Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 507: CHƯƠNG 506: MỘ VŨ BẠCH, MỘ VŨ NHU

Vừa nghe thấy giọng nói này, thân thể Vân Tiêu chấn động, khẽ reo lên: “Là nương đã về!”, rồi chẳng màng đến thương tích trên người, sải bước vội vàng xông ra ngoài.

Vân Triệt không đi theo, ánh mắt hắn xuyên qua cánh cửa vừa được Vân Tiêu đẩy ra, nhìn về hai bóng người mới bước vào sân. Ánh mắt hắn trở nên mông lung, cổ họng như có gì đó nghẹn lại, khiến hắn gần như quên cả cách hít thở, toàn thân cũng khẽ run lên.

Bên ngoài, rất nhanh truyền đến giọng nói của Vân Tiêu.

- Cữu cữu… A, nương! Nương đã về!

Giọng Vân Tiêu vừa dứt, một giọng nữ tử ôn hòa mà sốt ruột truyền đến:

- Nghe nói con ở ngoài thành bị ám toán, còn bị thương… Mau để nương nhìn xem, thương thế của con thế nào rồi? Vết thương có nặng không?

- Ơ… Nương, sao nương biết được?

- Hừ!

Giọng nam tử có phần thô kệch truyền đến, hắn lạnh nhạt nói:

- Lão gia tử đang điều trị thân thể cho nương cháu, bỗng nhiên nghe tin cháu và nha đầu nhà Thiên Hạ bị người ta ám toán, thiếu chút nữa dọa hồn nương cháu bay mất một nửa, lòng như lửa đốt muốn gấp trở về. Tiểu tử, để cữu cữu xem cháu bị thương ở đâu…

- Đại ca, thương thế của Tiêu nhi thế nào? Có nặng không? Nghe nói kẻ ám toán chúng là ba Bá Hoàng, bọn họ ra tay, Tiêu nhi làm sao chịu nổi.

Giọng nữ tử run rẩy thấy rõ, hiển nhiên lo lắng kích động tới cực điểm.

- … Thương thế không nhẹ, nhưng không cần lo lắng, chủ yếu là ngoại thương, tĩnh dưỡng một thời gian là khỏi hẳn.

Giọng nam tử thô kệch vang lên, cũng mang theo một chút nghi hoặc:

- Tiểu tử, là ai giúp cháu trị thương? Ngoại thương nặng như vậy, lại có thể trong thời gian ngắn áp chế đến mức này.

- Vết thương của con không sao đâu.

Vân Tiêu giờ đây lòng tràn đầy vui sướng, nào còn để tâm đến bản thân, hắn vội vàng nói:

- Nương! Mau tới đây! Có một tin tức tốt cực lớn, vết thương của cha và nương đều có thể cứu được rồi! Con quen một đại ca rất lợi hại, huynh ấy có cách khiến thân thể của cha và nương khỏi hẳn… Thật đó!

Giọng của ba người càng lúc càng gần, khi giọng Vân Tiêu vừa dứt, họ cũng bước vào trong phòng. Ánh mắt của Vân Triệt lúc này cuối cùng cũng khôi phục rõ ràng, nhịp tim cuồng loạn cũng cố gắng bình ổn lại. Hắn nhìn hai người đi theo Vân Tiêu vào phòng… Nam tử nhìn qua khoảng ba mươi tuổi, thân hình cao lớn, mặt đầy râu quai nón, trông có vẻ lôi thôi, nhưng đôi mắt lại như mắt hổ, uy lăng bức người. Khi ánh mắt hắn quét tới, một luồng áp lực không thể hình dung cũng tức khắc ập đến…

Uy áp cấp bậc Đế Quân!

