- Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô đó, bình thường có thể vào được không?
Vân Triệt hỏi.
- Đương nhiên là không thể.
Vân Tiêu quả quyết lắc đầu:
- Mỗi lần mở ra kết thúc, Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô sẽ bị Vương tộc Huyễn Yêu phong tỏa, sau đó mất năm năm để tài nguyên bên trong tái sinh. Tuy năm năm là khoảng thời gian rất ngắn, nhưng vốn dĩ hỏa diễm và lôi vân lực trong Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô đã dày đặc đến mức khủng bố, nên các loại linh thể, bảo vật được thai nghén cũng vô cùng nhanh chóng. Vào thời gian bình thường, Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô tuyệt đối không cho phép ai tiến vào, kể cả người của Vương tộc Huyễn Yêu cũng không ngoại lệ.
- Hỏa diễm… Lôi vân… Nơi đó có truyền thừa của Kim Ô, có hỏa diễm là chuyện rất bình thường, nhưng tại sao lại có cả lôi điện?
Vân Triệt nghi hoặc hỏi.
- Chuyện này thì đệ cũng không biết. Đây dường như vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải của Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô. Nghe phụ thân nói, có lẽ ở một nơi nào đó trong thung lũng tồn tại một huyền thú hệ lôi cực mạnh, hoặc một chí bảo hệ lôi, nhưng đó cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi.
Vân Triệt gật đầu, rồi ngẩng lên nhìn về phía bắc Thành Yêu Hoàng. Tuy hắn không biết vị trí của Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô, nhưng thân mang huyết mạch Phượng Hoàng, hắn có sự nhạy cảm vượt xa người thường đối với huyền lực hệ hỏa. Ở một nơi nào đó phía bắc Thành Yêu Hoàng, hắn mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của một luồng khí tức hỏa diễm, có lẽ, đó chính là phương hướng của Thung lũng Lôi Viêm Kim Ô.
Lục địa Thiên Huyền có tổng cộng bảy nước, Tứ Đại Thánh Địa lại siêu việt trên bảy nước, tự xưng là người bảo hộ, nhưng thực chất lại tồn tại như một kẻ thống trị siêu nhiên. Còn lãnh thổ của Huyễn Yêu Giới thì vượt xa Lục địa Thiên Huyền, nhưng không phân chia bờ cõi, mà lấy Vương tộc Huyễn Yêu làm trung tâm. Xét về cấp bậc thực lực, Thành Yêu Hoàng nơi Vân Triệt đang đứng lúc này có thể sánh ngang với Tứ Đại Thánh Địa của Lục địa Thiên Huyền.
Không còn nghi ngờ gì nữa, vừa bước vào phạm vi Thành Yêu Hoàng, khí tức huyền lực liền trở nên vô cùng nồng đậm. Ở bảy nước Thiên Huyền, Vương Tọa đã cực kỳ khó gặp, nhưng ở đây lại có thể thấy khắp nơi, ngay cả Bá Hoàng vốn vô cùng hiếm hoi cũng tồn tại với số lượng lớn. Vân Triệt bay một mạch về nơi ở của Vân gia, trên đường đã cảm nhận được không dưới hai mươi luồng khí tức cấp Bá Hoàng.
Thế lực khổng lồ của Thành Yêu Hoàng quả là danh bất hư truyền.
Thế nhưng, trong cuộc giao tranh với Lục địa Thiên Huyền, cuối cùng Vương tộc Huyễn Yêu lại là bên chịu thiệt thòi lớn và trước sau vẫn không có hành động báo thù… Dường như, về thực lực tổng hợp, Vương tộc Huyễn Yêu suy cho cùng vẫn kém hơn Tứ Đại Thánh Địa một bậc.
- Sắp đến rồi, đại môn lấp lánh ánh tím phía trước chính là nhà.
Vân Tiêu chỉ xuống phía dưới.
