- Ngươi nói... cái gì!
Giọng Tiểu Yêu Hậu trầm thấp mà cứng ngắc, hơi thở của nàng cũng trở nên hỗn loạn cực độ.
- Ồ?
Minh Vương khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy hứng thú nhìn Vân Triệt:
- Những lời này của ngươi, bản vương nghe không hiểu lắm.
- Hề hề!
Vân Triệt cười gằn, ánh mắt mang theo vẻ miệt thị và trào phúng rõ ràng:
- Minh Vương! Ngươi có dã tâm thôn tính thiên hạ, có huyền lực vô địch thiên hạ, có tâm cơ quỷ thần khó lường, càng có tâm địa ác độc hơn rắn rết ngàn vạn lần... Ta vốn tưởng ngươi là một bậc kiêu hùng, đáng tiếc... hôm nay gặp mặt, cũng chỉ là một kẻ dám làm không dám nhận, thật khiến người ta thất vọng.
- Muốn chết!
Hoài Vương tức giận tím mặt, đột nhiên đưa tay chụp về phía Vân Triệt. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn thấy có kẻ dám nhục mạ phụ vương mình.
Minh Vương giơ tay, ngăn cản động tác của Hoài Vương, rồi ngửa đầu cười lớn:
- Ha ha ha ha ha! Không hổ là người trẻ tuổi đã khiến con trai ta thất bại thảm hại, quả nhiên miệng lưỡi sắc bén, tâm cơ thâm sâu, đến mức khiến bản vương cũng không biết phải phản bác thế nào.
Minh Vương nheo mắt lại, trong khe mắt hẹp dài bắn ra tia sáng còn đáng sợ hơn cả nọc rắn độc:
- Bản vương biết ngươi đang tìm trăm phương ngàn kế để kéo dài thời gian, nhưng những thứ có thể khiến bản vương hứng thú trên đời này thật sự ít đến đáng thương. Bản vương sẽ ban cho ngươi thêm chút thời gian để sống sót, nào, nói cho bản vương biết, ngươi còn biết những gì.
Những lời này của Minh Vương không khác gì gián tiếp thừa nhận. Khí tức của Tiểu Yêu Hậu hoàn toàn đại loạn, ngọn lửa trên người đột nhiên bùng cao, hỏa diễm thiêu đốt trong tròng mắt đã không còn là Kim Ô chi viêm, mà là ngọn lửa hận thù ngút trời đến từ cửu u luyện ngục.
Vân Triệt cười gằn, không nhanh không chậm nói:
- Năm đó, Thiên Huyền Đại Lục đột nhiên xâm lấn Huyễn Yêu giới, chính là vì ngươi! Ngươi đã dùng một phương pháp nào đó để báo cho tứ đại thánh địa trên Thiên Huyền Đại Lục biết về sự tồn tại của ‘Luân Hồi Kính’, nói rằng ‘Luân Hồi Kính’ nắm giữ một loại năng lực nghịch thiên nào đó, dấy lên dã tâm của đối phương, khiến Thiên Huyền Đại Lục không tiếc mọi giá xâm lấn Huyễn Yêu giới hòng cướp đoạt Luân Hồi Kính... Mà bọn chúng có thể hết lần này đến lần khác xâm lấn thành công rồi toàn thân trở ra, đều là vì có ngươi làm nội ứng!
Ngón tay Vân Triệt chỉ vào Hoài Vương, lạnh lùng nói:
- Mà mục đích ngươi làm những chuyện này, chính là vì ngôi vị Yêu Hoàng, trở thành chúa tể Huyễn Yêu! Tiên Yêu Hoàng đích thân truy sát đến Thiên Huyền Đại Lục, không phải vì nhất thời phẫn nộ... mà là do ngươi ngấm ngầm bày mưu! Tiểu Yêu Hoàng chết... cũng không phải vì say rượu mà kích động xông vào Thiên Huyền Đại Lục, mà là... chết trong tay Minh Vương nhà ngươi!
- Những chuyện này, ngươi có thể phủ nhận sao?
