Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 492: CHƯƠNG 491: HUYỀN CHU NHỎ

Vân Triệt đi thẳng về phía bắc theo hướng Mạt Lỵ đã chỉ, dọc đường đi qua không ít thành trấn nhỏ, cũng gặp được vô số người và yêu tộc, càng lúc càng khẳng định đây thật sự là một thế giới nơi con người và yêu tộc chung sống hòa bình. Ở những nơi đông người, thỉnh thoảng có kẻ đột nhiên biến thành hình thú hoặc hình linh, cũng có vài yêu thú hoặc yêu linh bỗng hóa thành hình người, mà người xung quanh đều xem như không thấy, dường như đây chỉ là chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn.

Gặp yêu tộc càng nhiều, Vân Triệt cũng nhanh chóng có thể dựa vào khí tức để phân biệt ai là người, ai là yêu. Mặc dù số lượng yêu tộc không hề ít hơn nhân loại, nhưng phần lớn những gì Vân Triệt thấy đều ở hình người, dù sao, trong vũ trụ bao la này, thân thể của nhân loại vẫn là hoàn mỹ nhất. Giữa nhân loại thuần túy và yêu tộc hóa người giao tiếp với nhau vô cùng bình thường, ít nhất trên suốt chặng đường, Vân Triệt gần như không thấy chút rào cản nào, thậm chí còn thấy rất nhiều cặp vợ chồng là một người một yêu.

- Quả nhiên là thế giới rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Hay phải nói, mỗi một thế giới nhỏ đều có quy luật tồn tại riêng. Tất cả những gì ở thế giới này đều khiến người của Đại lục Thiên Huyền phải kinh ngạc, nhưng ngược lại, đối với người ở thế giới này, một Đại lục Thiên Huyền hiếm thấy yêu tộc, lại còn hoàn toàn bài xích họ, mới là chuyện bất thường chăng?

Vân Triệt bay mệt, bèn dừng chân trên một cây cổ thụ, cảm khái nói.

- Sự phức tạp của thế giới bao la này không phải là thứ ngươi có thể tưởng tượng nổi. Bất kể là Đại lục Thiên Huyền hay thế giới này, đều chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ, chẳng thể đại diện cho điều gì cả.

Mạt Lỵ hờ hững nói, rồi giọng điệu chợt đổi:

- Ngươi tốt nhất nên vào trong Châu Thiên Độc một chuyến.

- Hả?

Vân Triệt ngẩn ra, sau đó nhắm mắt, tập trung ý niệm, tiến vào bên trong Châu Thiên Độc.

Vừa vào trong, hắn liền nghe thấy tiếng “rắc rắc rắc rắc” như đang nhai thứ gì đó.

Mạt Lỵ lơ lửng giữa không trung, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt lạnh lùng nhìn về phía trước, mà ở phía trước nàng… Vân Triệt kinh ngạc nhìn thấy Hồng Nhi.

- Hồng Nhi?

Vân Triệt trừng mắt:

- Sao nàng ấy lại ở đây?

- Châu Thiên Độc và huyền ấn không gian đều là thế giới bên trong cơ thể ngươi, nên chúng tương thông với nhau, có gì lạ đâu.

Mạt Lỵ bình tĩnh nói.

- Nhưng mà, trước đây khi Tuyết Hoàng Thú còn ở, nó chưa bao giờ vào được đây! Hơn nữa, thế giới bên trong Châu Thiên Độc vô cùng đặc thù, cho dù là không gian trong cơ thể ta, cũng không thể nào dung hợp với không gian khác.

- Ai biết được.

Khóe môi Mạt Lỵ nhếch lên, ra vẻ lười giải thích.

- Hơn nữa, không gian của Châu Thiên Độc rõ ràng không thể chứa được sinh linh sống, nàng ấy làm sao có thể…

Vân Triệt tỏ vẻ khó hiểu.

- Bởi vì nàng ta vốn không phải sinh linh. Ta đã nói rồi, nàng ta rất có thể là “Thiên Linh” đã sớm tuyệt chủng, hoặc là, ngươi có thể hiểu như thế này… Nàng ta là một thanh kiếm!

Mạt Lỵ hờ hững nói.

- Kiếm?

- Đúng! Nàng ta chính là một thanh kiếm! Ngươi chỉ cần hiểu như vậy, mọi chuyện sẽ thông suốt. Mà sự thật… cũng gần như là vậy.

Mạt Lỵ khẽ nhướng mày, nói với vẻ đầy ẩn ý:

- Bây giờ ngươi còn bận tâm chuyện này… Chẳng lẽ ngươi không chú ý xem nàng ta đang ăn gì sao?

