- Hừ.
Sau mấy giây kinh ngạc ngắn ngủi, Hách Liên Phách liền phá lên cười ha hả:
- Biết đâu là chân thân thì đã sao? Một kiếm này, dù cho ngươi tu luyện thêm mười năm nữa cũng đừng hòng đỡ được!
Hách Liên Phách còn chưa dứt lời, sắc mặt đã đột nhiên biến đổi. Bởi vì thanh kiếm kia đã bay vụt đến trước mặt, dưới sự áp bách của khí thế "Cửu U Lôi Hoàng Trảm", tốc độ của nó không hề suy giảm, thế như chẻ tre phá tan tầng tầng lũ lụt Huyền Lực của hắn, mang theo lốc xoáy tận thế đâm thẳng vào người.
Ầm!!!
Kiếm và kiếm va chạm trên không, Phong Lôi Chi Lực đồng thời bùng nổ. Khoảnh khắc ấy, tựa như hai ngọn núi cao va vào nhau, thiên địa rung chuyển, cuồng phong gào thét. Toàn bộ khí lưu đều bị dòng lũ Huyền Lực vô cùng mạnh mẽ đẩy dạt ra, cả đại điện Yêu Hoàng trong vòng năm hơi thở đã hoàn toàn biến thành một vùng chân không.
Trong cơn bão sấm sét và huyền lực đang điên cuồng càn quét, hai thanh kiếm như hai con giao long đang tranh đấu cắn xé giữa sóng biển, phát ra những âm thanh chói tai đến cực điểm.
Tô Chỉ Chiến đứng ở phía dưới, hai tay giơ cao quá đầu, dù kiếm đã rời tay nhưng vẫn hoàn toàn nằm trong tầm khống chế của hắn. Lúc này, thân thể Hách Liên Phách lơ lửng giữa không trung, hắc kiếm của hắn bị kiếm của Tô Chỉ Chiến hung hăng chặn lại, không thể hạ xuống thêm nửa phân. Đôi mắt Hách Liên Phách trừng lớn, căn bản không thể tin vào cảnh tượng trước mắt:
- Không thể nào... Không thể nào... Một kiếm này... Sao ngươi có thể đỡ được?
- Hắc... Hắc hắc…
Tô Chỉ Chiến cười khẩy, bởi vì ngay khoảnh khắc này, hắn đã thấy trước được thắng bại của cuộc tỷ thí:
- Hách Liên Phách, ngươi tưởng chỉ có mình ngươi biết che giấu thực lực sao? Trước đây, ta và ngươi giao thủ nhiều lần, nhưng chưa bao giờ dùng toàn lực... Bởi vì, ngươi không xứng!
- Hây a!!!
Hai tay Tô Chỉ Chiến đột nhiên đẩy mạnh, trong thoáng chốc, Hách Liên Phách cảm nhận được lực lượng đánh tới người mình tăng vọt. Hắc kiếm của hắn bị đẩy bật ra một cách thô bạo, Huyền Lực hộ thân cũng dễ dàng bị phá nát, một luồng sức mạnh lớn đến mức không thể tin nổi đánh thẳng vào lồng ngực hắn.
- Cút đi!
Ầm!!
Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ trên không, hắc kiếm trong tay Hách Liên Phách gãy làm đôi, văng về hai phía. Thân thể Hách Liên Phách như diều đứt dây bay thẳng về phía tây. Lốc xoáy kiếm khí khủng bố không tiếp tục truy kích mà bay vút lên cao, sau đó vẽ một đường cong rồi rơi xuống trước mặt Tô Chỉ Chiến, lốc xoáy trên thân kiếm cũng đã hoàn toàn biến mất.
Hách Liên Cuồng phi thân lên không trung, đỡ lấy Hách Liên Phách. Hộ giáp trên người Hách Liên Phách đã vỡ nát, trước ngực là một lỗ máu rộng nửa thước. Hách Liên Cuồng liếc nhìn thương thế của con trai, sau đó lạnh lùng nói với Tô Hạng Nam:
- Tô Hạng Nam, ngươi quả là nuôi được một đứa con trai tốt, tuổi còn trẻ đã luyện thành Phong Thần Kiếm.
- Ha ha, xem ra con trai ta quả thật giỏi hơn con trai của Hách Liên huynh một chút. Hách Liên huynh đã quá khen rồi, nếu Tô mỗ không nhận thì thật là bất kính.
Tô Hạng Nam cười ha hả đáp.
- Ngươi!
Sắc mặt Hách Liên Cuồng lập tức âm trầm, hắn phải rất vất vả mới đè nén được cơn tức muốn chửi ầm lên. Lúc này, Hách Liên Phách trong tay hắn bắt đầu giãy giụa:
- Ta... sao có thể thua trong tay hắn! Không thể nào... Ta muốn cùng hắn… so tài một lần nữa...
