- Vân Tiêu? Hắn lại chủ động lên Thánh Vân đài? Đây thật đúng là hiếm thấy.
- Tên này hôm nay uống lộn thuốc à?
- Ha, hiển nhiên là biết cái danh hiệu “Thiếu gia chủ” không giữ được, nên cuối cùng cũng muốn ra oai một chút, vớt vát lại chút thể diện.
Vân Thu dễ dàng bị đánh bại như vậy sao? Vân Tiêu này bình thường không lộ rõ thực lực, mà thực lực lại mạnh đến thế?
- Đó là vì trước đó Vân Thu đã đánh bại nhiều người khiêu chiến, huyền lực hao tổn quá lớn mà thôi! Tuy Vân Tiêu có huyền lực cao hơn một chút, nhưng không có Huyền Cương, ở trạng thái bình thường, làm sao có thể dễ dàng đánh bại Vân Thu như vậy được.
Việc Vân Thu bị Vân Tiêu dễ dàng đánh bại khiến các đệ tử Vân gia kinh ngạc và cực kỳ khó chịu. Bởi vì trong mắt họ, Vân Tiêu vốn không phải người cùng tộc, mà là “dã chủng nhặt được ở Thiên Huyền đại lục” mà cả Huyễn Yêu Giới đều biết. Trước kia, những cuộc đối chiến thế này, Vân Tiêu đều không tham dự, lần này hắn lại chủ động lên đài, còn đánh bại Vân Thu… Theo họ, việc này chẳng khác nào người nhà mình bị một kẻ ngoài đánh bại, đương nhiên là khó chịu.
- Trước kia dẫu sao còn mang danh hiệu Thiếu gia chủ, sau hôm nay, ha, xem còn ai che chở cho hắn, bị đuổi ra khỏi gia tộc chúng ta chỉ là chuyện sớm muộn, vậy mà còn vào lúc này ra mặt tranh giành sự chú ý… Để xem ai đánh hắn xuống!
Lập tức, một đệ tử Vân gia nhảy lên, đứng trước mặt Vân Tiêu, ngạo nghễ nói:
- Đến đây, ta luận bàn với ngươi một chút!
Dứt lời, thân pháp của hắn đột ngột biến ảo, hư ảnh lướt đầy trời, mấy chục luồng kiếm quang lôi điện đan thành một tấm lưới kiếm màu tím, chụp thẳng về phía Vân Tiêu.
Vân Tiêu sắc mặt ngưng trọng, lùi lại nửa bước, vung Bôn Lôi Kiếm, bảy luồng lôi nhận gào thét phóng ra, tiếng xé gió như dao cắt thủy tinh, cực kỳ chói tai.
Rầm rầm rầm rầm…
Tiếng vỡ vụn hỗn loạn liên tiếp vang lên, hai người đã giao chiến trong bóng kiếm và lôi điện. Thánh Vân đài rộng hơn mười trượng nhất thời bị một vùng hào quang sấm sét bao phủ hơn phân nửa.
- Đại trưởng lão bọn họ đến rồi!
Lúc hai người đang giao chiến trên đài, một tiếng hô vang lên. Vân Triệt liếc mắt nhìn, thấy mấy chục bóng người đang từ các hướng thong thả bay tới. Trên người mỗi người đều tỏa ra một luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ. Dù họ không cố ý vận khí tức huyền lực, nhưng sự xuất hiện của họ cũng đủ khiến không gian xung quanh gần như ngưng đọng.
Bất kỳ ai trong số họ đều là cường giả tuyệt đỉnh uy chấn Huyễn Yêu Giới.
- Bọn họ là ba mươi sáu trưởng lão hạch tâm của hội trưởng lão Vân gia chúng ta.