Cường giả chí tôn trước kia chỉ tồn tại trong truyền thuyết, vậy mà trong một ngày, Vân Triệt lại lần lượt nhìn thấy. Cũng không phải Huyễn Yêu Giới có nhiều cường giả siêu cấp Quân Huyền Cảnh, mà Yêu Hoàng Thành này vốn là nơi trọng yếu nhất, nơi có cấp độ huyền lực cao nhất của toàn bộ Huyễn Yêu Giới. Hơn nữa, Vân Triệt mới đến đây, những người hắn tiếp xúc đều là nhân vật cấp bậc đứng đầu của các gia tộc tối cao nhất Yêu Hoàng Thành… Thiên Hạ Hùng Đồ là tộc trưởng đương nhiệm của bộ tộc Tinh Linh, một nhân vật một tay che trời ở Huyễn Yêu Giới. Nam tử cao lớn trước mắt này… Mộ Vũ Bạch của Mộ gia trong mười hai gia tộc thủ hộ, thiếu gia chủ Mộ gia không ai không biết, tương lai sẽ là gia chủ chính thức của Mộ gia, cũng là một nhân vật tuyệt đỉnh uy chấn Huyễn Yêu Giới.

Mà những điều này, rõ ràng có nghĩa là, trong vài năm ngắn ngủi, dưới sự dẫn dắt của Mạt Lỵ và nỗ lực liều mạng của bản thân, Vân Triệt đã lặng lẽ tiến gần đến đẳng cấp cao nhất của Thiên Huyền Đại Lục và Huyễn Yêu Giới.

Mộ Vũ Bạch khịt mũi coi thường lời Vân Tiêu nói:

- Khiến cha và nương cháu khỏi hẳn? Nói chuyện hoang đường gì thế.

- Cữu cữu, nương, con nói thật mà! Không tin… hai người hỏi cha đi!

Vân Tiêu vội vàng nói. Kỳ tích xuất hiện trên người Vân Khinh Hồng lúc trước khiến hắn vui mừng đến mức máu toàn thân như chảy ngược, có thể nói cả đời này, hắn chưa từng kích động như vậy.

- Vị này… là?

Nữ tử được Vân Tiêu đỡ lấy dường như không nghe thấy lời hắn nói. Sau khi nàng bước vào, ánh mắt liền lập tức rơi trên người Vân Triệt, rồi không cách nào dời đi được nữa. Vân Triệt cũng nhìn nàng, môi không ngừng mấp máy, nhưng không thốt nên lời.

Năm tháng không lưu lại quá nhiều dấu vết trên người nàng, nhưng lại dường như để lại rất nhiều vết thương. Bất cứ ai nhìn nàng đều sẽ không hoài nghi rằng lúc còn trẻ nàng nhất định là một tuyệt sắc giai nhân. Thần thái của nàng ôn hòa thanh nhã, khí chất ung dung cao quý, nhưng lại không phải cái quý khí bức người, mà so với những thứ đó, trên người nàng càng toát ra một vẻ u buồn… một vẻ u buồn khắc sâu vào tận tâm can. Nỗi buồn này sâu thẳm, giống như đã lắng đọng ngàn năm không thể hóa giải, cho dù là một người không nhạy cảm, khi nhìn nàng cũng có thể cảm nhận được một nỗi đau thương rõ rệt.

Sắc mặt nàng tái nhợt hệt như Vân Khinh Hồng, tuy có thể đi lại nhưng mỗi bước đều lộ ra vẻ yếu ớt rõ ràng, ngay cả ánh mắt cũng có một tầng mờ ảo nhàn nhạt.

Tình trạng của nàng, dường như so với Vân Khinh Hồng thì tốt hơn một chút… nhưng cũng không khá hơn bao nhiêu.

Nàng… chính là… mẫu thân ruột của mình…

Mẫu thân…

- Chẳng lẽ, ngươi chính là thanh niên đã cứu tiểu tử này và nha đầu nhà Thiên Hạ kia?

Mộ Vũ Bạch đánh giá Vân Triệt một lượt, khi cảm nhận được cường độ huyền lực của hắn, chân mày rõ ràng giật giật.

- Vâng vâng!

Vân Tiêu gật đầu, thần sắc hưng phấn nói:

- Con giới thiệu với nương và cữu cữu, vị này là Vân Triệt, Vân đại ca. Lúc trước con và Thất muội bị hắc y nhân tập kích, chính là huynh ấy đã cứu chúng con… Hả, nương? Nương, nương sao vậy? Sao cứ nhìn chằm chằm Vân đại ca thế?