- Đủ rồi!
Hách Liên Cuồng khẽ quát:
- Tài nghệ không bằng người, ngươi thua không oan chút nào. Tô Chỉ Chiến rõ ràng vẫn luôn che giấu thực lực, dù có đánh thêm mười lần, ngươi vẫn sẽ thua! Hừ, cứ để bọn chúng đắc ý trận này đi... Dù sao đây cũng là trận cuối cùng chúng có thể đắc ý.
Phía Tây Tịch lần đầu tiên vang lên tiếng hoan hô. Bọn họ vốn bị áp chế gắt gao, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm khi Tô Chỉ Chiến chiến thắng Hách Liên Phách. Nhưng hai người cùng nổi danh, Tô Chỉ Chiến muốn thắng đâu thể dễ dàng. Hắn không chỉ toàn thân đầy thương tích mà Huyền Lực cũng đã tiêu hao gần chín phần. Giữa tiếng hoan hô của Tây Tịch, hắn khuỵu một gối xuống đất, mãi đến khi tiếng hoan hô lắng xuống mới chậm rãi đứng dậy, một lần nữa nắm chặt yêu kiếm.
- Kế tiếp là ai?
Cánh tay cầm kiếm của Tô Chỉ Chiến khẽ run rẩy, đó là phản ứng khi cơ bắp đã kiệt sức nghiêm trọng, nhưng giọng nói của hắn vẫn như cũ, khí thế không hề suy giảm.
Hách Liên Phách che vết thương trên ngực, ánh mắt hướng về phía Cửu Phương Dục đang ngồi ở khu vực của Cửu Phương gia tộc. Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Cửu Phương Dục lập tức nhìn lại. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, trong lòng hắn liền hiểu rõ.
Bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của Hách Liên Phách rõ ràng đang muốn nói: Phế hắn đi... báo thù cho ta!
Cửu Phương Dục đứng dậy, nhảy thẳng lên võ đài, đứng trước mặt Tô Chỉ Chiến, cười ha hả nói:
- Cửu Phương gia tộc, Cửu Phương Dục, xin Tô lão đệ chỉ giáo.
Hoài Vương vốn đang cân nhắc nên để ai lên giải quyết Tô Chỉ Chiến đã là nỏ hết đà, chợt thấy Cửu Phương Dục tự mình lên sân khấu, đôi mắt hắn hơi híp lại, lặng lẽ mỉm cười.
Trước khi Tô Chỉ Chiến đối chiến với Hách Liên Phách, Tô Hạng Nam vẫn luôn bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy Cửu Phương Dục lên võ đài, chân mày ông chợt nhíu chặt, lập tức đứng dậy, nhanh chóng truyền âm:
- Chỉ Chiến, cẩn thận!
Huyền lực của Cửu Phương Dục không được xem là quá cao, chỉ ở Phách Huyền Cảnh cấp bốn. Nhưng điểm đáng sợ nhất của Cửu Phương gia tộc không phải Huyền Công, mà là độc công kinh khủng của họ! Bản thể của họ chính là Cửu Đầu Độc Giao! Mà Cửu Phương Dục này lại trời sinh mang Giao độc cực kỳ hiếm thấy, là “Cửu Hoàng Độc Thể” bốn nghìn năm mới xuất hiện một lần. Nếu bị độc của hắn xâm nhập, ngay cả Hạ Đẳng Đế Quân cũng khó lòng hóa giải. Về điểm này, cả Yêu Hoàng thành không ai không biết.
Toàn bộ Yêu Hoàng thành, cũng cực ít người dám giao thủ với người của Cửu Phương gia.
- Tô lão đệ, vừa rồi quả thật là uy phong.
Cửu Phương Dục dùng âm thanh cực thấp mà chỉ Tô Chỉ Chiến mới có thể nghe được để nói.
- Chẳng qua, ta khuyên ngươi nên lập tức nhận thua thì hơn. Ngươi nên biết rơi vào tay ta sẽ có hậu quả gì.
- Bớt nói nhảm!
Tô Chỉ Chiến lập tức đưa ngang kiếm:
- Đời này, Tô Chỉ Chiến ta chưa từng sợ bất kỳ ai, ngươi càng không xứng!
Khóe miệng Cửu Phương Dục khẽ nhếch lên. Tính cách của Tô Chỉ Chiến nổi danh kiêu ngạo, tuyệt đối không thể nào chủ động nhận thua. Sau đó, hắn rút ra một thanh trường kiếm màu xanh biếc, không nhanh không chậm nói:
- Vậy thì đừng trách ta không cho ngươi cơ hội.
- Câm miệng!