Vân Khinh Hồng nhàn nhạt nói với Vân Triệt:
- Hiện tại trong ba mươi sáu vị trưởng lão hạch tâm này, mạnh nhất là Đại trưởng lão Vân Ngoại Thiên, hắn là người đứng đầu hội trưởng lão. Hai mươi mấy năm nay, hắn gần như nắm giữ quyền phát ngôn cao nhất.
Vân Triệt chậm rãi gật đầu. Hắn cũng đã rõ, Vân Ngoại Thiên này đứng đầu các trưởng lão không chỉ vì thực lực mạnh nhất, tuổi tác cao nhất, mà còn một nguyên nhân rất quan trọng –– đứa con trai út của hắn, Vân Tâm Nguyệt, được mệnh danh là hy vọng quật khởi của Vân gia!
Không cần Vân Khinh Hồng chỉ điểm, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra ai là Đại trưởng lão Vân Ngoại Thiên… bởi vì hắn đi cùng Vân Tâm Nguyệt.
Ba mươi sáu vị trưởng lão lần lượt ngồi vào vị trí. Đối với Vân Khinh Hồng, có người gật đầu, có người làm như không thấy, có người ánh mắt thoáng phức tạp. Là người của hội trưởng lão, họ biết rõ nhất hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì… bởi vì chuyện ngày hôm nay chính là do họ cùng nhau quyết định.
Một trưởng lão xếp hạng tương đối thấp khi đi ngang qua Vân Khinh Hồng, hạ giọng nói:
- Khinh Hồng, mục đích thật sự của cuộc so tài gia tộc hôm nay, tin rằng ngươi cũng đoán được rồi… Tuyệt đại đa số trưởng lão đều ủng hộ Vân Ngoại Thiên, ngay cả ba vị Thái trưởng lão cũng… Dù chúng ta không cam lòng, nhưng cũng bất lực… Haizzz.
Vân Khinh Hồng mỉm cười với ông ta, chỉ thản nhiên nói năm chữ:
- Ngươi không cần để ý.
Vị trưởng lão kia lắc đầu, không nói gì thêm, vẻ mặt phức tạp ngồi xuống vị trí của mình.
Ở vị trí chính giữa của hàng ghế trưởng lão, Vân Ngoại Thiên đã yên vị, còn Vân Tâm Nguyệt thì ngồi ngay bên phải hắn. Một hậu bối lại có thể ngồi ngang hàng với người của hội trưởng lão, hơn nữa các trưởng lão khác không ai thấy có gì không ổn, đủ thấy trên dưới Vân gia coi trọng và tôn sùng Vân Tâm Nguyệt đến mức nào.
Hai người trên Thánh Vân đài vẫn đang giao đấu, sau một hồi giằng co ngắn ngủi, Vân Tiêu đã dần chiếm thế thượng phong. Thấy Vân Tiêu lại giao thủ với đệ tử Vân gia trên Thánh Vân đài, các vị trưởng lão đều lộ vẻ kinh ngạc và phức tạp. Vân Ngoại Thiên liếc nhìn Vân Tiêu trên đài, rồi lại liếc sang Vân Khinh Hồng, mũi khẽ hừ một tiếng khinh thường, sau đó nhìn sang con trai mình, khuôn mặt lập tức tràn đầy vẻ ngạo nghễ.
Hơn hai mươi năm trước, Vân Khinh Hồng là kiêu tử đệ nhất của Yêu Hoàng Thành, cũng là Đế Quân trẻ tuổi nhất từ trước đến nay của Huyễn Yêu Giới. Vầng hào quang của hắn quá mức chói mắt, dù Vân Ngoại Thiên chỉ lớn hơn hắn năm mươi tuổi, nhưng cũng chỉ có tư cách ngưỡng mộ… Không ngờ vận mệnh xoay vần, người mà bản thân từng chỉ có thể ngưỡng mộ ghen tị lại trở thành một phế nhân, con trai cũng là “dã chủng” ai ai cũng biết. Nghĩ đến địa vị hiện giờ của mình ở Vân gia, nghĩ đến con trai mình, cảm giác ưu việt này quả thực không thể sảng khoái hơn.
