- Mạt Lỵ, đây là có chuyện gì?
Vân Triệt nâng hai tay lên, nhìn ngọn lửa bao bọc quanh người, vẻ mặt khiếp sợ hỏi.
Mạt Lỵ không trả lời hắn ngay. Nàng ở bên trong Châu Thiên Độc, yên lặng quan sát ngọn lửa quanh thân thể Vân Triệt, khẽ thì thầm: “Màu sắc Huyền mạch của hắn đã thay đổi, đó quả nhiên là một trong những mầm mống mà Tà Thần lưu lại. Nói cách khác, nơi này chính là một trong năm đại bí cảnh của Tà Thần!”
“Vậy mà lại để hắn tìm được như thế. Nên nói vận may của hắn quá tốt… hay đây là… chỉ dẫn của huyết mạch Tà Thần?”
Ngọn lửa trên người Vân Triệt càng cháy càng dữ dội, trong nháy mắt đã bùng cao đến mấy chục thước. Vách tường xung quanh, thậm chí cả nham thạch dưới chân cũng đang chậm rãi tan chảy, có thể tưởng tượng được nhiệt độ của ngọn lửa này đáng sợ đến mức nào. Thế nhưng, từ đầu đến cuối Vân Triệt lại không hề bị chút tổn thương nào, thậm chí không cảm thấy một tia khó chịu.
Giữa ngọn lửa hừng hực, hắn cảm nhận được Huyền mạch của mình đang rung chuyển kịch liệt. Hắn vội vàng nội thị Huyền mạch của bản thân… Vừa nhìn một cái, hắn thiếu chút nữa đã kinh hô thành tiếng.
Bởi vì Huyền mạch của hắn… thế mà lại hoàn toàn biến thành màu đỏ thẫm! Ngay cả năm mươi bốn huyền quan đã được mở ra cũng đều biến thành một màu đỏ thẫm sâu thẳm.
Đây là… sao lại thế này?
Huyền lực của hắn bắt đầu vận chuyển nhanh chóng trong Huyền mạch. Từng luồng Huyền lực không biết từ đâu ồ ạt tràn vào, khiến cho Huyền lực trong Huyền mạch cấp tốc bành trướng, lại bành trướng… cho đến khi đạt tới cực hạn mà Huyền mạch có thể chứa đựng…
Rắc…
Một tiếng vang nhỏ, Vân Triệt mơ hồ nghe được âm thanh của thứ gì đó bị phá vỡ.
Huyền lực trong Huyền mạch nhanh chóng co rút lại, số lượng không giảm, nhưng lại trở nên cô đọng và hùng hậu hơn. Đây rõ ràng là… dấu hiệu của việc cấp bậc Huyền lực đã đột phá một cấp!
Huyền lực của hắn, ngay trong khoảnh khắc này, đã từ Sơ Huyền Cảnh Tứ cấp, trực tiếp đột phá đến Sơ Huyền Cảnh Ngũ cấp!
Nhưng mọi chuyện hoàn toàn chưa kết thúc. Huyền lực trong Huyền mạch vẫn tiếp tục bành trướng với tốc độ kinh người. Huyền lực không rõ nguồn gốc lại điên cuồng ùa vào, khiến cho Huyền mạch vừa mới đột phá lại một lần nữa căng đầy, và rồi…
Rắc…
Bản chất của Huyền lực trong Huyền mạch lại một lần nữa đột phá. Từ cường độ của Sơ Huyền Cảnh Ngũ cấp, vượt lên Sơ Huyền Cảnh Lục cấp.
Vân Triệt kinh ngạc đến há hốc miệng. Cho dù hắn mang tâm cảnh của hai đời, cũng gần như không thể chấp nhận nổi sự đột phá kinh thế hãi tục này. Từ lúc ngọn lửa bắt đầu bùng cháy trên người hắn đến bây giờ chưa tới nửa phút, cấp bậc Huyền lực của hắn đã trực tiếp từ Sơ Huyền Cảnh Tứ cấp nhảy vọt lên Sơ Huyền Cảnh Lục cấp!!
Chuyện như vậy đừng nói là tận mắt chứng kiến, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua!
Hắn thậm chí có lúc cảm giác mình đang nằm mơ.