Vân Tiêu đưa tay quơ quơ trước mắt Mộ Vũ Nhu, Mộ Vũ Nhu mới hồi phục tinh thần, sau đó khẽ mỉm cười:

- Không có gì, chỉ là cảm thấy đứa trẻ này thật thân thiết và quen mắt, giống như là… đã từng gặp từ rất lâu rồi vậy. Vân Triệt… hóa ra ngươi cũng họ Vân. Ta là mẫu thân của Vân Tiêu, cảm tạ ngươi đã cứu Tiêu nhi nhà ta.

Nói xong, Mộ Vũ Nhu liền định nhẹ nhàng cúi người, Vân Triệt vội vàng tiến lên một bước nói:

- Vân… Vân bá mẫu, ngàn vạn lần đừng hành lễ. Vãn bối và Vân Tiêu vừa gặp đã thân, lại cùng họ, cứu hắn chỉ là tiện tay mà thôi. Hơn nữa vãn bối và Vân Tiêu đang chuẩn bị kết bái huynh đệ, xin ngài đừng hành lễ với vãn bối.

- Cái này…

Mộ Vũ Nhu hơi sững sờ.

- Ha ha.

Vân Khinh Hồng cười nhẹ, nhìn Vân Triệt nói:

- Vũ Nhu, ta cũng như nàng, luôn cảm thấy như đã gặp hắn ở đâu đó. Vừa rồi ta còn nói dáng vẻ của hắn giống ta lúc còn trẻ. Có lẽ, hắn thật sự có duyên phận rất lớn với gia đình chúng ta… Vũ Bạch, sao mọi người biết chuyện Tiêu nhi bị tập kích?

Mộ Vũ Bạch nghiêm mặt nói:

- Nữ nhi bảo bối nhà Thiên Hạ thiếu chút nữa bị người ta giết, Thiên Hạ Hùng Đồ đương nhiên muốn nổi điên. Lão gia tử cũng nhanh chóng biết được chuyện này, không may bị Vũ Nhu nghe được. Hừ…

Sắc mặt Mộ Vũ Bạch âm trầm:

- Xem ra có kẻ ngại sống quá thoải mái, vội vã nhảy ra tìm chết! Chuyện này, lão gia tử đã để tâm, nhưng lão già nhà Thiên Hạ kia chắc chắn còn để tâm hơn, tin rằng chẳng bao lâu nữa, đám người sống không kiên nhẫn kia sẽ bị tóm được.

- Chỉ sợ chuyện này còn phức tạp hơn huynh nghĩ một chút.

Vân Khinh Hồng thở dài một tiếng.

Ánh mắt Mộ Vũ Bạch chợt lóe:

- Muội phu, có phải đệ nhận ra điều gì không?

- Tạm thời không nói chuyện này.

Vân Khinh Hồng không định tiếp tục đề tài này, ánh mắt hắn chuyển về phía Vân Triệt, nói:

- Tiểu huynh đệ, có thể kiểm tra tình hình của nội nhân một chút không… Nếu ngươi có thể chữa khỏi cho nội nhân, Vân mỗ ta kiếp này, nhất định sẽ…

- Vân tiền bối nói quá lời rồi!

Vân Triệt nhanh chóng lên tiếng, cắt ngang lời Vân Khinh Hồng:

- Vãn bối và Vân Tiêu thân như huynh đệ, Vân tiền bối và Vân bá mẫu cũng xem như nửa người nhà của vãn bối, vãn bối tự nhiên sẽ dốc hết toàn lực. Về phần những lời khách sáo và cảm tạ, thật sự không cần phải nói.

- Đúng đúng đúng!

Vân Tiêu vội gật đầu:

- Nương! Nương mau ngồi xuống, để Vân đại ca giúp nương kiểm tra một chút. Y thuật của Vân đại ca rất lợi hại, kinh mạch đã chết… À không, là ngủ say hai mươi mấy năm của cha, được Vân đại ca dùng chưa tới một canh giờ đã thức tỉnh toàn bộ! Bây giờ các bộ phận trên cơ thể cha đều cơ bản khôi phục tri giác.