- Ha ha ha ha!
Một tràng cười lớn sang sảng đột nhiên vang lên, trên không, một bóng người cao lớn xuất hiện từ hư không, giọng nói có phần phô trương truyền đến:
- Mộ gia, Mộ Vũ Bạch, đặc biệt đến tham dự đại hội của Vân gia!
Mộ Vũ Bạch sẽ đến, người của Vân gia không ai thấy lạ, mục đích hắn tới, ai cũng lòng dạ sáng như gương, hơn nữa cũng đã chuẩn bị đối phó. Nhưng thấy chỉ có một mình Mộ Vũ Bạch xuất hiện, các trưởng lão vẫn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Họ ào ào đứng dậy, chỉ vài thập niên nữa, Mộ Vũ Bạch sẽ trở thành người đứng đầu Mộ gia, địa vị còn cao hơn tất cả mọi người ở đây, họ tự nhiên phải đứng dậy chào đón. Vân Ngoại Thiên đứng dậy chắp tay nói:
- Mộ Thiếu gia chủ đến, chúng ta tự nhiên hoan nghênh vô cùng, mời ngồi.
- Không cần.
Mộ Vũ Bạch khoát tay:
- Ta tùy tiện tìm một chỗ ngồi là được.
Nói xong, thân hình hắn lóe lên, thuấn di đến bên cạnh Vân Khinh Hồng, rồi nghênh ngang ngồi xuống, không thèm để ý đến những người khác.
- Mộ tiền bối.
Vân Triệt chào một tiếng.
Mộ Vũ Bạch gật đầu, nhìn Vân Tiêu trên đài đã ổn định chiếm thế thượng phong, vuốt cằm nói:
- Chậc, tiểu tử này cũng không tồi đấy chứ.
- Đại ca, sao chỉ có một mình huynh? Muội còn tưởng cha cũng tới.
Mộ Vũ Nhu nhỏ giọng hỏi.
Sắc mặt Mộ Vũ Bạch thoáng ngưng trọng, hạ giọng nói:
- Cha vốn cũng muốn tới, nhưng bị ta ngăn cản.
Nói đến đây, ánh mắt hắn đột nhiên liếc về phía Vân Ngoại Thiên, giọng nói cũng hạ thấp xuống:
- Ta và cha điều tra chuyện Tiêu nhi và nha đầu nhà Thiên Hạ bị tập kích, đã tra ra một manh mối kinh người… Cuộc so tài hôm nay, những người khác của Vương tộc Huyễn Yêu có khả năng sẽ đến.
Mi tâm Vân Khinh Hồng chợt giật lên.
- Vương tộc Huyễn Yêu?
Đôi mày của Mộ Vũ Nhu cũng nhíu chặt lại:
- Đại ca, kết quả mọi người tra được là gì? Ngày đó rốt cuộc là ai đã ra tay với Tiêu nhi?
Mộ Vũ Bạch khẽ lắc đầu:
- Chỉ tra được một chút manh mối, nhưng không cách nào xác định, cũng không có bất kỳ chứng cứ thực chất nào… Cứ yên lặng theo dõi đi. Nếu cục diện không thể khống chế, hừ, cái vị trí gia chủ Vân gia này, không cần cũng được. Cả nhà các ngươi cứ đến Mộ gia chúng ta, còn thoải mái hơn cái nơi khỉ gió này!
Mộ Vũ Nhu liếc nhìn Vân Khinh Hồng, lặng lẽ thở dài. Mộ Vũ Bạch có thể nói dễ dàng như vậy, nhưng nàng biết, Vân Khinh Hồng tuyệt đối sẽ không nguyện ý rời khỏi Vân gia. Dù sao Vân tộc cũng chứa đựng sinh mạng, tâm huyết, kiêu ngạo và vinh quang của nhất mạch gia chủ bọn họ, sao hắn có thể cam tâm rời đi, để vị trí gia chủ rơi vào tay huyết mạch Vân thị khác.