Cánh tay Tô Chỉ Chiến vung lên, trường kiếm trong nháy mắt gào thét bay ra, mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu Cửu Phương Dục. Một luồng khí tức lạnh như băng xộc thẳng đến cổ họng, khiến Cửu Phương Dục nhất thời toát mồ hôi lạnh, vội vàng né tránh, trường kiếm xanh biếc vung lên đánh văng kiếm của Tô Chỉ Chiến, trong lòng thầm mắng: Tên điên này!
Nếu Tô Chỉ Chiến ở trạng thái toàn thịnh, kiếm của hắn sao có thể để Cửu Phương Dục dễ dàng đánh văng như vậy. Nhưng hiện tại, Cửu Phương Dục chỉ dùng chưa đến sáu phần lực đã khiến kiếm của Tô Chỉ Chiến chấn động suýt nữa tuột khỏi tay. Tô Chỉ Chiến khẽ cắn răng, thu kiếm về rồi nhảy về phía trước, cuồng phong cuốn theo kiếm thế, Huyền Lực toàn thân không chút giữ lại mà tuôn ra, đâm thẳng về phía Cửu Phương Dục.
Sau khi thử một kiếm vừa rồi của Tô Chỉ Chiến, Cửu Phương Dục đã hoàn toàn yên tâm. Hắn bước lên trước, vung kiếm tới... Hắn rất tự tin, với trạng thái hiện giờ của Tô Chỉ Chiến, nếu đối đầu chính diện, hắn ta tuyệt đối không phải là đối thủ của mình.
Ầm!
Song kiếm chạm nhau, huyền lực chấn động lan tỏa ra xung quanh. Tô Chỉ Chiến ngửa người về sau, kiếm trong tay cong lên. Ai cũng có thể nhìn ra, một kiếm này của hắn rõ ràng đang ở thế yếu... Hắn vốn là Phách Huyền Cảnh cấp sáu, vậy mà khi đối mặt với Cửu Phương Dục là Phách Huyền Cảnh cấp bốn, vừa giao thủ đã rơi vào thế hạ phong, có thể tưởng tượng được trận chiến với Hách Liên Phách trước đó đã tiêu hao lớn đến mức nào.
Nhưng tình trạng này tuyệt đối không khiến Tô Chỉ Chiến lùi bước. Xương cốt hai cánh tay hắn vang lên giòn giã, không lùi mà còn tiến tới, trong nháy mắt lướt ra hơn mười đạo kiếm ảnh đâm thẳng vào các yếu hại của Cửu Phương Dục... Cửu Phương Dục hoa cả mắt, nhưng cũng không lùi, ngược lại còn không thèm nhìn, một kiếm quét ngang về phía trước… Kiếm pháp của Tô Chỉ Chiến quả thật đã đạt tới đỉnh cao, nhưng không có Huyền Lực cường đại chống đỡ thì cũng chẳng có uy hiếp gì lớn lao.
Coong!!
Một luồng lực cực lớn từ thân kiếm truyền đến, kiếm và cánh tay của Tô Chỉ Chiến bị đánh văng ra một cách thô bạo. Thân thể hắn lảo đảo lùi lại, ngay lập tức, mắt Cửu Phương Dục sáng lên, khóe miệng hiện lên một nụ cười âm hiểm. Thân thể hắn chợt lao về phía trước, mang theo một làn khói màu xanh biếc lướt qua bên cạnh Tô Chỉ Chiến. Trong làn khói đó, ảo ảnh của một con Cửu Đầu Giao Long lóe lên rồi biến mất...
Huyền Lực hộ thân của Tô Chỉ Chiến vốn đã trở nên mỏng manh, lại thêm toàn thân đầy thương tích, nên làn khói màu xanh biếc dễ dàng xuyên qua lớp phòng ngự, thông qua tất cả vết thương trên người mà xâm nhập vào huyết mạch của hắn.
- A...
Một tiếng rên rỉ thống khổ bật ra từ miệng Tô Chỉ Chiến, toàn thân hắn cứng đờ, sau đó lập tức ngã quỵ xuống đất. Thanh kiếm cũng "loảng xoảng" một tiếng rơi xuống, toàn thân hắn run rẩy, những vết thương trên người chậm rãi biến thành màu xanh tím.
- Chỉ Chiến!
Cảnh tượng lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra, Tô Hạng Nam kinh hãi tột độ, phi thân lên võ đài, rơi xuống trước mặt Tô Chỉ Chiến và nhanh chóng đỡ hắn dậy.
- Tô Hạng Nam! Thắng bại giữa hai người còn chưa phân, ngươi tự tiện xông vào sân đấu là có ý gì?
Hoài Vương quát lớn.
- Trận này, chúng ta nhận thua!