Hầu như mỗi một câu nói của Vân Triệt đều khiến sắc mặt Hoài Vương biến đổi một lần, sâu trong con ngươi hiện lên vẻ khiếp sợ. Hắn cho rằng những chuyện này chỉ có phụ tử bọn họ biết, tuyệt đối không thể có người thứ ba biết được... Thậm chí ngay cả những kẻ đến từ Thiên Huyền Đại Lục cũng không biết người truyền tin cho bọn chúng năm đó là ai.
- Ha ha ha ha!
Minh Vương vỗ tay cười lớn, nhưng ánh mắt không có một gợn sóng:
- Đặc sắc, thật sự quá đặc sắc. Vân Triệt, xem ra đứa con trai mà ta vẫn luôn kiêu ngạo lại thất bại thảm hại dưới tay ngươi, quả thật không oan chút nào. Bản vương thoải mái thừa nhận, những gì ngươi nói không sai một điểm. Các đại thánh địa trên Thiên Huyền Đại Lục xâm lấn Huyễn Yêu giới, chính là vì bản vương. Năm đó bản vương chỉ nói cho bọn chúng biết Yêu Hoàng của Huyễn Yêu giới có chí bảo Luân Hồi Kính, ẩn chứa bí mật Thần Huyền, chỉ cần khám phá được sự huyền bí của Luân Hồi Kính là có thể đột phá giới hạn Quân Huyền cảnh, đặt chân vào Thần Huyền Cảnh, thành tựu cảnh giới Thần Huyền trong truyền thuyết.
- Đám người kia còn tham lam và ngu xuẩn hơn cả dự đoán của bản vương. Chúng không chỉ tin, mà hơn một năm sau đã không thể chờ đợi được nữa, chuẩn bị đặt chân vào Huyễn Yêu giới. Đương nhiên bản vương tình nguyện giúp bọn chúng xây dựng đường hầm không gian, báo cho bọn chúng những gì bản vương muốn chúng biết... Quả nhiên đám người Thiên Huyền Đại Lục này không làm bản vương thất vọng, chúng đã khiến Yêu Hoàng thành hoàn toàn đại loạn, còn để Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hoàng chết một cách thuận lợi hơn cả dự đoán của bản vương!
Minh Vương cười lớn:
- Ha ha ha ha! Cái gì mà Thiên Huyền Thánh Địa chứ, cuối cùng cũng chỉ là quân cờ bị bản vương lợi dụng, đùa bỡn trong lòng bàn tay. Còn Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hoàng, dưới tay bản vương cũng chỉ là hai con sâu cái kiến đáng thương. Bản vương chỉ dùng một tiểu kế đã dễ dàng dẫn Yêu Hoàng đến vị trí đường hầm không gian. Đương nhiên, dù hắn ngu xuẩn cũng sẽ không kích động đến mức đuổi vào đường hầm không gian, đến Thiên Huyền Đại Lục chịu chết... Là bản vương đúng lúc xuất hiện, giúp hắn một tay. Thải Y công chúa, ngươi cũng giống như phụ hoàng đáng thương của ngươi, đều kinh ngạc và vui mừng khi thấy bản vương xuất hiện, lúc bản vương đến gần hắn hai bước hắn vẫn không có nửa điểm phòng bị, sau đó liền bị bản vương nhẹ nhàng một cước, đá vào trong đường hầm không gian...
Tiểu Yêu Hậu:
- !!!!
- Phía bên kia đường hầm không gian đã có ‘Thiên Uy Trấn Hồn Trận’ đang đợi hắn, một khi rơi vào ‘Thiên Uy Trấn Hồn Trận’, dù hắn có huyền lực ngút trời cũng không cách nào thi triển.