Vân gia không lớn như trong tưởng tượng, quy mô nơi ở của gia tộc này đừng nói là so với Phượng Hoàng Thần Tông, thậm chí còn không bằng Phần Thiên Môn đã bị hắn hủy diệt, điều này cũng nằm ngoài dự đoán của Vân Triệt. Nhưng nghĩ đến ông nội và phụ thân ruột của mình dường như cũng chỉ có một người con trai, hắn lại bất giác nghĩ… Chẳng lẽ vì sở hữu Huyền Cương mà bị trời xanh đố kỵ, hạn chế khả năng sinh sản?
Tới không phận trên chủ môn của Vân gia, Vân Triệt đưa Vân Tiêu chậm rãi hạ xuống. Nhìn cánh cổng gia tộc gần trong gang tấc, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, nhưng từ trong mắt Vân Tiêu, Vân Triệt vẫn nhận thấy một nét do dự thoáng qua.
- Vân đại ca, cái đó…
Vân Tiêu ngập ngừng nói:
- Tuy trên danh nghĩa đệ là thiếu gia chủ của Vân gia, nhưng mà… nhưng mà đại đa số mọi người dường như đều không thích đệ, cho nên nếu có người nói lời không lễ phép, Vân đại ca cũng đừng chấp nhặt.
Lòng Vân Triệt khẽ động, gật đầu:
- Ừm, ta biết rồi. Yên tâm đi, mục đích chính của ta đến đây là để bái kiến Vân gia chủ, những chuyện khác đều không quan trọng.
Vân Triệt theo Vân Tiêu tiến vào đại môn Vân gia. Khoảnh khắc bước qua chủ môn, cảm xúc của Vân Triệt vẫn không kiềm được mà dâng lên một trận xao động kịch liệt. Mảnh đất dưới chân, không khí nơi đầu mũi, tất cả mọi thứ trước mắt đều xa lạ đến vậy. Nơi này, kiếp này là lần đầu tiên hắn đặt chân đến, nhưng đây lại chính là gia tộc thực sự của hắn, huyết mạch chảy trong người hắn cũng bắt nguồn từ nơi này. Phụ thân và mẫu thân ruột của hắn… cũng đều ở đây…
Ta… thực sự… đã trở về nơi này…
Vết thương trên người Vân Tiêu rất nặng, nhưng hắn hiển nhiên không muốn để người trong gia tộc biết mình bị thương. Khi bước vào đại môn, hắn cố gắng giữ cho sắc mặt bình tĩnh, sống lưng thẳng tắp. Nhưng vừa mới vào cửa, một nam tử thanh niên chừng hai ba mươi tuổi đã đi tới ngay mặt. Hắn vừa thấy Vân Tiêu, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười đáng ghét:
- Ôi! Đây chẳng phải là đại thiếu gia chủ Vân Tiêu của chúng ta sao, hôm nay sao lại về sớm thế? Là ở bên ngoài không tìm được thú vui gì hay sao… Hả?
Nam tử thanh niên này lập tức phát hiện ra thương thế của Vân Tiêu, ánh mắt khựng lại, sau đó cười ha hả một cách hả hê:
- Ha ha ha ha! Ta đã nói mà, hóa ra là bị thương! Ngươi lại luận bàn với công tử nhà nào rồi? Chậc chậc, ngươi dù sao cũng là thiếu gia chủ trên danh nghĩa của Vân gia ta, luận bàn với người khác mà thua, còn bị thương thành cái bộ dạng thảm thương thế này, đúng là làm mất mặt Vân gia chúng ta.
Người này nói những lời đặc biệt ác độc chói tai với Vân Tiêu, miệng thì gọi “Thiếu gia chủ”, nhưng lại không hề có chút thái độ nào xem hắn ra gì, ngay cả ánh mắt cũng tràn ngập vẻ giễu cợt và châm chọc. Hai tay Vân Tiêu nắm chặt, cố nén không để ý đến kẻ này, trực tiếp nói với Vân Triệt:
- Vân đại ca, đừng để ý đến hắn, đệ dẫn huynh đi gặp phụ thân.
