Vân Tâm Nguyệt siết chặt hai tay, dường như muốn bóp gãy cả xương cốt, mồ hôi trên trán tuôn thành dòng. Hắn ngẩng đầu, dùng hết nghị lực nói:
- Gia chủ... Ta không phải không dám, mà là không phục! Ta, Vân Tâm Nguyệt, một lòng trung thành, cớ sao chỉ vì một câu nói vô căn cứ của kẻ ngoại nhân mà phải chịu Huyền Cương Nhiếp Hồn! Chỉ vì... hắn là nghĩa tử của gia chủ sao? Nếu sau khi dùng Huyền Cương Nhiếp Hồn, chứng minh ta trong sạch, có phải chuyện này cũng cứ thế cho qua, còn vị nghĩa tử kia nhiều lắm cũng chỉ bị trách cứ vài câu... phải không? Ta không phục... Gia chủ, người làm vậy sẽ khiến cả gia tộc thất vọng... Ta không phục!
- Không phục?
Vân Khinh Hồng cười nhạt:
- Đã vậy, bổn gia chủ sẽ khiến ngươi tâm phục khẩu phục... Triệt Nhi!
- Nghĩa phụ.
Vân Triệt lên tiếng.
Vân Khinh Hồng nghiêm giọng nói:
- Việc Vân Tâm Nguyệt phải chịu Huyền Cương Nhiếp Hồn đều do ngươi mà ra. Sau khi nhiếp hồn, nếu hắn thật sự có liên quan đến Thiên Hạ Đệ Thất trong vụ của Tiêu Nhi, vậy ngươi chính là đã giúp Vân gia trừ đi một mối họa ngầm, lập đại công. Khi đó, các trưởng lão tự nhiên sẽ trọng thưởng cho ngươi, trên dưới Vân gia cũng sẽ công nhận ngươi. Nhưng, nếu Vân Tâm Nguyệt trong sạch... vậy ngươi chính là ác ý vu hại con cháu Vân gia, dù ngươi là nghĩa tử của ta, ta cũng tuyệt không dung thứ! Khi đó, ngươi phải lập tức tự phế kinh mạch để tạ tội... Ngươi có dám đáp ứng không? Nếu không dám, vậy Huyền Cương Nhiếp Hồn cũng không cần phải làm nữa!
Tự phế toàn thân kinh mạch... Hậu quả tàn khốc đến cực điểm khiến tất cả mọi người có mặt đều thấy lạnh sống lưng. Vốn dĩ nhiều người trong Vân gia cho rằng Vân Khinh Hồng đột nhiên nổi giận là vì thiên vị Vân Triệt, nhưng khi lời này thốt ra, không ai còn giữ suy nghĩ đó nữa, thậm chí còn cảm thấy Vân Khinh Hồng đối xử với nghĩa tử của mình quá tàn nhẫn.
Dù Vân Khinh Hồng gần như tin tưởng Vân Triệt mười phần, nhưng ông vẫn chừa cho hắn một đường lui... Tự phế toàn thân kinh mạch, đối với bất kỳ huyền giả nào, kể cả bậc Đế Quân, cũng là một chuyện vô cùng đáng sợ. Nhưng, kinh mạch của ông và Mộ Vũ Nhu đã bị phế hơn hai mươi năm, Vân Triệt còn có thể chữa trị hoàn toàn trong vòng hai tháng, vậy thì dù hắn có thật sự tự phế kinh mạch, việc tự mình hồi phục hẳn cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.
- Được!
Vân Triệt không chút do dự gật đầu, lớn tiếng nói:
- Nếu Huyền Cương Nhiếp Hồn chứng minh Vân Tâm Nguyệt trong sạch, ta sẽ lập tức tự phế toàn thân kinh mạch... Nếu làm trái, bất kỳ ai ở đây cũng có thể thay ta ra tay, ta tuyệt không phản kháng!
Vân Khinh Hồng chậm rãi gật đầu:
- Vân Tâm Nguyệt, bây giờ, ngươi còn gì để nói không?
Sự việc đã đến nước này, Vân Khinh Hồng cũng đã nói đến thế, nếu Vân Tâm Nguyệt còn chống cự thì thật sự không bình thường. Lồng ngực Vân Tâm Nguyệt phập phồng dữ dội, hai chân run rẩy không ngừng, hắn cắn răng bước lên một bước, nhưng không thể bước nổi bước thứ hai... Bởi vì hắn rõ hơn ai hết hậu quả của Huyền Cương Nhiếp Hồn là gì.
- Hừ!