Tô Hạng Nam nghiến răng hô lên, sau đó nhanh chóng dò xét tình trạng của Tô Chỉ Chiến, trong lòng kinh hãi: Huyền lực của Tô Chỉ Chiến đã suy kiệt, khó có thể chống lại kịch độc, càng khó ngăn cản độc lan tràn. Hơn nữa, toàn thân hắn đều là vết thương, lượng lớn kịch độc từ các vị trí trên cơ thể ồ ạt xâm nhập. Với tình trạng hiện giờ của Tô Chỉ Chiến, chất độc này đủ để giết chết hắn trong thời gian ngắn.
Tô Hạng Nam vận chuyển huyền khí, toàn lực áp chế kịch độc trên người con trai, sau đó hung hăng nhìn chằm chằm Cửu Phương Dục:
- Lập tức giao giải dược ra đây!
- Giải dược?
Cửu Phương Dục tỏ vẻ vô tội nói:
- Chuyện này, vãn bối là Cửu Hoàng Độc Thể, có hơi khác biệt với những người khác trong gia tộc. Loại Cửu Hoàng Giao Độc này rất khó điều chế giải dược, vãn bối tổng cộng chỉ có mấy viên... À, hôm nay ra ngoài có hơi vội, nên quên mang theo rồi. Chẳng qua, với huyền lực hùng hậu của Tô gia chủ cùng các vị tiền bối Tô gia, tin rằng sẽ dễ dàng giải được Cửu Hoàng Giao Độc của vãn bối thôi.
Tất cả các đại trưởng lão của Tô gia cũng phi thân lên, sau khi xem xét tình hình của Tô Chỉ Chiến, sắc mặt ai nấy đều biến đổi.
- Vô liêm sỉ!
Tô Hạng Nam giận dữ:
- Ngươi biết rõ con ta toàn thân đầy thương tích, Huyền Lực suy kiệt mà còn cố ý hạ độc nặng như thế! Hiện tại nó vô lực trừ độc, nếu dùng ngoại lực thì lại cực dễ tổn thương nội phủ của nó... Lập tức giao giải dược ra đây! Nếu không, đừng trách ta không khách khí với ngươi!
- Tô Hạng Nam, lời này của ngươi là có ý gì?
Cửu Phương Khuê của Cửu Phương gia tộc đứng lên, lạnh lùng nói:
- Độc Công là huyền công gia truyền của Cửu Phương gia ta, đường đường chính chính! Con ta dùng huyền công gia tộc quang minh chính đại thắng hắn. Huống hồ, với cái đức hạnh này của con trai ngươi, chỉ có thể trách mình tài nghệ không bằng người. Lẽ nào trên chiến trường, đối mặt với tử địch, ngươi còn trông cậy hắn sẽ ban giải dược cho ngươi sao?
- Cửu Phương Khuê, ngươi!
Tô Hạng Nam giận tím mặt, nhưng giải dược đang ở trong tay đối phương, dù vô cùng tức giận cũng không dám nói lời quá gay gắt. Ông hít một hơi thật sâu, định quay sang Tiểu Yêu Hậu cầu cứu. Có Tiểu Yêu Hậu ra mặt, Cửu Phương Khuê nhất định không dám không giao ra giải dược, nhưng như vậy sẽ khiến phe mình càng thêm bị động.
Đúng lúc này, Vân Triệt phi thân tới, đi đến trước mặt Tô Chỉ Chiến, nhanh chóng lấy ra một viên đan dược màu vàng nhạt đưa vào miệng hắn:
- Lập tức nuốt nó vào, nhanh lên!
Nói xong, hắn không đợi Tô Chỉ Chiến đáp lại, trực tiếp dùng huyền lực đẩy viên đan dược màu vàng vào trong bụng hắn. Lúc này, các trưởng lão bên cạnh Tô Chỉ Chiến mới phản ứng lại, kinh ngạc nói:
- Ngươi cho thiếu chủ ăn cái gì?
Bọn họ vừa dứt lời liền cảm nhận được độc khí trên người Tô Chỉ Chiến lập tức suy yếu, giảm bớt với tốc độ kinh người. Trong vài hơi thở ngắn ngủi, màu xanh tím trên người Tô Chỉ Chiến chậm rãi nhạt dần, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Bàn tay Vân Triệt lặng lẽ rời khỏi lồng ngực Tô Chỉ Chiến... Viên đan dược hắn cho Tô Chỉ Chiến uống bề ngoài chỉ là một viên Huyền Đan thông thường dùng để ngụy trang, thứ thật sự tinh lọc Giao độc đương nhiên là Thiên Độc Châu. Cửu Hoàng Giao Độc quả thật đáng sợ, nhưng ở trước mặt Thiên Độc Châu, nó chẳng khác nào độc dược bình thường, việc tinh lọc hoàn toàn chỉ là chuyện trong nháy mắt.