- Cái gì!

Chân mày Mộ Vũ Bạch chợt động, hắn nhanh chóng tiến lên, đưa tay đặt lên vai Vân Khinh Hồng, rất nhanh, sắc mặt hắn liền kịch liệt biến đổi.

- Đại ca, có thật không?

Mộ Vũ Nhu cũng kích động hỏi.

Mộ Vũ Bạch dời tay, sau đó chậm rãi gật đầu:

- Thật sự… Tất cả kinh mạch lúc trước đã chết của hắn đã toàn bộ khôi phục sức sống. Tuy rằng còn có phần suy yếu, nhưng chỉ cần dốc lòng chữa trị, không quá vài năm, thậm chí có khả năng hoàn toàn khôi phục… Đây quả thực là kỳ tích!

- Đây là… thật sao?

Thân thể Mộ Vũ Nhu kịch liệt run rẩy, kích động đến gần như choáng váng tại chỗ.

- Ha ha, tuy rằng đây là thân thể của chính ta, nhưng ngay cả bản thân ta cũng thiếu chút nữa tưởng đang nằm mơ.

Vân Khinh Hồng chậm rãi nâng hai tay lên, tuy sắc mặt đã sớm từ trong kích động khôi phục bình tĩnh, nhưng vệt hồng nhạt trên má vẫn hiển lộ rõ nội tâm đang dậy sóng của hắn:

- Hiện giờ, mỗi một đường kinh mạch toàn thân, ta đều có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của chúng.

- Chuyện đó, đều là công lao của Vân đại ca!

Vân Tiêu phấn chấn nói:

- Vân đại ca còn nói, huynh ấy có lòng tin trong hai tháng sẽ khiến thân thể và cả huyền lực của cha hoàn toàn khôi phục.

- Hoàn toàn khôi phục?

Ánh mắt Mộ Vũ Bạch chuyển về phía Vân Triệt, một lần nữa nhìn kỹ hắn:

- Ngươi thật sự đã nói như vậy?

- Vâng.

Vân Triệt gật đầu.

Mộ Vũ Bạch nhíu mày, ánh mắt ngưng trọng:

- Ngươi dùng một canh giờ ngắn ngủi, khôi phục toàn bộ kinh mạch của một người đã toàn thân bị phế, đúng là thần kỳ, ta sống hai trăm năm chưa từng nghe thấy chuyện như vậy. Nhưng mà, không phải ta chất vấn y thuật của ngươi, trên người hắn không phải là thương tổn đơn giản, mà là cạn kiệt sau khi bị phế! Ngoài kinh mạch bị phế, huyền mạch, nội tạng của hắn cũng đều cực kỳ suy kiệt, hơn nữa trên người còn có hàn độc cực kỳ đáng sợ, căn bản không cách nào giải được. Ngươi thật sự có cách chữa khỏi hoàn toàn cho hắn… lại còn muốn khôi phục lực lượng của hắn?

Vân Triệt nhìn thẳng hắn, thần sắc bình tĩnh nói:

- Vãn bối không nói bừa. Kinh mạch của Vân tiền bối, vãn bối có thể dùng một canh giờ khiến từ chết đến sinh, cũng có tự tin dùng bảy ngày để chúng khôi phục hoàn chỉnh. Hàn độc trên người Vân tiền bối, ba ngày tới, vãn bối sẽ giải hết toàn bộ, không lưu lại một chút nào. Huyền mạch và ngũ tạng bị suy kiệt tuy rằng phiền phức, nhưng vãn bối có lòng tin trong vòng một tháng khiến Vân tiền bối khôi phục… Thêm một tháng nữa, sẽ khiến Vân tiền bối khôi phục toàn bộ huyền lực.

Mộ Vũ Bạch: “…”

- Bây giờ vãn bối nói nhiều hơn nữa, tin rằng Mộ tiền bối cũng khó mà tin được. Hai tháng sau, mọi người tự nhiên sẽ thấy kết quả.

Vân Triệt kiên định nói.

Ánh mắt của Mộ Vũ Bạch nhìn Vân Triệt càng ngày càng ngưng đọng, trong lòng không ngừng rung chuyển. Thanh niên trước mắt chỉ có huyền lực Thiên Huyền Cảnh, lại ở dưới khí thế và ánh mắt dò xét của mình mà không hề có chút gợn sóng, mặt không đổi sắc. Hơn nữa, đôi mắt hắn trong như nước, hắn không nhìn thấy một chút dối trá hay gượng ép nào. Từng chữ hắn nói, người biết rõ bệnh tình của Vân Khinh Hồng nghe được đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng lại toát ra một loại sức mạnh khiến người ta không tự chủ được muốn tin tưởng.

- Tốt!

Mộ Vũ Bạch gật đầu:

- Nếu ngươi thật sự có thể làm được như lời ngươi nói, chữa khỏi cho muội muội và muội phu của ta, vậy thì đến lúc đó, cho dù ngươi đưa ra yêu cầu gì, cho dù muốn Mộ Vũ Bạch ta bán mạng cho ngươi, ta cũng tuyệt đối không nhíu mày!

Đường đường thiếu gia chủ Mộ gia, lại nói ra lời hứa cam nguyện bán mạng cho đối phương. Vân Triệt tuyệt đối là người đầu tiên trong cuộc đời hắn, và cũng sẽ là người duy nhất. Điều đó cũng cho thấy rõ tình cảm thân thiết của hắn với Mộ Vũ Nhu. Trong ánh mắt của Vân Triệt nhiều thêm vài phần tôn kính đối với hắn… một loại tôn kính theo bản năng.

- Vãn bối có một thỉnh cầu nho nhỏ.

Vân Triệt nói:

- Chuyện chữa bệnh cho Vân tiền bối và Vân bá mẫu, trước khi vãn bối thành công, kính xin đừng nói cho bất kỳ ai.

- A? Vì sao?

Vân Tiêu không hiểu, nhưng hắn lập tức nhìn thấy, dù là Vân Khinh Hồng hay Mộ Vũ Bạch, đều không lộ ra vẻ nghi vấn hay kinh ngạc trước câu nói này của Vân Triệt, ngược lại là dáng vẻ như có điều suy nghĩ.

Vân Triệt nói tiếp:

- Tuy vãn bối mới đến Yêu Hoàng Thành, nhưng nghe Vân Tiêu nói một vài chuyện về Vân gia và mười hai gia tộc, cũng khiến vãn bối từ chuyện Vân Tiêu và Thiên Hạ Đệ Thất bị tập kích mà mơ hồ đoán được chút gì. Hơn nữa ba tháng sau là đại điển trăm năm tại vị của Tiểu Yêu Hậu, hai tháng sau là đại hội tỷ thí toàn tộc của Vân gia. Trong khoảng thời gian này, Vân gia sẽ không yên bình, những dòng nước ngầm đã bắt đầu nổi sóng. Nếu chuyện vãn bối có năng lực chữa khỏi cho Vân tiền bối và Vân bá mẫu bị tiết lộ ra ngoài, thứ cho vãn bối nói thẳng, e rằng thứ kéo đến chưa chắc đã là niềm vui cho Vân gia… Hơn nữa, trong đại hội tỷ thí hai tháng sau, Vân tiền bối và Vân bá mẫu với thân thể tàn phế, có lẽ lại có thể nhìn thấu nhiều sự thật hơn.

Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Bạch đều trầm mặc ngắn ngủi, sau đó Mộ Vũ Bạch chậm rãi gật đầu:

- Ngươi nói không sai, chuyện này tuyệt đối không thể để bất cứ ai biết! Phía ta, ta sẽ chỉ nói một chút cho lão gia tử, để lão gia tử vui mừng một phen. Tiêu nhi, nhớ kỹ, việc này ngàn vạn lần đừng cho bất cứ ai biết, ngay cả một chút dấu vết cũng không thể lộ ra! Cho dù là nha đầu nhà Thiên Hạ mê hoặc cháu đến thần hồn điên đảo kia cũng không được, hiểu chưa!

- Con hiểu rồi, con nhất định sẽ không nói cho bất cứ ai.

Vân Tiêu dùng sức gật đầu. Lời Vân Triệt nói, hắn tuy không hoàn toàn hiểu rõ, nhưng chuyện gì nặng nhẹ, nên làm hay không nên làm, hắn đương nhiên phân biệt được.

- Tiểu tử ngươi… thật sự là lần đầu tiên đến Yêu Hoàng Thành?

Mộ Vũ Bạch nhìn chằm chằm Vân Triệt nói.

- Lần đầu tiên, và hôm nay là ngày đầu tiên tới Yêu Hoàng Thành.

Vân Triệt vô cùng chắc chắn nói, câu này không có một chữ giả dối.

- Ngươi tiểu tử này… không đơn giản…

Mộ Vũ Bạch nghiêm mặt nói:

- Lời ta nói với ngươi lúc trước, tuyệt đối sẽ không nuốt lời! Nếu ngươi thật sự có thể hoàn toàn chữa khỏi cho bọn họ, thì không chỉ cả nhà họ, mà Mộ Vũ Bạch ta cũng nợ ngươi nửa cái mạng!

Vân Khinh Hồng nhẹ nhàng gật đầu, hắn biết rõ, ba chữ “không đơn giản” từ miệng Mộ Vũ Bạch nói ra là một đánh giá kinh người đến mức nào.

Vân Triệt nhẹ nhàng gật đầu, sau đó nhìn về phía Mộ Vũ Nhu:

- Vân Tiêu, đỡ Vân bá mẫu qua đây, ta sẽ giúp Vân bá mẫu thức tỉnh kinh mạch trước.

Hai mắt của Mộ Vũ Bạch nhất thời tỏa sáng, Vân Khinh Hồng ôn hòa nói:

- Ngươi vừa rồi thức tỉnh kinh mạch cho ta, đã mồ hôi đầm đìa, tiêu hao rất lớn, vẫn nên nghỉ ngơi một chút thì hơn.

- Không cần.

Vân Triệt lắc đầu:

- Chỉ có khơi thông kinh mạch, mới có thể bắt đầu hóa giải hàn độc. Hàn độc ở trong cơ thể thêm một giây, sẽ có thêm một giây tổn hại và nguy hiểm. Tuy thân thể Vân tiền bối bị hao tổn nghiêm trọng hơn Vân bá mẫu, nhưng thể chất của Vân bá mẫu lại kém hơn Vân tiền bối một chút. Tình trạng của Vân tiền bối nếu mặc kệ, còn có thể chống đỡ chừng ba năm, nhưng Vân bá mẫu dù có thể đi lại, hàn độc lại có thể xâm nhập tâm mạch bất cứ lúc nào… Nói cách khác, Vân bá mẫu có khả năng bị hàn độc bộc phát hoàn toàn bất cứ lúc nào, cho nên… một giây cũng không thể chờ!

Vừa rồi trị liệu cho Vân Khinh Hồng, hắn đúng là đã mệt lả, nhưng tình huống của Mộ Vũ Nhu, hắn miêu tả không hề khoa trương chút nào. Cho nên, dù mệt mỏi, hắn cũng tuyệt đối không thể cho phép lại chậm trễ một giây, bởi vì nàng… có thể là mẫu thân ruột của hắn!

- A!

Lời Vân Triệt nói khiến Vân Tiêu giật nảy mình, hắn thật sự không ngờ tình huống của phụ mẫu đã ác liệt đến mức này, hắn gần như run giọng nói:

- Chuyện này… này… có thật không?

Trạng thái thân thể của chính mình, bản thân là người rõ nhất. Vân Khinh Hồng càng thêm tin tưởng Vân Triệt, hắn khẽ nói:

- Nếu đã như vậy, đành vất vả cho ngươi.

Vân Tiêu đỡ Mộ Vũ Nhu ngồi xuống. Vân Triệt đứng trước mặt Mộ Vũ Nhu, đưa tay, chậm rãi đặt lên vị trí ngực của nàng… Giữa hai người chỉ cách nửa bước, ánh mắt của Mộ Vũ Nhu gần trong gang tấc, nhưng hắn lại không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, bởi vì hắn sợ sự dịu dàng trong ánh mắt này sẽ khiến hắn mất kiểm soát ngay tại chỗ.