Minh Vương cười nhạt một tiếng, như thể tất cả mọi thứ trên đời này đều không thoát khỏi lòng bàn tay hắn:
- Ngay cả Tiểu Yêu Hoàng vừa mới đăng cơ cũng đơn giản như vậy. Hắn cũng giống như ngươi hôm nay, đều cho bản vương một thời cơ tuyệt hảo, một mình đi bái tế tiên Yêu Hoàng... nhưng bản vương không giết hắn, mà chỉ phế bỏ hắn, sau đó ném vào trong đường hầm không gian đi đến Thiên Huyền Đại Lục, như thế, nửa điểm dấu vết liên quan đến bản vương cũng không có. Bản vương tùy tiện bịa ra vài lời di ngôn cho hắn... Ngày thứ hai, toàn bộ Huyễn Yêu giới đều biết Tiểu Yêu Hoàng vừa đăng cơ trong đêm đại hôn với Tiểu Yêu Hậu đã say rượu kích động, một mình xông vào Thiên Huyền Đại Lục... So với việc bi thương cho Tiểu Yêu Hoàng, sẽ có càng nhiều người mắng hắn ngu xuẩn, ha ha ha ha!
- Minh... Vương!!!
Hỏa diễm trên người Tiểu Yêu Hậu điên cuồng chập chờn, thân thể gầy yếu càng kịch liệt run rẩy. Vân Triệt ở gần nàng nhất, nên cảm nhận rõ ràng sự phẫn nộ của nàng. Khí tức bạo loạn gần như xé rách không gian, hắn liếc nhìn Tiểu Yêu Hậu, phát hiện dưới ánh lửa màu vàng chiếu rọi, sắc mặt nàng vẫn trắng bệch như tờ giấy... Mà khóe miệng nàng, một dòng máu tươi đang chậm rãi chảy xuống.
Nàng giao thủ với Hoài Vương không hề bị thương, vết máu kia là do nàng quá phẫn nộ và oán hận, khí huyết công tâm mà thành nội thương.
Thời khắc này, trong lòng Vân Triệt mới dâng lên sự kính nể sâu sắc đối với Tiểu Yêu Hậu...
Cho đến hôm nay, nàng mới biết kẻ cầm đầu hại chết phụ hoàng và hoàng đệ của mình không phải là Thiên Huyền Đại Lục, mà là Minh Vương trước mắt! Hắn hại chết hai người thân nhất của nàng, hại huyết thống Yêu Hoàng tộc đoạn tuyệt, hại Yêu Hoàng thành hoàn toàn đại loạn, càng hại toàn bộ Huyễn Yêu giới. Vân Triệt có thể tưởng tượng được mối hận thù và sát ý kia mãnh liệt đến mức nào...
Nhưng ngay cả như vậy, nàng vẫn có thể gắng gượng duy trì lý trí, không vì oán hận thấu xương mà liều lĩnh tấn công Minh Vương. Bởi vì làm như vậy, nàng không những không thể giết được Minh Vương, mà sẽ khiến nàng và Vân Triệt chết nhanh hơn... Giờ phút này, nàng phải tranh thủ từng tia sinh cơ, mới có khả năng báo thù!
Minh Vương híp mắt thưởng thức vẻ mặt của Tiểu Yêu Hậu lúc này... Không sai, là thưởng thức. Sự thù hận và sát ý muốn lột da tróc thịt kia lại khiến hắn vô cùng hưởng thụ và khoái trá:
- Biết được chân tướng mà vẫn có thể nhẫn nhịn không ra tay với bản vương, thật không hổ là Thải Y công chúa. Không uổng công ngươi khiến bản vương tốn hơn một trăm năm cũng không tìm được cơ hội hoàn mỹ để giết ngươi. Ngươi nên cảm tạ bản vương, vì đã để ngươi trước khi chết có thể biết bộ tộc ngươi bị hủy trong tay kẻ nào... À đúng rồi, ngươi có biết năm đó Tiểu Yêu Hoàng khi nhìn rõ bộ mặt của bản vương thì vẻ mặt đặc sắc đến mức nào không? Chà chà, thật sự đặc sắc đến mức bây giờ bản vương hồi tưởng lại cũng cảm thấy vui vẻ.
- Minh... Vương...