Lúc này, một giọng nói bình thản từ xa truyền đến:
- Thiên Hạ Vô Địch, đến bái phỏng.
Tám chữ ngắn ngủn, chữ đầu tiên còn như ở ngoài mười dặm, nhưng chữ cuối cùng lại như ở bên tai. Giọng nói ẩn chứa huyền lực hùng hậu khiến toàn bộ ba mươi sáu trưởng lão có mặt đều phải động dung. Giọng nói này, cùng với cái tên được xướng lên, cũng khiến tất cả bọn họ phải đứng dậy.
Không trung chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện hai bóng người. Người bên trái Vân Triệt quen biết, chính là Thiên Hạ Đệ Nhất! Mà bên phải hắn, là một người trung niên tướng mạo ôn hòa, nụ cười rất chân thành. Vị trí hắn đứng còn ở phía trước Thiên Hạ Đệ Nhất, câu “Thiên Hạ Vô Địch” vừa rồi chính là tên của hắn.
- Thiên Hạ Vô Địch? Sao hắn lại đến đây?
Trên mặt Vân Khinh Hồng lộ vẻ kinh ngạc, sau đó, hắn như có điều suy nghĩ liếc nhìn Vân Triệt một cái, nhưng không hỏi gì, mà trực tiếp giải thích:
- Hai người này, Thiên Hạ Đệ Nhất con đã quen biết. Người bên cạnh kia, tên là Thiên Hạ Vô Địch, tuổi tác xấp xỉ ta, là bào đệ của Thiên Hạ Hùng Đồ, tộc trưởng bộ tộc Tinh Linh, cũng là người có thực lực và địa vị chỉ sau Thiên Hạ Hùng Đồ trong thế hệ của hắn ở bộ tộc Tinh Linh.
- A!
Vân Triệt chậm rãi gật đầu. Hai tháng trước hắn đã truyền âm cho Thiên Hạ Đệ Nhất, bảo hắn có mặt trong cuộc so tài của Vân gia lần này. Không ngờ, hắn không chỉ đến, mà còn mang theo một nhân vật quan trọng như vậy!
Rõ ràng, Thiên Hạ Đệ Nhất có lẽ đã đoán được mục đích của Vân Triệt. Hắn luôn ghi nhớ ân tình Vân Triệt cứu muội muội hắn, địa vị, thân phận và tâm tính của hắn đều quyết định hắn tuyệt đối không muốn nợ ân tình của người khác, cho nên hắn không chỉ đến, mà còn cho Vân Triệt một bất ngờ lớn.
Chỉ có điều, tên của đám người gia tộc Thiên Hạ này, thật sự là cái tên nào cũng bá khí hơn cái tên nấy!
Nếu chỉ có Thiên Hạ Đệ Nhất đến, người của hội trưởng lão tùy ý nghênh đón một chút là được, dù sao Thiên Hạ Đệ Nhất tuy là Thiếu gia chủ nhưng chung quy vẫn là tiểu bối. Nhưng Thiên Hạ Vô Địch đã đến, vậy thì đã khác. Vân Ngoại Thiên vội vàng bay lên không trung, ân cần nghênh đón:
- Hóa ra là Vô Địch trưởng lão và Thiên Hạ Thiếu gia chủ.
- Ha ha.
Thiên Hạ Vô Địch ôn hòa cười, thần thái điềm đạm không chút khí thế kia thật sự có phần không tương xứng với đại danh “Thiên Hạ Vô Địch” của hắn:
- Không mời mà đến, mong rằng không quấy rầy.
- Vô Địch trưởng lão khách sáo rồi, hai vị đã đến, Vân gia chúng ta hoan nghênh không kịp, mời ngồi.