Nói xong, Vân Tiêu kéo Vân Triệt, đi vòng qua người nam tử thanh niên. Những chuyện như thế này, hắn đã chịu đựng quá nhiều, gần như đã trở nên chai sạn và quen thuộc. Những năm qua, thứ hắn rèn luyện nhiều nhất chính là sự nhẫn nhịn… Dù không vì mình, cũng phải vì phụ thân mẫu thân.
Vân Tiêu muốn rời đi, nhưng nam tử thanh niên kia lại không chịu buông tha, nghiêng người chặn đường, cười lạnh đầy khinh miệt:
- Hửm? Đại thiếu gia chủ, đây là nhân tình ngươi tìm ở đâu ra vậy? Da mịn thịt mềm, ngay cả ta nhìn cũng muốn sờ một cái. Xem ra đại thiếu gia chủ cuối cùng cũng biết mình không thể ăn được thịt thiên nga của tộc Tinh Linh, nên đổi sang chơi trò nuôi tiểu bạch kiểm rồi à… Nói đi cũng phải nói lại, so với mộng tưởng hão huyền ăn thịt thiên nga, nuôi tiểu bạch kiểm vẫn thực tế hơn nhiều, ha ha ha ha!
Bước chân của Vân Triệt đột ngột dừng lại… Đây không còn là trào phúng, mà là sự sỉ nhục vô cùng ác độc. Nghe lời Vân Tiêu nói, cùng với thái độ của người nhà Thiên Hạ đối với hắn, Vân Triệt chỉ biết dù Vân Tiêu mang danh thiếu gia chủ, nhưng cuộc sống trong gia tộc cũng không hề tốt đẹp, không ngờ lại tồi tệ đến mức này.
Vân Tiêu có thể nhịn, nhưng không có nghĩa là hắn có thể nhịn! Nếu cứ thế mà nhịn, hắn đã không phải là Vân Triệt!
Ngay khi Vân Triệt định quay người, một tiếng quát trong trẻo từ phía sau truyền đến:
- Vân Hạo! Sao ngươi có thể vô lễ với thiếu gia chủ như thế! Còn không mau xin lỗi thiếu gia chủ!
Sự chú ý của Vân Triệt bị dời đi, hắn nhìn về phía phát ra âm thanh. Một nam tử thanh niên mặc bạch y phong thái như mây đang đi tới, trông khoảng hai mươi lăm tuổi, giữa hai hàng lông mày toát ra vẻ anh khí. Tuy còn trẻ, nhưng khí tức huyền lực trên người lại vô cùng hùng hậu, ít nhất cũng mạnh gấp mười lần Vân Tiêu, một nửa bước Bá Hoàng.
- A… Tâm Nguyệt ca!
Nhìn thấy người này, Vân Hạo vừa rồi còn bày ra bộ mặt đáng ghê tởm với Vân Tiêu, lập tức biến thành một con chó xù vẫy đuôi mừng chủ:
- Tâm Nguyệt ca muốn ra ngoài sao? Tiểu đệ hiếm khi thấy Tâm Nguyệt ca ra ngoài vào giờ này.
- Hừ!
Nam tử thanh niên lạnh lùng liếc hắn, quát lớn:
- Không nghe thấy lời ta vừa nói sao! Còn không mau qua xin lỗi thiếu gia chủ!
Vân Hạo rụt cổ lại, nhưng không dám cãi, quay mặt về phía Vân Tiêu, nghiến răng, định cúi đầu. Vân Tiêu vội vàng xua tay:
- Tâm Nguyệt ca, không cần đâu, Vân Hạo chỉ đùa một chút thôi, không có gì đâu.
- Đúng đúng đúng, ta chỉ đùa một chút thôi.
Vân Hạo vội vàng cười hì hì gật đầu, sau đó còn ngầm liếc Vân Tiêu một cái, vẻ mặt như muốn nói “coi như ngươi thức thời”.
Vân Triệt: “…”
- Hừ!
