Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 563: CHƯƠNG 562: KIẾP THIÊN KIẾM RA ĐỜI

Hỏa diễm cự ma thân cao vài trượng, có đủ thân thể và tứ chi, thậm chí ngũ quan cũng vô cùng rõ ràng. Hỏa diễm cự ma này chính là do Xích Hắc Ma Viêm của Huy Dạ Quận Vương ngưng tụ thành, nhưng khí tức trên người nó lại nồng đậm và đáng sợ hơn khối ma viêm ban đầu gấp mấy lần. Khoảnh khắc hỏa diễm cự ma lao tới, Vân Triệt liền có cảm giác nghẹt thở thoáng qua.

Kiến thức của Vân Triệt tuy uyên bác nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy loại huyền kỹ này... Một chiêu thức quỷ dị chẳng khác nào Kiếm Linh Phân Thân của Thiên Kiếm Sơn Trang!

Trong chớp mắt, hai tay viêm ma nện thẳng xuống, mang theo tiếng gió rít gào như quỷ khóc ma tru.

- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!

Lúc này, Vân Triệt đã không kịp suy tính, huyền lực toàn thân hắn chợt bạo phát, tung một quyền đánh về phía hỏa diễm cự ma.

Ầm!

Trong tiếng nổ vang, huyền lực lập tức tạo nên một vòng xoáy khổng lồ trên không trung. Cùng lúc đó, hỏa diễm cự ma cũng bị đánh bay đi mười mấy vòng, còn thân thể Vân Triệt lại như một viên đạn pháo bay thẳng xuống, nện mạnh lên mặt đất. Sau khi bị đẩy lùi hơn mười trượng, lúc Vân Triệt đáp xuống, khóe miệng hắn đã rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm.

Sự đáng sợ của viêm ma đã vượt ngoài dự đoán của Vân Triệt. Hắn đưa tay lau miệng, ngay khi vừa định đứng lên thì trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến âm thanh tựa quỷ khóc. Không ngờ con viêm ma kia đã xuất hiện ngay trên đầu hắn, đôi mắt nó trừng lớn như hai ngọn quỷ hỏa sắp sửa lao về phía hắn.

- Dừng tay!

Từ khu vực chỗ ngồi của Vân gia, một tiếng gầm lớn như sấm vang lên, Vân Khinh Hồng chợt phi thân lao thẳng về phía Vân Triệt trên đấu trường. Nhưng khi hắn còn chưa kịp tiến vào phạm vi đấu trường thì một phân thân của Hoài Vương đã chuẩn bị từ sớm, lao ra chắn trước người Vân Khinh Hồng, hai người va chạm rồi lập tức tách ra.

- Vân Khinh Hồng, ngươi muốn phá hoại quy tắc thi đấu sao?

Hoài Vương lớn tiếng quát, sâu trong đáy mắt lại lóe lên một tia cười lạnh.

Nếu đây chỉ là một trận đấu bình thường, Vân Khinh Hồng chắc chắn sẽ không kích động đến vậy, nhưng rõ ràng Hoài Vương và Huy Dạ Quận Vương đã nảy sinh sát tâm với Vân Triệt. Sau khi nhận một đòn nặng của viêm ma, Vân Triệt đã bị thương ngã xuống đất, mà lúc này viêm ma lại một lần nữa dốc toàn lực lao tới, đây rõ ràng là muốn đẩy Vân Triệt vào chỗ chết! Hắn sao có thể không ra tay ngăn cản? Hắn hiểu rất rõ sự đáng sợ của con viêm ma kia. Đây là huyền kỹ được sức mạnh của Hắc Diệu Ma Kiếm chống đỡ, uy lực hoàn toàn vượt xa huyền kỹ do chính Huy Dạ thi triển. Tuy nói thẳng ra đây là Huy Dạ đang gian lận, nhưng vũ khí và bảo giáp mạnh mẽ cũng là một phần thực lực của bản thân, đây vốn là một trong những quy tắc ngầm được Huyền giới công nhận.

- Cút ngay cho ta!

Quanh thân Vân Khinh Hồng chợt lóe lên từng đạo sấm sét rít gào, tính mạng của Vân Triệt đã ngàn cân treo sợi tóc. Giờ phút này, hắn đâu còn quan tâm đến quy tắc thi đấu gì nữa, hắn phải bảo vệ Vân Triệt bằng mọi giá, nếu như hắn chịu thua thì…

Ngay khi Vân Khinh Hồng định dùng vũ lực đánh bay Hoài Vương, trên đấu trường chợt vang lên một tiếng phượng hoàng kêu to rõ. Trong nháy mắt, một ngọn lửa đỏ rực phóng thẳng lên trời.