Hai người ngồi vào vị trí, ánh mắt của Thiên Hạ Đệ Nhất và Vân Triệt giao nhau, khẽ gật đầu với nhau. Một người dùng ánh mắt chào hỏi, một người dùng ánh mắt biểu đạt lòng biết ơn.
Cuộc so tài lần này của Vân gia nhất định không tầm thường. Thiên Hạ Đệ Nhất và Thiên Hạ Vô Địch vừa mới ngồi xuống, lại có một giọng nói từ trên không truyền đến:
- Chậc chậc, xem ra lần này Vân gia các ngươi có không ít khách quý nhỉ, náo nhiệt hơn ta tưởng đấy.
Giọng nói này cuồng ngạo xen lẫn sắc nhọn, khiến người nghe vào tai toàn thân đều không thoải mái. Giọng nói kèm theo khí tức truyền đến, không khí nhất thời ngưng trệ, Vân Triệt thấy rõ sắc mặt của Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Bạch đồng thời khẽ biến.
Một người trung niên từ không trung chậm rãi hạ xuống. Người này một thân thanh y, ngũ quan toát ra vẻ quỷ dị khó tả, sắc mặt mơ hồ mang một chút màu xanh. Điều khiến Vân Triệt ngạc nhiên nhất là đôi mắt của hắn, lại có hình tam giác hẹp dài. Chạm phải ánh mắt của hắn, Vân Triệt lại có cảm giác toàn thân phát lạnh… nhưng đó không phải là khí tức của huyền công hệ băng, mà là một loại… âm trầm thấu xương khiến người ta sợ hãi.
Người Mộ gia tới, quá đỗi bình thường. Bộ tộc Thiên Hạ đến, tuy khiến các trưởng lão Vân gia hơi kinh ngạc, nhưng cũng không có gì lạ. Nhưng người này xuất hiện lại khiến các trưởng lão Vân gia đều kinh hãi. Hắn từ không trung chậm rãi đáp xuống, giọng nói khàn khàn khó nghe:
- Ta lần này cũng là không mời mà đến, các vị bằng hữu Vân gia xin đừng trách.
Vân Ngoại Thiên đứng dậy đón chào:
- Hách Liên huynh khách sáo rồi, đã đến đây, tự nhiên là khách quý… Mời ngồi.
- Hách Liên Bằng, ngươi tới làm gì?
Lúc này, một giọng nói không mấy thân thiện vang lên, người lên tiếng chính là Mộ Vũ Bạch.
- A.
Đôi mắt tam giác hẹp dài của Hách Liên Bằng nhíu lại, nhàn nhạt cười lạnh:
- Mộ Vũ Bạch, ngươi có thể không mời mà đến, tại sao ta lại không thể? Vân gia dù sao cũng là bá chủ năm đó, cuộc so tài toàn tộc này, ta đương nhiên có hứng thú rất lớn đến quan sát một phen.
Hai chữ “năm đó” bị hắn cố ý nhấn rất nặng. Mộ Vũ Bạch hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm, nhưng chân mày lại hơi nhíu lại… Bởi vì theo hắn thấy, sự xuất hiện của người này tuyệt không tầm thường.
- Hách Liên Bằng, nhân vật số ba cùng thế hệ với gia chủ trong gia tộc Hách Liên.
Vân Khinh Hồng giải thích với Vân Triệt:
- Bản thể của họ là Yêu Xà Chín Đầu, có thiên phú thể chất cực cao, thực lực rất mạnh. Nhưng suốt vạn năm qua, họ đều bị Vân gia chúng ta áp chế, luôn là vạn năm lão nhị. Nhưng sau khi Vân gia ta gặp biến cố, bọn họ giờ đã đứng đầu Mười Hai Gia Tộc Thủ Hộ.
Gia tộc Hách Liên… bộ tộc Yêu Xà Chín Đầu…
Vân Triệt lặng lẽ liếc nhìn người tên Hách Liên Bằng này, ghi nhớ dung mạo của hắn.
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả