Mắt Vân Triệt trợn trừng, miệng há to hết mức... Nếu ý chí không đủ kiên định, có lẽ hắn đã thốt lên thành tiếng.
Hôm nay hắn nhất thời hứng khởi, ra ngoài ngắm cảnh, tiện thể luyện kiếm, không ngờ trong bóng tối, lại ở một nơi vắng vẻ, xuất hiện một nhân vật cấp Quân Huyền cảnh kinh khủng... Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi, nhưng tính tình người này lại cực kỳ bất ổn... lại còn là một tiểu cô nương... Là tiểu cô nương cũng thôi đi, nàng lại còn ở ngay đây, ngay trước mắt hắn... trần như nhộng!
Chuyện quái gì thế này!!
Nếu nàng chỉ là một tiểu cô nương bình thường, với dung nhan hoàn mỹ gần như là đệ nhất mỹ nữ Huyễn Yêu giới, Vân Triệt tuyệt đối sẽ sáng mắt lên. Nhưng vấn đề là, huyền lực và khí tràng của tiểu cô nương này thực sự quá mức khủng bố... Nếu bị phát hiện lúc trước, chưa chắc đối phương đã ra tay với hắn.
Nhưng hiện tại, một khi bị nàng phát hiện... Nếu nàng không băm hắn thành vạn mảnh, chính Vân Triệt cũng thấy không bình thường.
Vân Triệt nhắm mắt lại nhanh như chớp, trong lòng dâng lên một trận kinh hãi, nhưng trong đầu hắn lập tức vang lên một giọng nói đầy chính nghĩa: “Ngươi căng thẳng và tội lỗi cái gì chứ! Không phải ngươi cố ý nhìn trộm nàng, ngươi vốn đã ở đây, là tiểu cô nương kia đến sau, quần áo cũng là tự nàng thiêu rụi, nói đúng ra là nàng chủ động cởi cho ngươi xem, có liên quan quái gì đến ngươi đâu... Hơn nữa tiểu cô nương xinh đẹp như vậy, không nhìn quả thực là lãng phí đôi mắt, lãng phí cả cuộc đời!”
Giọng nói chính nghĩa này nhất thời khiến tâm cảnh Vân Triệt bình ổn trở lại, mắt cũng lập tức mở ra lần nữa, ánh mắt sáng quắc, không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm thiếu nữ trong hồ nước... Không sai! Là tự nàng đột nhiên đốt y phục của mình, chứ không phải ta cố ý nhìn trộm!
Tất cả đều không liên quan đến ta!
Không nhìn thì phí của trời!
Trước đó bị khí tràng của thiếu nữ này chấn nhiếp, Vân Triệt không dám nhìn thẳng vào nàng quá lâu, lúc này hắn đã hạ quyết tâm, hơn nữa thiếu nữ cũng đã thu lại toàn bộ khí tràng, dưới ánh mắt không hề che giấu của hắn, toàn bộ thân thể của thiếu nữ đều lọt vào tầm mắt. Hai người cách nhau mấy chục trượng, nhưng khoảng cách này với thị lực hiện tại của Vân Triệt, chẳng khác nào kề ngay bên cạnh.
Nhìn thẳng vào, Vân Triệt dần dần ngây dại, càng không nỡ chớp mắt... Thậm chí quên mất cảm giác âm hàn đáng sợ mà thiếu nữ này mang lại lúc trước.
Thân thể của cô bé rất nhỏ nhắn, thậm chí có chút gầy gò. Vòng eo thon gọn, bờ mông nhỏ nhắn, bộ ngực chỉ hơi nhô lên. Da thịt trên người mềm mại như trẻ sơ sinh, không một chút tì vết, thậm chí còn ánh lên vẻ óng ả của bạch ngọc, kinh mạch màu xanh như ẩn như hiện, đặc biệt là đôi chân thon dài gần như trong suốt.