- Phượng Dực Thiên Khung!

Hai cánh của Kim Sắc Phượng Hoàng tức thì mở ra, trên người Vân Triệt chợt xuất hiện một ảo ảnh Phượng Hoàng rõ như thực thể. Ảo ảnh Phượng Hoàng kia kéo Vân Triệt bay vút lên trời, trong nháy mắt vượt qua không gian, va chạm dữ dội với viêm ma.

Ầm!!!!!!

Phượng Hoàng hỏa diễm nổ tung dữ dội. Bầu trời phía trên đại điện như xuất hiện một vầng mặt trời đỏ rực chiếu rọi khắp nơi. Giữa không trung, Vân Triệt và viêm ma cùng bị đánh bay ra khỏi tầng tầng huyền lực cuồng bạo.

Lúc này, viêm ma đã bị hất văng ra ngoài như một quả bóng cao su, tầng tầng hỏa diễm quanh thân nó bị đánh cho tung tóe nhưng không hoàn toàn tiêu tán. Huy Dạ Quận Vương chợt vung Hắc Diệu Ma Kiếm trong tay, chặn đứng thế bay của viêm ma, nhanh chóng thu nó về lơ lửng trên đỉnh đầu mình.

Ầm!

Sau khi Vân Triệt rơi xuống đất, thân thể hắn liên tục lùi lại, rất lâu sau mới dùng tay chống xuống đất, gắng gượng ổn định lại thân hình. Nhìn lại, y phục trước ngực Vân Triệt đã hoàn toàn nát vụn, trên ngực hắn cũng có thêm mười mấy vết thương sâu cạn khác nhau.

Hoài Vương chợt nhíu mày, lạnh lùng nói:

- Vân Khinh Hồng, ngươi quả thật đã sinh được một đứa con trai tốt!

Hắn liên tục đánh giá Vân Triệt. Kể từ khi nảy sinh sát tâm, hắn mới phát hiện mình đã luôn đánh giá thấp đối phương. Hắn hiểu rõ sự đáng sợ của con viêm ma kia hơn bất kỳ ai, nhưng trước đó hắn hoàn toàn không ngờ Vân Triệt lại có thể tung ra một đòn chính diện đánh bay nó.

Một huyền giả chưa đầy hai mươi tuổi, tu vi rõ ràng chỉ ở Thiên Huyền cảnh nhưng lại sở hữu thực lực khủng bố đến mức này!

Một người trẻ tuổi có thực lực như vậy, thành tựu tương lai của hắn quả thực không thể tưởng tượng nổi. Nếu đã là kẻ địch thì phải bóp chết hắn ngay khi còn chưa trưởng thành!

Mà hiện giờ, sau khi Vân Triệt đánh bay viêm ma, Vân Khinh Hồng hoàn toàn có thể để hắn lập tức nhận thua… Cứ như vậy, hôm nay muốn tiêu diệt Vân Triệt đã là chuyện không thể!

Động tác của Vân Khinh Hồng chợt dừng lại, ánh mắt hắn nhìn con viêm ma bị đánh bay, trong miệng bất giác thốt lên một tiếng than nhẹ:

- Lại có thể làm được!

- Triệt Nhi, lập tức nhận thua! Viêm ma như vậy hắn có thể triệu hồi ba con cùng lúc! Hắn đã dùng đến Hắc Diệu Ma Kiếm, nếu con nhận thua thì cũng không có gì mất mặt cả… Bằng không, đòn tấn công tiếp theo, hắn sẽ dốc toàn lực dồn con vào chỗ chết.

Bên tai chợt truyền đến âm thanh của Vân Khinh Hồng, nhưng Vân Triệt không hề đáp lại mà chỉ chậm rãi đứng dậy, dường như hoàn toàn không nghe thấy lời ông nói.

- Hừ, không tệ, bản vương biết ngay ngươi còn giấu tuyệt chiêu mà. Không ngờ ngươi lại có thể đánh bay viêm ma của bản vương, đúng là đã cho bản vương một chút bất ngờ.

Tuy trong lòng Huy Dạ Quận Vương vô cùng kinh ngạc, nhưng vẻ mặt hắn lại không chút hoảng hốt, trên mặt vẫn là nụ cười nhạt, dùng tư thái của một kẻ phán xét nói:

- Vậy, như thế này thì sao?

