Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 521: CHƯƠNG 520: LỜI QUỞ TRÁCH PHẪN NỘ

- Ngươi nói cái gì!?

Vân Ngoại Thiên lại nổi giận:

- Ngươi lại muốn con trai ta phải chịu “Nhiếp Hồn”? Nực cười, thật nực cười!

“Huyền Cương Nhiếp Hồn” quả thật là một loại huyền lực đặc thù chỉ thuộc về Vân gia. Các phương pháp sưu hồn thông thường không những có rủi ro cực lớn, nếu bị phản phệ thì hậu quả không thể lường được, mà dù có thành công cũng sẽ gây ra tổn thương cực lớn cho người bị sưu hồn, thậm chí có thể trực tiếp biến họ thành kẻ ngốc. Ngược lại, Huyền Cương Nhiếp Hồn cho dù thất bại do tinh thần lực của đối phương quá cường đại thì cũng không gây ra tác dụng phụ gì, còn nếu thành công thì cũng không hề tổn hại đến tinh thần của đối phương. Ban đầu khi Vân Triệt tấn công Phần Thiên Môn, hắn đã từng dùng Huyền Cương để đoạt lấy ký ức của một người, cho nên hắn hiểu rất rõ về năng lực này. Hơn hai mươi năm trước, vợ chồng Vân Khinh Hồng sở dĩ có thể biết được nơi Vân Thương Hải bị giam cầm ở Thiên Huyền Đại Lục cũng là nhờ Huyền Cương Nhiếp Hồn để đoạt lấy ký ức.

- Ha ha.

Huy Dạ quận vương khẽ cười, nói:

- Vân Triệt, đây chính là bằng chứng mà ngươi nói sao? Vậy ngoài cái này ra, ngươi còn bằng chứng nào khác không?

- Chỉ một bằng chứng này là đủ rồi.

Vân Triệt nói thẳng.

- Thì ra là thế, rất tốt…

Huy Dạ quận vương chậm rãi gật đầu, một nụ cười trào phúng thoáng qua trên mặt, hắn quay sang Vân Tâm Nguyệt nói:

- Năng lực Huyền Cương Nhiếp Hồn của Vân gia, bổn vương cũng từng nghe qua không chỉ một lần, nghe nói năng lực này sẽ không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho người bị ảnh hưởng. Hiện tại, có người nói ngươi ám hại đồng tộc và công chúa của Thiên Hạ gia, cũng đưa ra phương pháp Huyền Cương Nhiếp Hồn để chứng minh… Vân Tâm Nguyệt, vậy ngươi có dám bị Nhiếp Hồn trước mặt mọi người để chứng minh sự trong sạch của mình không?

Vân Tâm Nguyệt đứng dậy, sắc mặt sa sầm, toàn thân khẽ run lên, hiển nhiên đã giận đến cực điểm. Hắn dùng nghị lực phi thường để đè nén cơn giận, nói:

- Có gì không dám! Vân Tâm Nguyệt ta tự nhận lòng dạ quang minh lỗi lạc, đối với gia tộc, đối với bất kỳ ai cũng đều một lòng chân thành, chưa bao giờ có chút lòng dạ hãm hại người nào. Cả đời Vân Tâm Nguyệt ta, đến giờ mới biết thế nào là nỗi nhục nhã và phẫn nộ khi bị vu khống. Ta thà chết chứ quyết không chịu mang nỗi sỉ nhục này… Dưới Huyền Cương Nhiếp Hồn, tuyệt đối không thể nói dối, cũng hoàn toàn có thể chứng minh sự trong sạch của ta! Xin các vị tiền bối trong tộc hãy Nhiếp Hồn Tâm Nguyệt để chứng minh sự trong sạch!

Lời của Vân Tâm Nguyệt phẫn nộ mà kiên quyết, không hề có một chút do dự. Mọi người vốn đã không tin lời Vân Triệt, giờ lại thấy thái độ của Vân Tâm Nguyệt như vậy, không hề có chút do dự hay chống đối nào trước đề nghị Huyền Cương Nhiếp Hồn của Vân Triệt, bọn họ không còn chút nghi ngờ nào nữa, ngược lại càng thêm căm phẫn và oán hận Vân Triệt.

- Tốt!

Huy Dạ quận vương gật đầu, giọng nói cũng lạnh đi:

- Bị vu khống trước mặt bàn dân thiên hạ, quả thật không dễ chịu chút nào, bổn vương có thể hiểu được sự phẫn nộ và tâm trạng nóng lòng muốn chứng minh sự trong sạch của ngươi, nhưng câu trả lời của ngươi thật sự khiến bổn vương thất vọng.

Vân Tâm Nguyệt sửng sốt:

- Chuyện này… Xin quận vương điện hạ chỉ rõ.

- Hừ!

Huy Dạ quận vương hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói:

- Bổn vương còn tưởng Vân Triệt này có thể đưa ra bằng chứng gì, hóa ra bằng chứng duy nhất lại là Huyền Cương Nhiếp Hồn. Chỉ dựa vào vài câu vu khống nực cười đến mức kẻ ngốc cũng không tin, lại đòi một người phải chịu Huyền Cương Nhiếp Hồn để chứng minh sự trong sạch, trên đời này làm gì có chuyện hoang đường như vậy! Nếu chuyện như thế mà cũng được chấp nhận, vậy bổn vương cũng có thể không cần bất cứ chứng cứ gì, chỉ bằng một câu nói rằng toàn bộ Vân gia các ngươi mưu phản, chẳng lẽ các ngươi cũng định kéo cả đám đi chịu Huyền Cương Nhiếp Hồn để chứng minh sự trong sạch hay sao?

- Hơn nữa, ngươi là ai? Ngươi là con trai của đại trưởng lão Vân gia, là gia chủ tương lai của Vân gia, thân phận tôn quý và kiêu hãnh đến nhường nào. Còn Vân Triệt này, chẳng qua chỉ là một tên nhà quê không biết từ đâu chui ra, hắn muốn ngươi chịu Huyền Cương Nhiếp Hồn, ngươi liền tự nguyện chịu Huyền Cương Nhiếp Hồn… Ngươi còn chút kiêu ngạo và tôn nghiêm nào của con cháu Vân gia không? Nếu thật sự tiến hành Huyền Cương Nhiếp Hồn rồi, ngươi tự chứng minh được trong sạch, nhưng từ đó về sau, toàn bộ Huyễn Yêu Giới đều sẽ biết đường đường là tân gia chủ của Vân gia lại bị một tên nhà quê từ bên ngoài đến vu khống vô căn cứ, còn phải dùng Huyền Cương Nhiếp Hồn trước mặt bao nhiêu người để chứng minh sự trong sạch… Ha ha ha ha! Trò cười lớn đến mức nào chứ, ngươi muốn khiến cả Vân gia phải hổ thẹn, để toàn bộ Huyễn Yêu Giới xem thường Vân gia các ngươi hay sao? Về sau có phải một đứa trẻ, một tên ăn mày cũng có thể tùy tiện nói vài câu là có thể ép gia chủ Vân gia phải dùng cách Nhiếp Hồn này để tự chứng minh sự trong sạch không?

Từng lời của Huy Dạ quận vương như sấm bên tai, cũng thức tỉnh tất cả con cháu Vân gia, khiến bọn họ tức giận đến đỏ mặt, không ít đệ tử trẻ tuổi lập tức gầm lên:

- Huy Dạ điện hạ nói rất đúng, Vân Tâm Nguyệt tuyệt đối không thể bị Huyền Cương Nhiếp Hồn, nếu không Vân gia chúng ta chẳng phải sẽ trở thành trò cười hay sao.

- Tâm Nguyệt ca vừa rồi không chút do dự đồng ý chịu Huyền Cương Nhiếp Hồn, chứng tỏ huynh ấy tuyệt đối lòng dạ quang minh! Vu khống Tâm Nguyệt ca như vậy, phế bỏ ngay tại chỗ cũng không quá đáng!

- Chúng ta đều biết Tâm Nguyệt ca tuyệt đối trong sạch, huynh ấy vốn không cần phải tự chứng minh, Vân Triệt này thật sự quá đê tiện và đáng ghét.

Vân Tâm Nguyệt toàn thân chấn động, sau một thoáng ngây người, hắn cúi đầu, áy náy nói:

- Lời Huy Dạ điện hạ dạy bảo rất phải, là do Tâm Nguyệt quá nóng lòng tự chứng minh trong sạch mà suy nghĩ không chu toàn, thiếu chút nữa vì một mình ta mà khiến cả gia tộc phải hổ thẹn.

- Ha ha.

Huy Dạ quận vương khẽ cười:

- Bổn vương hiểu tâm trạng của ngươi. Chỉ cần việc ngươi nguyện ý tiếp nhận Huyền Cương Nhiếp Hồn vừa rồi cũng đã đủ chứng minh sự trong sạch của ngươi.

Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên, thầm cười lạnh: Hai kẻ này kẻ tung người hứng, phối hợp thật không một kẽ hở, ngay cả ta cũng suýt chút nữa đã tin rồi.

Vân Ngoại Thiên chắp tay, vô cùng kích động nói với Huy Dạ quận vương:

- Lời nói vừa rồi của Huy Dạ quận vương chính là suy nghĩ trong lòng ta. Sự trong sạch của con trai ta sao có thể đặt ngang hàng với danh dự của Vân gia? Cho dù con trai ta cả đời phải mang ô danh ám hại đồng tộc, cũng tuyệt đối không thể chịu Huyền Cương Nhiếp Hồn… Cảm tạ Huy Dạ điện hạ đã chỉ điểm cho tiểu nhi. Huy Dạ điện hạ tuy không lớn hơn tiểu nhi bao nhiêu tuổi, nhưng cách đối nhân xử thế này lại tuyệt đối không phải tiểu nhi có thể so sánh được.

Huy Dạ quận vương mỉm cười nói:

- Đại trưởng lão quá khen rồi. Vân Tâm Nguyệt lúc này đang trong cơn tức giận, khó tránh khỏi tâm loạn, không thể suy xét toàn diện, bổn vương là người ngoài cuộc, tự nhiên có thể nhìn rõ hơn.

- Ha ha ha ha.

Huy Dạ quận vương vừa dứt lời, một tràng cười lạnh chói tai không mấy hòa hợp vang lên. Huy Dạ quận vương liếc nhìn Hách Liên Bằng đang cười lạnh, nói:

- Hách Liên trưởng lão, ngươi cười cái gì?

Hách Liên Bằng đứng dậy, cất giọng châm chọc:

- Huy Dạ điện hạ, chẳng lẽ ngài không thấy buồn cười sao? Tuy Vân gia đã sa sút, nhưng dù sao vẫn là một trong mười hai gia tộc thủ hộ. Thế mà đại hội toàn tộc trang trọng như vậy, lại bị một tên nhà quê từ bên ngoài đến khuấy cho gà bay chó sủa. Càng buồn cười hơn là, cho đến bây giờ, tên nhà quê kia vẫn bình an vô sự đứng ở đó… Ha ha ha ha, nếu chuyện này xảy ra ở Hách Liên gia tộc của ta, chỉ bằng những lời vu khống của hắn, đừng nói là vu khống tân gia chủ tương lai, cho dù là một đệ tử bình thường, nhẹ thì đã bị phế, nặng thì xử tử ngay tại chỗ. Thế nhưng Vân gia… Ha ha ha ha, quả nhiên thảm hại vô cùng, vừa đáng buồn lại vừa nực cười, còn đâu chút uy thế và khí phách của một gia tộc thủ hộ nữa, khiến người ta không muốn cười cũng khó, ha ha ha ha ha…

Tuy lời của Hách Liên Bằng rất chói tai, nhưng lại đâm trúng vào chỗ đau, khiến các trưởng lão và đệ tử Vân gia lập tức đỏ bừng mặt, càng trừng mắt nhìn về phía Vân Triệt. Vân Ngoại Thiên lập tức tiến lên một bước, quát lớn:

- Chấp Pháp trưởng lão, còn không mau bắt tên tặc tử bụng dạ khó lường này lại!

Chấp Pháp trưởng lão nghe lệnh, nhanh chóng bay lên, đáp xuống đài, định lao về phía Vân Triệt. Đúng lúc này, một giọng nói bình tĩnh nhưng ẩn chứa uy hiếp nhàn nhạt vang lên:

- Dừng tay.

Giọng nói không lớn, cũng không mang nhiều cảm xúc, nhưng lại khiến động tác của Chấp Pháp trưởng lão khựng lại. Bởi vì người lên tiếng chính là Vân Khinh Hồng.

- Vân Khinh Hồng, cuối cùng ngươi cũng chịu lên tiếng rồi, ta còn tưởng ngươi định tiếp tục đứng xem kịch vui đấy!