Đột phá hai cấp vẫn chưa phải là kết thúc. Ngọn lửa màu đỏ trên người Vân Triệt vẫn từ từ bốc lên, đã dần dần cháy cao đến mấy chục mét. Mặt đất xung quanh đã tan chảy trên một phạm vi lớn, từng mảng nham thạch nóng chảy tụ lại dưới chân Vân Triệt, nhưng cũng không hề gây ra chút tổn thương nào cho hắn.
Luồng Huyền lực không rõ nguồn gốc kia vẫn điên cuồng tràn vào Huyền mạch đã biến thành màu đỏ thẫm của hắn, khiến cho cường độ Huyền lực của hắn cho thấy sự tăng trưởng khủng bố như vũ bão…
… Sơ Huyền Cảnh Thất cấp!
… Sơ Huyền Cảnh Bát cấp!
… Sơ Huyền Cảnh Cửu cấp!
… Sơ Huyền Cảnh Thập cấp!
- Mạt Lỵ… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vân Triệt dùng sức cắn đầu lưỡi, đây đã là lần thứ ba hắn xác nhận mình không phải đang mơ! Trong vài phút ngắn ngủi này, đối với hắn mà nói giống như một giấc mộng. Hắn còn chưa kịp hoàn hồn từ cú sốc khi Huyền lực tăng liền hai cấp, thì Huyền lực của hắn đã tăng vọt một mạch… trực tiếp nhảy lên tới đỉnh Sơ Huyền Cảnh Thập cấp!
Ngay cả một thiên tài sinh ra ở đại tông môn, có vô số tài nguyên và danh sư chỉ dạy, muốn từ Sơ Huyền Cảnh Tứ cấp đạt tới Sơ Huyền Cảnh Thập cấp cũng cần ít nhất ba năm! Hắn từng nghe truyền thuyết kể rằng, Hạ Khuynh Nguyệt từ Sơ Huyền Cảnh Tứ cấp đến Thập cấp đã dùng thời gian gần ba năm rưỡi, mà như vậy, đã là kỳ tài trăm năm khó gặp tại Thành Lưu Vân nhỏ bé này! Được ca ngợi là đệ nhất thiên tài của Thành Lưu Vân!
Mà hắn, lại dùng chưa tới năm phút!
Điều này đâu chỉ phá vỡ nhận thức của Vân Triệt, quả thực đã hoàn toàn lật đổ quy tắc tu luyện Huyền lực cơ bản của Thiên Huyền Đại Lục!
Vì vậy, mặc dù trong lòng Vân Triệt tràn ngập niềm vui khôn xiết, nhưng nhiều hơn cả vẫn là nỗi kinh hãi tột cùng!
Kinh khủng hơn chính là, sự bành trướng của Huyền lực vẫn không dừng lại, ngay cả tốc độ cũng không hề chậm đi! Huyền lực đã đạt tới Sơ Huyền Cảnh Thập cấp vẫn tiếp tục tăng mạnh một cách nhanh chóng.
- Quả nhiên không sai, thứ ngươi ăn vào chính là một trong những mầm mống Tà Thần lưu lại! Bản công chúa tìm kiếm ở phía đông Thương Phong Đế Quốc lâu như vậy cũng không tìm được, ngươi lại chỉ lỗ mãng xông bừa, dựa vào năng lực yếu kém như vậy mà lại vô tình tìm thấy. Vận may này của ngươi, quả thực tốt đến mức bị trời giáng sét đánh!
Giọng nói của Mạt Lỵ, ít nhiều cũng mang theo chút ý vị nghiến răng nghiến lợi.
- … Mầm mống của Tà Thần là cái gì, có thể khiến Huyền lực tăng vọt như vậy?
Vân Triệt vẫn mang vẻ mặt kinh nghi hỏi.
- Có lẽ là do mầm mống của Tà Thần mang theo một phần lực lượng của hắn, hiện giờ tìm được người kế thừa Huyền mạch Tà Thần, cho nên vừa chuyển hóa Huyền mạch của ngươi thành thuộc tính Hỏa, vừa thuận tiện truyền hết lực lượng chứa trong đó cho ngươi. Ngươi yên tâm, sự tăng trưởng Huyền lực có phần khoa trương này không hề có tác dụng phụ nào cả!
Mạt Lỵ chậm rãi nói.
- Chuyển hóa Huyền mạch… thành thuộc tính Hỏa?
Ầm!!
Một cảm giác như có cửa ải bị phá vỡ truyền đến từ sâu trong Huyền mạch của Vân Triệt. Ngọn lửa màu đỏ thẫm đã bùng cháy hồi lâu trên người hắn cũng vào lúc này tắt hẳn.
Trong khoảnh khắc đó, Vân Triệt cảm nhận rõ ràng toàn bộ Huyền mạch của mình đã xảy ra một sự biến đổi có thể gọi là thăng hoa, trở nên kiên cố hơn, rộng lớn hơn, và cũng nóng rực hơn. Huyền lực bên trong cũng trở nên hùng hậu và cô đọng đến mức hắn khó có thể tin nổi. Ngay cả mỗi một kinh mạch, mỗi một khúc xương, từng thớ thịt trên người đều phảng phất như được lột xác, tràn ngập một sức mạnh dồi dào hơn trước rất nhiều.
Ánh mắt trở nên trong suốt hơn, thính lực trở nên nhạy bén hơn, ngay cả cảm nhận đối với đất trời xung quanh cũng đã xảy ra biến hóa. Cảm giác khoan khoái như thoát thai hoán cốt từ trong ra ngoài này gần như khiến hắn sung sướng muốn hét lên. Vân Triệt ngẩng đầu, chậm rãi thở ra một hơi, tức thì, một luồng khí thế Huyền lực mạnh mẽ hơn trước không biết bao nhiêu lần tỏa ra từ trên người hắn!
- Nhập Huyền Cảnh Nhất cấp! Chúc mừng ngươi, đã bước vào Nhập Huyền Cảnh. Bây giờ ngươi cuối cùng cũng có thể được xem là một Huyền giả chân chính. Mười sáu tuổi đã đạt tới Nhập Huyền Cảnh, trên mảnh đất này cũng không có nhiều đâu.
Mạt Lỵ nói với giọng rất bình thản.
Tất cả sự kinh ngạc, hoảng sợ, bất an trước đó, khi hắn trực tiếp bước vào Nhập Huyền Cảnh Nhất cấp đã tan biến không còn dấu vết. Hắn nâng hai cánh tay lên, sau đó giơ một ngón tay, ý niệm vừa động, trên đầu ngón tay liền bùng lên một ngọn lửa nhỏ. Ngọn lửa nhỏ như đóa hoa này lại nóng rực, nhưng không hề làm tổn thương da thịt của hắn. Nhìn ngọn lửa được tạo ra từ chính Huyền lực của mình, hắn lặng lẽ mỉm cười.
Đây xem như là sự bù đắp của ông trời dành cho ta sao? Để ta chịu cảnh phế nhân suốt mười sáu năm… rồi lại chỉ trong một ngày ngắn ngủi, đã trả lại cho ta gấp bội những gì vốn thuộc về ta!
Vân Triệt lặng lẽ nội thị, hắn nhìn thấy Huyền mạch của mình đã biến thành màu đỏ thẫm, giống như được tạo thành từ một viên hồng ngọc óng ánh, thuần khiết không một chút tạp chất. Không chỉ Huyền mạch, ngay cả kinh mạch, máu, thậm chí trong mỗi một tế bào của hắn đều có thêm một chút thành phần màu đỏ thẫm.
- Nói như vậy, cơ thể của ta, có phải sau này sẽ không bao giờ sợ lửa thiêu đốt nữa không?
Vân Triệt biết câu nói này của mình kinh thế hãi tục đến mức nào, nhưng đó cũng là cảm giác vô cùng chân thật mà cơ thể và Huyền mạch hiện tại truyền lại cho hắn.
- Không sai.
Mạt Lỵ nói, trong giọng nói mang theo một chút khác thường:
- Trong truyền thuyết thượng cổ, Tà Thần nắm giữ nguyên tố lực mạnh nhất trong không gian hỗn độn. Hắn có thể dùng Huyền lực để tùy ý khống chế các nguyên tố tự nhiên, thậm chí còn có thể tùy lúc chuyển hóa Huyền lực thành sức mạnh của nguyên tố. Trong ký ức từ giọt máu bất diệt kia, có ghi lại rõ ràng rằng Tà Thần đã lưu lại năm mầm mống, ẩn chứa “Nguyên Lực” của các nguyên tố lực cường đại này của hắn. Nếu có thể sở hữu được nguyên lực này, không những có thể khống chế nguyên tố tương ứng, mà thậm chí còn có được khả năng miễn dịch “tuyệt đối” với loại nguyên tố đó!
- Cũng chính vì ghi chép này, dù bản công chúa không thể tự mình sử dụng máu Tà Thần bất diệt, nhưng vẫn liều lĩnh đến mảnh đại lục này, thử vận may tìm kiếm Tà Thần bí cảnh trong ký ức. Bởi vì sức hấp dẫn của việc có thể thao túng nguyên tố, miễn dịch nguyên tố, ngay cả bản công chúa cũng không thể chống cự. Bởi vì, ở thời đại mà chân thần đã sớm hoàn toàn ngã xuống, loại năng lực này, chính là…
- Lực Nghịch Thiên!
Giọng Mạt Lỵ bỗng trở nên lạnh lẽo:
- Đồng thời, đây cũng là một chiếc hộp Pandora cấm kỵ! Hiện giờ chiếc hộp này đã bị ngươi mở ra, không ai biết được năng lực của thần vốn nên biến mất này tái hiện thế gian sẽ gây ra phản ứng dây chuyền như thế nào. Có lẽ, ngươi sẽ bị trời phạt, cũng có lẽ, nó sẽ mang đến cho ngươi tai họa và hiểm nguy vô tận. Bởi vì, một khi bí mật trên người ngươi bị lộ ra, trên thế giới này, sẽ có vô số người muốn giết ngươi, đoạt lấy Lực Nghịch Thiên của ngươi… Nếu không phải bản công chúa và ngươi cùng chung một mạng, ngay cả bản công chúa cũng sẽ muốn giết ngươi để đoạt lấy lực lượng này.
- … Này! Không đến mức dọa ta như vậy chứ? Tuy rằng thoáng cái đã đến Nhập Huyền Cảnh, nhưng cũng chỉ là Nhập Huyền Cảnh mà thôi, đừng nói gì đến nghịch thiên, một con Huyền thú bất kỳ ở đây cũng có thể giết chết ta.
Vân Triệt hơi rụt cổ, làm ra vẻ sợ hãi.
Tuy miệng Mạt Lỵ nói như vậy, nhưng khi nghe nàng xác nhận mình có năng lực khống chế lửa và hoàn toàn miễn dịch với lửa, trong lòng hắn chấn động hồi lâu không thể bình tĩnh. Vĩnh viễn không sợ lửa… Đây thật sự là năng lực chỉ có thần trong truyền thuyết mới có thể sở hữu! Đừng nói là con người, ngay cả con Viêm Long cường đại vừa bị Mạt Lỵ diệt sát, tuy nó mang thuộc tính Hỏa, nhưng tuyệt đối không thể đạt đến trình độ hoàn toàn không sợ lửa. Gặp phải hỏa lực có cấp bậc cao hơn nó rất nhiều, nó cũng sẽ bị thiêu thành tro bụi.
- Bản công chúa không dọa ngươi! Cho nên, tuyệt đối đừng vì Huyền lực tăng vọt mà lơ là, ngươi phải nhanh chóng nâng cao thực lực của mình, ít nhất phải khiến bản thân có đủ năng lực tự vệ. Hiện giờ, cấp bậc Huyền lực của ngươi đã đạt tới Nhập Huyền Cảnh, thời gian tới, ngươi cần củng cố Huyền lực hiện tại của mình, và bản công chúa cũng có thể bắt đầu dạy ngươi một vài Huyền kỹ mà ngươi có thể học… Trước đó, xử lý con Viêm Long này đi. Đối với ngươi bây giờ, thi thể của nó chính là một kho báu khổng lồ!
Giọng điệu của Mạt Lỵ vẫn lạnh như băng, không chút tình cảm. Nhưng khi lọt vào tai Vân Triệt, lại khiến hắn có một cảm giác rất khác. Bởi vì trong lời nói của Mạt Lỵ, hắn không còn cảm thấy sự khinh thường, coi nhẹ và cả sự phiền chán thỉnh thoảng xuất hiện như trước đây nữa. Tuy giọng điệu vẫn cứng rắn, nhưng lại phảng phất một tia... quan tâm?