Huy Dạ Quận Vương cười khẽ. Trong khoảnh khắc, Hắc Diệu Ma Kiếm lóe lên huyết quang. Ngay lập tức, phía trước hắn có sóng lửa cuộn trào, trong từng trận quỷ khóc, hai bóng hình giống hệt con viêm ma ban nãy chậm rãi ngưng tụ thành!

Không chỉ ngoại hình tương đồng, mà khí tức của chúng cũng nồng đậm và khủng bố y như nhau.

Lúc này, cộng thêm con viêm ma trên trời kia, tổng cộng là ba con viêm ma!

- Ba… Ba con viêm ma!

Từng trận kinh hô vang lên.

- Nếu Vân Triệt đủ thông minh thì hãy lập tức nhận thua. Chiến đấu đến mức này đã đủ để hắn dương danh thiên hạ. Nếu lúc này Vân Triệt còn cố chấp cái gọi là ‘chiến đến cùng’ thì chính là tự tìm đường chết!

Lúc này, tất cả các cường giả đỉnh cao trong Yêu Hoàng Thành đều có thể cảm nhận được sát khí của Huy Dạ Quận Vương đối với Vân Triệt. Nếu Vân Triệt muốn sống, đầu hàng bây giờ chính là cơ hội duy nhất! Bằng không, chỉ cần ba con viêm ma kia ra tay, Vân Triệt chắc chắn phải chết. Từ các khu vực chỗ ngồi, không ngừng vang lên tiếng kêu gào muốn Vân Triệt lập tức nhận thua.

Nhưng Vân Triệt lại như điếc không nghe. Đối mặt với ba con viêm ma, hắn chậm rãi đưa tay ra…

- Hồng Nhi, ra đi!

Vân Triệt khẽ than một tiếng. Trong khoảnh khắc, một bóng hình khổng lồ đột nhiên xuất hiện trước người hắn. Khi bóng hình kia rơi xuống, nó cắm sâu vào mặt đất, tạo ra một tiếng vang thật lớn. Nhất thời, mặt đất được làm từ Hắc Huyền Ngọc vang lên tiếng vỡ nát, vô số vết rách từ dưới chân Vân Triệt điên cuồng lan ra xung quanh.

- Oa a a…

Tức thì, những tiếng kinh hô điếc tai từ bốn phương tám hướng truyền đến. Điều khiến họ kinh hãi không phải là sự to lớn của thanh kiếm, mà là nó lại đột nhiên xuất hiện từ trên không trung rơi xuống, hơn nữa còn dễ dàng cắm thẳng vào mặt đất làm từ Hắc Huyền Ngọc, vốn cứng rắn và dẻo dai hơn đá tảng trăm lần!

- Thanh… thanh kiếm thật lớn!

- Thanh kiếm này… lại có thể làm nứt mặt đất! Đây chính là Yêu Hoàng Điện đấy! Thanh kiếm kia phải nặng đến mức nào chứ?

- Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy một thanh kiếm lớn như vậy, không ngờ nó lại có thể làm nứt cả mặt đất của Yêu Hoàng Điện… Tuy nhiên, trên thân kiếm dường như không có chút khí tức huyền lực cao cấp nào. Hơn nữa, trong số những huyền khí nổi danh cũng không có thanh cự kiếm nào như vậy.

- Đó là vũ khí của đại ca sao? Cũng… quá lớn rồi.

Tiêu Vân kinh ngạc thốt lên, nhìn mũi kiếm cắm thẳng xuống đất, ánh mắt hắn chìm vào suy tư.

- Hê, cuối cùng ngươi cũng chịu lấy vũ khí ra rồi.

Huy Dạ Quận Vương cười híp mắt nói. Nhìn vô số vết rách bên cạnh mũi kiếm, hắn không thể ngăn được sự kinh ngạc trong lòng, nhưng nụ cười trên mặt lại càng đậm hơn:

- Chẳng trách trước đây ngươi sống chết cũng không chịu dùng vũ khí. Hóa ra ngươi căn bản không thể hoàn toàn điều khiển thanh kiếm này!

Vân Triệt không nói gì, hai tay hắn nắm lấy chuôi kiếm của Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm. Dưới âm thanh cực kỳ chói tai, Vân Triệt chậm rãi rút cự kiếm ra khỏi mặt đất, đặt nằm ngang trước người… Ngay tại khoảnh khắc đó, đại điện vốn vô cùng huyên náo lập tức yên tĩnh đi rất nhiều. Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào thân ảnh của Vân Triệt, và ánh mắt của họ đều xảy ra biến hóa kịch liệt, ngay cả ánh mắt của một số cường giả tuyệt thế đứng trên đỉnh Huyễn Yêu giới cũng ngây ra trong giây lát.