Vân Ngoại Thiên cười lạnh một tiếng, miệng gọi thẳng tên “Vân Khinh Hồng”:

- Sao nào, ngươi muốn che chở cho cái gọi là nghĩa tử to gan lớn mật, tùy tiện làm bậy này của ngươi sao! Hay là, mọi hành động của hắn, đều do ngươi đứng sau giật dây?

- Ngươi nói đúng, ta thật sự muốn che chở cho nó.

Vân Khinh Hồng nhìn thẳng vào Vân Ngoại Thiên, nói một cách bình thản. Ánh mắt bình tĩnh ấy lại khiến Vân Ngoại Thiên bất giác cảm nhận được một luồng uy thế không nên có, toàn thân bất giác cứng đờ.

- Chấp Pháp trưởng lão, lui ra.

Vân Khinh Hồng nói.

Vị Chấp Pháp trưởng lão kia nghe vậy, sững sờ một chút, rồi nhìn sang đại trưởng lão. Thấy ông ta không động, Vân Khinh Hồng nhíu mày, giọng nói lập tức trầm xuống:

- Lui ra!

Hai chữ này tuy không nặng, nhưng lại như một tiếng sấm nổ vang bên tai tất cả đệ tử Vân gia. Các trưởng lão đều kinh ngạc nhìn về phía Vân Khinh Hồng… Vân Khinh Hồng đã tàn phế hơn hai mươi năm, luôn ẩn mình trong nhà, rất ít khi can dự vào chuyện của gia tộc, lại càng chưa bao giờ lớn tiếng với bất kỳ ai. Các đệ tử trẻ tuổi này, đây là lần đầu tiên nghe thấy vị gia chủ tàn phế này ban ra một mệnh lệnh uy nghiêm đến thế.

Thân thể Chấp Pháp trưởng lão run lên, gần như luống cuống đáp một tiếng “Vâng”, sau đó vội vàng lui ra.

Ánh mắt Vân Khinh Hồng dời đi, lướt qua người Vân Tâm Nguyệt, dùng giọng điệu bình tĩnh không cho phép ai chất vấn mà nói:

- Vân Tâm Nguyệt, lên đài đi, chuẩn bị nhận Huyền Cương Nhiếp Hồn.

Câu nói này của Vân Khinh Hồng vừa thốt ra, tất cả mọi người đều ngẩn ra, không khí lập tức xôn xao. Huy Dạ quận vương nhíu mày, giọng có chút tức giận:

- Vân gia chủ, ngài có ý gì?

- Ta có ý gì ư? Chưa đến lượt ngươi quản!

Vân Khinh Hồng lạnh lùng nói:

- Đây là chuyện nhà của Vân gia ta, chưa đến lượt ngươi khoa tay múa chân.

Toàn bộ quảng trường trong nháy mắt từ xôn xao trở nên tĩnh lặng như tờ, mỗi người đều trợn mắt há mồm, gần như không tin vào tai mình. Vân Khinh Hồng… lại dám quở trách Huy Dạ quận vương, hơn nữa còn là lời quở trách không chút nể nang. Sắc mặt Huy Dạ quận vương lập tức tối sầm lại, sau đó cười lạnh một tiếng:

- Vân gia chủ, ngươi… Ngươi lại dám vô lễ với bổn vương như vậy!

- Hừ!

Vân Khinh Hồng lại cười lạnh:

- Ta vô lễ với ngươi thì đã sao? Từ lúc ngươi bước vào Vân gia ta cho đến bây giờ, ngươi có chút lễ nghĩa nào với bản gia chủ chưa? Ta và phụ vương ngươi cùng một thế hệ, phụ thân ta là “Yêu Vương” uy chấn thiên hạ, nếu luận về tước vị và vai vế thì ngang hàng với tổ phụ của ngươi. Năm đó phụ vương ngươi gặp ta còn phải cung kính gọi một tiếng “Đại ca”. Bản gia chủ dạy dỗ một kẻ hậu bối như ngươi là chuyện đương nhiên, còn ngươi, một kẻ hậu bối, vào Vân gia ta không chào bản gia chủ một tiếng, không ngừng ngang ngược can thiệp vào chuyện của Vân gia ta, cuồng vọng vô lối, bây giờ lại dám quay sang chất vấn bản gia chủ vô lễ ư?

- Phụ vương ngươi bình thường dạy dỗ ngươi như vậy sao? Hừ, thật sự làm mất hết mặt mũi của phụ vương ngươi, tổ phụ ngươi, và cả hoàng tộc Huyễn Yêu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!