Hồng Nhi ngồi bệt dưới đất với tư thế chẳng mấy đẹp mắt, hai má phồng lên, miệng ra sức nhai, phát ra những âm thanh giòn tan như tiếng ăn kẹo lạc. Ăn xong, nàng lại ném một miếng khác vào miệng… Vân Triệt nhìn rõ mồn một, thứ nàng ném vào miệng nhai ngấu nghiến đang tỏa ra ánh sáng màu tím thẳm.

Ánh sáng màu tím lóe lên kia khiến Vân Triệt kinh hãi đến suýt nữa thì quỳ rạp xuống đất.

Tử… Tử Mạch Thiên Tinh!

- Hồng Nhi… Dừng tay! Cái đó không ăn được!

Vân Triệt gầm lên một tiếng rồi lao tới. Hồng Nhi vừa thấy hắn xông đến, liền “Nha” một tiếng, co giò bỏ chạy, khiến Vân Triệt vồ hụt. Hắn còn chưa kịp đuổi theo lần nữa, Hồng Nhi đã liên tục phát ra tiếng “rắc rắc rắc rắc”, rồi “ực” một tiếng nuốt thứ trong miệng xuống, sau đó xòe bàn tay nhỏ bé ra, cười hì hì nói:

- Ăn xong rồi!

Vân Triệt á khẩu.

Hai tay Vân Triệt run lên, gầm lên:

- Hồng Nhi! Ngươi có biết mình vừa ăn cái gì không!

- Không biết, chỉ biết là ngon lắm.

Hồng Nhi vui vẻ liếm môi:

- Chủ nhân, còn không, ta còn muốn ăn!

- Đương nhiên là không còn!

Trái tim Vân Triệt co rút lại:

- Đó là Tử Mạch Thiên Tinh, là bảo vật vô giá, cả đời ta mới có được hai khối như vậy, làm sao còn được nữa… Hả, chủ nhân?

- Đúng vậy!

Hồng Nhi nghiêng đầu, cười hì hì nói:

- Tỷ tỷ Mạt Lỵ nói, tuổi của chủ nhân còn nhỏ hơn ta, không thể gọi là đại ca, gọi là chủ nhân thì được. Hơn nữa nếu gọi là chủ nhân, chủ nhân sẽ cho ta ăn đồ ngon mỗi ngày! A nha… Ta đã gọi chủ nhân nhiều lần như vậy, chủ nhân sẽ cho ta ăn gì ngon đây?

Khóe mắt Vân Triệt giật lên bần bật… Đây không phải là giả vờ, bởi vì thứ Hồng Nhi ăn chính là Tử Mạch Thiên Tinh thật một trăm phần trăm. Một khối đến từ phân tông của Tông Tiêu, một khối đến từ Hạ Khuynh Nguyệt. Như hắn đã nói, với trình độ của hắn, cũng chỉ có được hai khối này mà thôi, đến giờ vẫn chưa nỡ dùng…

Vậy mà lại bị Hồng Nhi ăn sạch… Ăn sạch!

Hơn nữa nàng còn thấy ngon!

Tạm chưa nói đến giá trị của Tử Mạch Thiên Tinh, là tinh thạch năng lượng quý hiếm chỉ đứng sau Tử Mạch Thần Tinh ở Đại lục Thiên Huyền, độ cứng của nó cực kỳ cao, cho dù là với thực lực hiện tại của hắn, dốc toàn lực cũng khó lòng làm nó tổn hại. Đồng thời, bên trong Tử Mạch Thiên Tinh ẩn chứa năng lượng với mật độ cực cao, hấp thụ năng lượng bên trong để tu luyện có thể tiến triển thần tốc, dùng năng lượng của nó để duy trì tuổi thọ hoặc nguyên khí có thể giữ mạng sống rất lâu, thậm chí có thể tái tạo sinh mệnh. Nếu dùng một cách xa xỉ, còn có thể dùng để khởi động huyền chu. Một khối Tử Mạch Thiên Tinh nhỏ bé có thể khởi động một chiếc huyền chu nặng mấy trăm tấn bay xa hàng ngàn dặm! Một tinh thạch chứa đựng năng lượng đậm đặc như vậy, không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra nếu ăn nó… bởi vì chưa từng có ai thật sự nuốt chửng chí bảo trời đất này vào bụng.

Hồng Nhi không những ăn, mà còn cắn nát để ăn!

Hàm răng của nàng cắn một miếng bánh nướng bình thường còn thấy cứng… vậy mà lại có thể ăn Long Khuyết và Tử Mạch Thiên Tinh như ăn đậu hũ!

- Xưng hô chủ nhân như vậy chẳng phải hài hòa hơn sao?