Nam tử thanh niên lại hừ lạnh:
- Thiếu gia chủ ôn hòa độ lượng, còn các ngươi, lũ không có mắt, lại ngày ngày ỷ thế bắt nạt… Cứ tiếp tục như thế cho ta xem, tuyệt đối không dễ dàng tha thứ!
- Tâm Nguyệt ca giáo huấn rất phải, lần sau tuyệt đối không dám nữa.
Vân Hạo cợt nhả đáp ứng, sau đó lùi ra sau lưng nam tử kia, lại ném cho Vân Tiêu một ánh mắt nhe răng cười lạnh.
Vẻ mặt nam tử thanh niên dịu đi, trên mặt nở nụ cười ôn hòa, nói với Vân Tiêu:
- Vân Tiêu đệ, lần sau lại có người bắt nạt đệ, đừng nén giận… Hửm? Nhìn bộ dạng của đệ… Đệ bị thương à? Sao lại thế này?
Vân Tiêu vội vàng lắc đầu, nói:
- Không sao đâu, không phải vết thương gì nghiêm trọng, mười ngày nửa tháng là khỏi thôi, Tâm Nguyệt ca đừng bận tâm.
Nam tử thanh niên cũng không hỏi tới cùng, ân cần nói:
- Bộ dạng của đệ, nhìn thế nào cũng không giống vết thương nhỏ, mau đi chữa trị đi… Đúng rồi.
Ánh mắt hắn chuyển sang Vân Triệt:
- Vị này là?
- Đây là bằng hữu đệ mới quen, Vân Triệt.
Vân Tiêu giới thiệu, khi đối mặt với người này, ánh mắt hắn rõ ràng thoải mái hơn nhiều:
- Vân đại ca, vị này là tộc huynh của đệ, Vân Tâm Nguyệt.
Vân Triệt gật đầu chào.
- Ồ? Vị huynh đệ này cũng họ Vân sao? Vậy thật là trùng hợp.
Vân Tâm Nguyệt ôm quyền với Vân Triệt:
- Hiếm khi thấy Vân Tiêu đệ dẫn bằng hữu về, xem ra Vân Triệt huynh đệ nhất định là nhân trung chi long. Ngày khác rảnh rỗi, mong có thể kết giao một phen.
- Đúng vậy, Vân đại ca lợi hại lắm!
Trên mặt Vân Tiêu lộ vẻ tự hào, hắn thấy xa xa có mấy người đang đi tới, vội nói:
- Tâm Nguyệt ca, đệ có việc muốn đi gặp phụ thân, xin phép đi trước, cảm ơn Tâm Nguyệt ca lại một lần nữa giải vây giúp đệ.
- Đi đi.
Vân Tâm Nguyệt mỉm cười nhàn nhạt.
Ánh mắt Vân Triệt lướt nhẹ qua Vân Tâm Nguyệt, rồi xoay người đi theo Vân Tiêu đến nơi ở của phụ thân hắn. Nhưng khi hắn vừa đi được vài bước, phía sau, đột nhiên có một ánh mắt lạnh như băng lướt qua trong thoáng chốc.
Lông mày Vân Triệt khẽ nhíu lại, nhưng bước chân không dừng.
Sát khí!
Đây là thứ mà Vân Triệt tuyệt đối không thể nhận sai!
Hơn nữa, tia sát khí này không phải nhắm vào Vân Tiêu… mà là nhắm vào chính mình!
Bản thân rõ ràng là lần đầu tiên đến Vân gia, trước đó ngoài Vân Tiêu ra chưa từng gặp người nào của Vân gia, thậm chí chưa từng đến Thành Yêu Hoàng, số người quen biết cộng lại không quá hai bàn tay, tại sao lại có người sinh ra sát khí với mình như vậy?
Bản thân hôm nay vừa đến gần Thành Yêu Hoàng, chuyện đã làm… hình như cũng chỉ có một việc đó…
Vậy thì, chỉ có một khả năng!
