- Các ngươi... Cứ chờ đấy!
Cửu Phương Dục thương thế quá nặng, không thể tiếp tục chiến đấu, hắn hung hăng nhìn chòng chọc Vân Triệt và Tô Hạng Nam, sau đó mang theo Cửu Phương Dục rời khỏi sân đấu. Trong lòng hắn vừa kinh hãi vì Vân Triệt lại có thể một đòn đánh trọng thương Cửu Phương Dục, vừa vô cùng rõ ràng rằng Vân Triệt đã cố ý ra tay tàn độc. Nếu là một trường hợp khác, dù cho bất chấp thân phận, hắn cũng muốn đích thân ra tay phế đi Vân Triệt... Nhưng có Tiểu Yêu Hậu ở bên cạnh, lại dưới ánh mắt của quần hùng thiên hạ, hắn không thể không nhẫn nhịn.
Toàn bộ đại điện vẫn chìm trong một bầu không khí quỷ dị. Những kẻ lúc trước từng giễu cợt, cười nhạo, khinh miệt, ồn ào chế giễu Vân Triệt... giờ đây ánh mắt nhìn hắn đã hoàn toàn thay đổi.
Ánh mắt Tô Chỉ Chiến cũng tràn đầy kinh ngạc, khiếp sợ đến mức quên cả vết thương đau nhức trên người, hắn run rẩy lẩm bẩm:
- Chuyện này… Rốt cuộc là chuyện gì?
- Xem ra, chúng ta đều đã hoàn toàn nhìn lầm Vân Triệt này rồi.
Ánh mắt Tô Hạng Nam trở nên khác lạ:
- Cửu Phương Dục khinh thường hắn nên không hề phòng bị, nhưng dù vậy, có thể một đòn đánh hắn trọng thương... Chỉ Chiến, thực lực của hắn rất có thể không thua kém ngươi!
Tô Chỉ Chiến:
- Lẽ nào, hắn đã dùng bảo vật nào đó để che giấu cảnh giới huyền lực?
- Không phải.
Tô Hạng Nam quả quyết lắc đầu:
- Khi không vận dụng huyền lực, đúng là có thể mượn bảo vật để che giấu hoặc áp chế khí tức, nhưng một khi đã phóng thích huyền lực thì không thể che giấu được. Một đòn hắn công kích Cửu Phương Dục vừa rồi, khí tức huyền lực của hắn vẫn là Thiên Huyền Cảnh đỉnh phong, tuyệt đối không sai!
Trước đó, vì Vân Khinh Hồng để Vân Triệt tham chiến mà tất cả các trưởng lão đều ngơ ngác không hiểu, lúc này ai nấy đều nghẹn họng nhìn trân trối. Còn đám đệ tử trẻ tuổi thì trợn trừng hai mắt, kinh hãi đến không nói nên lời. Bọn họ cuối cùng cũng bắt đầu hiểu được vì sao Vân Khinh Hồng lại để Vân Triệt đại diện Vân gia xuất chiến.
- Thực lực của tiểu tử này... rốt cuộc là sao?
Hách Liên Phách che ngực, cắn răng căm hận nói. Hắn vốn định xem kịch vui, nhìn độc của Cửu Phương Dục hành hạ Tô Chỉ Chiến để hả giận, nào ngờ lại bị một viên đan dược không rõ lai lịch của Vân Triệt phá hỏng. Tên rác rưởi rõ ràng thực lực yếu kém lại có thể một đòn đánh bại Cửu Phương Dục...
- Hừ, chẳng qua là Cửu Phương Dục quá mức khinh thường, trên người căn bản không có chút huyền lực phòng ngự nào nên mới bị một đòn đánh trọng thương. Thực lực của tiểu tử này đúng là có chút bất thường, nhưng nếu Cửu Phương Dục nghiêm túc toàn lực giao đấu với hắn, Vân Triệt không thể nào là đối thủ được.
Hách Liên Bằng âm trầm nói.
- Bản vương còn tưởng cuộc tỷ thí này đã kết thúc, không ngờ ngươi lại đánh bại được Cửu Phương Dục, thật khiến Bản vương vui mừng.