Mạt Lỵ khép hờ mắt nói:

- Mặt khác, nàng ta không chỉ ăn Tử Mạch Thiên Tinh, mà tất cả hoàng huyền tinh, thanh huyền tinh, tử huyền tinh, hoàng huyền ngọc, thanh huyền ngọc, tử huyền ngọc của ngươi, còn có tử tinh ngọc tủy mua được ở Thành Thần Hoàng, toàn bộ đều bị nàng ta ăn sạch rồi.

- Hi hi hi…

Hồng Nhi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên cười, để lộ hai chiếc răng khểnh lấp lánh, không biết là đang cười ngượng ngùng hay đắc ý.

Cả người Vân Triệt suy sụp, hắn vội vàng kiểm tra lại, phát hiện ngoại trừ một ít huyền thạch, huyền tinh, huyền ngọc… cấp thấp nhất, có mật độ năng lượng và độ tinh khiết rất thấp ra, tất cả tinh thạch năng lượng khác đều không còn một mảnh, ngay cả mảnh vụn cũng không thừa.

Những tinh thạch năng lượng mà hắn tích góp bao năm không nỡ dùng, lại còn cất ở nơi an toàn nhất trên đời, an toàn hơn cả không gian tùy thân do một siêu cấp cường giả tự mình mở ra… vậy mà chỉ trong một đêm đã bị quét sạch. Vân Triệt gãi đầu, rồi ôm mặt, khóc không ra nước mắt:

- Mạt Lỵ, vì sao ngươi không ngăn nàng ấy lại?

- Ta là sư phụ của ngươi, không phải người hầu của ngươi.

Mạt Lỵ khinh thường nói.

Vân Triệt: “…”

Giọng Mạt Lỵ lại thay đổi, nói:

- Nhưng ngươi cứ yên tâm, Hồng Nhi sẽ không ăn không của ngươi. Hiện giờ cả người nàng đều phụ thuộc vào ngươi, là người của ngươi, là kiếm của ngươi. Món nàng thích ăn tuy đặc thù, nhưng lại có lợi rất lớn cho ngươi.

- Có lợi cho ta?

- Chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được một chút khí tức của Long Khuyết từ trên người nàng sao?

Mạt Lỵ nói.

- Khí tức của Long Khuyết?

Vân Triệt nhìn chằm chằm Hồng Nhi, ngưng thần cảm nhận, sau đó vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc… Tuy rất mờ nhạt, nhưng trên người nàng, vốn không hề có chút khí tức nào, nay lại thật sự tỏa ra khí tức thuộc về Long Khuyết! Nếu chỉ đơn thuần là khí tức của Long Khuyết, hắn có thể hiểu là vì nàng ăn Long Khuyết xong vẫn chưa “tiêu hóa” hết, nhưng khí tức này lại rõ ràng là của Long Khuyết khi chưa bị gãy, mang theo một loại linh tính cấp thấp. Hắn kinh ngạc nói:

- Đây là chuyện gì?

- Rất đơn giản. Sau khi nàng ăn Long Khuyết, sức mạnh của Long Khuyết đã bị cơ thể quái dị của nàng phân giải và hấp thụ, trở thành sức mạnh của chính nàng! Không chỉ trên người nàng có được khí tức rất nhạt của Long Khuyết, mà khi nàng biến thành thanh kiếm kia, cũng sẽ vì vậy mà trở nên mạnh hơn!

Mạt Lỵ liếc nhìn Vân Triệt đang kinh ngạc, hờ hững nói:

- Nói cách khác, mỗi khi nàng ăn một thanh kiếm, sức mạnh của bản thân nàng sẽ tăng lên một phần, khi biến thành Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, cũng sẽ mạnh hơn một phần! Hiện giờ nàng không chỉ là Hồng Nhi, mà còn là kiếm của ngươi! Nếu ngươi muốn kiếm của mình mạnh lên, vậy hãy tìm đủ loại kiếm mạnh mẽ cho nàng… tốt nhất là trọng kiếm! Đối với Hồng Nhi mà nói, kiếm là món ăn ngon của nàng, đồng thời cũng có thể hóa thành trợ lực to lớn cho ngươi!

“!!” Lần này Vân Triệt thật sự chấn động. Hồng Nhi có thể ăn cả Long Khuyết đã khiến hắn không thể tưởng tượng nổi, vậy mà sau khi ăn một thanh kiếm, nàng lại có thể hấp thụ sức mạnh bên trong nó để khiến bản thân… và thanh kiếm mà mình hóa thành trưởng thành lên!!

Trên đời này lại có tồn tại kỳ lạ đến vậy!

Sau cơn chấn động là niềm vui sướng dâng trào… Bản thân thanh Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm kia đã vô cùng mạnh mẽ, mạnh hơn Long Khuyết không chỉ mười lần! Nếu nó có thể trưởng thành theo cách này… thì đối với hắn, đó chính là một trợ lực lớn không gì sánh bằng! Mức độ mạnh mẽ này quả thật không thua kém gì Huyền Thiên Chí Bảo trong truyền thuyết!

- Chỉ cần tìm các loại kiếm, rồi đút cho nàng ăn là được?

Vân Triệt nhìn Hồng Nhi, oán khí vì nàng ăn mất Tử Mạch Thiên Tinh và tử tinh ngọc tủy lúc trước đã tan thành mây khói, hai mắt sáng rực lên.

- Hình như không được.

Ngón tay Mạt Lỵ chỉ sang bên trái:

- Bởi vì nàng ta hoàn toàn không có hứng thú với những thanh kiếm cấp Thiên Huyền trở xuống.

Theo hướng Mạt Lỵ chỉ, Vân Triệt thấy Bá Vương Kiếm, Hổ Phách Kiếm… đang nằm trong Châu Thiên Độc, còn có mấy trăm thanh kiếm lấy được từ kho báu của phân tông Tông Tiêu lúc trước. Với bản tính ham ăn như mạng, vì ăn có thể vứt bỏ mọi nguyên tắc của Hồng Nhi… mà chúng lại vẫn còn nguyên vẹn nằm đó.

Nói cách khác, Hồng Nhi không phải kiếm nào cũng ăn, kiếm nàng muốn ăn, phẩm cấp ít nhất phải là Thiên Huyền… thậm chí là Vương Huyền!

Thiên Huyền Kiếm đã hiếm có, còn Vương Huyền Kiếm… cả Đại lục Thiên Huyền mới có mấy thanh? Trên Vương Huyền Khí… Vân Triệt mới chỉ thấy Nhật Nguyệt Kiếp trong tay Dạ Tinh Hàn, còn Vương Huyền Kiếm thì hắn chưa từng thấy qua.

Biết đi đâu tìm kiếm trên cấp Thiên Huyền cho nàng đây!

- Được rồi, ta biết rồi.

Vân Triệt gật đầu. Tuy kiếm trên cấp Thiên Huyền vô cùng khó tìm, nhưng việc Hồng Nhi có thể thông qua ăn kiếm để tăng cường sức mạnh dù sao cũng là một tin tức tuyệt vời. Nhưng sau đó, hắn lại hơi phiền muộn nói:

- Hiện giờ nàng là người của ta, cũng là kiếm của ta, nhưng dường như… nàng không hoàn toàn nghe lời ta. Không những có thể tự mình chạy ra khỏi không gian khế ước, mà còn có thể tự trở về… nghiêm trọng nhất là có thể thoát khỏi sự khống chế của ta.

Vừa rồi khi hắn đuổi theo Hồng Nhi, nàng chạy nhanh như chớp… Cùng là khế ước phụ thuộc, mà lúc trước Tuyết Hoàng Thú lại hoàn toàn không thể chống lại bất kỳ mệnh lệnh nào của hắn.

- Hửm?

Lời của Vân Triệt khiến Mạt Lỵ cũng thoáng lộ vẻ kinh ngạc, sau đó khẽ hừ một tiếng:

- Nàng ta không phải huyền thú, lại còn là một Thiên Linh tồn tại ở cấp bậc cao hơn ngươi rất nhiều, nếu hoàn toàn chịu sự khống chế của ngươi mới là lạ. Có điều, tuy nàng trông có vẻ ngây thơ, nhưng lại thông minh hơn ngươi nghĩ. Ngươi đối xử tốt với nàng, nàng không những sẽ nghe lời ngươi, mà đến lúc đó cho dù ngươi chủ động giải trừ khế ước, đuổi nàng đi, nàng cũng sẽ bám riết lấy ngươi không rời.

- Nha…

Vân Triệt chỉ có thể gật đầu, trong lòng lại thầm than một tiếng, đối xử tốt với nàng? Đây chẳng phải là bảo ta phải đi dỗ dành nàng sao? Chết tiệt! Rốt cuộc ta là chủ nhân hay nàng là chủ nhân đây!

- Vậy nàng ấy ăn tinh thạch, cũng có thể tăng sức mạnh của mình lên à?

Vân Triệt hỏi.

- Không thể.

Mạt Lỵ dứt khoát lắc đầu, sau đó nói với Hồng Nhi:

- Hồng Nhi, lấy chiếc huyền chu đó ra cho chủ nhân của ngươi xem đi.

- Huyền chu?

Hồng Nhi chớp chớp đôi mắt đỏ mờ ảo, rồi ánh mắt sáng lên:

- Đúng rồi, là cái đó!

Vừa nói, nàng vừa chìa bàn tay nhỏ bé ra, trong lòng bàn tay chợt lóe lên ánh sáng đỏ. Ngay lập tức, một chiếc huyền chu toàn thân màu đỏ sậm, chỉ lớn bằng bàn tay nàng, xuất hiện trong lòng bàn tay nàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!