Thanh âm của Tiểu Yêu Hậu khàn khàn, trầm thấp đến mức không giống tiếng người, hai chữ ngắn ngủi lại âm hàn như đến từ cửu u luyện ngục, nhưng vẫn không thể nào trút hết được sự thù hận trong lòng nàng. Tuy sắc mặt Vân Triệt vô cùng bình tĩnh, nhưng hận ý trong lòng hắn sao có thể ít hơn Tiểu Yêu Hậu, bởi vì cái chết của gia gia Vân Thương Hải cũng là do Minh Vương! Vân gia suy sụp, cùng sự tàn lụi của Tiêu gia... cũng đều vì Minh Vương!
Hắn hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói:
- Minh Vương, bộ tộc ngươi có thể là vương tộc, đều là do Yêu Hoàng tộc ban tặng! Ngươi không những không biết ơn báo đáp, trái lại còn lòng lang dạ sói, ác độc đến vậy! Ngươi không sợ trời tru đất diệt sao!
- Ấu trĩ.
Minh Vương cười nhạt:
- Thiên hạ chi đế, tự nhiên là người có tài mới chiếm được. Từ khoảnh khắc bản vương sinh ra đã định sẵn là chúa tể thiên hạ. Mà kẻ nào cản đường bản vương, bất kể là ai, bản vương cũng sẽ không từ thủ đoạn nào để trừ khử. Cái gọi là trung thành nhân nghĩa, chỉ thuộc về kẻ yếu!
- Thứ ngươi muốn bản vương thừa nhận, bản vương cũng đã thừa nhận. Bây giờ có thể nói cho bản vương biết, làm sao ngươi biết những việc này liên quan đến bản vương.
Minh Vương nhìn thẳng vào Vân Triệt, ánh mắt như hai luồng sáng sắc như dao găm muốn đâm thủng tâm hồn hắn:
- Bản vương tự cho rằng làm bất cứ chuyện gì cũng không lưu lại dấu vết. Hơn một trăm năm nay, toàn bộ Huyễn Yêu giới không một ai có bất kỳ hoài nghi gì đối với bản vương, rốt cuộc thì sao ngươi biết được? Lẽ nào bản vương từng để lại sơ hở gì sao?
- Rất đơn giản.
Vân Triệt thản nhiên lùi một bước, đứng bên cạnh Tiểu Yêu Hậu:
- Chắc ngươi đã biết, tuy ta là người Vân gia, nhưng lại đến từ Thiên Huyền Đại Lục. Mà khi ở Thiên Huyền Đại Lục, ta đã từng tiếp xúc với Thiên Uy Kiếm Vực... Những thứ này, tự nhiên là nghe được từ Thiên Uy Kiếm Vực!
- Thiên Uy Kiếm Vực? A!
Hiển nhiên Minh Vương không hài lòng với câu trả lời này, nhưng không tiếp tục truy hỏi, mà cười nhạt một tiếng, ánh mắt vốn đã nguy hiểm tột độ lập tức trở nên càng thêm âm hàn:
- Bản vương tạm thời tin tưởng câu trả lời của ngươi. Mục đích kéo dài thời gian của ngươi đã đạt được, nhưng đáng tiếc, cứu viện mà ngươi chờ đợi lại không đến. Tiếp theo, làm sao ngươi có thể bảo vệ tính mạng của mình và Thải Y công chúa trước mặt bản vương đây? Hửm?
Vân Triệt cũng cười lạnh, nói:
- Minh Vương cho rằng, ta biết rõ ngươi ở đây mà vẫn đến, là để chịu chết sao?
- Vì thế bản vương rất tò mò, ngươi có thể dựa vào cái gì để thoát khỏi lòng bàn tay của bản vương đây?
Minh Vương cười híp mắt nói, dáng vẻ thong dong mà nguy hiểm kia như muốn nói cho Vân Triệt biết dù hắn có thủ đoạn kinh thiên động địa cũng tuyệt đối không thể trốn thoát khỏi bàn tay hắn:
- Là dựa vào Thiên Tuyệt Hàn Tinh mà ngươi vẫn nắm trong tay sao?