— A? Vân đại ca còn biết y thuật sao?
Vân Tiêu kinh ngạc nói.
Vân Khinh Hồng lại nghiêm nghị đánh giá Vân Triệt một lần. Với nhãn lực hơn trăm năm của mình, lẽ ra hắn phải dễ dàng nhìn thấu hư thực của một người trẻ tuổi, nhưng từ vẻ mặt của Vân Triệt, thứ hắn nhìn thấy lại là sự nghiêm túc, thành khẩn, thậm chí còn có cả một phần cấp bách, điều này khiến hắn vô cùng khó hiểu. Đối mặt với tình huống cực kỳ bất thường này, phản ứng vốn có của hắn phải là âm thầm cảnh giác, nhưng không hiểu vì sao, khi đối diện với người thanh niên rõ ràng là lần đầu gặp mặt nhưng khắp nơi đều toát ra vẻ kỳ lạ này, hắn lại không tài nào dấy lên chút cảnh giác hay ác cảm nào, ngược lại còn có một cảm giác tin tưởng và thân thiết khó tả.
Cả đời này của hắn, đây là lần đầu tiên xuất hiện cảm giác kỳ dị đến vậy. Hắn nhìn Vân Triệt một hồi lâu, trong lòng dấy lên một rung động không tên, nhưng lại hoàn toàn không nắm bắt được nguồn cơn của rung động này. Hắn cười nhẹ, nói:
— Vân tiểu huynh đệ tuổi còn trẻ đã có thành tựu như thế, chắc hẳn y thuật cũng vô cùng bất phàm. Chỉ là, haizz, thương tổn trên người Vân mỗ đây không phải là vết thương bình thường, mà là bệnh cũ lâu năm. Năm đó, Vân mỗ đã tìm khắp danh y thiên hạ nhưng ai nấy đều bó tay. Giờ đây hai mươi mấy năm đã trôi qua, bệnh đã sớm ăn sâu vào huyết tủy, e rằng dù Đại La Kim Tiên giáng thế cũng đành bó tay. Ngươi có tấm lòng này, Vân mỗ đã vô cùng cảm kích, không nên lãng phí sức lực vô ích làm gì.
Vân Triệt lại không hề lay động, ung dung bình tĩnh nói:
— Vãn bối không đồng tình với cách nói của Vân tiền bối. Thuở ban đầu khi vãn bối học y, sư phụ đã từng dạy: Thiên hạ vạn vật tương sinh tương khắc, vạn sự đều có nhân quả tuần hoàn. Người có thể từ khỏe mạnh thành bệnh tật thì tuyệt đối có thể từ bệnh tật trở lại khỏe mạnh. Trên đời này, tuyệt đối không tồn tại cái gọi là bệnh nan y thật sự hay thương tổn không thể cứu chữa, dù không trị được cũng chỉ là tạm thời chưa tìm ra phương pháp mà thôi. Sư phụ của vãn bối là y thánh vĩ đại nhất thiên hạ, một thân y thuật của vãn bối đều do sư phụ truyền thụ. Dưới sự chỉ dạy của người, vãn bối từ nhỏ đã không tin trên thế gian này tồn tại thương tổn nào không thể cứu chữa. Cho nên, kính xin Vân tiền bối để cho vãn bối thử một lần.
Vân Khinh Hồng từng tiếp xúc với vô số danh y, nhưng chưa từng nghe thấy lời y giả nào lại tự tin, ngạo nghễ đến mức không cho phép người khác phản bác như thế, mà những lời này lại được nói ra từ miệng một thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi. Vân Tiêu há hốc mồm, bỗng nhiên nghĩ đến lúc trước bản thân bị trọng thương đã được huyền khí kỳ dị của Vân Triệt chữa trị, nhất thời kích động nói:
— Cha! Cha cứ để Vân đại ca thử xem. Trước đó con bị ba tên hắc y nhân đả thương… A, thương thế tuy không quá nặng, nhưng cũng không hề nhẹ, vậy mà Vân đại ca chỉ dùng thời gian rất ngắn đã khiến vết thương của con hoàn toàn ổn định, thậm chí ngay cả đau đớn cũng gần như không còn cảm thấy. Biết đâu chừng, thân thể của cha, Vân đại ca thật sự có cách giảm bớt thì sao.
Cả hai người đều nói như vậy, Vân Khinh Hồng tự nhiên cũng không tiện từ chối nữa, hắn cười nhạt nói:
— Được rồi, chỉ là đừng miễn cưỡng, cơ thể của ta thế nào, bản thân ta rõ nhất.
