lực cùng tồn tại đã đủ để gây chấn động toàn bộ Thần Giới, là sự tồn tại cực hạn nhất!
- Nhưng ngươi có biết trên người hắn có bao nhiêu loại không!
- Huyết mạch Tà Thần bất diệt, thần quyết Hoang Thần, thần quyết Thiên Lang, thần huyết, thần hồn và thần quyết Phượng Hoàng, long huyết, long hồn và long tủy của Thái Cổ Thương Long… Năm loại thần lực cùng tồn tại trong một cơ thể! Ngươi bây giờ đang ở trong không gian của hắn, nếu ngươi ngưng hồn cảm ứng, sẽ cảm nhận được sự tồn tại của cả năm loại thần lực này.
Sắc mặt Mạt Lỵ ngưng trọng:
- Ở Thần Giới có vô số di sản của chân thần, vô số người khổ cực tìm kiếm mười mấy vạn năm khó mà tìm được một thần lực mới, vậy mà hắn, một phàm nhân ở hạ giới cấp thấp nhất này, lại có được đến năm loại thần lực… Hơn nữa, gần như chỉ trong vòng ba năm!
“…” Tàn hồn kịch liệt rung động.
Mạt Lỵ tiếp tục nói:
- Trong năm loại thần lực này, có ba loại đến từ ta, nhưng cả ba loại đó, chính bản thân ta cũng không thể sở hữu. Năm đó ta hao hết tâm cơ đoạt được huyết mạch Tà Thần bất diệt, thậm chí vì vậy mà trúng phải ma độc, suýt nữa mất mạng, nhưng cuối cùng lại phát hiện, một khi huyết mạch Tà Thần vào người sẽ tái tạo huyền mạch, khiến ta mất đi toàn bộ sức mạnh vốn có. Mà hắn khi đó lại vừa khéo huyền mạch đã phế. Ta muốn hoàn toàn khôi phục, lại cần hắn có đủ sức mạnh, vì thế, huyết mạch Tà Thần bất diệt mà ta đã phải trả giá bằng nửa cái mạng mới có được, cuối cùng lại bị hắn chiếm lấy, giúp hắn sở hữu huyền mạch Tà Thần độc nhất thiên hạ!
- Ca ca của ta được thiên vận chiếu cố, tìm được thần quyết Hoang Thần thượng cổ để lại, nhưng chưa tu luyện đến đại thành đã hồn phi phách tán. Sức mạnh của ta lại bài xích với sức mạnh Hoang Thần, không thể tu luyện. Nhưng vì không muốn sức mạnh mà ca ca vất vả tìm được biến mất, ta đã khắc ấn ký Hoang Thần vào trong tâm hồn mình… Một lần, vì bóng lưng của hắn và ca ca rất giống nhau, trong lúc kích động, ta đã dạy thần quyết Hoang Thần cho hắn, không ngờ hắn lại có thể nhập môn trong thời gian ngắn, từ đó về sau càng liên tục đột phá với tốc độ kinh người.
- Ca ca thừa hưởng sức mạnh của Thiên Lang Tinh, dưới cơ duyên xảo hợp có được thần quyết Thiên Lang chuyên dùng cho trọng kiếm. Ta nhìn ca ca luyện kiếm, vô tình nhớ được một phần nhỏ, nhưng ta cũng không thể tu luyện. Nhưng mà… vũ khí của hắn lại trùng hợp là trọng kiếm. Ta truyền cho hắn thần quyết Thiên Lang cơ bản, hắn dùng chưa đến ba tháng đã thông thạo.
- Về phần Phượng Hoàng và Long Thần, là do chính hắn tìm được, và đều nhận được sự công nhận ở mức độ cao nhất. Năm loại huyết mạch và thần lực cùng tồn tại trong cơ thể hắn, chưa bao giờ có chút bài xích nào! Ta ký sinh trong cơ thể hắn nhiều năm như vậy, nhưng vẫn không tài nào tìm ra được nguyên nhân.
Ánh mắt Mạt Lỵ nhìn thẳng vào tàn hồn vẫn đang trong trạng thái kinh hãi:
- Ngoài ra, Châu Thiên Độc mà ngươi khổ sở tìm kiếm vô số năm không chỉ ở trên người hắn, mà còn hoàn toàn dung hợp với hắn. Ta còn có thể cho ngươi biết, ngoài Châu Thiên Độc, trên người hắn còn có một món Huyền Thiên Chí Bảo khác! Ngươi, bây giờ còn cảm thấy, hắn chỉ là “một nhân loại” sao?
Tàn hồn trầm mặc một lúc lâu, sau đó chậm rãi nói:
- Mệnh… trời?
- Không sai, hắn dường như có vận mệnh cường đại đến cực điểm. Ngay cả việc hắn bị tàn phế năm đó cũng là một loại may mắn, nếu không, ta tuyệt đối không thể giao huyết mạch Tà Thần bất diệt cho hắn.
Mạt Lỵ thản nhiên nói:
- Hơn nữa, ngộ tính và tốc độ trưởng thành của hắn cũng cực kỳ kinh người. Nếu loại vận mệnh này có thể tiếp diễn, thành tựu tương lai của hắn sẽ không thể đo lường được. Tiểu chủ nhân của ngươi đi theo hắn, cũng sẽ được thừa hưởng khí vận của hắn! Nói không chừng, tương lai của nàng còn huy hoàng hơn rất nhiều so với kỳ vọng của ngươi.
Tàn hồn chậm rãi nói:
- Thứ gọi là số mệnh vốn hư vô mờ mịt. Mỗi người đều có lúc may mắn, cũng có lúc gặp vận rủi. Trạng thái hiện tại của hắn, ngươi có thể nói là vận khí gia thân, nhưng ta lại nhìn thấy một thứ khác… Trong hai năm ở huyền chu, ta luôn quan sát hắn. Mười tám tháng trong không gian bão táp, đó là vận rủi mà người thường cả đời khó gặp, vậy mà hắn lại chống đỡ được. Nếu không chống đỡ được, hắn chắc chắn phải chết. Tất cả cái gọi là số mệnh cũng đều trở thành hư vô. Ta càng tin rằng, tất cả những gì hắn có được hôm nay là do hắn đủ liều mạng và có đủ ý chí. Số mệnh, có lẽ tồn tại, cũng có lẽ chỉ là một cái tên hư cấu… Ai có thể đoán được số mệnh? Cũng như ai có thể đoán được thiên đạo?
Mạt Lỵ: “…”
- Haizz.
Tàn hồn thở dài một tiếng:
- Thôi vậy, “Hồn Mệnh Tinh Di” đã thành, việc đã đến nước này, không thể thay đổi được nữa, ta cũng không còn sức mạnh để thay đổi bất cứ điều gì. Ta gọi hắn là “một nhân loại” cũng chỉ vì nhất thời tức giận. Ta đã quan sát hắn hai năm, so với cái gọi là “số mệnh”, ý chí mạnh mẽ của hắn khiến ta không thể không thán phục. Tiểu chủ nhân đã tỉnh lại, tuy rằng nàng bị động phụ thuộc vào hắn, nhưng ít ra bản thân nàng không hề bài xích hay đau khổ, ngược lại còn có vẻ rất thích hắn, lúc nào cũng vui vẻ tươi cười như năm xưa. Ta có thể nhìn ra, hắn cũng sẽ không bao giờ bắt nạt tiểu chủ nhân… Có lẽ, ta đúng là không nên phẫn nộ hay lo lắng gì cả.