Hắn đã từng rất chắc chắn rằng mình sẽ lạnh nhạt với tình thân huyết mạch chưa bao giờ có, cho dù gặp được phụ mẫu ruột, trong lòng cũng sẽ không gợn lên một chút sóng gió… Nhưng gặp được Vân Khinh Hồng, gặp được Mộ Vũ Nhu, hắn biết mình đã sai, sai cực kỳ lớn. Có lẽ, chuyện huyết mạch tương liên này vốn không phải thứ mà ý chí có thể khống chế hay kìm nén.

- Hài tử, vất vả cho ngươi rồi. Đừng có áp lực gì, cho dù chữa không khỏi, chúng ta cũng sẽ vĩnh viễn cảm kích ngươi.

Mộ Vũ Nhu ôn hòa nói. Nàng nhìn nam tử gần gũi ngay trước mắt, phát hiện mình quả thật khó có thể dời ánh mắt khỏi người hắn. Một cảm giác kỳ lạ khiến nhịp tim nàng không ngừng hỗn loạn, nhưng nàng không thể biết được cảm giác khác thường này rốt cuộc là gì.

Vân Triệt nhẹ nhàng gật đầu, sau đó Đại Đạo Phù Đồ Quyết vận chuyển toàn lực, đồng thời khống chế huyền khí đến trạng thái nhẹ nhàng nhất, dùng huyền lực chậm rãi dẫn dắt thiên địa chi khí vào cơ thể Mộ Vũ Nhu.

Mộ Vũ Bạch trừng lớn mắt, không chớp mắt nhìn vẻ mặt và động tác của Vân Triệt. Khi kinh mạch của Mộ Vũ Nhu bắt đầu thức tỉnh, các nơi trên cơ thể truyền đến cảm giác sâu sắc, vị thiếu chủ Mộ gia uy chấn Huyễn Yêu Giới này lại giống như một đứa trẻ kích động nhảy dựng lên, sau đó đi đi lại lại quanh Mộ Vũ Nhu và Vân Triệt, hai bàn tay kích động đến sắp chà ra lửa…

Nhìn thấy kết quả và tận mắt chứng kiến quá trình tự nhiên là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Bây giờ ánh mắt Mộ Vũ Bạch nhìn về phía Vân Triệt, khi thì nóng rực, khi thì lại như nhìn một con quái vật. Cả quá trình Vân Khinh Hồng rất yên tĩnh, ánh mắt của hắn khi thì kinh ngạc vui mừng, khi thì kinh thán, khi lại lặng lẽ nhìn Vân Triệt, không ngừng trầm tư…

Lần này, Vân Triệt dùng hết hơn nửa canh giờ, thành công khơi thông toàn bộ kinh mạch trên người Mộ Vũ Nhu. Sau khi đại công cáo thành, hắn lùi lại một bước, rồi lảo đảo một cái, ngồi phịch xuống đất, toàn thân không một chỗ nào không bị mồ hôi thấm ướt.

- Vân đại ca!

Vân Tiêu vội vàng đi lên đỡ hắn dậy.

- Vân Tiêu, giúp ta sắp xếp một căn phòng yên tĩnh… Vân tiền bối, Vân bá mẫu, Mộ tiền bối, vãn bối có phần cạn kiệt thể lực, xin thất lễ…

Lời còn chưa dứt, trước mắt hắn liền hoàn toàn mơ hồ, bên tai không còn nghe được bất kỳ âm thanh gì… Sau đó, liền hoàn toàn thiếp đi.

Tinh thần tạm thời thả lỏng, hắn chỉ mong được ngủ một giấc thật say. Nếu là ở nơi khác, cho dù xung quanh không phải là kẻ địch, hắn cũng sẽ không cho phép bản thân cứ mê man như vậy. Nhưng mà, xung quanh tuy đều là người mới quen biết chưa đến một ngày, lại là huyết mạch chí thân thực sự… Mối liên kết huyết mạch không thể diễn tả này khiến ý chí vốn mạnh mẽ của hắn cũng không muốn dựng lên phòng bị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!