Hoài Vương nhìn Vân Triệt, cười nhạt nói:
- Huyền lực ở Thiên Huyền Cảnh, nhưng thực lực lại có thể sánh với Bá Hoàng trung kỳ, vượt cấp chiến đấu kinh khủng như vậy, đúng là lần đầu tiên nghe thấy, cũng khó trách Vân gia chủ lại nhận ngươi làm nghĩa tử.
- Vui mừng?
Vân Triệt cười hắc hắc:
- Chỉ sợ đến lúc đó, niềm vui bất ngờ này… sẽ biến thành nỗi kinh hoàng.
- Ha ha ha ha!
Hoài Vương cười lớn một tiếng:
- Trên thế giới này, thứ có thể khiến Bản vương kinh hãi... không tồn tại.
- Hắc…
Khóe miệng Vân Triệt chậm rãi nhếch lên:
- Hoài Vương Điện Hạ, có những lời ngàn vạn lần đừng nên nói quá chắc chắn, bởi vì thứ có thể khiến ngài kinh sợ, nói không chừng sẽ đột nhiên ập tới... Nếu ta nhớ không lầm, bên các ngươi hẳn là còn năm người chưa xuất chiến, kẻ kế tiếp là ai!
Lúc này, hai chữ “cuồng vọng” được viết rõ trên mặt Vân Triệt, mà đối tượng hắn cuồng vọng chính là Hoài Vương. Hoài Vương cười đầy ẩn ý:
- Thanh niên tài năng xuất chúng thường đi kèm với sự cuồng ngạo, Bản vương rất thông cảm, nhưng có vẻ như việc ngươi vừa đánh bại công tử Cửu Phương gia đã khiến ngươi tự tin lên không ít. Nếu Cửu Phương Dục không phải vì cảnh giới huyền lực của ngươi mà quá mức khinh địch, ngươi thật sự cho rằng hắn sẽ dễ dàng bị ngươi đánh bại như vậy sao?
Vân Triệt mặt không đổi sắc, ra vẻ lười biếng cãi lại, hắn nhìn thẳng về phía Tây Tịch, không nhanh không chậm nói:
- Người kế tiếp là ai?
Vân Triệt hô xong, phía Tây Tịch vẫn không có chút phản ứng nào. Khiếu Đông Lai, Xích Dương Viêm Vũ, Huy Dạ, Viễn Tước, Huy Nhiễm, đây là năm đại cường giả chưa xuất chiến bên Tây Tịch, nhưng bọn họ lại không hề có động tĩnh gì. Đặc biệt là ba người Huy Dạ, Viễn Tước, Huy Nhiễm căn bản không thèm liếc nhìn Vân Triệt, hiển nhiên không coi hắn ra gì... cho dù vừa rồi hắn đã một đòn phế đi Cửu Phương Dục.
Vân Triệt cười rộ lên:
- Hoài Vương Điện Hạ, xem ra bên các ngươi toàn là một đám rùa đen rút đầu. Đã như vậy, không bằng các ngươi trực tiếp nhận thua cho rồi. Vân gia chúng ta rất muốn có mười cân Tử Mạch Thần Tinh đó.
Vân Triệt vừa dứt lời, không ít người trong đại điện đã bật cười thành tiếng. Dù là kẻ ngốc cũng nhìn ra được năm người còn lại căn bản không muốn giao thủ với Vân Triệt. Huy Dạ, Viễn Tước, Huy Nhiễm danh chấn thiên hạ, nằm trong top ba Huyễn Yêu Thất Tử, càng không có khả năng hạ mình giao thủ với Vân Triệt. Còn như Khiếu Đông Lai và Xích Dương Viêm Vũ, địa vị của họ cao hơn Vân Triệt, nếu đánh bại một tên Thiên Huyền Cảnh thì thực sự chẳng có chút vinh quang nào, mà vạn nhất lâm vào thế giằng co, thậm chí là bại trận… thì bọn họ sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ Huyễn Yêu Giới.
Chỉ bằng việc lúc trước hắn thừa dịp Cửu Phương Dục khinh thường mà một chiêu phế đi đối phương, đã cho thấy khả năng sau cũng không phải là không thể!
Đối mặt với năm đại cường giả, trong đó có cả những người nằm trong top ba Huyễn Yêu Thất Tử, mà phía Đông Tịch chỉ còn lại một mình hắn, vậy mà lại dám bảo đối phương nhận thua... Ngay cả một vài trưởng lão đức cao vọng trọng cũng suýt nữa không nhịn được mà lên tiếng.
Tại vị trí của Khiếu gia, một người “vụt” đứng dậy, chỉ vào Vân Triệt cười lạnh nói:
- Vân Triệt, ngươi có biết bộ dạng bây giờ của ngươi giống một tên hề đến mức nào không? Ha hả, có phải ngươi đánh bại Cửu Phương Dục rồi lập tức cảm thấy mình đã vô địch thiên hạ, có thể không coi ai ra gì hay không? Thật nực cười, ngươi thực sự cho rằng bằng thực lực của chính mình mà có thể đánh bại Cửu Phương Dục sao? Dù Cửu Phương Dục bị đánh bại, đó cũng là do hắn tự chuốc lấy. Nếu hắn cẩn thận hơn một chút, tùy tiện ra tay, ngươi bây giờ còn mạng sao? Hắn căn bản không thua ngươi, mà là thua chính bản thân mình.
Người đứng lên chính là thiếu chủ Khiếu gia, Khiếu Đông Lai. Khi giọng nói của hắn vừa dứt, một trận cuồng phong nổi lên, một đạo ảo ảnh chợt lướt đi, xuất hiện trước mặt Vân Triệt, tốc độ cực nhanh khiến không ít người phải khẽ hô kinh ngạc.
- Khiếu gia, Khiếu Đông Lai!
Khiếu Đông Lai xòe bàn tay về phía Vân Triệt, trong lòng bàn tay lượn lờ một đoàn huyền quang màu xanh nhạt:
- Trong mười hai người chúng ta, thực lực của ta là yếu nhất, nhưng muốn thắng ngươi, một tên nhà quê không biết trời cao đất rộng, chỉ cần hai ngón tay là đủ.
Vân Triệt liếc mắt nhìn hắn, uể oải nói:
- Nói nhảm nhiều quá.
Đồng tử của Khiếu Đông Lai hơi co lại, hắn cười lạnh một tiếng:
- Ngoan ngoãn rút vũ khí của ngươi ra, xem ta đập nát vũ khí và mộng đẹp của ngươi như thế nào!
- Không cần.
Vân Triệt khoanh tay trước ngực, khinh thường nói:
- Ngươi còn yếu hơn cả tên Cửu Phương Dục lúc nãy. Cửu Phương Dục còn không xứng để ta dùng vũ khí, còn về phần ngươi... hắc hắc, thì càng không cần thiết.
- Ngươi!
Lúc Vân Triệt đối mặt với Hoài Vương đã rất cuồng vọng, mọi người đều thấy rõ hắn là một kẻ ngông cuồng coi trời bằng vung. Nhưng lúc này, khi tự mình đối mặt, Khiếu Đông Lai vẫn tức đến gần nổ phổi, giọng nói cũng run lên vài phần:
- Được… Được lắm! Đây đều là do ngươi tự chuốc lấy!
Vù!!
Một tiếng gió rít vang lên trong mọi ngóc ngách của đại điện, trong nháy mắt toàn bộ sân đấu nổi lên cuồng phong. Trên người Khiếu Đông Lai mơ hồ có huyền quang màu xanh biếc chớp động, sau lưng là một hình bóng Thiên Mã như ẩn như hiện. Đúng lúc này, bên tai hắn truyền đến âm thanh của Hoài Vương:
- Dốc toàn lực nghênh chiến, không được khinh địch!
Khiếu Đông Lai hơi nín thở, huyền quang trên người lập tức tăng vọt, xung quanh thân thể cuồn cuộn nổi lên những vòng xoáy gió bão gần như thực chất. Đối mặt với một Vân Triệt không rút vũ khí, hắn tự nhiên cũng không thèm dùng vũ khí. Lòng bàn tay hắn hướng về Vân Triệt, khinh miệt nói:
- Đến đây, để ta xem xem, ngươi có thể giãy giụa trong Thiên Cương Bão Tố của ta được bao lâu!
Lúc này, bên tai Vân Triệt cũng truyền đến thanh âm của Vân Khinh Hồng:
- Khiếu gia là bộ tộc Thiên Mã. Về mặt công kích, huyền lực của họ không tính là quá mạnh, nhưng về tốc độ lại đứng đầu mười hai gia tộc! Thân pháp di chuyển, thuấn thân, tàn ảnh của họ có thể gọi là quỷ thần khó lường, hãy cẩn thận ứng đối!
Hí!!
Vân Khinh Hồng vừa truyền âm xong, tiếng gió cuồng bạo đã kịch liệt vang lên bên tai. Khiếu Đông Lai ở phía trước đã biến mất... thay vào đó là hơn mười đạo tàn ảnh nửa thực nửa hư, khó phân thật giả! Xung quanh mỗi tàn ảnh đều quấn lấy những luồng gió xoáy có thể nghiền nát bàn thạch.
- Oa a a a... Đây là chiêu thức gì?
- Đây là Thiên Cương Tàn Ảnh của Khiếu gia! Thân pháp huyền kỹ của Khiếu gia đúng là độc nhất vô nhị trong thiên hạ. Nếu chỉ tính tốc độ và thân pháp, toàn bộ Huyễn Yêu Giới không có thế lực nào có thể so sánh với Khiếu gia.
- Khiếu Đông Lai vừa lên đã sử dụng Thiên Cương Tàn Ảnh, là muốn chuẩn bị trực tiếp đánh bại Vân Triệt trong chớp mắt sao?
- Hơn mười tàn ảnh... giống hệt nhau… Làm sao có thể?
Vân Triệt vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, tựa như đã bị dọa cho ngây người. Rất nhanh, hơn mười đạo gió xoáy đã đến gần. Khi cách Vân Triệt chưa đến một trượng, một đạo tàn ảnh ở bên phải đột nhiên tăng tốc, tựa như tia chớp cuốn về phía Vân Triệt...
Xoẹt!!
Không khí bị hung hăng xé rách, nhưng tàn ảnh lại không hề hấn gì... Mà Khiếu Đông Lai lại ngây người. Hắn chỉ đánh trúng không khí và một đạo tàn ảnh. Sau một thoáng sững sờ, hắn nhanh chóng quay lại, trong lòng co rút một trận… Khiếu gia bọn họ là bậc thầy về tàn ảnh của Huyễn Yêu Giới, vậy mà vừa ra tay đã dùng tàn ảnh công kích khiến toàn trường kinh hô… lại không ngờ đánh trúng tàn ảnh của đối phương!
Đây quả thực là một sự sỉ nhục tột cùng.
Lúc hắn xoay người lại, Vân Triệt đã lao về phía hắn. Khi sắp tiếp cận, thân ảnh bỗng nhiên nhoáng lên. Khiếu Đông Lai thấy hoa mắt, kinh ngạc nhìn thấy Vân Triệt ở phía trước đã biến thành bốn người, từ bốn hướng giữa, trên, trái, phải cùng lao về phía hắn. Ánh mắt hắn lập tức trầm xuống, trong lòng cười nhạt: Mới rồi bị ngươi dùng tàn ảnh làm cho bất ngờ không phòng bị, bây giờ lại dám ở trước mặt Khiếu gia chúng ta đùa bỡn tàn ảnh... Đúng là tự tìm đường chết!