- Vân Tiêu, Vân Tâm Nguyệt kia là người thế nào? Uy tín của hắn dường như còn cao hơn cả thiếu gia chủ là đệ đây.
Vân Triệt đột nhiên mở miệng hỏi.
Vân Tiêu gãi đầu, có chút bất đắc dĩ và xấu hổ cười:
- Uy tín của Tâm Nguyệt ca đương nhiên cao hơn đệ rồi. Phụ thân của huynh ấy là Thất trưởng lão Vân Ngoại Thiên, người mạnh nhất trong ba mươi sáu trưởng lão của Vân gia. Mà bản thân huynh ấy cũng là người mạnh nhất trong thế hệ này của Vân gia, năm nay mới hai mươi bảy tuổi đã là Bá Huyền Cảnh cấp bốn, và là người duy nhất trong thế hệ này thức tỉnh được Huyền Cương màu xanh. Có thêm Huyền Cương, cùng cấp bậc không có đối thủ, thậm chí có thể chiến một trận với Bá Huyền Cảnh cấp năm. Huynh ấy được gọi là hy vọng trỗi dậy của Vân gia, hơn nữa trong gia tộc đều lan truyền rằng huynh ấy là người có tư cách nhất để trở thành đời tiếp theo…
Nói đến đây, giọng Vân Tiêu im bặt, nhưng Vân Triệt cũng đủ để đoán ra những lời hắn không nói hết là gì.
- Xem ra đệ có ấn tượng rất tốt về hắn?
Vân Triệt hỏi một câu tưởng như bâng quơ.
- Ừm.
Vân Tiêu gật đầu:
- Tâm Nguyệt ca không chỉ thiên tư cực cao, mà tính tình cũng rất ôn hòa. Đệ vì một vài chuyện liên quan đến huyết mạch mà thường xuyên phải chịu đủ loại chỉ trích, chế nhạo, bắt nạt, nhưng Tâm Nguyệt ca chưa bao giờ cười nhạo đệ, ngược lại còn thường xuyên giải vây cho đệ, thậm chí ra tay giáo huấn những kẻ bắt nạt đệ. Đệ luôn luôn rất cảm kích huynh ấy.
- Vì một vài chuyện liên quan đến huyết mạch? Là có ý gì?
Vân Triệt hỏi.
Trên mặt Vân Tiêu lộ ra một chút hoảng hốt vì lỡ lời:
- Không… không có gì, chỉ là một vài chuyện thôi.
Vân Triệt không hỏi dồn, mà hỏi ngược lại:
- Có phải đệ cũng cảm thấy, hắn rất thích hợp để trở thành gia chủ đời tiếp theo của Vân gia không?
Vân Tiêu hoàn toàn không ngờ Vân Triệt lại thẳng thắn hỏi một vấn đề như vậy, hắn hơi sững sờ, rồi cười khổ một tiếng:
- Tuy rằng đệ mang danh thiếu gia chủ, nhưng huynh cũng thấy đấy, danh hiệu này trên người đệ chỉ là một trò cười. Bàn về thực lực, bàn về sức thuyết phục, và còn quan trọng nhất… Tóm lại, đệ biết tương lai mình không thể trở thành gia chủ. Nếu là Tâm Nguyệt ca, đệ nghĩ đệ cũng sẽ thật lòng ủng hộ. Biết đâu Tâm Nguyệt ca thực sự là hy vọng trỗi dậy một lần nữa của Vân gia chúng ta.
Vân Triệt nhìn hắn thật sâu, cười như không cười nói:
- Vân Tâm Nguyệt này, thật đúng là không đơn giản.
- Đương nhiên không đơn giản! Huynh ấy là đệ nhất nhân hoàn toàn xứng đáng trong thế hệ này của Vân gia chúng ta, ngay cả người của Vương tộc Huyễn Yêu cũng đặc biệt xem trọng huynh ấy.
Vân Tiêu có chút tự hào nói.
Lại không biết, “không đơn giản” trong lời nói của Vân Triệt, và “không đơn giản” trong miệng của hắn, hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.