Thân thể mềm mại nhỏ bé như vậy, ôm vào lòng chắc sẽ không cảm nhận được chút trọng lượng nào, vòng eo tinh tế kia thật khiến người ta muốn ôm chặt. Trước ngực là hai nụ tuyết hơi nhô lên, được điểm xuyết bằng hai viên hồng ngọc hoàn mỹ... trở thành điểm nhấn diễm lệ trên thân thể trắng như sương tuyết của nàng, đẹp đến nghẹt thở.
Ít nhất Vân Triệt đã nghẹt thở một lúc lâu. Trong lòng hắn thậm chí còn sinh ra hối hận và cảnh giác, bởi vì hắn tin rằng cứ nhìn như thế này, tâm thần sẽ xảy ra sai sót... Nhưng dù có cảnh giác, hắn vẫn không nỡ dời mắt đi.
Tiểu cô nương này... là yêu tinh sao!
Đệ nhất mỹ nữ Thiên Huyền đại lục là Phượng Tuyết Nhi.
Cô bé này tuyệt đối gánh vác được danh hiệu đệ nhất mỹ nữ Huyễn Yêu giới!
Trong lúc Vân Triệt ngây người, từng luồng sương mù từ dưới chân thiếu nữ bốc lên, nhanh chóng trở nên dày đặc, chẳng mấy chốc toàn bộ mặt hồ đã bị sương mù bao phủ. Lúc này, một tiếng “ùng ục” vang lên, mặt hồ nổi lên một bọt nước, và bọt nước này như ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ, khiến cả mặt hồ xao động, tựa như đang sôi trào...
Không đúng!! Là toàn bộ hồ nước... thật sự sôi trào rồi!!
Hơi nước bốc lên, hồ nước sôi sùng sục, một luồng nhiệt khí phả vào mặt Vân Triệt, lúc này hắn mới kinh hãi nhận ra, toàn bộ hồ nước đã biến thành một vũng nước sôi! Nữ hài vẫn bất động ở đó, nước hồ bắn tung tóe khắp toàn thân nàng, những giọt nước vương trên người càng khiến nàng thêm mềm mại và quyến rũ, để Vân Triệt không cách nào tự kiềm chế, sinh ra một sự kích động mãnh liệt!
Mỗi giọt nước đọng lại trên người nàng không lâu liền nhanh chóng hóa thành hơi nước. Ánh mắt nàng vẫn nhắm chặt, nhưng gò má mềm mại lại khẽ rung động... Đó dường như là một loại thống khổ.
“Quả nhiên!”
Mạt Ly lên tiếng:
“Ta đoán không sai, nàng sở hữu huyết thống Kim Ô nhưng không có Kim Ô Phần Thế Lục. Theo Kim Ô viêm lực dần dần trưởng thành, nàng sẽ càng ngày càng khó khống chế, vì vậy nàng chọn phương pháp này để trấn áp. Bên dưới hồ nước này ba trăm trượng có từng luồng hàn khí, chứng tỏ trước đây cái hồ này là một hàn tuyền tự nhiên, nên nàng mới dùng nó để trấn áp Kim Ô viêm lực. Hiển nhiên nàng đã đến đây rất nhiều lần, hàn tuyền này cũng đã biến thành ôn tuyền rồi!”
Vân Triệt:
“...”
Nước trong hồ tiếp tục sôi trào, hơi nước dày đặc bốc lên trời, với tốc độ này, chẳng bao lâu nữa toàn bộ hồ nước sẽ bị bốc hơi cạn kiệt. Thiếu nữ vẫn điềm tĩnh không một tiếng động, mặc cho thân thể yêu kiều tựa bạch ngọc của mình dính đầy những giọt nước, dưới ánh trăng vằng vặc, trong làn hơi nước mờ ảo, khiến nàng tựa như tiên nữ trong làn tiên khí mờ ảo, đã trút bỏ tiên y, để lộ tiên thể không nhiễm bụi trần.
Ánh mắt Vân Triệt vẫn nhìn thẳng tắp, hắn không biết mình đã nhìn bao lâu, mãi cho đến khi yết hầu không tự chủ được... khẽ động đậy, phát ra một tiếng nuốt nước bọt cực kỳ nhỏ.