Vân Khinh Hồng lộ vẻ giận dữ, trầm giọng nói:
- Chấp pháp trưởng lão, kẻ đi ngược lại đại cục của Vân gia, cố ý vi phạm mệnh lệnh gia chủ, nên xử trí thế nào?
Chấp pháp trưởng lão giật mình, vội vàng đáp:
- Bẩm gia chủ, vi phạm mệnh lệnh gia chủ... nhẹ thì cấm túc, nặng thì... nặng thì phế bỏ toàn thân huyền công, đuổi ra khỏi gia tộc.
- Vân Tâm Nguyệt, ngươi muốn trở thành phế nhân rồi bị trục xuất khỏi gia tộc, hay là lên Thánh Vân Đài để chứng minh sự trong sạch của mình? Nếu một lựa chọn đơn giản như vậy mà ngươi cũng không biết phải làm thế nào, vậy chỉ có thể chứng minh, những lời Vân Triệt nói không phải là bịa đặt!
Vân Tâm Nguyệt vẫn không có động tĩnh, tinh thần hắn đã cận kề bờ vực sụp đổ, giọng nói tràn ngập sợ hãi và hỗn loạn, đến mức ngay cả Vân Khinh Hồng cũng gần như không nghe rõ.
- Ngươi còn không muốn lên Thánh Vân Đài, vậy ta chỉ đành để người khác "giúp" ngươi đi lên.
Vân Khinh Hồng hướng về phía ba vị Thái trưởng lão, tỏ vẻ kính trọng:
- Ba vị Thái trưởng lão, việc này vẫn phải làm phiền các vị. Chỉ có ba vị Thái Thượng Trưởng Lão tự mình ra tay mới có thể khiến mọi người tin phục.
Vân Giang, Vân Khê, Vân Hà, cả ba người đều là những bậc lão làng. Dáng vẻ của Vân Tâm Nguyệt lúc này, bọn họ đều đã nhìn ra manh mối. Vân Khinh Hồng vừa dứt lời, Thái trưởng lão Vân Khê đã bay người lên, trong nháy mắt xuất hiện trên không trung trước mặt Vân Tâm Nguyệt. Không đợi Vân Tâm Nguyệt kịp phản ứng, một luồng huyền lực bàng bạc như biển cả đã bao phủ toàn thân hắn. Vân Tâm Nguyệt còn chưa kịp nảy sinh một tia ý thức phản kháng, trước mắt đã tối sầm, tinh thần hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
Ngay cả thân thể cũng đã quỳ gối trên Thánh Vân Đài.
Huyền lực của Thái trưởng lão quá hùng hậu, mọi người còn chưa kịp thấy rõ chuyện gì, Vân Tâm Nguyệt đã xuất hiện giữa Thánh Vân Đài, toàn thân bất động, đôi mắt mở to nhưng ánh nhìn lại vô hồn, như kẻ mất phách.
Lắc mình một cái, Thái trưởng lão Vân Khê đã trở lại chỗ ngồi, nhàn nhạt nói:
- Ý thức của hắn đã bị Huyền Cương Nhiếp Hồn khống chế, sẽ kéo dài khoảng mười lăm phút. Gia chủ có vấn đề gì, cứ việc hỏi hắn đi.
Trơ mắt nhìn đứa con trai mà mình vẫn luôn tự hào phải quỳ gối như tội nhân trước bàn dân thiên hạ, mà hành động của Thái trưởng lão rõ ràng là đứng về phía Vân Khinh Hồng. Vân Ngoại Thiên toàn thân run rẩy, tức giận gầm lên:
- Tốt... Tốt lắm... Các ngươi cứ hỏi, cứ việc hỏi đi! Con trai ta thân trong sạch, không sợ bất kỳ sự vu hại nào! Vân Khinh Hồng, nhớ kỹ lời ngươi vừa nói, nếu con trai ta trong sạch, tên Vân Triệt này... nhất định phải tự phế toàn thân kinh mạch! Hơn nữa, mối nhục hôm nay... ta tuyệt đối sẽ không quên!
- Đại trưởng lão bình tĩnh, chẳng phải sắp chứng minh được sự trong sạch cho con trai ngài rồi sao? Ngài nên an tâm hơn mới phải.
Vân Khinh Hồng gật đầu với Vân Triệt:
- Triệt Nhi, đẩy ta lên đó, ta phải nghe cho rõ từng câu từng chữ hắn nói.
- Vâng.
Vân Triệt đáp lời, nhảy xuống đài, sau đó đưa xe lăn của Vân Khinh Hồng một lần nữa trở lại Thánh Vân Đài, đáp xuống trước mặt Vân Tâm Nguyệt.
- Điện hạ, làm sao bây giờ?
Phía sau Huy Dạ Quận Vương, Nham Long Tôn Giả thì thầm.
Huy Dạ Quận Vương mặt trầm như nước, tay cầm quạt xếp, ngón trỏ khẽ cong, ra một động tác khó hiểu.
- Đại trưởng lão, Vũ Bạch, hai người đều xuống đi. Các vị trưởng lão, hãy canh chừng Đại trưởng lão, không cho phép hắn tự ý xông lên Thánh Vân Đài. Còn về phần Huy Dạ điện hạ, cứ để ngài ấy tự nhiên.
Vân Khinh Hồng nhìn Vân Tâm Nguyệt trước mặt, thong thả nói.
- Hừ.
Huy Dạ Quận Vương hừ nhẹ một tiếng, nhưng không rời khỏi Thánh Vân Đài, một đôi mắt nhìn chòng chọc vào sau lưng Vân Khinh Hồng.
Mộ Vũ Bạch và Vân Ngoại Thiên nghe lời rời khỏi Thánh Vân Đài. Vân Ngoại Thiên nộ khí công tâm, nói:
- Ta không cần ai canh chừng! Con trai ta tuyệt đối trong sạch! Vân Khinh Hồng, ngươi cứ chờ mà hối hận đi!
- Ha ha, - Vân Khinh Hồng cười nhạt:
- Vân Ngoại Thiên, đừng bao giờ cho rằng ngươi là cha hắn thì sẽ biết tất cả về hắn. Nhưng ta đúng là tình nguyện tin rằng, những việc hắn làm, ngươi cũng không hề hay biết. Triệt Nhi, ngươi nói Vân Tâm Nguyệt có liên quan đến việc mưu hại Tiêu Nhi và Thiên Hạ Đệ Thất, vậy thì hãy để tự ngươi thẩm vấn đi. Nếu có thể tìm ra manh mối, ít nhất ngươi cũng biết nên hỏi thế nào hơn chúng ta.
- Vâng.
Vân Triệt gật đầu, ánh mắt chạm phải Vân Khinh Hồng, cả hai bất giác nhìn nhau cười.
Trong đại hội hôm nay, Vân Khinh Hồng ban đầu vẫn luôn im lặng, im lặng đến mức khiến người ta gần như quên mất sự tồn tại của ông. Nhưng, từ khoảnh khắc ông mở miệng, toàn bộ cục diện đã hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay ông, dập tắt uy phong của Huy Dạ Quận Vương, khiến Hách Liên Bằng cứng họng, làm cho tâm tình của tất cả mọi người trong Vân gia biến động theo từng hành động, từng câu nói của ông, khiến cho những lời oán giận bất bình của Vân Tâm Nguyệt tan thành mây khói, thậm chí chỉ vài câu nói đã khiến Thái trưởng lão ra tay khống chế Vân Tâm Nguyệt...
Vân Triệt rất ít khi nể phục ai. Hắn vốn tưởng rằng hôm nay mình sẽ là nhân vật chính của đại hội Vân gia, nhưng không ngờ, vị trí nhân vật chính thực sự lại bị Vân Khinh Hồng dễ dàng đoạt lấy. Trong lòng hắn thầm cảm thán... Chẳng trách mình lại ưu tú như vậy, hóa ra là vì có một người cha lợi hại đến thế!
Có thể thấy được phong thái của ông năm đó!
Người nắm giữ toàn bộ đại cục của Vân gia, Vân Khinh Hồng, lại có thể lặng im mà nhìn thấu tất cả. Khi cả võ trường đều nghi ngờ, chế nhạo Vân Triệt, ông lại chọn cách tin tưởng... Mà sự tin tưởng này, vốn dĩ cũng cần có đủ trí tuệ.
Vân Triệt bước lên phía trước, đứng ngang hàng với Vân Khinh Hồng. Hắn định nhắc nhở Vân Khinh Hồng cẩn thận có kẻ đột nhiên ra tay diệt khẩu, nhưng lời chưa kịp nói ra đã nuốt trở lại. Hắn tin rằng với trí tuệ của Vân Khinh Hồng, căn bản không cần hắn phải nhắc nhở.
- Ngươi tên là gì?
Vân Triệt đứng trước mặt Vân Tâm Nguyệt, nghiêm túc hỏi.
- Vân... Tâm... Nguyệt... - Giọng nói của Vân Tâm Nguyệt chậm chạp, vô hồn, nhưng đủ để nghe rõ.
- Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?
- Hai mươi bảy tuổi...
Vân Tâm Nguyệt vừa nói, nước miếng từ khóe miệng chảy xuống, rơi trên mặt đất.
- Thích loại con gái nào nhất?
- Mông... to...
- Chà! Không ngờ hai ta lại có chút giống nhau.
Vân Triệt trừng mắt:
- Gần đây nhất ngươi lên giường với cô nương nào?
- Cúc Hoa cô nương ở lầu Túy Tương...
"Phụt"... Dưới đài lập tức có người phun cả ngụm nước.
- Vô liêm sỉ!
Râu mép Vân Ngoại Thiên dựng đứng cả lên, chỉ vào Vân Triệt mắng lớn:
- Ngươi hỏi mấy cái vấn đề chó má gì thế! Ngươi... ngươi... ngươi rõ ràng là chột dạ, cố ý kéo dài thời gian!
Vân Triệt vội xua tay:
- Vân đại trưởng lão bớt giận, ta cũng là lần đầu được chứng kiến Huyền Cương Nhiếp Hồn trong truyền thuyết, nên muốn thử xem có phải đúng như lời đồn, hỏi gì đáp nấy hay không thôi... Ừm, thử vậy cũng đủ rồi, Huyền Cương Nhiếp Hồn quả nhiên thần kỳ, cũng nên vào chuyện chính rồi. Có điều, cái này... đường đường là con trai của Đại trưởng lão Vân gia, cần phụ nữ mà lại phải đi dạo kỹ viện... Chà! Thà đi dạo kỹ viện còn hơn một số con cháu gia tộc lớn đi cướp đoạt phụ nữ nhà lành, thật khiến người ta khâm phục. Chỉ là vị Cúc Hoa cô nương này... nghe qua, khẩu vị của Vân đại công tử có hơi nặng nha...
- Ngươi!
Vân Ngoại Thiên toàn thân run cầm cập, mắt lộ hung quang, dáng vẻ như muốn liều mạng với Vân Triệt.
- Rồi rồi! Lập tức đây!
Vân Triệt hắng giọng, tùy ý liếc mắt nhìn sắc mặt của Huy Dạ Quận Vương vẫn đang im lặng, sau đó nghiêm mặt nói:
- Vân Tâm Nguyệt, ta hỏi ngươi, hai tháng trước, vì sao ngươi lại biết Vân Tiêu và Thiên Hạ Đệ Thất hẹn gặp nhau ngoài thành?
Vân Triệt hỏi không phải "Ngươi có biết hay không", mà là "Vì sao ngươi lại biết". Vân Ngoại Thiên hừ một tiếng, khinh thường nói:
- Dưới tác dụng của Huyền Cương Nhiếp Hồn, lời nói đều xuất phát từ sâu trong linh hồn, sẽ không có nửa điểm giả dối! Ngươi tưởng dùng cách dẫn dắt như vậy thì hắn sẽ tự bịa ra lý do sao?
Thế nhưng, khi Vân Tâm Nguyệt mở miệng, vẻ mặt của Vân Ngoại Thiên lập tức cứng đờ.
- Ngày hôm đó... đi ngang qua đình viện của Vân Tiêu... tình cờ nghe được Vân Tiêu truyền âm cho Thiên Hạ Đệ Thất... hẹn giờ ngọ ngày hôm sau... gặp nhau ở Vũ Vân Đình, cách ngoài thành bảy mươi dặm...
Vân Tâm Nguyệt chậm rãi mà rõ ràng đáp lại.
- Ừm! - Vân Triệt gật đầu:
- Gần như ta đã đoán, ngươi quả nhiên đã nghe lén được truyền âm của Vân Tiêu.
- Chuyện này... chuyện này... A...
Vân Tiêu líu cả lưỡi. Hắn nhớ lại, ngày đầu tiên quen biết Vân Triệt, Vân Triệt đã từng hỏi hắn mỗi lần hẹn Thiên Hạ Đệ Thất có phải đều dùng truyền âm không, và lần đó lúc truyền âm có bị ai nghe lén hay không...
Dưới đài lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán. Câu hỏi chính thức đầu tiên của Vân Triệt cùng với câu trả lời của Vân Tâm Nguyệt, vốn đã bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, những người khác cũng lập tức ngửi ra được điều gì đó.
Sắc mặt Vân Ngoại Thiên lập tức trở nên khó coi, nhưng ngay sau đó đã vội vàng quát:
- Vậy thì thế nào! Tâm Nguyệt nó chỉ là tình cờ nghe được mà thôi... Lẽ nào chỉ vì hắn vô tình nghe được truyền âm mà các ngươi lại vu cho hắn là kẻ gian tặc sao