Vân Triệt không nói thêm gì, hắn tiến lên hai bước, đứng trước mặt Vân Khinh Hồng, sau đó đưa tay trái ra:
— Vân tiền bối, trước tiên hãy để vãn bối dùng huyền khí thăm dò trạng thái cơ thể của tiền bối, kính xin đừng kháng cự.
Vân Khinh Hồng nhẹ nhàng gật đầu, sau đó thoáng điều chỉnh tư thế ngồi. Ánh mắt hắn vô cùng bình thản, mà sự bình thản ấy cũng đại biểu cho việc hắn không hề ôm bất kỳ hy vọng nào. Dù sao như lời hắn nói, tình trạng cơ thể của hắn ra sao, bản thân hắn rõ hơn bất kỳ ai. Hơn hai mươi năm trước, danh y thiên hạ không một ai có thể chữa trị, hiện giờ bệnh đã lắng đọng thêm hai mươi mấy năm, càng không thể nào có khả năng chữa khỏi.
Vân Triệt xòe bàn tay, cẩn thận đặt lên ngực Vân Khinh Hồng, sau đó nhắm mắt lại, huyền khí từ từ tiến vào trong cơ thể hắn. Bên cạnh, Vân Tiêu lùi lại vài bước, hai tay lo lắng nắm chặt trước ngực… Hắn không chắc chắn như Vân Khinh Hồng, mà vô cùng khát vọng kỳ tích sẽ xuất hiện.
Chỉ trong một hơi thở, chân mày của Vân Triệt chợt nhíu chặt lại, phản ứng này cũng khiến tim Vân Tiêu “lộp bộp” một tiếng.
Dựa vào sắc mặt và hơi thở phù phiếm của Vân Khinh Hồng, hắn đã biết tình trạng cơ thể của ông khẳng định là cực tệ, nhưng khi thăm dò, hắn mới kinh hãi nhận ra, tình hình của Vân Khinh Hồng còn tệ hơn dự tính của hắn rất nhiều. Toàn bộ nội tạng của Vân Khinh Hồng đã suy kiệt trên diện rộng, gần như không tìm thấy một cơ quan nào còn nguyên vẹn, từ tim, gan, phổi, cho đến huyền mạch… Tất cả đều chi chít những vết thương như bị kiếm bén cắt qua. Một cường giả bị thương nội tạng, chỉ cần có đủ thời gian là có thể dùng huyền lực tự mình chữa trị, nhưng những vết kiếm này đã qua hai mươi mấy năm mà vẫn còn đó… Hiển nhiên, nguồn gốc của những nội thương này tuyệt đối không tầm thường, hẳn là do kiếm khí vô cùng lợi hại gây ra!
Kiếm khí… Thiên Uy Kiếm Vực!?
Đáng sợ nhất không phải là nội thương của hắn, mà là kinh mạch đã suy kiệt hơn chín thành!
Là suy kiệt, chứ không phải đứt gãy!
Cho dù kinh mạch toàn thân một người đứt đoạn, Vân Triệt cũng có biện pháp nối liền lại toàn bộ, nhưng loại suy kiệt này còn đáng sợ hơn cả đứt gãy. Nếu so sánh kinh mạch của người bình thường là rễ cây tràn đầy sức sống, thì kinh mạch của Vân Khinh Hồng, cơ bản đã có hơn chín thành hóa thành cây khô, gần như không cảm nhận được một tia sinh cơ nào tồn tại.
Tình trạng suy kiệt tương tự cũng xảy ra với huyền mạch của hắn. Vết thương trên huyền mạch của hắn vốn không nặng, nhưng nó lại giống như một vũng bùn khô cằn, tử khí trầm trầm.
Có thể khiến huyền mạch và kinh mạch suy kiệt đến mức độ này, có thể tưởng tượng được lúc trước hắn đã cạn kiệt huyền lực và thể lực của bản thân đến mức nào.
Nghe lời miêu tả đơn giản trước đó của Tiêu Liệt, hai mươi năm trước, khi bọn họ chạy trốn đến Lưu Vân Thành, đã mình đầy thương tích, gần như dầu cạn đèn tắt… Mà sau đó, bọn họ không biết đã trải qua bao lâu, bao nhiêu hiểm nguy trên đường đào vong, có lẽ từ lúc đó trở đi, mỗi một giây tiêu hao, bọn họ đều đang vắt kiệt đến tận cùng. Dưới tình huống cạn kiệt như vậy, bọn họ nào còn tâm sức để ý đến thương thế… Dựa vào tất cả sức lực và ý chí để trốn chạy, thương thế của bọn họ không hề nghi ngờ gì là từng bước một chuyển biến xấu…
Mà thứ có thể khiến họ kiên trì như vậy, có lẽ chính là hài tử trong bụng của họ lúc đó…
Nếu chỉ đơn giản là huyền mạch, kinh mạch suy kiệt, nội thương chuyển biến xấu, trải qua hai mươi mấy năm an dưỡng, cho dù Vân Khinh Hồng không cách nào khôi phục huyền lực, cũng không đến mức ngay cả ngọn lửa sinh mệnh cũng gần như lụi tàn… Vân Triệt nhanh chóng tìm ra đáp án, ở trong cơ thể Vân Khinh Hồng, hắn phát hiện một thứ đã xâm nhập vào từng ngóc ngách thân thể ông… Hàn độc!!
Thứ khiến hắn nhíu chặt mày, cũng chính là loại hàn độc này.
Bởi vì hàn độc này, giống hệt với hàn độc mà Như Tiểu Nhã, thê tử của Hoa Minh Hải, đã trúng phải!!
Lúc trước, Hoa Minh Hải mang theo Như Tiểu Nhã trúng hàn độc, trộm lượng lớn Tử Mạch Thiên Tinh để kéo dài tính mạng cho nàng, lại không ngừng tìm kiếm các loại kỳ dược, nhưng cũng chỉ duy trì được sinh mệnh ngắn ngủi vài năm cho nàng. Nếu không phải gặp được Vân Triệt, Như Tiểu Nhã đã sớm hương tiêu ngọc vẫn từ một năm trước. Mà hàn độc trên người Vân Khinh Hồng đã tồn tại hai mươi mấy năm, hàn độc này đã sớm xâm nhập hoàn toàn vào huyết mạch, cốt tủy, thậm chí cả mạch máu của ông, còn hiểm ác hơn tình huống của Như Tiểu Nhã không biết bao nhiêu lần.
Hoa Minh Hải từng nói, hàn độc của Như Tiểu Nhã là do trúng phải độc thủ của Nhật Nguyệt Thần Cung.
Chẳng lẽ, những ác nhân năm đó không chỉ có Thiên Uy Kiếm Vực… mà còn có cả Nhật Nguyệt Thần Cung!?
Hồi lâu sau, Vân Triệt chậm rãi rời tay khỏi ngực Vân Khinh Hồng, hai hàng chân mày vẫn khóa chặt, không hề giãn ra, sắc mặt cũng hoàn toàn ngưng trọng. Vân Tiêu với vẻ mặt căng thẳng và mong chờ nhìn hắn, nhưng đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy Vân Triệt mở miệng, hắn cuối cùng không nhịn được, lên tiếng hỏi:
— Vân đại ca, thân thể của cha đệ… thế nào rồi?
Vân Triệt không trả lời trực tiếp, mà khẽ thở ra một hơi, nói:
— Tu vi huyền lực năm đó của Vân tiền bối nhất định cao đến tột đỉnh. Nếu đổi lại là người thường, đừng nói sống đến bây giờ, e rằng ngay cả ba năm cũng không qua nổi.
— Đệ từng nghe mẹ nói, thành tựu năm đó của cha có thể nói là chấn động toàn bộ Huyễn Yêu Giới. Năm ba mươi sáu tuổi, cha đã đột phá trở thành Đế Quân, là Đế Quân trẻ tuổi nhất từ trước đến nay ở Huyễn Yêu Giới. Hơn nữa, trước khi cha gặp nạn, trong thế hệ cùng trang lứa ở Huyễn Yêu Giới, không một ai là đối thủ của cha. Sau đó, tuy trong tộc không có gia gia và mười hai vị thái trưởng lão, lại còn gánh vác tội lỗi, nhưng có cha ở đó, không ai dám xem thường Vân gia.
Vân Tiêu chậm rãi kể, nhắc đến vinh quang năm xưa của Vân Khinh Hồng, hắn không có sự kiêu ngạo, chỉ có chua xót:
— Sau này, cha thành công đột phá tới Quân Huyền Cảnh trung kỳ, liền không thể dằn được nỗi lo về gia gia, bèn cùng mẹ, người cũng vừa đột phá Quân Huyền Cảnh, sử dụng bí khí của gia tộc để tiến vào Thiên Huyền Đại Lục, kết quả lại là… lại là…
Ba mươi sáu tuổi… Đế Quân…
Cảnh giới Quân Huyền Cảnh đối với Vân Triệt mà nói là quá mức xa vời, cũng vì vậy, khái niệm “ba mươi sáu tuổi bước vào Quân Huyền Cảnh” đã tạo thành một sự chấn động tâm linh vô cùng lớn đối với hắn. Vân Khinh Hồng là Đế Quân trẻ tuổi nhất trong lịch sử Yêu Hoàng Thành… Có lẽ ngay cả ở Thiên Huyền Đại Lục, cũng không ai có thể phá vỡ được thành tựu này.