Khiếu gia chuyên tu thân pháp, tự nhiên cũng rất am hiểu cách đối phó với các loại thân pháp huyền kỹ... trong đó kỹ năng đối phó tàn ảnh là mạnh nhất. Toàn bộ sân đấu bắt đầu nổi lên cuồng phong, mượn Phong huyền lực này, hắn có thể dễ dàng phân biệt được đâu là hư ảnh, đâu là chân thân. Nhưng trong nháy mắt, đồng tử của Khiếu Đông Lai lập tức phóng đại, bởi vì căn cứ vào phản hồi của Phong huyền lực...
Bốn Vân Triệt này không ngờ lại đều là chân thân!
Chuyện này... Sao có thể?
Khiếu Đông Lai nhất thời thất thố, không dám tùy tiện chống đỡ nữa mà lấy tốc độ cực nhanh lùi về phía sau. Nếu bàn về tốc độ, hắn luôn tự tin rằng trong đám người trẻ tuổi tuyệt đối không ai có thể sánh bằng mình. Nhưng sau khi hắn nhanh chóng lui về, lại kinh hoàng phát hiện thân ảnh Vân Triệt càng lúc càng gần. Khi ba thân ảnh kia biến mất, chân thân của Vân Triệt đã cách hắn chưa đến ba thước.
Tốc độ và thân pháp huyền kỹ của Khiếu gia hoàn toàn chính xác là độc nhất vô nhị trong Huyễn Yêu Giới.
Nhưng nếu bàn về thuấn thân và tàn ảnh, có thứ gì có thể so sánh với Tinh Thần Toái Ảnh?
Luận về tốc độ, lại có thứ gì có thể sánh với Huyễn Quang Lôi Cực?
Ở trước mặt Vân Triệt, ưu thế lớn nhất của Khiếu gia cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ!
Nhìn Vân Triệt ngày càng gần, hai mắt Khiếu Đông Lai lồi cả ra, giống như gặp quỷ giữa ban ngày. Cũng may hắn phản ứng khá nhanh, huyền lực toàn thân khởi động, hai tay chợt đẩy ra, hai đạo gió xoáy khổng lồ như rồng cuộn gào thét bay về phía Vân Triệt.
Mà hai lòng bàn tay của Vân Triệt gần như đồng thời tung ra, toàn thân lóe lên huyền quang màu băng lam như mộng ảo... Theo huyền lực của hắn đề thăng tới Thiên Huyền Cảnh, Băng Di Thần Công trước đây bị hạn chế bởi cảnh giới cũng tự động đột phá đến cảnh giới “Băng Di Phong Huyền”, chỉ còn cách tầng thứ sáu “Băng Di Phong Tâm” nửa bước chân.
Két két két két...
Cuồng phong cuồn cuộn va vào hào quang Băng Di, trong nháy mắt, âm thanh hàn băng ngưng kết vang lên. Một hơi thở qua đi, gió xoáy màu xanh nhạt biến thành màu lam nhạt. Sau hai hơi thở, luồng gió xoáy đã hoàn toàn bị đóng băng, đứng yên tại chỗ, hóa thành hai con rồng băng điêu.
Trong đại điện, từng cặp mắt đều trợn trừng, lồi cả ra ngoài, như thể vừa chứng kiến cảnh tượng không thể tin nổi nhất trên đời.
- Tiểu tử này tu luyện huyền công Băng hệ... Nhưng... nhưng... nhưng... Đây là huyền công gì mà ngay cả Phong huyền lực cũng có thể đóng băng được! Cái này... cái này… Chuyện này…?
Mộ Vũ Bạch sớm đã đứng bật dậy, kinh hãi đến nói không nên lời. Huyền công của Mộ gia là huyền công Băng hệ được truyền thừa vạn năm. Là thiếu chủ Mộ gia, hắn tự nhiên vô cùng thông thạo Băng huyền lực. Nếu tu luyện Băng huyền lực đến cực hạn, có thể đóng băng thiên địa vạn vật... Nhưng hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy có người có thể đóng băng cả huyền lực mà người khác phóng ra.
Nếu như ngày đó hắn nhìn thấy Hạ Khuynh Nguyệt dùng Băng Di Thần Công đóng băng Phượng Hoàng Hỏa, không biết có bị kinh ngạc đến rớt cả cằm hay không.