Lúc này, khí tức trên người Vân Triệt không hề thay đổi, thanh cự kiếm đỏ thắm to lớn đến dị thường cũng không tỏa ra chút khí tức nào, giống như một thanh tử kiếm. Nhưng khi Vân Triệt nắm cự kiếm trong tay, tất cả mọi người lại cảm nhận rõ ràng toàn thân Vân Triệt đều thay đổi, từ khí tràng, khí thế, cho đến ánh mắt… đều hoàn toàn khác biệt.

Cự kiếm dài đến chín thước, bản kiếm nơi rộng nhất cũng đến hai thước. Thanh cự kiếm này so với thân hình Vân Triệt còn to lớn hơn rất nhiều, cho dù là một gã khổng lồ cao chín thước cầm nó trong tay cũng sẽ tạo cảm giác không hề tương xứng. Thế nhưng, khi Vân Triệt nắm lấy nó, lại là một sự hài hòa đến lạ thường, không hề có một tia gượng gạo, trái lại còn khiến người ta cảm thấy thanh kiếm này sinh ra là để cho hắn, một sự phù hợp hoàn mỹ không lời nào diễn tả nổi. Dường như, kiếm vì hắn mà sinh, hắn cũng vì kiếm mà tồn tại.

Khí tức huyền lực của Vân Triệt không chút biến hóa, nhưng đối mặt với hình ảnh hắn cầm trọng kiếm trong tay, mỗi người đều cảm nhận được một sự ngột ngạt thấm sâu vào linh hồn. Đặc biệt là Huy Dạ Quận Vương đang trực tiếp đối mặt với Vân Triệt, nụ cười trên mặt hắn đã cứng đờ, hắn cảm thấy lồng ngực mình như bị một tấm sắt vạn cân đè lên, khiến hắn gần như không thở nổi.

Lúc này, Vân Khinh Hồng và Hoài Vương đang đứng ở rìa đấu trường, ánh mắt họ đều dán chặt vào thân ảnh Vân Triệt. Một người thì quên truyền âm bảo Huy Dạ lập tức ra tay hạ sát, một người thì quên quát Vân Triệt nhận thua. Cùng thế hệ, cả hai đều là những nhân vật tuyệt thế có một không hai, nhưng lúc này trong mắt họ chỉ còn lại sự kinh ngạc tột độ.

Áp lực vô hình đè nén khiến trong lòng Huy Dạ Quận Vương dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt. Nhưng khi nhìn lại ba con viêm ma trước người, cảm giác bất an trong hắn nhanh chóng tan biến, hắn chợt gầm nhẹ một tiếng:

- Ngươi cho rằng lấy ra một món vũ khí vô danh là có thể xoay chuyển càn khôn sao? Đi… Chết… Đi!

Huy Dạ Quận Vương đột nhiên chém ra một chiêu, lượng lớn hỏa diễm như một màn sương đen kịt che trời ập về phía Vân Triệt. Ba con viêm ma cũng đồng thời chuyển động, kéo theo ma viêm, mang theo khí tức đáng sợ khiến không gian run rẩy, cùng lúc đánh về phía Vân Triệt.

Đối mặt với ma viêm ngợp trời và ba con viêm ma vô cùng đáng sợ đồng thời lao tới, Vân Triệt lại không lùi nửa bước, hai tay hắn không nhanh không chậm nắm lấy Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm.

Trước đây hắn không dùng Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, không phải vì hắn khinh suất, mà là giống như Vân Khinh Hồng suy đoán, vì để tránh tiêu hao quá lớn. Khi hắn vừa nhận được thanh Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm này, nó đã nặng tới 20 vạn cân, sau đó lại nuốt chửng Long Khuyết khiến trọng lượng càng tăng thêm một bậc. Trải qua ba tháng, tuy rằng hắn đã miễn cưỡng thích ứng với trọng lượng của nó và có thể điều khiển nó một cách hoàn hảo, nhưng mỗi một lần vung vẩy thanh Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm này đều kéo theo sự tiêu hao vô cùng to lớn.

Trận đại chiến này, đối thủ phía sau sẽ càng ngày càng mạnh, hắn nhất định phải cố hết sức tránh tiêu hao không cần thiết.

Bây giờ đối đầu với Huy Dạ Quận Vương, xét về trình độ huyền lực, nếu không mở cảnh giới "Luyện Ngục", hắn sẽ bị hoàn toàn áp chế. Mà một khi mở "Luyện Ngục", sự tiêu hao lại càng lớn hơn nữa. Vì lẽ đó, đây chính là thời điểm Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm nên ra trận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!