Nếu ông không gặp phải kiếp nạn như vậy, độ cao tương lai của ông, không ai có thể đoán trước được!
Thế nhưng, trời cao lại đố kỵ anh tài, giáng xuống tai họa như vậy.
Ông đã từng là một Đế Quân… lại còn là một Đế Quân trung kỳ. Thê tử của ông cũng là một Đế Quân –– cảnh giới tối cao mà cho đến bây giờ Vân Triệt cũng chỉ có thể gắng sức ngước nhìn.
Hai người bọn họ… hóa ra đều đã lợi hại đến thế, đứng ở một độ cao khiến người đời chỉ có thể ngưỡng vọng.
— Ha ha, chuyện năm đó, không nhắc tới cũng được. Mạng do trời định, sức người dù cường đại đến đâu cũng không thắng nổi trời. Nếu số mệnh đã vậy, cũng chỉ có thể thản nhiên chấp nhận… Hơn hai mươi năm rồi, cũng đã sớm quen.
Giọng Vân Khinh Hồng nhẹ nhàng, từng lời nói nhẹ như không, vẻ mặt càng hoàn toàn lãnh đạm, giống như đã nhìn thấu tất cả, mặc cho số phận… Nhưng mà, từ trong ánh mắt của Vân Khinh Hồng, Vân Triệt đã nhìn ra được sự u uất che giấu rất sâu trong đôi mắt ôn hòa của ông. Ông nói ra vẻ nhận mệnh và thản nhiên, nhưng thứ Vân Triệt nghe được lại là sự phẫn nộ và không cam lòng.
Đúng vậy, cho dù là người khoáng đạt đến đâu cũng không thể nào chấp nhận được sự an bài tàn khốc như vậy của vận mệnh.
— Vân đại ca, thân thể của cha đệ, huynh… cũng không có cách nào sao?
Vân Tiêu có chút ảm đạm hỏi. Từ biểu cảm ngưng trọng đến cực điểm của Vân Triệt, hắn thật ra đã có được đáp án.
Vân Khinh Hồng ha ha cười, nói:
— Vân tiểu huynh đệ, đừng để trong lòng. Vừa rồi ngươi chắc cũng thấy được tình trạng cơ thể ta, không phải y thuật của ngươi có thiếu sót, mà là cơ thể của ta thật sự không thể cứu chữa. Thật ra, như vậy cũng tốt, ít nhất cuộc sống cũng bình lặng hơn trước kia rất nhiều…
Ông quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên khẽ thở dài một tiếng:
— Còn hai tháng nữa, thân phận gia chủ của ta cũng nên đổi cho người khác rồi. Khi đó, chính là một thân nhẹ nhõm, không còn vướng bận.
Miệng ông nói “không còn vướng bận”, nhưng sâu trong đôi mắt lại lóe lên nỗi đau đớn… và khát vọng sâu sắc.
— Hả? Gia chủ đổi người khác?
Vân Tiêu cả kinh:
— Sao lại thế này? Chuyện này là khi nào? Con… tại sao con không nghe nói đến? Là… là đại trưởng lão bọn họ quyết định sao?
Vân Khinh Hồng lắc đầu, nở nụ cười nhẹ:
— Tiêu nhi, đừng để ý. Vị trí gia chủ này, cha đã ngồi không gần trăm năm, cũng sớm nên để cho người khác. Tuy không có ai yêu cầu ta nhường lại vị trí gia chủ, nhưng mà… ba tháng sau chính là đại điển tại vị trăm năm của Tiểu Yêu Hậu. Trên đại điển, mười hai gia tộc thủ hộ tất nhiên sẽ lại là một trận long tranh hổ đấu, thậm chí sẽ xảy ra chuyện lớn.
— Chuyện lớn? Chuyện lớn gì ạ?
Vân Tiêu kinh ngạc nói.
— Đến lúc đó con sẽ biết.
Trong giọng nói bình thản của Vân Khinh Hồng lộ ra sự bất đắc dĩ sâu sắc. Đôi mắt ông hơi vẩn đục, nhưng vẫn toát ra sự cơ trí như nhìn thấu tất cả. Nhưng thân thể gầy yếu khiến ông dù có nhìn thấu mọi chuyện cũng không có sức lực để đối mặt. Ông tiếp tục nói:
— Đại điển trăm năm, Vân gia chúng ta tất nhiên phải dốc hết khả năng để đối mặt, nếu không sẽ có nguy cơ bị loại khỏi mười hai gia tộc thủ hộ, thậm chí là nguy cơ của cả Yêu Hoàng Thành.
— Cái… cái gì!?
Vân Tiêu chấn động.
— Vào thời điểm này, phụ tử chúng ta cũng nên bị vứt bỏ rồi.
Vân Khinh Hồng nhắm mắt lại, không chút biểu cảm:
— Để ứng đối với đại điển tại vị trăm năm của Tiểu Yêu Hậu, hai tháng sau Vân gia chúng ta sẽ tiến hành đại hội tỷ thí toàn tộc. Khi đó, chính là lúc cha thoái vị… Chỉ là Tiêu nhi, con cũng đừng lo lắng, dù sao con còn có ngoại công ở đây, Vân gia không dám bạc đãi chúng ta. Cho dù thật sự phải rời đi, chúng ta cũng không đến mức không có nơi nương tựa. Rời khỏi nơi thị phi hỗn loạn này của Vân gia, đối với một nhà chúng ta mà nói, cũng không phải là chuyện xấu gì.
Vân Khinh Hồng nói rất nhiều điều khiến Vân Tiêu nghẹn họng nhìn trân trối, những lời mà hắn không hề chuẩn bị trước, hơn nữa còn không hề kiêng dè Vân Triệt.
Mà trước đây, ông chưa từng nói cho Vân Tiêu những chuyện này.
Hiển nhiên, chuyện Vân Tiêu và Thiên Hạ Đệ Thất bị tập kích đã khiến ông rõ ràng ngửi ra được mùi vị nào đó.
Hai tháng sau, đại hội tỷ thí của Vân gia…
Ba tháng sau, đại điển tại vị trăm năm của Tiểu Yêu Hậu…
Ngực Vân Triệt phập phồng khe khẽ, sau đó hắn cắn răng một cái, trong mắt lóe lên một tia sáng khác thường. Hắn nhìn Vân Khinh Hồng, từng chữ kiên định nói:
— Vân tiền bối, nếu trong hai tháng tiền bối có thể khỏi hẳn, hơn nữa còn khôi phục được huyền lực năm xưa, liệu tiền bối có còn cân nhắc chuyện thoái vị gia chủ không?
Lời nói bất ngờ của Vân Triệt khiến Vân Khinh Hồng và Vân Tiêu đồng thời sững sờ. Vân Khinh Hồng giật giật mi, sau đó cười khổ một tiếng:
— Không có nếu như này, cơ thể của ta vốn không có khả năng khỏi hẳn. Khôi phục lại huyền lực lúc trước lại càng là chuyện không thể nào.
— Tiền bối khoan hãy nghĩ đến chuyện có khả năng hay không.
Giọng điệu của Vân Triệt không đổi, ánh mắt nhìn thẳng vào Vân Khinh Hồng:
— Vân tiền bối chỉ cần trả lời vãn bối, nếu hai tháng sau, thân thể và thực lực của tiền bối đều trở lại là Vân Khinh Hồng của hai mươi lăm năm trước, vậy thì, tiền bối có cam lòng thoái vị gia chủ không… cho dù người trong tộc tiền bối dùng thủ đoạn ác liệt để bức bách!
Vân Khinh Hồng nhìn chằm chằm vào Vân Triệt. Từ trong ánh mắt của Vân Triệt, ông nhìn thấy một thứ khiến trái tim mình chợt run lên. Ông trầm mặc trong giây lát, sau đó chậm rãi mà vô cùng kiên định lắc đầu:
— Sẽ không! Vị trí gia chủ này là do Thái tổ… tổ phụ… phụ thân ta… truyền lại qua nhiều đời, đây là thân phận và trách nhiệm mà cha ta đã giao phó! Nếu ta để nó rơi vào tay người khác, ngày sau xuống suối vàng cũng không còn mặt mũi nào đi gặp phụ thân! Hơn nữa, Vân gia đang trong cơn nguy nan, tựa như ngàn cân treo sợi tóc, một vài kẻ lòng lang dạ sói lại âm thầm mang mưu đồ. Nếu ta có đủ lực lượng, ta tuyệt đối sẽ không như hiện tại chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ… Cũng chỉ có ta mới có thể vực dậy Vân gia!
Câu nói cuối cùng của Vân Khinh Hồng không còn bình thản như thường ngày nữa, mà hiện ra là một vẻ quyết ý và ngạo nghễ đã khắc sâu trong tâm khảm.