Âm thanh này vốn rất nhẹ, người bình thường dù đứng gần cũng chưa chắc nghe được, hơn nữa tiếng nước hồ sôi trào đã hoàn toàn che lấp nó, nhưng Vân Triệt vẫn toát ra một thân mồ hôi lạnh, tâm thần lập tức tỉnh táo lại, thầm kêu:
“Hỏng rồi!”
Cũng đúng lúc này, hắn nhìn thấy thiếu nữ trong hồ mở mắt ra, hai đạo hàn quang tựa như đến từ tử thần bắn thẳng về phía hắn, một luồng sát ý giống như ngàn vạn lưỡi đao băng giá cũng ngay lập tức bao trùm cả bầu trời đêm.
Mắt Vân Triệt trợn lớn, không chút suy nghĩ, cấp tốc mở ra trạng thái Luyện Ngục, điên cuồng thôi thúc huyền lực toàn thân, phát huy tốc độ cực hạn mà mình có thể đạt được, liều mạng chạy trốn về hướng tây.
Ầm!!!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, toàn bộ nước hồ phóng lên trời, nhấn chìm thiếu nữ. Khi nước hồ rơi xuống, đã không còn bóng dáng nàng đâu, chỉ còn lại một tàn ảnh đang tan biến... thiếu nữ đã không còn trần trụi, mà mặc một thân áo xám như lúc trước.
Dưới trạng thái cực hạn, tốc độ của Vân Triệt đủ để sánh ngang với Hoàng giả hậu kỳ, thậm chí là Đế Quân sơ kỳ, nhưng dù thế nào cũng không thể nhanh hơn một Đế Quân trung kỳ. Hắn mới toàn lực chạy trốn được vài hơi thở, một luồng sáng đã vụt qua bầu trời, một bóng người u ám xuất hiện trước mặt hắn như sao băng.
Vân Triệt trừng mắt, đột nhiên nghiến răng, dồn hết sức lực toàn thân, gắng gượng trụ vững thân thể. Khi hắn vất vả dừng lại được thì khoảng cách giữa hắn và thiếu nữ chỉ còn chưa tới mười trượng... Nếu hắn không dùng hết toàn lực, chắc chắn sẽ đâm sầm vào người cô gái này.
Đôi mắt lạnh lẽo như đêm đen của thiếu nữ lặng lẽ nhìn hắn, khắc ghi khuôn mặt hắn vào tâm trí. Dưới ánh mắt của nàng, trái tim Vân Triệt đột ngột ngừng đập, mỗi một sợi dây thần kinh đều căng như dây đàn... Đây là một thiếu nữ xinh đẹp tựa yêu tinh, nhưng cũng là tử thần có thể đoạt mạng hắn trong nháy mắt! Sát tâm của Vân Triệt khi nổi giận đủ để kẻ địch mạnh hơn hắn gấp mười lần cũng phải run sợ, mà đây là lần đầu tiên trong kiếp này, Vân Triệt cảm nhận được sát khí khủng bố có thể so sánh với chính mình từ trên người người khác... Để có được sát khí như vậy, nhất định cô bé này đã giết vô số người, coi sinh mệnh như cỏ rác, giết hắn lại càng chắc chắn và không chút do dự.
Lão tử thật sự chỉ đi ngang qua thôi mà!
Tuy rằng mắt có chiếm chút tiện nghi... nhưng cũng không đến nỗi phải bỏ mạng lại chứ!
Vân Triệt cố gắng trấn định lại, trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội, hiền lành nói:
“Tiểu muội muội, để ta nói rõ trước nhé, trước khi ngươi đến ta đã ở đó rồi, tuyệt đối không phải cố ý nhìn lén ngươi... Tuy ta có nhìn, nhưng đó là do ngươi tự mình cởi cho ta xem, không liên quan đến ta. À, đương nhiên, ta là một người đàn ông có phẩm hạnh tốt đẹp, nếu ngươi nhất định bắt ta chịu trách nhiệm, ta cũng sẽ nghiêm túc cân nhắc...”
Giờ phút này, phương pháp duy nhất Vân Triệt có thể nghĩ đến... chính là dựa vào khuôn mặt đẹp trai của mình.
“Ngươi đúng là tên ngốc!”
Mạt Ly nổi giận mắng:
“Còn không mau chạy đi, đứng đó chờ chết à!”
“~!@#%...”
Mạt Ly vừa dứt lời, Vân Triệt đã nhoáng một cái, chạy như điên... Nhưng hắn có thể chạy đi đâu! Coi như hắn có luyện đến cảnh giới tối cao, cô bé này muốn đuổi kịp hắn cũng chỉ tốn vài hơi thở! Nàng chính là một Đế Quân trung kỳ không thua kém Vân Khinh Hồng!
Lần này, thiếu nữ không truy đuổi, nàng lơ lửng tại chỗ, ánh mắt nhìn thẳng vào bóng lưng Vân Triệt đã đi xa, chậm rãi duỗi ra bàn tay nhỏ bé như tuyết ngọc của mình:
“Tội… không… thể… tha!”
Bốn chữ này tựa như mũi giáo xuyên tim, một luồng hàn ý lạnh lẽo lan ra toàn thân Vân Triệt trong nháy mắt. Hắn giật mình nhìn lại, liền phát hiện bầu trời đã đỏ rực một mảng...
Ầm!!!!!!!
Dường như một ngọn núi lửa im lìm bỗng nhiên phun trào, toàn bộ mặt đất bị lật tung trong nháy mắt, ánh lửa đỏ như máu bốc cao ngàn trượng, thiêu đốt cả bầu trời đen kịt thành một màu đỏ rực.
Bên dưới khói đặc cuồn cuộn và cát bụi mịt mù là một cái hố khổng lồ sâu mấy chục trượng, lấy vị trí Vân Triệt đứng lúc trước làm trung tâm, lan ra ngoài hơn ngàn trượng. Phạm vi ngàn trượng đều bị hủy diệt thành tro tàn, không một ngọn cỏ, một viên đá nào có thể tồn tại.
Hỏa diễm điên cuồng thiêu đốt trong cái hố khổng lồ, rất lâu không tan, ngay cả bầu trời trên cao cũng tràn ngập ánh lửa, giống như bầu trời cũng đang bốc cháy.
Thiếu nữ vẫn đứng yên tại chỗ, trong thiên địa ngoài sự tồn tại của nàng, tất cả dường như đã biến mất, bóng dáng Vân Triệt càng không thấy đâu.
Một đòn tấn công đáng sợ thể hiện rõ sát tâm và phẫn nộ mãnh liệt của thiếu nữ. Sức mạnh kinh khủng như vậy đủ để hủy diệt một vị Hoàng giả thành tro tàn trong nháy mắt, huống chi là một người chỉ có khí tức Thiên Huyền cảnh. Nhưng hiển nhiên thiếu nữ là người cực kỳ cẩn thận, dù kết quả như vậy, nàng cũng không có ý định rời đi, mà ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, dò xét các luồng khí tức.
Lúc này, có mấy luồng khí tức từ Yêu Hoàng thành truyền đến, đồng thời nhanh chóng tiếp cận. Hiển nhiên chấn động kinh thiên động địa vừa rồi đã kinh động các cường giả trong Yêu Hoàng thành. Sau khi không dò ra được khí tức hay dấu vết sinh mệnh nào, ánh mắt nữ hài trầm xuống, nàng xoay người, hồng quang trên người lóe lên, thân thể tan biến như sương khói, biến mất dưới màn đêm.
Sau mấy chục giây yên tĩnh, ở vị trí trung tâm cái hố khổng lồ, một mảng đất đá bị phá tan, Vân Triệt nhảy vọt ra, lúc rơi xuống thì ngã phịch xuống đất, chật vật phun hết bùn đất trong miệng ra, rồi há to miệng thở dốc.
Nhìn hố sâu gần như không thấy bờ, Vân Triệt không khỏi rùng mình một cái:
Tiểu cô nương này còn là người sao! Uy lực này, có thể diệt Hoàng giả thành tro tàn như chơi, mà mình mới chỉ là một tên Thiên Huyền cảnh mà thôi!